Chương Trước/87Chương Sau

Công Chúa Quý "Tính"

Chương 12

Ta sao lại quên mất, nữ giới mới là phái yếu, nếu Vô Mẫn Quân dùng thân thể của ta nhảy đến đây, ta đây liền…

Thấy vẻ mặt ta uất nghẹn, Vô Mẫn Quân nở nụ cười: “Yên tâm, ta không hề có hứng thú đối với chuyện mây mưa thất thường cùng chính mình.”

Đến sau nửa đêm, ta cũng chống đỡ không nổi nữa, liền dựa vào cây cột bắt đầu ngủ, Vô Mẫn Quân đại để là vì ban ngày đã được ngủ, nên không cảm thấy khổ sở gì, chỉ nói: “Trước tiên ngươi ngủ đi, trước khi ta đi sẽ đánh thức ngươi, ngươi cũng nên quỳ, bằng không trong chốc lát giả trang không được giống cho lắm.”

Ta gật đầu: “Được”

Giấc ngủ này ngủ thẳng một mạch, đại để là do ta cảm thấy có Vô Mẫn Quân ở bên cạnh có tác dụng tránh ma quỷ, cho nên vô cùng an tâm, tới lúc hắn đánh thức ta dậy, ta hơi hơi mở mắt nhìn phía ngoài cửa, bên ngoài tựa hồ vẫn là tối đen.

“Ta ngủ được bao lâu?” Ta dụi dụi ánh mắt, có chút bất mãn.

“Chưa đến hai canh giờ.” Vô Mẫn Quân nói “Ta phải đi rồi, ngươi quỳ trước đi.”

Ta gật đầu: “Được.”

Hắn lén lút lách mình rời đi bằng cửa sổ bên kia, một chút tiếng động cũng không có, tình cảnh này làm cho ta nghĩ tới bộ dáng lúc trước ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương, cũng là như vậy…

Ta ngồi dưới đất hơn nửa đêm, hai chân đã có chút tê rần, lại quỳ như vậy, đợi tới lúc đám người Thái Sư tới đón tiếp ta, thật là đứng cũng không đứng lên nổi, bọn người Thái Sư thấy ta như vậy, cho rằng ta đã quỳ cả đêm thật, đều cảm động rơi nước mắt, nói ta trung hiếu. =))))

Quan tài của Hoàng Thượng tuy rằng làm cả đêm không ngừng nghỉ, nhưng vẫn chưa được tốt cho lắm, cho nên bọn người Thái Sư để cho ta đi nghỉ ngơi một chút trước, việc này thật hợp ý ta, ta trở về Chưởng Kiền điện, ở trong bồn tắm ngập nước, lập tức gọi cung nữ tới thay ta xoa bóp, cái chân đau mới từ từ hồi phục. Vô Mẫn Quân cũng đến đây, ngồi im lặng ở một bên nhìn, cái gì cũng không nói.

Sau khi đám người đi hết, ta còn chưa nói với một câu nào với Vô Mẫn Quân, đám người Thái Sư lại tới nữa, nói là muốn đưa ta đi xem vật bồi táng, ta mang theo Vô Mẫn Quân cùng đi, cho tới chạng vạng tất cả mới được chuẩn bị thỏa đáng, quan tài cũng được làm rất tốt, vì thế mặc tang phục dành cho Hoàng đế vào, ngồi cỗ kiệu đưa tiên hoàng cùng một đống lớn vật bồi táng đi đến hoàng lăng .

Sau một phen lộn xộn này, ta cảm thấy đầu mình như nứt ra, nhưng Vô Mẫn Quân ngược lại rất thoải mái, khi ta quay về Chưởng Kiền điện, hắn cũng không ở trong phòng nhỏ kia, mà ỷ vào không có ai, đĩnh đạc ngồi ở trên giường lớn trong Chưởng Kiền điện, vui thích cắn hạt dưa.

Ta thật sự là tức giận đến muốn đánh hắn một trận, mặc kệ hắn cũng đang ngồi ở trên giường, trực tiếp bổ nhào lên trên giường, nhắc hắn: “Ngươi hình như rất thoải mái…”

Vô Mẫn Quân nhìn ta cười: “Xác thực thoải mái.”

Ta trừng hắn: “Đừng cho là ta không dám đánh nữ nhân!”

Vô Mẫn Quân đem mặt đưa lại: “Ngươi đánh.”

Ta nhìn mặt mình, thủy chung không thể xuống tay, trong lòng tức nghẹ, thật sự là tức nghẹn đến tận cổ, chỉ có thể chui đầu vào trong chăn để nguôi giận.

Vô Mẫn Quân buồn cười nói: “Vua của một nước lại làm động tác của trẻ con như vậy, người ta nhìn thấy chẳng phải sẽ cười đến rụng răng sao?”

Dứt lời, hắn dùng tay lấy ra một nắm hạt dưa đưa đến bên miệng ta: “Ăn đi.”

Ta hoài nghi nhìn hắn: “Ngươi sẽ không hạ độc chứ?”

Hắn cười âm hiểm, đem đám hạt dưa kia cho vào miệng mình, vừa ăn, vừa nói: “Ta sao có thể độc chết chính thân mình, cũng giống như ngươi sao có thể đánh chính thân mình ngươi.”

Ta nói: “Cũng không hẳn, chẳng may ngươi bỗng nhiên nổi điên, thì làm sao bây giờ.”

Vô Mẫn Quân ngáp một cái: “Mọi chuyện đều làm tốt rồi?”

“Ừ.” Ta gật gật đầu “Hôm nay là ngày thứ nhất, ngày kia liền chính thức đăng cơ .”

Vô Mẫn Quân nói: “Chuyện đầu tiên sau khi đăng cơ, đem cả nhà Hưu Ấp vương đều giáng xuống làm thường dân.”

”Được.” Tạo uy tín sao, ta biết .

Vô Mẫn Quân liếc mắt nhìn ta: “Chúng ta ngủ đi.”

“… A?” Trong lúc nhất thời ta không phản ứng được “Cùng nhau ngủ?”

Vô Mẫn Quân lại ngáp một cái: “Dù sao chúng ta đối với nhau cũng không có ý tưởng gì.”

“Vậy cũng đúng, nhưng mà ảnh hưởng không tốt lắm.”

Vô Mẫn Quân khó xử nói: “Vậy không liên quan đến ta, ta ngủ không quen trên giường ở phòng nhỏ bên ngoài, rất cứng.”

Ta tỏ vẻ lý lẽ: “Vậy ta bảo hạ nhân mang đến cho ngươi thêm mười chiếc chăn.”

“Như vậy quá nóng.”

“…”

“Hơn nữa lại nhỏ, lại chật, lại khó chịu…” Hắn cằn nhằn soi mói, mãi đến ta bất đắc dĩ kéo một góc chăn: “Ngủ đi, đừng nói nữa…”

Vô Mẫn Quân vừa lòng cười, đặt mình nằm xuống, ta nhìn mặt của mình, phát hiện đã không còn quen nữa…. thói quen của con người thật sự có điểm đáng sợ.

Bởi vì mấy ngày này đều rất mệt nhọc, ta rất nhanh đã ngủ, buổi sáng ngày hôm sau bởi vì không có chuyện gì, nên không có người gọi ta rời giường, ta liền an an ổn ổn ngủ, đến lúc tỉnh lại trời đã sáng choang, ta vừa định đứng dậy, liền cảm thấy có chút không thích hợp…

Vô Mẫn Quân đã ngồi dậy từ bao giờ, ngồi ở bên giường không biết nhìn cái gì, thấy ta mở to mắt, nói: “Tỉnh?”

Ta trừng mắt nhìn hắn: “Lưu manh…”

Vẻ mặt Vô Mẫn Quân khó hiểu: “Đang êm đẹp, mắng ta làm cái gì… Hiện tại muốn lưu manh cũng là ngươi lưu manh ta…”

Ta cắn môi nói: “Thân mình của ngươi …”

Thấy ta cứng ngắc như thế, Vô Mẫn Quân liền phản ứng, ho khan nói: “À, cái kia, nam tử khỏe mạnh bình thường mỗi buổi sáng tỉnh lại đều có phản ứng như vậy, à, ngươi…”

Ta ai oán nhìn hắn: “Có biện pháp nào không, thật là khó chịu…”

Vô Mẫn Quân do dự nói: “Tình hình này, ta thường để cho cung nữ đến…”

“Ta không cần!” Ta liều mạng lắc đầu.

“Hoặc là, dùng tay phải…”

Ta quả thực muốn khóc: “Còn có cách thứ ba hay không? Ta nhất định dùng!”

“Vậy…dùng tay trái… ?” Hắn có chút chần chờ.

“… … … …”

Vô Mẫn Quân bất đắc dĩ nói: “Vậy chỉ có thể chờ một lúc là được, nếu thật sự không được thì đi tắm nước lạnh.”

“Trời đang rất lạnh, quên đi…” Ta nằm xuống giường “Lại còn ra vẻ…”

Vô Mẫn Quân gật gật đầu: “Hiện tại ngươi đã biết thân là nam tử có bao nhiêu vất vả rồi chứ?”

Ta có chút tức giận : “Nam tử các ngươi chính là không chịu được như thế…”

Vô Mẫn Quân “hứ” một tiếng nói: “Ngươi nói như vậy, căn bản không công bằng, nữ tử các ngươi khi động tình lại không có dấu hiệu gì.”

“…” Ta kéo một góc chăn chùm kín đầu “Không thèm nghe ngươi nói nữa!”

Vô Mẫn Quân nhẹ giọng cười cười, lại không thèm nhắc lại.

Một lát sau, ta cảm thấy chỗ khô nóng thối lui không ít, liền lộ ra cái đầu, nhìn Vô Mẫn Quân: “Vô Mẫn Quân, ta đã nghĩ ra một biện pháp vĩnh viễn”

Vô Mẫn Quân khóe miệng hơi hơi co rút: “Ngươi không cần nói cho ta biết, theo trực giác ta không đồng ý…”

“Rõ ràng trước bắt nó làm theo cái biện pháp kia, về sau sẽ hoán đổi lại…” Ta không để ý tới hắn, cứ nói tiếp.

Vô Mẫn Quân cười lạnh một tiếng, chỉ chỉ hắn, cũng chính là bộ ngực của ta, lại chỉ chỉ ta, cũng chính là thân thể phía dưới của hắn, nói: “Cao thấp ba chỗ, ngươi hai chỗ, ta hơn ngươi một chỗ, đồng sinh cộng tử, chính ngươi làm đi!”

Ta sửng sốt nửa ngày, chỉ cảm thấy toàn bộ nhiệt khí tụ tập tại hạ phúc bắt đầu dồn hết lên mặt, sau đó hét lên một tiếng, quát hắn: “Đồ lưu manh, lăn xuống đi! ! !”

Vô Mẫn Quân cười ha ha, ý vị thâm trường nói: “Chúng ta vẫn là cùng nhau ở chung cho tốt đi, ha ha ha ha…”

“…”

Ta nhất định phải đi tìm một nam nhân!

Truyện convert hay : Ngọt Ngào Hôn Lệnh: Lục Thiếu Y Thần Kiều Thê
Chương Trước/87Chương Sau

Theo Dõi