Saved Font

Trước/106Sau

Công Lược Tra Công Kia

Chương 7

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tạ Hà thấp thỏm về đến nhà, nhưng Chu Diệc An lại không có ở nhà.

Cậu thay dép lê, đang chuẩn bị vào phòng bếp để nấu mì thì bỗng dưng nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, cậu vui sướng quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Chu Diệc An trở về, cậu ân cần hỏi: "Anh về rồi hả? Đã ăn gì chưa?"

Chu Diệc An nghiêm mặt phức tạp nhìn cậu, điệu bộ hoàn toàn khác hẳn với thường ngày.

Hắn nhìn Tạ Hà, trầm giọng nói: "Không phải hôm nay em tăng ca à? Sao lại về sớm vậy?"

Trên mặt Tạ Hà chợt xuất hiện một tia chột dạ: "Em, em làm xong hết rồi..."

Nếu là trước đây, Chu Diệc An sẽ không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này, nhưng hôm nay hắn rõ ràng bắt kịp một một tia khác thường trên mặt cậu, dòng máu đọng lại nơi tim bỗng nhiên như muốn tuôn trào ra.

Hắn vốn không tin những gì mà Tống Như Di nói, không muốn nghi ngờ người yêu của mình như thế này như thế nọ, chỉ một lòng hăng hái chạy đến đón Tạ Hà tan làm về, kết quả lại nhận được tin nhắn kia của cậu, sau đó trơ mắt nhìn cậu rời khỏi công ty chạy đến khách sạn. Hắn bỏ ra một chút tiền, liền hỏi được người đặt phòng 608 kia là ai, quả nhiên đáp án nằm trong dự đoán của hắn, nhưng đây cũng là đáp án mà hắn không muốn nghe thấy nhất.

Người yêu của hắn nói dối hắn, sau đó quay lưng đi khách sạn với anh trai hắn, lúc đi ra quần áo không những ngổn ngang không chỉnh tề mà sắc mặt còn đỏ bừng nữa... Trên môi cậu ấy mang theo một dấu vết mờ ám như mới bị hôn qua...

Ai có thể nói cho hắn biết, hắn phải tự lừa gạt bản thân như thế nào nữa đây?

Máu trong người như chảy vào khoảng không, khiến sắc mặt của Chu Diệc An đau đớn đến vặn vẹo, mà thanh niên đứng trước mặt hắn vẫn dùng ánh mắt ngây thơ vô tội như trước kia để nhìn hắn, hệt như chẳng có gì xảy ra cả.

Giờ phút này, như có một thứ gì đó đen tối nảy mầm trong lòng hắn.

Khuôn mặt thanh tú chính trực lại hay ngại ngùng, bây giờ ở trong mắt hắn trở nên thật vặn vẹo, biến thành diêm dúa lẳng lơ và ranh ma... Cậu ấy đã dùng khuôn mặt này để quyến rũ anh trai của hắn sao?

Bỗng nhiên Chu Diệc An tiến lên phía trước từng bước, ngón trỏ ấn lên môi Tạ Hà, thấp giọng nói: "Em đã đi đâu?"

"Em... Em luôn ở công ty..." Tạ Hà đảo mắt sang chỗ khác, cậu không có thói quen nói dối, cho nên không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Diệc An.

"Thật không?" Một tia hi vọng cuối cùng ở trong mắt Chu Diệc An rốt cuộc cũng biến mất, hắn nhắm mắt lại, tuyệt vọng hôn lên môi Tạ Hà, đôi môi mềm mại này dường như còn mang theo hương vị của người đàn ông khác... Đã vậy người đàn ông kia... Còn là người anh mà hắn sùng bái nhất... Không chỉ có xuất thân tốt mà còn có năng lực nữa, từ nhỏ đã là trung tâm của mọi sự chú ý, thậm chí đến bây giờ vẫn luôn đứng ở đỉnh nhân sinh nhìn xuống những kẻ khác, là anh trai của hắn...

Mà hắn, chẳng qua chỉ là một đứa con riêng với xuất thân hèn mọn, hắn cho rằng chỉ cần rời khỏi gia đình dơ bẩn kia, là có thể đạt được tình yêu chân chính thuộc về mình.

