Chương Trước/157Chương Sau

Cung - Mê Tâm Ký

Quyển 1 - Chương 16

Quyển 1 –

Phong vân đột biến, nổi trận lôi đình

Đến 20 tháng 9, phong vân đột biến. Nhân vật đầu não của nhà họ Nguyên, Cung Bái Đại Tư Mã – Nguyễn Đan Thanh, đột tử tại nhà vào đêm 19 tháng 9. Việc này khiến gia tộc đó đại loạn, con trai trưởng Nguyên Tinh Huy là Tả tướng quân Hổ Kỵ doanh trại, vội trở về kinh sư chịu tang. Con thứ Nguyễn Tinh Thành tụ hợp hữu thừa tướng, vì huynh trưởng không có mặt, nên hoàng thượng ân chuẩn chấp trưởng thay việc lo hậu sự. Và lệnh cho trung đường trực thuộc kinh sư cùng giúp sức, truy phong Nguyễn Đan Thanh làm Thanh BÌnh Vương, chôn liệm theo lễ vương tước.

Và đồng thời, hoàng thượng cũng không vì tang lễ mà di dời việc phế hậu, lại càng khẩn cấp nghị sự. Nguyễn Tinh Hoa mất cha, nhưng y là thái hậu đương triều nên không thể đích thân lo hậu sự, cũng không thể đích thân truy tìm nguyên nhân cái chết của cha, có thể nói là bi ai. Bà không những đau lòng không nguôi mà còn tự làm rối trận địa, lúc ấy chẳng còn tâm trí lo chuyện hậu cung, nhưng bà có một điều kiện, hoàng thượng buộc phải tuân theo. Trung cung vô sinh, là lý do phế hậu, nên hoàng hậu kế vị nhất định phải là người có con.

Sự vùng vẫy trước khi chết này Phi Tâm hiểu, chính là vì muốn ngăn cô thăng vị. Hoàng thượng hân hoan chấp thuận, bèn lấy lý do trung cung vô sinh, phế trừ trung cung. Chức danh An Phi là chức mới có, trước giờ tam cung không hề có hiệu “An”.

Mùng 10 tháng 6, hoàng thượng đến Đông Giao, triệu Bắc Hải Vương đồng hành, phái Đông Lâm Vương tạm thời lĩnh chức Đại Tư Mã, Lâm Hiếu tạm thời nhận chức Hữu thừa tướng, lệnh phó tướng Hổ Kỵ doanh trại lên chức tả tướng quân. Vì cái chết đột ngột của Đại Tư Mã, triều đình đã điều lại các chức vị, tất cả đều san bằng lại hết.

Thấy mọi việc đều ổn định, Phi Tâm hiểu ngay, hoàng thượng sấm rền gió cuộc, thì ra sớm đã an bài. Đông Lâm Vương là anh ruột hoàng thượng, tiên đế và Thục Phi tổng cộng có ba đứa con, con trưởng chính là Đông Lâm Vương – Tịnh Hà hiện nay, lúc ấy còn tên là Sở Vân Hà, sau khi Tuyên Bình Đế kế vị, tránh trùng chữ lót với hoàng đế, nên tất cả hoàng tử đều bỏ đi chữ Vân, được hoàng thượng ban chữ “Tịnh”. Con thứ Sở Tịnh Nhưỡng, nay là Bắc Hải Vương, con út chính là Sở Vân Hi, tức Tuyên Bình Đế.

Khi ấy trung cung Nguyễn Tinh Hoa không con, bèn nhận Vân Hi từ một trong ba đứa con của Thục Phi làm con cả, nuôi nấng dạy dỗ. Sau khi Tuyên Bình Đế mất, Vân Hi đăng ngai, hai vị huynh đệ đã vì y lập nhiều công lớn. Nhưng khi thái hậu nhiếp chính, đại phong công thần, nhưng cố ý phớt lờ hai người anh em ruột thịt của Vân Hi, chỉ cho lĩnh tước và bổng lộc cao, nhưng là chức vị không quyền lực.

