Chương Trước/297Chương Sau

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Chương 294: Cậu Bước Vào Trái Tim Tôi, Hoặc Là, Để Tôi Đến Đón Cậu (8)

Editor: Nguyetmai

Có điều, ngàn vàng khó mua được nụ cười của người đẹp, chỉ cần Ninh Hề Nhi vui vẻ là hắn cũng vui lây.

Còn thể diện ấy à? Thể diện là cái gì vậy? Trước giờ người nhà họ Kỷ ở trước mặt vợ mình đều không cần cái thứ gọi là thể diện này.

Trong phòng sách có xông hương, làn khói lượn lờ trong không khí. Kỷ Dạ Bạch nhìn mà nhớ đến chuyện đánh cờ khi còn bé.

Lần đánh cờ đó, Tiểu Hề Nhi thua rất nhanh, thế là hỏi hắn với vẻ tội nghiệp: "Anh đánh ở đây có được không?"

Tiểu Dạ Bạch cau mày: "Vì sao anh phải đánh ở đó?"

Mặt Tiểu Hề Nhi đầy vẻ vô tội: "Anh không đánh ở đó thì làm sao em thắng được!"

Tiểu Dạ Bạch: "..."

Hắn im lặng rút quân cờ lại dời xuống vị trí mà Tiểu Hề Nhi nói. Tiểu Hề Nhi lập tức nở nụ cười tươi rói, khiến Tiểu Dạ Bạch nhìn mà ngây ngẩn.

Khi ấy Kỷ Dạ Bạch còn chưa biết, hắn nhường nhịn cô một lần, liền biến thành cả đời nhường nhịn.

Ván cờ kết thúc, Ninh Hề Nhi thắng to, mặt mày tươi rói.

Đúng lúc đó ông cụ Kỷ vào phòng sách, thấy cô vui vẻ như vậy thì cười híp mắt nhìn bàn cờ, "Hề Nhi thắng à! Khá lắm!"

"A, ông nội đến rồi." Ninh Hề Nhi ngoan ngoan chào hỏi, khiến tâm trạng ông cụ Kỷ rạng rỡ như hoa nở: "Nào, cháu đánh với ông một ván đi!"

Ninh Hề Nhi hơi thấp thỏm lo lắng, ông cụ Kỷ có tiếng là giỏi chơi cờ, có khi nào cô sẽ bị thua thảm hại không (ㄒoㄒ)

Nhưng ông đã đề nghị rồi, cô đâu thể từ chối được, chỉ đành lề mà lề mề chơi cờ với ông.

Cô vẫn cầm quân trắng, ông cụ Kỷ cầm quân đen.

Vừa mới qua vài phút, Ninh Hề Nhi đã đau đầu rồi.

Ngay lúc cô đang bối rối không biết đi tiếp thế này, thì bàn tay to của Kỷ Dạ Bạch áp lên bàn tay nhỏ nhắn của cô, hắn hạ giọng nhắc bên tai cô: "Đánh chỗ này."

"Ơ? Hả..."

Ông cụ Kỷ mỉm cười nhìn hai đứa cháu một cách tinh quái. Chà chà, cháu trai và cháu dâu tình cảm tốt thật…

Là ông nội thời đại mới, sao ông có thể ngồi im không trợ giúp được?

Thế là sau đó, nước cờ ông đi ngày càng cao siêu khó đoán, biến hóa khôn lường. Ninh Hề Nhi tất nhiên không đánh lại được, Kỷ Dạ Bạch cầm tay cô chỉ mấy lần, cuối cùng dứt khoát đích thân đánh luôn.

Thấy lúc hai ông cháu chơi cờ, Kỷ Dạ Bạch có thể đánh ngang tay ông cụ, Ninh Hề Nhi mới bừng tỉnh. Thì ra Kỷ Dạ Bạch vẫn luôn nhường cô...

Quân đen hạ xuống, Kỷ Dạ Bạch lại không hề có động tác gì.

Ninh Hề Nhi hồi hộp hỏi nhỏ: "Sao rồi? Có phải sắp thua rồi không?"

Ngón tay thon dài trắng trẻo của Kỷ Dạ Bạch gõ lên mặt bàn, hắn nhếch môi: "Cậu hôn anh đây một cái, cho anh đây chút động lực."

"Lúc nào rồi mà cậu còn đùa giỡn!"

"Cậu có hôn hay không? Không hôn thì tôi nhận thua đây."

Tất nhiên Ninh Hề Nhi không muốn thua, cô liếc trộm ông cụ Kỷ một cái. Ông cụ ho khan nhìn sang chỗ khác, cô nắm chặt vạt áo, nhanh chóng thơm một cái như chuồn chuồn lướt nước lên mặt Kỷ Dạ Bạch.

Kỷ Dạ Bạch phì cười, ông cụ Kỷ vuốt râu, cũng trộm cười.

Nhận được nụ hôn rồi, Kỷ Dạ Bạch mới chăm chú suy nghĩ, mỗi nước đi đều tính toán kĩ càng.

Khả năng đánh cờ của ông cụ Kỷ cũng rất cao siêu, hai bên rơi vào thế giằng co.

Ninh Hề Nhi càng xem càng buồn ngủ, về sau cô gối luôn lên đùi Kỷ Dạ Bạch mà ngủ mất.

Kỷ Dạ Bạch một tay chơi cờ, một tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.

Ông cụ Kỷ vui vẻ nói: "Có cần ông nhường cháu không?"

"Không cần đâu." Kỷ Dạ Bạch thong dong hạ một quân cờ: "Ông à, cháu thắng rồi."

Ông cụ Kỷ nhìn xuống bàn cờ, lúc này mới phát hiện, thì ra ông đã sớm rơi vào bẫy của Kỷ Dạ Bạch rồi!

"Thằng nhóc cháu... được đấy!"

"Vợ cháu muốn cháu thắng, tất nhiên cháu không thể thua được."

Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi