Saved Font

Trước/106Sau

Công Lược Tra Công Kia

Chương 25

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tạ Hà nghe vậy liền mở to mắt, lông mi hơi run lên, sau đó trầm mặc đứng lên mặc lại quần áo, cậu vịn tường đứng dậy, hai đầu gối phát run liên tục.

Nhưng Lý Hồng Huyên cũng sẽ không có tâm tư thương hoa tiếc ngọc, lạnh lùng lườm cậu: "Làm sao, không đi được?"

"Không... Thầy chỉ là... Không có gì..." Yết hầu Tạ Hà có chút khàn khàn, sắc mặt cậu có chút tái nhợt, cái cổ vốn trắng nõn hiện tại lại loang lổ đầy dấu hồng ngân, cậu nâng mắt lên, trầm mặc nhìn Lý Hồng Huyên một cái.

Một cái liếc mắt này, làm cho đáy lòng Lý Hồng Huyên có chút rung động.

Y nghĩ rằng sẽ nhìn thấy biểu tình bi phẫn, chán ghét, oán giận... Y nghĩ tới chính mình sẽ đối diện với ánh mắt đủ loại cảm xúc ghê tởm chi phối đầy nhiễm bẩn, nhưng kỳ thật lại không có, ánh mắt này trước sau đều trong suốt sạch sẽ, tuy rằng mang theo một chút sợ hãi cùng yếu đuối, nhưng một điểm oán hận cũng không có. Nam nhân này thoạt nhìn nhỏ yếu lại khờ dại như thế... Trắc trở cũng chưa bao giờ đánh gục cậu.

Tạ Hà hiển nhiên rất sợ hãi Lý Hồng Huyên, cậu chỉ nhìn một cái lại nhanh chóng dời tầm mắt đi, xoay người đi ra ngoài.

Chỉ là vừa mới cất một bước, trên mặt liền xuất hiện thần sắc thống khổ, không hề phòng bị mà quỳ rạp xuống mặt đất! Nhưng cậu không dám hé răng nửa lời, lại từng chút một đứng lên, thật chậm rãi, đi từng bước ra ngoài.

Lý Hồng Huyên đứng tại chỗ, chăm chú nhìn bóng dáng tiêm gầy kia rời đi, bỗng nhiên phiền não đá một cước vào ghế dựa.

.....................

Tạ Hà trở lại kí túc xá của chính mình, nằm ở trên giường xoa xoa thắt lưng.

【 Tạ Hà : chậc chậc, 'cây gậy' kia (cái cây mà ai cũng biết :v) nuôi quả thật tốt. 】

【444: . . . . . . 】

【 Tạ Hà : tôi thích rồi đấy. 】

【444: kí chủ đại đại. . . . . . Em có thể mạo muội hỏi ngài một vấn đề được không? 】

【 Tạ Hà tâm tình không tồi: hỏi đi, bảo bối. 】

【444: dựa vào thống kế không trọn vẹn, người công lược qua ngài cũng có 100 kí chủ đi, ngoài trừ hai người bất ngờ tử vong, tất cả những người khác đều có độ hảo cảm trên 80, trong đó lại có 68 vị xoát độ hảo cảm lên tới trên 90, có 21 vị độ hảo cảm còn đạt tới 99, những kí chủ thuộc loại hình ngây thơ chính trực, thanh thuần đáng yêu, yêu diễm đê tiện, âm trầm ác độc đều không thiếu một cái, ngài toàn bộ đều yêu thích... Em muốn hỏi chính là, có loại nào là ngài không thích không ạ? 】

【 Tạ Hà : đáp án của vấn đề này ấy à. . . . . . 】

【444: rửa tai lắng nghe ╰(*°▽°*)╯】

【 Tạ Hà : tôi cũng rất muốn biết đấy : )】

【444: . . . . . . 】

【 Tạ Hà : nói giỡn thôi, tôi quả thật có không ưa một loại hình. 】

【444: loại nào a _(:зゝ∠)_】

【 Tạ Hà : bộ dạng xấu xí. 】

【444: . . . . . . 】

Bởi vì Tạ Hà luôn bán rẻ tình yêu, vì vậy thời gian đầu, cái nhìn của 444 về tình yêu của nhân loại cũng sinh ra một loại cảm giác hiểu lầm 'mỹ diệu'.

