Saved Font

Trước/104Sau

Cùng Địch Ngủ Chung

Chương 71

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bùi Dật ban đầu ảo tưởng rằng bọn họ có thể bắt được hành tung phía sau màn trong phòng thí nghiệm ở cuối hang động, bây giờ có vẻ như đó chỉ là ảo tưởng.

Hắn cùng đối phương bị ngăn cách bởi một cái màn không thể chạm vào, không thể xuyên qua.

Từng ký tự được hiển thị một cách hợp lý trên màn hình, và cả hai đọc trong im lặng.

【 Đội trưởng Lãnh không giữ chữ tín, cậu nghĩ cậu đã làm cái gì? Cậu đã phản bội anh trai ruột của mình, cậu cũng phản bội cấp trên của mình trong MCIA6, bây giờ cậu lại phản bội tôi. Tên khốn thất tín bội nghĩa, sao cậu còn dám sống trên đời này? Cậu đã phá hủy nhà máy của chúng tôi và cậu sẽ phải trả giá cho nó. 】

Trong hư không phảng phất có thể nghe thấy giọng nói trầm thấp khàn khàn kia, máy thay đổi giọng nói cơ học không thể che giấu được cái loại cảm giác quỷ dị kỳ ảo này.

Lãnh Kiêu nghiêng đầu hừ một tiếng, rất khinh miệt: “Tôi chưa từng hứa sẽ bán mạng cho anh, cái loại quỷ quái như anh có giỏi thì ra đây gặp tôi.”

Hacker phía sau màn nói: 【 Tôi sẽ cho cậu thấy. 】

Bùi Dật giành giật từng giây chất vấn: “Anh cuối cùng là ai? muốn làm gì? Có dám ra ngoài gặp chúng tôi không?”

Màn hình máy tính nhắn lại: 【 Tôi thực sự rất muốn thấy cậu, Bùi thân mến, tôi nhớ cậu. đừng sợ tôi, tôi vĩnh viễn sẽ không tổn thương cậu. 】

Bùi Dật: “…………”

Hacker phía sau màn lại nhanh chóng gõ chữ:【 Đội trưởng Lãnh, cậu đừng hiểu lầm Tiểu Bùi nữa, cậu ấy vốn không cần phải chịu trách nhiệm về cái chết của Lãnh Hộc, nếu muốn trả thù cho anh trai mình, tới tìm tôi! Là tôi yêu cầu Lãnh Hộc thực hiện kế hoạch theo dõi, bắt cóc và xúi dục đội trưởng Bùi, nhưng tôi không có yêu cầu hắn làm chuyện khác. Hai năm trước hắn bất hạnh thất bại rồi mất mạng ở bở biển Hồng Hải, là bởi vì nửa đường hắn nổi lên suy nghĩ lệch lạc, không có ý tốt, tự rước lấy nhục nhã, dám mơ ước Bùi xuất sắc ưu tú của chúng ta, bị chết cũng không oan uổng chút nào, quả thực ngu xuẩn, đáng đời! 】

Bùi Dật hơi kinh ngạc và im lặng: Thì ra là như vậy.

Rất nhiều chuyện vụn vặt trước giờ như sợi tơ rắn xám cỏ gắn kết với nhau, hắn đột nhiên hiểu ra nguyên nhân của toàn bộ sự việc.

【 Đương nhiên, nếu anh trai của cậu không phải ra trận mất mạng, chúng tôi sao có thể dễ dàng dụ dỗ được Đội trưởng Lãnh cậu đây? Đặc vụ át chủ bài của Đội A – Viễn Đông Trung Á, cậu giỏi hơn anh trai mình rất nhiều. 】

【 Đáng tiếc chính là đội trưởng Lãnh, cậu lại cũng vì thích một người đàn ông mà rối loạn tâm thần, phạm phải rất nhiều sai lầm ngu xuẩn chết người, còn bại lộ thân phận của mình, trở thành một quân cờ phế. Tôi chỉ có thể chơi một quân cờ khác. 】

Văn tự ngắn gọn lạnh như băng, từng hàng từng hàng nhảy lên, giống như một bàn tay thô ráp lặng lẽ lật từng trang sách, lật ngược những năm tháng đầy máu đã qua, lại bị lật trở lại.

Lãnh Kiêu cắn môi dưới chảy máu, nâng súng nhắm vào màn hình máy tính đen sì, giống như nhắm vào khuôn mặt dữ tợn của một con quái thú.

Ngón tay bị kẹt trên cò súng, thực muốn bắn vào khuôn mặt ẩn sau màn hình.

Dòng chữ tiếp tục được hiển thị, con trỏ đột nhiên bị dừng lại, không thể động đậy, như thể bộ vi xử lý sắp hỏng và đóng băng, sau đó là một tia sáng dữ dội khác.

Bùi Dật và Lãnh Kiêu rất kinh ngạc nhìn con trỏ kia chạy lung tung, dịch tới dịch lui, di chuyển xung quanh màn hình.

Vừa mới hiển thị một ký tự, và ký tự đó đã bị hủy bỏ.

Như có hai bàn tay mạnh mẽ đang vung tay giao đấu với nhau trong hư không, hoặc đơn giản giống như cùng một người sử dụng tay trái và tay phải để chiến đấu với nhau.

Hacker phía sau màn dường như cũng tức giận, ném ra một câu: Anh tránh ra!

Mấy chữ kia sau đó lại bị phím Enter nuốt mất, giống như có người không chút lưu tình ấn lấy ngón tay hacker, không cho đối phương gõ ra chữ, khống chế bàn phím.

Trên màn hình nhảy ra một chữ: Đi.

……

Trong hang động lại vang lên tiếng nổ mạnh, ánh lửa càng ngày càng sáng.

Sứ giả phía sau màn sẽ không dễ dàng lộ diện, khó có thể nói người này đang ẩn náu ở bờ biển Hồng Hải, trốn ở Bắc Phi, hay là hoàn toàn không trốn ở đây? Bùi Dật đè bả vai Lãnh Kiêu lại: “Chúng ta rời khỏi nơi này trước, đi mau.”

Người trốn sau màn hình vô cùng không nỡ: 【 Tiểu Bùi, đừng sợ tôi, cậu đừng đi. Tôi sẽ đưa cậu trở lại vòng tay của tôi. 】

Bùi Dật mờ mịt quay đầu nhìn chằm chằm màn hình.

Rõ ràng mỗi chữ hắn đều nhận ra, nhưng hợp thành một câu hoàn chỉnh, lời nói không được logic, quá vô căn cứ. Dường như có một vực thẳm đen tối không thể dò được trước mắt hắn, hút lấy đôi mắt và cố gắng nuốt chửng hắn.

【 Cậu mang mặt nạ sống trong một cái lồng khổng lồ, tại sao cậu không rời khỏi nơi tồi tệ đó? Năm năm qua cậu sống như thế nào, tôi cũng cảm nhận được nỗi đau của cậu, nhìn cậu sống một ngày như một năm. Tại sao cậu lại muốn cấm đoán cơ thể mình, xóa tất cả những kỷ niệm đẹp nhất, cắt đứt những cảm xúc chân thật nhất? Cậu sống như một con rối hình người vô hồn, một người máy, cậu vốn là một cậu bé hoạt bát, một con người đáng yêu và sinh động. 】

“Anh câm miệng.” Bùi Dật cau mày, “Anh đang niệm chú sao? Là một mớ ngụy biện lộn xộn sao?”

Hắn hiện đã phần nào hiểu được cách mà tên này tẩy não cho Ninh Phi Ngữ, Hoàng Vĩnh Phong là như vậy.

Quả thực giống như làm một vòng tròn tà giáo, còn chuyên môn theo dõi đặc vụ của MCIA6. Có một con quái vật to lớn ẩn mình trong vực sâu vô hình, kéo từng đứa trẻ vô tội từng bước từng bước xuống nước.