Nay Nguyễn Đan Thanh đột tử, Đông Lâm Vương bèn được kế nhiệm. Y mười bốn tuổi đã theo tiên đế chinh chiến bắc địa, có tài điều binh khiển tướng, và còn là thân huynh trưởng của hoàng thượng, tất nhiên không ai xứng với chức này bằng y.

Sau khi hoàng đế khởi hành, ngoại triều bèn xảy ra phong ba. Mấy ngày liền tấu chương tố cáo Nguyễn Thị gia tăng, cái nào cũng có chứng cứ rành rành. Việc này thì Phi Tâm biết được nhờ các thái giám bên ngoài. Thực ra cũng chỉ là âm mưu giữa ngoại thích và hoàng tộc với nhau. Hôm nay đột biến, thực ra chẳng phải đột nhiên mà thay đổi, chẳng qua là tích tiểu thành đại. Hoặc có thể từ khi hoàng thượng còn chưa thân chính đã bắt đầu rồi, y cài đặt mật thám bên cạnh họ Nguyễn, dần dà tìm chứng cứ tham ô, chuyên quyền, lộng hành của chúng. Đây không phải việc có thể giải quyết trong một sáng một chiều, quá trình này ắt phải tốn nhiều thời gian, công sức, tiền tài, và hơn thế nữa chính là lòng kiên trì.

Từ sau khi y đăng ngai, biết họ Nguyễn quyền khuynh thiên hạ, dưới vòm trời này chỉ biết có họ Nguyễn, căn cơ của họ Nguyễn không tệ, các nhánh gia tộc nhiều, liên quan rất rộng. Nếu mù quáng đưa chứng cứ ra, không chỉ không giải quyết nổi Nguyễn Đan Thanh, trái lại không bắt được cọp mà còn bị cọp vồ. Nên phương diện này, y phải tìm thân tín có thể dùng từ bên ngoài và trong nhà thì lựa chọn ở hậu phi. Trước tiên y loại bỏ nhất hậu tam phi của thái hậu, đoạn cánh tay của bà, sau đó mượn cơ hội đại tuyển, tìm những người có xuất thân thấp nhưng hữu dụng. Và những người này, y đều sàng lọc kỹ lưỡng, trước hết sẽ nạp con gái, em gái của họ, chờ có cơ hội bèn nâng đỡ cha, anh. Nhưng phải rất cẩn thận, không cho địa vị cao, không cho chức trọng. Ngẫm lại, tất cả đều dùng để do thám giám sát. còn quyết sách, sau cùng do y làm chủ.

Thảo nào y đã nghĩ ra cách dùng tiền của ngoại thần, muốn không lộ phong thanh, không để vết tích, dù nội vụ có dư thừa, y cũng không muốn bị người ta lần ra manh mối. Những năm nay vẫn luôn nhàn hạ, có chức cao là Đông Lâm , Bắc Hải nhị vương, cũng đã góp sức không ít cho y.

Theo đó mà suy ra, cái chết của Nguyễn Đan Thanh nhất định có quan hệ rất lớn với y. Bắt giặc thì phải bắt tướng, thay vì tìm ra chứng cứ cưỡng chế trị tội, chẳng bằng để hắn chết một cách thần không hay quỷ không biết, dựa vào hỗn loạn, từng bước trừ khử thân đảng. Làm như thế, thái hậu cũng sẽ tự loạn trận địa, phế hoàng hậu, sủng Quý Phi, đề bạt hoặc lôi kéo người của bà ta, hoặc trừ khử, coi như từ nay hậu cung là nơi quy ẩn của bà, không thể tăng cường đảng tàn dư của họ = không thể tàn dư đảng của họ có cơ hội tăng thêm. Và hoàng thương chấp thuận với bà, mẹ sang nhờ con, không con thì không vào trung cung, xem như ván bài cuối cùng của bà, nước cờ dằn co sau cùng trước khi rơi xuống vực thẳm.

Nay người có thai, một là Ninh Hoa Phu Nhân, tàn dư sau cùng của họ Nguyễn, một là Chiêu Hoa Phu Nhân, ngoại thích mới; Quý Phi tuy đắc sủng, nhưng vẫn chưa có tăm hơi, nên tạm thời không phải mối lo. Tuy Ninh Hoa có thai trước, nhưng ai biết là nam hay nữ? Lỡ Chiêu Hoa mang thai nam nhi, còn Ninh Hoa sinh công chúa, nhà họ Lâm bèn một nấc lên trời. Con gái thành hậu trong cung, cha anh đắc quyền triều chính. Vì thế duy chỉ có cơ hội này, nhân lúc hoàng thượng đi săn, trử khử đứa con trong bụng. Nhưng hoàng thượng đã sớm lường trước, lấy con làm cái cớ, để thái hậu không còn đường lui.

Nói cách khác, hoàng thượng căn bản không hy vọng Chiêu Hoa sinh con trai, y căn bản không muốn để Lâm Hiếu mượn con lộng hành. Đồng thời, y cũng chẳng muốn Ninh Hoa mượn con thăng vị, nên, đây là một mũi tên bắn chết hai con nhạn. Thừa lúc trước khi y đi săn, giết chết Nguyễn Đan Thanh, khiến họ Nguyễn đại loạn, khi y đang bên ngoài, tấu chương gia tăng, khiến họ thêm loạn. Trước khi phế hậu thì đề bạt Quý Phi, tăng nghi gia sủng, muốn thái hậu không thể không ra tay. Suy cho cùng, mưu hại long duệ là việc của những ả đàn bà ngu ngốc mới làm, chẳng cần thiết phải mạo hiểm vì một đứa bé chưa biết là trai hay gái. Thái hậu không ngốc, nhưng con người ai cũng có lúc rối rắm, sau cơn đại loạn, tất nhiên sẽ mất hết lý trí.

Phi Tâm cũng biết, thái hậu nhất định không đến tìm cô làm việc này, trước kia có lẽ sẽ còn có khả năng, nhưng nay thì tuyệt đối không thể. Trong mắt thái hậu, hiện cô đã không còn là Phi Tâm nhút nhát, việc gì cũng tuân mệnh thái hậu rồi.

Sau khi nghĩ thông suốt, Phi Tâm bỗng thấy cảm kích hoàng thượng. Nếu y không xoay một vòng to như thế, có lẽ cô đã rất khó có thể tự bảo vệ mình. Thái hậu nhất định sẽ mang tội danh gán xuống đầu cô, nhưng giờ thì không thể rồi, vì làm gì cũng phải có động cơ. Phi Tâm hiện nay, hoàn toàn không có chút động cơ, trừ phi thái hậu đủ tàn nhẫn, sau khi khử đứa bé trong bụng Chiêu Hoa Phu Nhân thì giải quyết cả đứa bé của Ninh Hoa Phu Nhân. Nếu như thế thì động cơ của Phi Tâm mới rõ rệt, nhưng cô biết, thái hậu tuyệt đối không làm thế.

Và những ngày này cô còn nghe ngóng được một việc khác, chính là Lâm Hiếu có người em trai chuyên bán ngọc cho hoàng gia, chả trách ngọc y tặng cô tinh xảo như thế, hoàn toàn chẳng thua với ngọc trong đại nội. Cô cũng đột nhiên hiểu rõ, tại sao hoàng thượng cứ nằn nặc vòi tiền hắn, hắn lĩnh tiền của hoàng gia làm việc, chắc cũng kiếm chát không ít. Hoàng thượng vẫn mắt nhắm mắt mở, giờ dù y có há to mồm, hắn cũng đành cho nhiều chứ chẳng dám cho ít. Huống hồ người mở miệng không phải hoàng thượng, mà là Quý Phi – người mang vinh hoa cho Lâm gia!