Lý Hồng Huyên là người giữ lời, y nói khoản tiền này không cần phải trả, thì thật sự sẽ không mang phiền toái đến tìm Tạ Hà nữa. Nhưng mà Tạ Hà cũng không có sốt ruột, bởi vì Alan cũng chẳng phải là người giữ chữ tín, ánh mắt gần đây của hắn tựa như hổ rình mồi mà quan sát nhất cử nhất động của Tạ Hà.

Đáng tiếc... Nếu không phải khi công lược không được phá bỏ thiết lập nhân vật, cùng hắn cɦịƈɦ một cái cũng không tệ, tám phần là 'cây gậy' lớn, nghe nói mấy người không đứng đắn như vậy sức lực cũng rất trâu a.

Vài ngày sau lại tới khoá tiếng Anh của Tạ Hà, cậu vừa mới bước vào lớp học, liền nhìn thấy bốn người Lý Hồng Huyên đang ngồi ở dãy ghế cuối, cảnh tượng này thật giống như ngày đầu tiên cậu đi làm vậy.

Chỉ có khác ở một chỗ, có thêm một người nhìn cậu bằng ánh mắt bất đồng với trước đây mà thôi.

Tạ Hà căn bản không dám dừng lại tầm mắt quá lâu, cố gắng xem nhẹ tầm mắt có thể hoá thành thực thể kia, chuyên tâm giảng bài, bởi vì trước đó đã xây dựng nên một hình ảnh tốt, sinh viên tới nghe giảng quả thật có rất nhiều, có rất nhiều người sau khi tan học rồi vẫn chạy tới hỏi đề Tạ Hà, Tạ Hà đều rất kiên nhẫn giải đáp từng cái một, một thầy giáo ôn nhu thiện lương nhỏ nhẹ như vậy, chẳng mấy chốc đã được rất nhiều sinh viên quý mến,

Thật vất vả mới tiễn được sinh viên cuối cùng, Tạ Hà đóng lại giáo án, vội vã đi ra ngoài.

Kết quả vừa mới ra khỏi cửa, đã bị một thân ảnh cao to chận lại giữa cửa.

Tạ Hà biến sắc, "Em, em muốn làm gì..."

Alan nhìn chăm chú Tạ Hà, ánh mắt minh bạch, cười: "Thầy Tô, em cũng có vấn đề muốn hỏi thầy a, thầy hẳn là phải đối xử bình đẳng chứ."

"Em muốn hỏi cái gì?" Tạ Hà bất an nói, cậu nắm chặt giáo án ở trước ngực, tựa hồ làm như vật sẽ giảm bớt nỗi bất an ở trong lòng cậu.

Alan chú ý tới, khoé môi cong lên, dùng tiếng Anh nói∷ "Thầy Tô, công phu trên giường của Lý Hồng Huyên như thế nào? Cậu ta có thoả mãn thầy không?"

Tạ Hà trừng lớn mắt, rốt cuộc cũng ý thức được nam sinh này đã xé rách xuống mặt nạ, lộ ra một mặt ác liệt, hắn ấy vậy mà có thể nghiêm trang hỏi ra vấn đề này sao!

"Em, em tránh ra!" Tạ Hà trên mặt hiện lên một mạt đỏ ửng nhục nhã, muốn đẩy hắn đi ra ngoài, kết quả lại bị Alan chế trụ lại cánh tay.

Alan dùng sức đem Tạ Hà kéo tới trước mặt mình, hô hấp ấm áp phả trên mặt cậu, con ngươi màu xanh lam in ngược ảnh chiếu vẻ mặt đang hốt hoảng của Tạ Hà, "Thầy Tô, thầy có muốn thử kỹ thuật của em không, hẳn là so với cậu ta không kém hơn đâu."

Tạ Hà phẫn nộ nói: "Em buông tôi ra!"

"Khó lắm, em đang theo đuổi thầy mà." Alan lộ ra một cái tươi cười ngả ngớn, "Em hối cải rồi, hôm nay muốn mời thầy Tô nể mặt cùng em ăn một bữa cơm, thế nào?"