Nhưng hiện thực lại cho hắn một cái tát thật vang dội.

Mẹ hắn nói đúng, có vài thứ nếu không chịu đấu tranh, thì vĩnh viễn cũng không thể có được...

Dựa vào cái gì, hắn vĩnh vĩnh chỉ là một đứa con riêng đáng thương? Dựa vào cái gì hắn phải luôn đợi sự bố thí của người khác? Rõ ràng! Hắn cũng có thể tự giành lấy!

Rõ ràng người này thuộc về hắn kia mà!

Chu Diệc An thô bạo đẩy Tạ Hà lên vách tường, điên cuồng hôn cậu, hệt như muốn cắn nuốt cả đối phương, hắn muốn dùng cách này để loại bỏ tất cả hương vị của kẻ khác trên người cậu!

Tạ Hà đau đớn rên lên một tiếng, theo bản năng đẩy Chu Diệc An ra, nhưng lại không có tác dụng gì cả, cậu thật sự không biết tại sao hắn lại phát điên lên như vậy nữa!

Chu Diệc An hung hăng cắn môi Tạ Hà, mùi máu tươi ngập tràn khoang miệng của hai người, ánh mắt hắn âm u nhìn Tạ Hà: "Làm sao, thằng khác có thể chạm vào em, còn anh thì không thể?"

Những lời này hệt như sấm sét giữa ban ngày, lập tức khiến Tạ Hà ngây người ra, cậu run rẩy nói: "Anh, anh đang nói cái gì..."

"Không phải ban nãy em đi gặp anh trai của anh sao? Anh biết hết rồi, em đừng giả bộ nữa." Trong mắt Chu Diệc An hiện lên căm hận lẫn yêu thương, giọng hắn lạnh lẽo đến thấu xương.

Toàn thân Tạ Hà run lên, trước mắt tối sầm.

Tình huống đáng sợ nhất, đến cùng vẫn xảy ra.

Chu Diệc An trìu mến vuốt ve hai má cậu, thế nhưng trong mắt hắn lại tràn đầy hung ác, sắc bén nói: "Sao thế, không ngờ anh lại phát hiện ra à? Có phải hôm nay em đã ở chung với anh ta không?"

"Em..." Ánh mắt của Tạ Hà tràn ngập khiếp sợ, đây chính là kết cục mà cậu không muốn thấy nhất, cuối cùng ác mộng cũng trở thành hiện thực. Cậu thật sự không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, nhưng cậu vô cùng yêu người đàn ông trước mặt mình, cho nên cậu phải... Cố gắng giữ lấy một lần nữa: "Anh nghe em giải thích đã."

Ngón tay của Chu Diệc An chậm rãi dời xuống, dừng lại ngay cổ của Tạ Hà, hạ giọng nói: "Em đã ngủ với anh ta chưa?"

Vấn đề này làm cho thân thể của Tạ Hà run lên một cái.

Động tác của Diệc An cũng dừng lại, sau đó hắn lộ ra một nụ cười đã hiểu, âm điệu vẫn dịu dàng như trước: "Khó trách gần đây em không cho anh chạm vào, là anh trai của anh đã đút em ăn no rồi đúng không?"

"Không, không phải như thế..." Tạ Hà liều mạng lắc đầu, "Chuyện đó là ngoài ý muốn..."

Chu Diệc An làm như không nghe thấy, hắn dùng ánh mắt rét lạnh nhìn chằm chằm Tạ Hà: "Anh trai anh lợi hại lắm à? Nhưng anh rõ ràng cũng có thể thỏa mãn em kia mà."

Tay hắn dùng sức, trực tiếp xé rách áo sơ mi của Tạ Hà, cúc áo rơi vãi trên mặt đất.

Tạ Hà cảm thấy thân thể mình chợt lạnh, theo bản năng muốn chống cự lại!