Khống chế bàn phím của Hacker lại tiếp tục chặn, bàn tay to lớn đột nhiên bị đẩy ra.

Con trỏ lùi lại cực nhanh, chính là muốn xóa đi những câu thần chú đang cố gắng vận động tẩy não.

Lãnh Kiêu đều hiểu rõ, dùng khẩu hình nói: Có hai người.

Bùi Dật vẻ mặt mê mang, tiêu điểm đồng tử bị vòng xoáy khổng lồ trên màn hình khuấy động, hôm nay may mắn chứng kiến hai vị cấp bậc cao thủ “Quét rác” của thiếu lâm, dùng một màn hình máy tính ở trước mặt hắn so chiêu, đánh mấy hiệp không phân ra thắng bại.

“Tiểu Bùi!!”

Người đàn ông đeo mặt nạ chống khói lao vào hành lang khói dày đặc, giọng nói đã bị thuốc súng hun đến khàn khàn lạc đi. Giọng nói giống như cách rất xa, nôn nóng mà gọi tên hắn.

Bùi Dật đột nhiên bị kéo ra khỏi vực thẳm ảo giác, lui về phía sau một bước trở lại hiện thực, trong lòng còn sợ hãi.

Hắn quay đầu lại, gương mặt xám xịt gọi hắn trở về chính là Chương tổng.

Chương Thiệu Trì giọng lớn, hơn nữa còn mang theo một khí thế bá đạo không nhường ai của mình, không để ý lập tức lôi người trở về từ giữa sóng điện của hai vị cao tăng “Quét rác”, kéo người trở về.

“Hai người đang làm gì vậy?” Chương Thiệu Trì bắt lấy Bùi Dật, “Rời khỏi nơi này! …… Nó sẽ phát nổ!”

Vừa nhìn đã biết vừa mạo hiểm xuyên qua hang động dài mấy cây số, gian nan tiếp cận nơi này, trên tóc Chương tổng đã cháy xém, trên cánh tay có vết thương nhỏ.

“Mọi người đã được giải cứu chưa?” Bùi Dật đẩy Chương tổng ra một chút, luôn ghi nhớ nhiệm vụ. Hoặc là nói, trên con đường chạy trốn của mình, hắn vẫn ngoan cố cho rằng mình đang thực hiện nhiệm vụ giải cứu con tin.

“Còm một mình em là chưa đi ra ngoài!” Chương Thiệu Trì quay đầu lại rống một câu, bị sặc đến cổ họng ho khan điên cuồng.

Dưới chân Bùi Dật lảo đảo, đầu óc trở nên rối bời. Chương Thiệu Trì chạy về lại đỡ hắn.

Hắn mê mang liếc mắt nhìn người bên cạnh, ngực giống như bị một tảng đá lớn đè nặng trịch không thở nổi. Những manh mối trước mắt quanh quẩn một vòng lớn, vòng vo mà đến, cuối cùng hướng về mục tiêu cuối cùng là hắn.

Người đàn ông đó dường như đang hướng vào hắn.

Cuối cùng người này là ai?

Khung thép kém chất lượng bị cháy mềm sắp sụp đổ, Lãnh Kiêu dùng báng súng chống đỡ vật nặng sắp sụp đổ, súng đã thiêu đến phỏng tay.

Ba người trong đường hầm khói đen tràn ngập đoạt đường chạy như bay.

Màn hình máy tính “xèo xèo” xảy ra một tiếng nổ nhẹ, tự thiêu và rơi vào trong quả cầu lửa. Văn phòng cửa kính bị thiêu đốt vỡ vụn, khung cửa sụp xuống, bốn phía đất đá đổ rào rào rơi xuống, cuối cùng chôn vùi căn phòng bên dưới ……

Bùi Dật quay đầu lại liếc mắt nhìn màn hình lần cuối, máy tính tựa như bị người ta đè lại một phím nào đó, trên màn hình màu đen nhanh chóng liên tục hiển thị một loạt ký hiệu hình tam giác ghép lại, chính là biểu hiện cho “tình huống nguy hiểm”.