Ngữ khí ra khỏi miệng của hắn tuy là hỏi, nhưng lực đạo trên cánh tay lại như muốn biểu đạt cho sự cưỡng ép không thể từ chối.

Tạ Hà vừa mới ăn mệt một phen như vậy, làm sao có thể dễ dàng bị mắc lừa nữa, giãy dụa muốn tìm đường chạy thoát, đáng tiếc khí lực của cậu ở trước mặt Alan thật nhỏ bé đến không đáng kể, thoạt nhìn ngoại hình của nam sinh ngoại quốc anh tuấn ôn nhu này cùng khí lực của hắn quả thật không tương đồng tí nào...

Được lắm, cưỡng ép theo đuổi!

Tạ Hà dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Alan, tựa như chất vấn trong im lặng, tại sao lại là tôi, tại sao lại không chịu buông tha tôi!

Alan cảm nhận được tay đối phương run nhè nhẹ, con ngươi đen láy sợ hãi kia, như là thỏ con bị chấn kinh, run rẩy, gợi lên du͙ƈ vọиɠ thật sâu bên trong người hắn, hắn hơi cúi thắt lưng xuống, ghé sát vào lỗ tai cậu: "Thầy Tô, lằng nhằng ở nơi đông người như vậy, thầy có thấy không được dễ nhìn không? Nếu bị người khác hỏi, thầy phải giải thích như thế nào?"

Tạ Hà thanh âm run rẩy, vô lực nói: "Thầy, thầy đã không còn nợ gì tụi em, em không thể làm như vậy..."

"Em cũng đâu có nói thầy nợ nần gì của em đâu." Alan mỉm cười, lặp lại lần nữa, "Em chỉ là muốn theo đuổi thầy, đây là quyền tự do của em, không đúng sao?"

Tạ Hà thoát không được ràng buộc của Alan, lại không dám phát ra tiếng động lớn gây chú ý tới các sinh viên khác, e sợ mặc cho Alan kéo ra ngoài. Mắt thấy lại sắp rơi vào tay của Alan, bỗng nhiên Tạ Hà thấy Lý Hồng Huyên cùng Tôn Trạch Dương đang từ phía sau đi tới.

Cậu nhìn thấy Lý Hồng Huyên, lại vô thức nhớ tới hồi ức kinh hãi kia, nhưng mà... Càng khiến trong lòng cậu thêm mâu thuẫn chính là, Lý Hồng Huyên lại là người duy nhất có thể cứu cậu!

Tạ Hà nhìn y, đầu óc trống rỗng mà hô: "Bạn học Lý Hồng Huyên!"

Lý Hồng Huyên kỳ thật đã sớm nhìn thấy hai người bọn họ, nhưng y không tính xen vào chuyện của người khác, chỉ là... Nhìn thấy Alan đụng chạm gần gũi với người nọ như vậy thật khiến y có chút không thoải mái, ngay lúc chuẩn bị rời đi, ai biết người nọ lại một lần nữa gọi tên y.

Y chỉ chần chừ một giây đồng hồ, sau đó chân dài bước qua, lạnh lùng nhìn hai người.

Tôn Trạch Dương nghĩ thầm thật mẹ nó chưa đủ hả, bọn họ chẳng lẽ lại lần nữa muốn tranh vị giáo sư này sao? Hắn nằm mộng còn chưa tỉnh hả???

Alan cảnh cáo mà liếc Tạ Hà một cái, quay đầu hướng về Lý Hồng Huyên lộ ra một nụ cười, "A Huyên, thật không biết cậu là người nghe lời như thế đó, thầy chỉ cần gọi cậu một tiếng đã có thể gọi tới rồi."

Bởi vì chuyện của Tạ Hà, mối quan hệ hời hợt giữa hai người bọn họ lại càng thêm xa cách.

Lý Hồng Huyên không thèm để ý tới lời châm chọc của Alan, mặt không cảm xúc, thần sắc lạnh lùng, "Cũng được, so với cậu vẫn là nghe lời hơn một chút."

Tạ Hà nhân cơ hội giãy ra khỏi Alan, muốn chạy qua phía Lý Hồng Huyên.

