Chương Trước/87Chương Sau

Công Chúa Quý "Tính"

Chương 39

Vô Mẫn Quân tiếp tục đưa ý kiến: “Bằng không… Nói thật, chúng ta… làm vợ chồng chi lễ? Lại có thể đổi trở về, lại có thể để cho ngươi có người dựa vào, nhất cử lưỡng tiện.”

“… … … Nhất cử lưỡng tiện cái đầu ngươi, ngươi mau câm miệng, chuyện này không thể nào!” Ta lúng túng nói, “Nếu thật muốn như vậy, ta tình nguyện nạp phi tử …”

Vô Mẫn Quân cười cười, kéo cằm nói: “Quên đi, hiện tại có thể thì cứ dâng… Dù sao ta không nạp phi tử, bọn họ cũng không thể làm gì. Chúng ta mới thành hôn hơn hai tháng, chờ sau khi thành hôn hai năm ngươi còn không có bầu thì nói sau.”

Ta nhất thời có ý thức nguy cơ: “Có ý tứ? Chẳng lẽ hai năm sau ta nhất định phải…”

Vô Mẫn Quân hướng ta an ủi cười: “Đừng nghĩ nhiều, chuyện của tương lai ai nói trước được.”

Ta không thể nhận an ủi như vậy…

Cuối cùng Vô Mẫn Quân suy nghĩ biện pháp, chính là làm cho ta làm bộ tỏ vẻ rất buồn rầu, muốn chọn phi nhưng chẳng qua không có người nào để chọn cả.

Loại chuyện này đương nhiên không cần ta phải lo, ngày hôm sau bức họa các khuê nữ trong thành, ngày sinh tháng đẻ, phẩm đức ngôn hành đều viết rõ ràng trên giấy, bay tới ngự thư phòng.

Ta đọc từng tờ từng tờ, tính sơ qua không dưới trăm tờ, nhất thời có chút đau đàu thay Vô Mẫn Quân.

Vô Mẫn Quân nói chuyện cực kỳ không khách khí, phê chữa tấu chương cũng như thế, không biết bao nhiêu thứ hắn từ miệng ta mà sạch sẽ diệt gọn, kể cả việc tấu chương nạp phi tăng vọt lần này, hắn cũng vô cùng không khách khí, những câu đều đâm thẳng vào lòng người.

Nữ nhi Vương Hàn Lâm, bên miệng người ta chẳng qua là có một cái nốt ruồi nhỏ, hơn nữa là đại biểu cho có phúc khí, Vô Mẫn Quân lại bảo đây là chứng tỏ kẻ lắm mồm, không nên nhận vào cung, miễn cho phân tranh.

Lại giống như nữ nhi Thái phó, khóe mắt người ta hơi hơi cong lên, coi như là mắ phượng xinh đẹp, hắn lại nói mắt hồ ly dài, là tướng dụ dỗ, dễ dàng mê hoặc quân vương, nguy hại xã tắc… Những cái này là nói đến trình độ gì?

Tóm lại, nữ nhi Đông gia hắn ghét bỏ vóc dáng người ta rất cao, nữ nhi Tây gia hắn ghét bỏ vóc dáng người ta rất nhỏ, nữ nhi Nam gia hắn ghét bỏ người ta rất béo, nữ nhi Bắc gia hắn ghét bỏ người ta rất gầy…

Không ai là người toàn vẹn, hắn cứ làm như vậy, đương nhiên khắp nơi đều là khuyết điểm.

Theo ta biết, nửa tháng này, đã có tới nữ nhi bốn năm nhà quan lớn tự tìm đường chết—— cũng may trên cơ bản người nhà đều có sở chuẩn bị, bởi vậy cũng chưa có ai chết.

Ai, cũng thật sự là làm cho người ta không đành lòng nhìn…

Chẳng qua bởi vậy, hoàng hậu nương nương liền lại bị đẩy tới nơi đầu sóng ngọn gió.

Mọi người đều nghĩ, nếu Hoàng Thượng soi mói như vậy, vậy thì hoàng hậu nương nương tất nhiên là một người hoàn mỹ không thể không hoàn mỹ, bằng không làm sao có thể khiến cho Hoàng Thượng nhất kiến chung tình, thậm chí thiếu chút nữa lâm vào cảnh vứt bỏ giang sơn?

… Thân là Trường Nghi công chúa chân chính, ta bị áp lực cực kỳ lớn.

Nhưng cũng may mọi người cũng đều chỉ lén thảo luận, tuy rằng ta có nghe thấy, nhưng không có người ăn gan hùm mật gấu, dám đảm đương ra mặt đối chất cùng ta hoặc Vô Mẫn Quân.

Bởi vì Vô Mẫn Quân không lưu tình chút nào mà việc tuyển phi việc được bình ổn lại một chút, Vô Mẫn Quân đã lâu không tới giúp ta phê duyệt tấu chương ở ngự thư phòng, rốt cuộc đã rảnh rỗi nên lại cùng ta cùng đi ngự thư phòng phê duyệt tấu chương.

Những chuyện gần đây có rất nhiều, mùa đông đã tới, các nơi bị hư hại do tuyết gây ra không ngừng phát sinh, cũng có chuyện dân chúng khốn khổ bị chết cóng hoặc chết đôi. Kỳ thật Tây Ương quốc cũng không tệ lắm mà còn phát sinh ra chuyện như vậy, nếu mà Bắc Xương quốc hoặc Đông Nguyên quốc mà lại bị thì thật không dám nghĩ, chỉ có chỗ Nam Văn quốc phía nam, quanh năm ấm áp có vẻ tốt.

Một đống chuyện lớn nhở các nơi xảy ra, ta cũng tận lực giúp Vô Mẫn Quân xử lý một ít chuyện không quá lớn, dù sao cũng được thời gian lâu như vậy, ta cũng học được mấy thứ —— tuy rằng mấy thứ này, đối với Vân Kiểu chân chính mà nói, kỳ thật cũng không có chỗ dùng…

Ta cùng Vô Mẫn Quân khêu đèn sửa tới nửa đêm, ta có cảm giác trên tay đau nhức, hai mắt khô khan, vì thế buông bút, xoa xoa mắt, lười biếng dựa vào trên ghế.

Lại nhìn Vô Mẫn Quân, hắn tựa hồ cũng không phải quá mỏi mệt —— Vô Mẫn Quân tựa hồ tóm lại có vô hạn tinh lực, lúc trước hắn suốt đêm xử lý việc tuyển phi mà bây giờ tinh thần cũng vô cùng phấn chấn… Ta vô cùng lo lắng thân thể của chính mình có thể về sau sẽ mau lão hóa hay không…

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng sáo du dương.

Ta cùng Vô Mẫn Quân đều sửng sốt, khó hiểu nhìn bên ngoài —— đã hơn nửa đêm, kẻ nào không ngủ được mà còn đi thổi sáo? !

Hơn nữa lại còn thổi sáo ở trong cung… chuyện này… hình như cũng không phạm tới pháp lệnh nào đó, đó là bởi vì người tạo pháp lệnh có lẽ cũng không thể tưởng tượng được chuyện ly kỳ nhưa vậy… Nhưng, chuyện này thế nào cũng đều là không nên xảy ra chứ?

Tiếng sao kia trong sáng, nhưng thật ra rất có ý cảnh, chẳng qua bây giờ đang là ban đêm lại nhẹ nhàng vang lên, ngược lại càng thêm mấy phần khủng bố.

Ta yên lặng nhìn về phía Vô Mẫn Quân: “Ngươi… ngươi nói xem, có phải trước kia bắt buộc người khác ở trong cung, hại chết tiểu cung nữ nào đó…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Đều không có, đều là bọn họ tự mình xông lại…” Vô Mẫn Quân phiền chán phất phất tay, “Ta đi ra xem.”

Ta nghĩ nghĩ, cảm thấy một người ngồi ở trong ngự thư phòng cũng rất khủng bố , vì thế nói: “Ta với ngươi cùng đi.”

Ta cùng Vô Mẫn Quân mở cửa ra, hai thị vệ tận chức tận trách vẫn đứng ở nơi đó, chẳng qua thần sắc hai người này cũng rất không thích hợp —— bởi vì ở phía trước cách đó không xa ngự thư phòng, có một nữ tử mặc trang phục cung nữ đang ngồi, nàng ta quy lưng về phía chúng ta, mái tóc đen dài lay động trong không trung, một cây sao xanh biếc cũng đung đưa trước mặt nàng ta, hai cánh tay trắng nõn đang cầm lấy cây sao, thân thể cũng hơi lay động theo tiết tấu của cây sáo.

Ánh trăng chiếu vào trên người nàng, chiếu nàng ta trắng tới mức có chút không bình thường…

Ta run run nhìn Vô Mẫn Quân: “Ngươi… Ngươi còn dám nói không từng hại chết người…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ta nhìn vẻ mặt của hắn, tựa hồ là thật sự bắt đầu nhớ lại bản thân mình có hại chết người hay không…

Lúc này, vị cung nữ kia… không biết còn có phải là người cung nữ nữa hay không, bỗng nhiên ngừng thổi sáo, trong lòng ta căng thẳng, căn cứ theo nhiều năm xem tiểu thuyết của ta, hiện tại nàng ta quay đầu sẽ bắt đầu kể ra oan tình của mình, hơn nữa còn nói như vậy, bóng dáng đẹp như vậy, trước mặt nhất định vô cùng dọa người…

Quả nhiên, nàng ta buông cây sáo, chậm rãi quay đầu…

Ta kinh hãi kêu lên một tiếng, lui đến phía sau Vô Mẫn Quân, cúi đầu tựa vào Vô Mẫn Quân… Kỳ thật cũng chính là trên lưng ta, nhắm chặt mắt lại.

Im lặng… Vẫn là im lặng…

Như thế nào lại không có thanh âm u oán âm trầm kia?

Ta chần chờ ngẩng đầu, lại phát hiện cung nữ kia có khuôn mặt rất xinh đẹp, hơn nữa… nhìn kỹ, hình như là người bình thường. Lại nhìn kỹ… Còn có chút nhìn quen mắt?

Trí nhớ của Vô Mẫn Quân hiển nhiên tốt hơn ta nhiều, hắn thản nhiên mở miệng: “Ngươi là nữ nhi của Lưu thị lang sao?”

Truyện convert hay : Giang Sách
Chương Trước/87Chương Sau

Theo Dõi