Vì thế những ngày nay Phi Tâm căn bản không nghe không hỏi việc nội vụ. Đưa đến trước mặt cô, cô nhìn lướt, chẳng thèm phản ứng. Cô vẫn ngày ngày thỉnh an thái hậu, nhưng cũng không mặn không nhạt, nói những chuyện chẳng liên can. Giờ cô chỉ là con tốt nhí, muốn qua sông, chỉ cần còn cách thẳng tiến không lui bước. Sau cơn đại loạn, quyền hành cuối cùng đã tập trung trong hoàng tộc, đương nhiên còn nhiều việc cần giải quyết. Một cái chết không minh bạch của Đại Tư Mã, nhất phẩm đại quan triều đình, sao có thể không rõ ràng như vậy, đoán là y đã sắp đặt hết rồi. Còn một điều nữa, chính là thay da đổi thịt cho triều đại mới. Muốn lôi cây đại thụ này xuống, nhưng lại mong nó không đè bẹp người, tất nhiên phải rất thận trọng kỹ lưỡng.

Nhưng tất cả những thứ này cô đều không lo, cô lo nhất là bản thân: biết quá nhiều, không chừng sẽ có một kết cục ảm đạm, biết vâng lời nhất chỉ có người chết. Thủ đoạn của y cô đã biết rồi, y có thể đưa cô lên trời thì cũng có thể đạp cô xuống, điều này cô đã hiểu từ lâu. Cô thật sự không biết sau cùng làm thế nào để tự bảo vệ mình, chỉ mỗi việc lấy tiền ngoại thần, đã đáng tội chết. Huống hồ cô biết, dùng những chiêu đối phó với thái hậu với y thì chẳng hề hấn gì, vâng lời tuân mệnh, y chẳng cần.

Tú Linh thấy cô tâm sự trùng trùng, nay bề ngoài cô rất đắc sủng, trong hậu cung, ai thấy cô đều hân hoan tươi cười, người đến chúc tụng mỗi ngày như núi, còn đám nô tài cũng chẳng dám xin ban thưởng, chẳng còn cảnh không có tiền thì trợn trắng mắt. Nhưng Phi Tâm lại càng lười nhác, chẳng đoái hoài chuyện hậu cung. Phi tần thiết yến cũng chẳng dự, bộ mặt như thể người lạ xin tránh xa, khiến bọn nô tài đều rất cẩn trọng, e sợ cô không vừa lòng, chẳng cần cô động tay đã bị mọi người mắng rủa.

Vào cung đã hơn ba năm, ngày càng đi lệch quỹ đạo ban đầu. Cô thậm chí nghĩ đến cách chết của mình, cô chỉ là muốn, nếu hoàng thượng xử trí cô, chỉ cần bí mật không tuyên chiếu, trả cô một danh tiếng, đã là đại ân rồi.

Mùng 3 tháng 11, tin tức Chiêu Hoa Phu Nhân sảy thai vang khắp hậu cung: một đứa bé trai đã thành hình! Khi Phi Tâm nghe tin này, trong lòng thắt lại, cô sớm biết kết cục này rồi. Cùng là đàn bà, cô hiểu nổi đau của Chiêu Hoa Phu Nhân! Phụ nữ thông thường sẽ mất lý trí vì mất con, huống hồ, còn là phụ nữ hậu cung, đứa con đối với họ mà nói, chính là niềm hy vọng của tất cả vinh nhục, là điềm an ủi cho những tháng ngày cô tịch sau này. Nhưng đứa con này, trong chốn cấm cung, cũng cực kỳ yếu ớt, muốn giết một thai nhi trong bụng, là việc quá đỗi dễ dàng trong hậu cung. Huống hồ, lại còn là người đàn bà có quyền nhất hậu cung, ít ra, trước mắt là như vậy.

Thái hậu xử trí hai vị ngự y chăm nom Chiêu Hoa Phu Nhân chẳng để lại vết tích, xử trí cung nhân với tốc độ nhanh nhất, sau đó gán cho Phi Tâm tội danh không biết quản lý hậu cung. Phi Tâm biết, đây là tội danh lớn nhất bà ta có thể gán cho cô, sau đó tông đường chen chân vào xét xử, nhưng hoàn toàn không có chứng cứ, chỉ còn cách báo với hoàng thượng, chờ án giải quyết.

Truyện convert hay : Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Nghĩ Đương Cá Mặn
Chương Trước/157Chương Sau

Theo Dõi