Lý Hồng Huyên chú ý được, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, chính mình tổn thương người nọ, tại sao người nọ vẫn hướng về phía mình cầu giúp đỡ? Bất quá lúc này cũng không phải thời điểm để nghĩ chuyện này, y nhanh chóng thu liễm lại thần sắc trong mắt, hướng về phía Alan thản nhiên nói: "Cậu tính đưa thầy ấy đi đâu?"

"Tôi đang theo đuổi thầy Tô, hiện tại đang muốn mời thầy ấy đi ăn cơm." Alan nghiêm trang nói.

"A." Lý Hồng Huyên lộ ra một nụ cười mang theo đùa cợt, chậm rãi mở miệng: "Nếu theo đuổi, hiển nhiên phải nghe ý kiến của thầy ấy một chút chứ, không bằng cậu buông tay thầy ấy ra trước, để thầy ấy tự chọn."

Tươi cười trên mặt Alan nhất thời duy trì không được, lãnh đạm mở miệng: "Lý Hồng Huyên, cậu nhất định phải nhúng tay vào chuyện của bọn tôi sao?"

Lý Hồng Huyên lắc đầu, "Tôi chỉ muốn cho thầy Tô có cơ hội để lựa chọn, bất kể là thấy ấy chọn cái gì, tôi cũng sẽ không can thiệp. Nhưng mà... Nếu cậu muốn cưỡng ép, lần này tôi có thể sẽ không đứng ngoài nhìn nữa đâu."

"Cậu ——" Alan thanh âm lạnh như băng.

Tạ Hà sẽ chọn cái nào, trên cơ bản đều có thể nhìn ra được, để cho Tạ Hà có cơ hội, liền tương đương với việc chặt đứt ý niệm của hắn. Nhưng những lời của Lý Hồng Huyên cũng chẳng có chỗ nào chê được, y thuỷ chung đều không cố ý nhằm vào hắn, y chỉ là tự cấp cho Tạ Hà một cơ hội mà thôi, bản thân nếu vì chuyện này mà cùng Lý Hồng Huyên đối đầu với nhau, vì một cái đồ chơi mới lạ mà cùng Lý gia nháo ra mâu thuẫn, Lý gia nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn, thậm chí cũng sẽ vì hành động ngu xuẩn này của hắn mà ảnh hưởng tới địa vị của gia tộc.

Lý Hồng Huyên không coi ai ra gì, chỉ là một cái nhấc chân, cũng có thể đem hắn phá nát! Nói cho cùng, hắn có thể ức hiếp Tạ Hà cũng một phần là do Tạ Hà không có chỗ dựa, nhưng nếu Tạ Hà có thể dựa vào y thì sao? Như vậy tất cả những gì hắn đang gầy dựng đều sẽ đổ nát!

Hắn không sợ Lý Hồng Huyên, nhưng vì Tạ Hà mà nháo ra chuyện lớn cũng chẳng tốt lành gì cho cam.

Alan trong mắt ánh lên một tia sắc bén, sau đó hắn ý thức được chỉ có hai tình huống mới khiến mình đắc thủ được.

Một là Lý Hồng Huyên buông tha che chở Tạ Hà.

Hai là Tạ Hà tự mình chủ động chọn hắn.

Mà cái thứ hai không đời nào xảy ra.

Alan cũng là người quyết đoán, hắn tuy rằng thích Tạ Hà, cũng sẽ không nguyện ý vì cậu mà làm ảnh hưởng tới tiền đồ sau này của hắn, dù sao cũng chỉ là một món đồ thôi mà.

Chỉ là hiện tại buông tha thật có chút luyến tiếc, mỹ vị này xem ra không thể ăn vào bụng được rồi.

"A Huyên nói rất đúng, là tôi đường đột." Alan buông tay, hướng Tạ Hà lộ ra một nụ cười ôn nhu, nguỵ trang hoàn mỹ không một chút sứt mẻ lại lần nữa xuất hiện trên mặt hắn, "Thầy Tô, thật có lỗi."

Tạ Hà cũng sẽ không còn như trước kia mà tin tưởng hắn, nhanh chóng trốn ra phía sau lưng của Lý Hồng Huyên.

Tươi cười trên Alan bỗng nhiên biến mất, cảnh tượng như vậy, thật quá chói mắt.