Một Chu Diệc An thường ngày luôn cưng chiều cậu, bây giờ lại như một ác ma đến từ địa ngục, không hề lưu tình trấn áp hết tất cả phản kháng của cậu! Xấu hổ và sợ hãi đan dệt vào nhau khiến Tạ Hà muốn co người lại, nhưng Chu Diệc An lại không cho phép cậu thực hiện được điều đó, hắn giữ chặt cậu, cúi đầu cắn lên cổ cậu, Tạ Hà bị đau lập tức kêu thành tiếng.

Chu Diệc An một bên vuốt ve người dưới thân, một bên lạnh lùng nói:

"Em dùng thân thể này để dụ dỗ anh ta sao?"

"Em ở dưới thân anh ta cũng phản kháng như vậy sao?"

"Anh ta làm em sướng lắm à?"

"Em thích anh ta, hay là anh?"

Từng lời sỉ nhục rót vào tai Tạ Hà, khiến trái tim cậu như bị đâm thành nghìn lỗ, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Giờ phút này, cậu sắp bị người mình yêu nhất cưỡng bức...

Tại sao Chu Diệc An lại không chịu tin cậu, không chịu nghe cậu giải thích, cậu cũng đâu có muốn mọi chuyện diễn ra như vậy chứ, không muốn một chút nào! Tuyệt vọng vô bờ như phủ kín đôi mắt cậu.

Bỗng nhiên Tạ Hà dùng sức nâng tay lên, tát thẳng một phát lên mặt Chu Diệc An.

Một tiếng "Chát" chói tai vang lên tựa như một công tắc bấm dừng lại tất cả, khiến toàn bộ hình ảnh điên cuồng này cũng đứng yên theo.

Tạ Hà kinh ngạc nhìn tay mình, ngây ngẩn cả người.

Cậu... Không ngờ lại đánh Chu Diệc An...

Một hồi sau, Chu Diệc An lộ ra một nụ cười vô cùng thảm hại, hắn nhìn về phía Tạ Hà, trong mắt là một mảnh đau thương dày đặc: "Tại sao em lại đối xử với anh như vậy..."

"Anh chỉ có mỗi mình em..." Hắn khẽ khàng nỉ non.

Chu Diệc An ôm chặt cậu vào lòng, giống như người sắp chết đuối vớ được cái phao, trong giọng còn mang theo cầu xin: "Anh xin lỗi, đừng rời khỏi anh có được không..."

Một Chu Diệc An như vậy lập tức làm trái tim của Tạ Hà mềm nhũn xuống, co thành một nhúm, cậu run rẩy mở miệng: "Em, em chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi anh..."

Chu Diệc An nghe vậy thì nở nụ cười, hắn dịu dàng hôn lên khóe môi Tạ Hà: "Đúng, chính là như vậy, tiếp tục gạt anh đi, tiếp tục lừa anh nữa đi."

"Anh cũng sẽ cố gắng kiếm tiền, em muốn gì anh cũng cho em hết, nên em không cần phải đi theo Chu Diệc Triết, anh ta là một tên máu lạnh, chỉ xem em như một món đồ chơi thôi, còn anh thì không, anh là thật lòng yêu em." Chu Diệc An vuốt tóc Tạ Hà khẽ khàng nói.

Chẳng hiểu tại sao, rõ ràng Chu Diệc An nói chuyện ôn nhu như thế, nhưng lại khiến cho trái tim Tạ Hà hoàn toàn đóng băng.

【 đinh, thành công phát động giá trị hắc hoá của nhân vật.】

Cho dù trước đó hắn có thô bạo đến đâu thì cũng không thể khiến trái tim của Tạ Hà lạnh lẽo như bây giờ, hiện tại cậu đã chắc chắn rằng, mối quan hệ của bọn không thể cứu vãn được nữa rồi.

"Em chưa bao giờ muốn gạt anh, em chỉ là... Không biết phải nói như thế nào với anh..." Tạ Hà trống rỗng nhìn về phía trước, người cậu yêu nhất đang ôm cậu, nhưng ngay cả hắn cũng không thể cho cậu... một chút ấm áp, mà chỉ có vô vàn giá rét.