……

Thế giới bên ngoài hang động, bầu trời cao xa.

Ở một nơi rất xa, biển xanh và bầu trời xanh, một số máy bay chiến đấu “Vũ Thước” bay trên không trung. Trên cao nguyên đất liền, một đoàn tàu chạy vội vã đến, vượt qua gió cát trên sa mạc.

Bên ngoài hang động đạn bay tứ tung, một số tên cướp có vũ trang vẫn nã súng lạnh lùng về phía bọn họ. Khu vực này hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của chính phủ, tình hình vô cùng hỗn loạn, cho nên đã che giấu cho những nhà máy ngầm này buôn bán vũ khí tràn ngập trên thị trường chợ đen.

Nhiếp Nghiên, Chung Trạch điều khiển một chiếc xe việt dã, Lãnh Kiêu và Chu Bân khống chế một chiếc xe việt dã khác, trong xe nhét mấy con tin bọn họ vừa mới giải cứu.

Xe của họ là loại xe việt dã bọc thép quân dụng mô hình “thuyền sa mạc”, thân xe được sơn màu hoàng thổ rất thích hợp để che đậy. Các tấm thép cabin rất dày đủ để chống lại các loại đạn thông thường, rất phổ biến và thiết thực trong sa mạc.

Phía trước sườn núi truyền đến tiếng ầm ầm, hình như là tiếng pháo?

Chu Bân mắt sắc, giật mình kêu lên: “A, xe tăng?!”

Chu Bân thiếu gia không phải thường xuyên có cơ hội liều mạng ở tiền tuyến, không đủ kinh nghiệm trong việc dự đoán các loại vũ khí và trang bị khác nhau. Hắn vốn quanh năm ngồi trong phòng thí nghiệm sạch sẽ, làm công việc kiểm tra, viết báo cáo và hưởng lương.

Lãnh Kiêu một tay ấn người này vào chỗ ngồi: “Cậu ôm đầu nằm sấp xuống, đừng la hét”

“Lãnh Kiêu mặt không chút thay đổi xoay vô lăng để cho xe xoay ngang, quay đầu bỏ chạy, chở toàn bộ người trên xe chạy trốn nhanh như chớp.

Vật thể sắt thép khổng lồ như xe tăng bắn ra một viên đạn pháo, đảo qua đuôi xe bọn họ. Lập tức nổ tung một khối linh kiện lớn, mảnh vụn bằng sắt tung bay, vô cùng nguy hiểm……

Chu Bân dường như vội vàng chui vào dưới ghế xe, nhét mình vào không gian rất chật chội, ôm lấy đùi đội trưởng Lãnh và vùi mặt vào, đại khái như vậy có thể đạt được cảm giác an toàn.

“Mẹ nó, tôi không thể đạp chân ga!” Lãnh kiêu mắng, một tay túm lấy gáy Chu Bân cố gắng kéo người đàn ông này sang một bên. Thật là vướng tay, phiền toái hơn nhiều so với cùng Đội trưởng Bùi hợp tác đánh nhau.

Tay bắt được tóc, nhưng không phát lực, phủ lên đầu Chu Bân.

Điều khiển xe Nhiếp Nghiên phía sau nhanh trí quay lại và bỏ chạy. Chung Trạch hạ thân hình không ngừng bắn vào buồng lái của xe tăng, nhưng giáp rất dày nên không thể xuyên thủng.

Chung Trạch cũng đang mắng, đồ chơi gì vậy? Hắn cần hai tên lửa!

Sau lưng lại có tiếng gầm rú kinh hoàng của máy móc bánh xích.

Ai? Nhiếp Nghiên sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, từ gương chiếu hậu nhìn thấy một chiếc xe tăng khác tiến vào tầm nhìn, quả thực sắp phát điên —— muốn kẹp bọn họ ở giữa kẹp thành một bánh sandwich sắt vụn và thịt người!