Hắn không phải người thích uỷ khuất bản thân, nếu quyết định buông tha, vậy cũng sẽ không lưu lại thứ gì, chẳng qua cũng chỉ là một món đồ, không cần liền bỏ, hắn nghĩ như vậy, tựa như muốn làm lòng mình dịu đi một chút.

Trước khi Alan rời đi, bỗng nhiên lại quay đầu lại nhìn Tạ Hà một cái, vừa lúc đối diện với tầm mắt Tạ Hà đang nhìn về phía hắn.

Giáo sư trẻ tuổi đứng ở phía sau lưng Lý Hồng Huyên, chỉ lộ ra nửa sườn mặt, làn da trắng như tuyết, một môi con ngươi đen láy ngập nước, cánh môi hồng nhạt hơi hơi mím lại, dùng loại ánh mắt cảnh giác lại đáng thương cẩn thận mà nhìn hắn... Thật là chọc người yêu thương.

Thật sự là... Liền có chút không cam lòng buông tha.

【 đinh, Alan độ hảo cảm +2, trước mắt độ hảo cảm là 80】

Tạ Hà mắt nhìn thấy Alan rời đi, rốt cuộc mới nhẹ nhàng thở một hơi, lúc này mới chú ý tới Lý Hồng Huyên không biết từ lúc nào đã xoay người lại, hai mắt thâm trầm mà nhìn chăm chú cậu.

Cậu lúc này mới nhớ tới sợ hãi, dù sao Lý Hồng Huyên cũng không phải là người dễ đối phó... Nhưng dù sao đi nữa, y cũng đã từng giúp cậu thoát khỏi Alan hai lần, Tạ Hà nghiêm túc mà nhìn y, thập giọng nói: "Cảm ơn cậu."

Lý Hồng Huyên hơi hơi kéo khoé miệng, "Không cần, tôi chưa bao giờ làm miễn phí cái gì cả, về chuyện này, thầy trước khi gọi em phải nghĩ tới chuyện này rồi chứ nhỉ?"

Tạ Hà sắc mặt trắng bệch, thời điểm cậu gọi y cũng chưa từng nghĩ tới, nhưng sau đó quả thật cậu cũng đã nghĩ tới, trầm mặc một lát, cậu bình tĩnh nói: "Xin hỏi lần này cậu muốn gì?"

Lý Hồng Huyên tầm mắt chậm rãi hạ xuống, dừng tại trên đôi môi hồng nhạt của Tạ Hà, thoạt nhìn mềm mại, ngọt lịm, thật giống như một nụ hoa mới nở, thuần khiết đến thế... Y bỗng nhiên rất muốn nếm thử hương vị của hai cánh hoa kia, lần trước bởi vì Alan mà y vẫn chưa có nếm qua, thế nhưng lúc sau ấy vậy mà có chút hối hận.

"Đừng nhúc nhích." Lý Hồng Huyên nói, thanh âm có chút trầm thấp.

Tạ Hà mờ mịt nhìn y.

Ngay sau đó, một nụ hôn liền dán lên, Tạ Hà mở to hai mắt.

Lý Hồng Huyên nâng cằm Tạ Hà lên, để cậu không thể né tránh, hung hăng mà hôn lên hai cánh môi mềm mại kia, thật giống như... Có một mùi hương tự nhiên nào đó.

Như bị cuốn vào, luyến tiếc tách ra.

【 đinh, Lý Hồng Huyên độ hảo cảm +5, trước mắt độ hảo cảm là -15】

【444: kí chủ đại đại, độ hảo cảm rốt cuộc cũng chịu tăng rồi QAQ thật không dễ dàng a! ! ! 】

【 Tạ Hà : ân. 】

【444: kí chủ đại đại, ngài mất hứng sao? 】

【 Tạ Hà : ha hả, 5 điểm hảo cảm có cái gì đáng giá để tôi cao hứng chứ? Tiến độ quá chậm, cơ hội tốt như vậy lại chỉ yêu cầu một cái hôn, tụi học trò của tôi quả nhiên vẫn là rất thiện lương, rất tình cảm. 】

【444: . . . . . . 】 lời này nó không dám gật bừa.

【 Tạ Hà : cho nên phải đổ thêm một chút dầu vào lửa mới được : )】

Trước/106Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Hoàng Hậu: Ngạo Kiều Bạo Quân, Cường Thế Sủng!