"Vậy không cần phải nói nữa, đừng nói gì hết, anh đều hiểu cả." Chu Diệc An vuốt ve người thanh niên dưới thân mình, dịu dàng nói: "Anh biết Chu Diệc Triết rất ưu tú, có rất nhiều người thích anh ta, em cũng giống như họ thôi, cũng bị vẻ bề ngoài hào nhoáng ấy của anh ta lừa gạt, em chỉ là nhất thời mất phương hướng, anh sẽ không trách em."

Chu Diệc An dùng giọng điệu ôn nhu như những lần đã từng bày tỏ yêu thương với cậu, nhưng mấy lời này lại sắc bén như dao nhọn, bất ngờ đâm sâu vào nơi mềm yếu nhất lòng cậu.

Tạ Hà nhắm mắt lại, cậu im lặng một hồi mới khàn giọng mở miệng nói: "Buông ra."

"Anh không buông, anh mà buông ra em nhất định sẽ bỏ anh đi..." Chu Diệc An giống như một đứa trẻ, càng lúc càng ôm chặt lấy cậu hơn.

Tạ Hà hít thật sâu một hơi, dùng thanh âm bén nhọn chưa từng có, lớn tiếng nói: "Tôi nói anh buông ra!"

Động tác của Chu Diệc An cứng đờ.

"Buông tôi ra buông tôi ra buông tôi ra!" Tạ Hà như phát điên kêu lên, dùng hết sức lực nện lên người hắn, giãy dụa muốn thoát ra!

Sự điên cuồng và kiên quyết trên mặt của Tạ Hà làm Chu Diệc An bối rối trong phút chốc, bản năng của hắn vẫn là không muốn làm Tạ Hà bị thương, sợ trong lúc cậu giãy dụa tự làm mình bị đau nên chỉ đành buông lỏng tay ra.

Tạ Hà lấy lại được tự do, không ngừng thở hổn hển, cậu thậm chí không thèm ngồi dậy, cứ vậy mà dùng ánh mắt lạnh băng nhìn Chu Diệc An: "Cút ra ngoài!"

"Thanh..." Chu Diệc An cúi đầu gọi một tiếng, đau đớn kịch liệt trong mắt không thể nào giấu đi được.

"Cút ra ngoài." Tạ Hà chỉ có một câu duy nhất.

Hai người không ai nhường ai, rốt cuộc Chu Diệc An vẫn là người lui về sau từng bước, sắc mặt của hắn trắng bệch, "Được, anh cút." Hắn buông lỏng hai tay xuống bên hông, sau đó khẽ siết chặt thành nắm đấm, xoay người rời đi, cái bóng thon dài trên mặt đất cũng bị kéo lê thành một đường.

Tạ Hà nhìn Chu Diệc An biến mất sau cánh cửa, sức lực toàn thân như bị rút đi hết, nằm co ro ở trên đất, không nhúc nhích.

Chính miệng cậu đã đuổi người cậu yêu đi, cậu không muốn như vậy.

Nhưng mà, cậu không còn lựa chọn nào khác cả.

【 đinh, Chu Diệc An độ hảo cảm +3, giá trị hắc hoá +30, trước mắt độ hảo cảm là 95, giá trị hắc hóa là 30】

【 Tạ Hà : còn có cả giá trị hắc hoá nữa sao?】

【444: đúng vậy ạ. . . . . . 】

【 Tạ Hà : được rồi, cái này cũng nằm trong dự kiến.】

【444: . . . . . . 】

【 Tạ Hà : em muốn hỏi cái gì thì hỏi đi.】

【444: vì sao độ hảo cảm lại tăng ạ?!!!】

【 Tạ Hà : đây là một chuyện rất phức tạp, yêu hận đan xen còn kết hợp với đố kỵ cho ra một hiệu ứng như vậy, em không cần phải hiểu đâu.】

【444: . . . . . . 】

Có phải kí chủ đại đại cảm thấy nó sẽ không hiểu nên lười giải thích có đúng không? Là vậy phải không? Là vậy phải không? Có lẽ đúng là vậy thật QAQ

Trước/106Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tiên Ma Đồng Tu