Một chiếc xe tăng khác ầm ầm chạy tới, trong kênh lại truyền đến thanh âm bình tĩnh của đội trưởng đại nhân: “Đại Hoa, cô nhường đường, chúng tôi sắp chạy qua.”

Bọn họ gặp phải là một nhóm nhỏ phiến quân chống chính phủ trên sa mạc, nắm giữ mấy chiếc “Sư tử Babylon” cũ xưa đã xuất ngũ. Loại xe tăng này trong thời đại huy hoàng nhất, từng ở chiến tranh vùng Vịnh đại sát tứ phương, sau đó, mẫu xe này đã lỗi thời và bị quân đội chính quy loại bỏ. Nhiều mô hình đã nghỉ hưu đã được bán tháo, chảy vào thị trường chợ đen, rơi vào trong tay phần tử võ trang mọi nơi.

Trong buồng lái đóng kín, Bùi Dật lo lắng nhìn ra ngoài, ra lệnh: “Quay đầu, đuổi theo, đuổi theo nó!…… Chạy đi!”

Nơi trận địa pháo, khiến cho xe tăng đối thủ kẹt cứng và bốc khói ……

Bùi Dật tựa lưng gần như áp sát công sự của hắn, Chương tổng điều khiển này chiếc xe tăng thong dong giống như vừa đón một chiếc xe thể thao mới từ cửa hàng 4S trước cửa nhà. Động cơ có thể quay được không? Có rò rỉ dầu không? Không rò rỉ, người đàn ông đã lái lên đường rời đi.

“Bắn trúng rồi, tuyệt vời.” Bùi Dật nhẹ giọng tán thưởng.

Chương tổng: “Ừ”

Bùi Dật chỉ huy: “Đi, đi! Bên kia còn có một chiếc ‘sư tử Babylon’, phá hủy nó và bảo vệ xe của chúng ta đi qua!”

Bùi Dật cảm thấy tổng tài nhà hắn giây tiếp theo sẽ tiến vào chế độ khoác lác “Nhớ năm đó, vào trời đông giá rét ở ở trên mặt băng dày mười mét trên sông Tùng Hoa điều khiển xe tăng của một sư đoàn thiết giáp cơ giới quân ta……” Anh lo việc của anh đi đừng nói nhảm nữa.

Chương Thiệu Trì tự mình nở nụ cười trước, giọng nói khàn khàn, khóe mắt rất có mị lực điểm xuyết một vết thương nhỏ: “Trước kia tôi thật sự từng lái xe… nhưng quân đội chúng ta không sử dụng mô hình này, hiệu suất này rất tệ.”

Bùi Dật: “Phải không? Tôi chưa bao giờ lái qua.”

“Cho nên đội của các người cần tôi!” Chương Thiệu Trì cười nhạo nói, “Không có người có thể lái máy bay và xe tăng, chấp hành cái nhiệm vụ chó má gì? Các người cũng quá vô dụng.”

Mô hình không quen thuộc nhưng thủ tục vận hành cơ khí là tương tự, chỉ cần biết bảng điều khiển và mã tiếng Anh trên cần điều khiển là đủ, thời điểm quan trọng như vậy là đủ rồi.

Bùi Dật quay đầu lại, hôn một cái lên vết thương bê bết máu trên khuôn mặt người đàn ông của mình.

Họ biết trận chiến này quan trọng như thế nào. Bọn họ là một đám “đào tẩu”, lại tin tưởng vững chắc chính nghĩa cùng trong sạch của mình, chuyến đi này chỉ cho phép thành công không thể thất bại, để cứu vãn vinh quang thuộc về lý lịch và tên của mỗi người cùng với ngôi sao trên vai.

Bọn họ phải cùng nhau chiến đấu, hoàn thành sứ mệnh và phải sống sót trở về.

……

“Sư tử Babylon” mặc áo giáp thép, xuyên qua khói lửa, yểm trợ cho hai chiếc xe việt dã bên cạnh, chở con tin giải cứu, thoát khỏi vùng giao chiến nguy hiểm.

Tiểu đội chạy trốn cuối cùng cũng lao vào sa mạc rộng lớn, dùng một đạo cát vàng cuồn cuộn đem che chắn tiếng súng ở phía sau.

Khi đó Đội trưởng Bùi có hai con đường đi, tiếp tục chạy trốn về phía tây sa mạc Sahara, con đường này hắn cũng rất quen thuộc, nhất định có thể trốn thoát; hoặc là hướng đông, đi về phía bờ biển Hồng Hải, quân cảng Djibouti, tiếp tục gửi tín hiệu, tìm kiếm tàu chiến của chúng ta, đầu hàng.

Xe việt dã thượng còn mang theo một đám “gánh nặng”, tám con tin bệnh tật đói khát đan xen, vừa ra khỏi nanh vuốt.

“Hướng Đông, hộ tống con tin đến quân cảng của chúng ta.” Bùi Dật ở trong kênh phân phó.

Cũng không cần quá nhiều do dự và giãy dụa, hắn cho rằng hắn vẫn nên lựa chọn đi về phía đông, hướng về phía nơi mặt trời mọc, đó là nơi thuộc về ánh sáng. Hắn không bao giờ quay lưng lại với những gì hắn cho là đúng, quay lưng lại với ánh nắng mặt trời bước vào bóng tối vô tận.

Bùi Dật hỏi: “Tiểu Chu, nhận được tín hiệu chưa? Lực lượng chi viện có đến không?”

Chu Bân hét lên: ” Nó ở ngay phía trên chúng ta, trên đầu!”

Trên bầu trời xanh, bóng đen mạnh mẽ xoay quanh. Một số máy bay trinh sát đã tìm kiếm trên bầu trời và định vị được quỹ đạo vết bánh xe của bọn họ.

Máy bay bắn ra một quả bom khói màu, cảnh báo họ trên bầu trời, gọi kênh tín hiệu của Đội A: “Đội trưởng Bùi, xin hãy tiếp tục đi về phía đông, đoàn xe của chúng tôi cách đó 20 km. Xin vui lòng liên lạc với chỉ huy của chúng tôi.”

Bùi Dật đè lại tai nghe: “Tôi là đội viên 【NAF-A-000】, báo cáo với chỉ huy. Có một vài thông tin quan trọng, cần gặp mặt thượng cấp trình bày.”

Chỉ huy trầm giọng trả lời hắn: “Đội trưởng Bùi, mau trở về đi.”

Giữa biển xanh cát vàng, ánh mặt trời chiếu lên mặt nước, nội tâm lại sóng to gió lớn, không cách nào bình tĩnh.

Trước mắt không ngừng lắc qua thân ảnh anh tuấn của người đàn ông kia. Người đàn ông tên Lệ Hàn Giang kia, cách một tầng sương mù màu trắng, nhìn hắn thật sâu, lập tức thu súng xoay người rời đi.

Người đàn ông kia không lựa chọn cùng hắn sóng vai đồng hành đi về phía ánh sáng, mà là càng đi càng xa, bước vào cánh cửa địa ngục tràn ngập ánh lửa và khói thuốc súng…… Bùi Dật nhắm hai mắt lại, trong mắt có cái gì đó nóng ẩm, thật ra rất rối rắm và bàng hoàng.

Trong kênh Đội A, không còn nghe thấy động tĩnh của “đội viên ngoài biên chế”, chẳng biết đi đâu. Điều cuối cùng để lại cho hắn chính là một chuỗi ký hiệu cảnh báo hình tam giác trên màn hình máy tính kia, “Đi mau”.

Phía trước mênh mông cuồn cuộn, đoàn xe bọc thép xếp hàng dài ở chân trời xa, chờ đợi bọn họ, hoặc tưởng tượng là đang nghênh đón bọn họ?

Chiếc xe bọc thép ngụy trang màu hoàng thổ, dán một lá cờ nhỏ màu đỏ tươi, dưới tầm nhìn mờ mịt trông rất bắt mắt và phấn chấn lòng người.

Trước/104Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Nghĩ Đương Cá Mặn