Chương Trước/157Chương Sau

Cung - Mê Tâm Ký

Quyển 3 - Chương 11

Quyển 3 –

Hai hương trà, cùng nhau chịu cay đắng ngọt bùi

Chưởng quầy nghe giọng nói đầy âm điệu phương Nam, bỗng chốc cũng không phân biệt được vị khách này đến từ đâu. Lúc ấy thấy chiếc khăn tay bịt mặt của cô đã giở ra một nửa, dù tóc tai hơi rối, cách ăn mặc cũng không trông rõ được thân hình, nhưng ngũ quan tinh tế, rất giống bộ dạng người Hoài Nam, vội vàng nói: “Vâng vâng, mời các vị lên lầu. ”

Họ bước vào một gian phòng gần mé bờ sông, hai bên đều dựng những bình phong bảy nếp gấp, trên đó vẽ những bức tranh sơn thủy, chiếc bàn tròn bằng gỗ lê đặt ngay chính giữa. Giữa phòng trải tấm thảm tròn màu đỏ, một bên toàn là cửa sổ to, che phủ bởi những chiếc rèm xanh, có thể nhìn thấy cảnh sông nước phía ngoài. Mép cửa sổ xây ra một chiếc bục thấp để đặt trà cụ và mười mấy đĩa điểm tâm, đều làm từ cây trà. Hai bên bục có hai nến cắm dạng cành cây. Hai dãy tủ kê sát một bên mép cửa, bày biện nhiều loại thủ công mỹ nghệ, đa số là gỗ điêu khắc và gốm sứ.

Phi Tâm chọn hai loại trà, Cúc Nhụy Thanh Phân và Minh Tiền Lục Bào Sa. Đây là hai loại trà đặc sản vùng này, không quá đắt giá. Một loại là trà tươi, Lục Bào Sa hái vào trước Thanh Minh, chỉ lấy những đỉnh trà nhọn, phơi khô và dùng được ngay. Cúc Nhụy Thanh Phân là trà chín, hái sau thanh minh, cần phải cất chung với hoa cúc trong một lọ sứ trong một mùa, sau đó lấy ra xào, trải một lớp nhụy hoa cúc cùng một lớp trà để chưng rồi xào đi xào lại. Vùng này thời tiết nóng ẩm, hai loại trà này đều có tác dụng lợi gan giải nhiệt, dùng vào mùa hè là tốt nhất, rất được người dân vùng này ưa chuộng. Gia đình quan lại vùng đất phía Nam này thường hay dùng hai loại trà này trong mùa hè.

Phi Tâm chọn hai loại nước nấu trà, Cúc Nhụy Thanh Phân dùng nước nguồn từ Bi Nữ Phong ở hồ Thanh Dương. Lục Bào Sa thì dùng tuyết lộ lâu năm. Cũng chọn luôn hai mẫu trà cụ phối hợp, Cúc Nhụy dùng với Bát Bảo Thanh Từ Cái, Lục Bào dùng với Kiếu Tế Trụ Bôi.

Vân Hi nheo mắt nhìn cô, chờ khi chưởng quầy đóng cửa bước ra, Uông Thành Hải lùi ra canh chừng ngoài cửa, lúc đó y mới cất tiếng: “Nàng cũng cẩn thận quá mức, cố tình lộ khiếm khuyết, ta trông hắn cũng đâu đến nỗi tinh ý như vậy. ”

Thực ra trên quyển sổ tay giới thiệu mẫu trà đã có sẵn từng hệ liệt, Phi Tâm cố ý không chọn, tỏ vẻ như là mình rất biết cách phối hợp. Sau đó thì chọn nguồn nước và ly tách chênh lệch một tí, hệt như bộ dạng những gia quyến nhà quan rất am tường về trà nhưng lại chưa đủ tinh thông.

Ai cũng biết nước suối trong hồ Thanh Dương có vị ngọt lạnh. Nhưng Cúc Nhụy Thanh Phân là một loại lục trà chế tạo từ bông cúc, lấy nước suối để nấu thì không ra được mùi thơm hoa cúc, nên dùng với sương lộ thì mới là thích hợp.

Về ly tách, Lục Sa được chiết từ những nhánh lá nhọn và buông xõa, dùng Trụ Bôi (Ly hình trụ ) cũng không sai, nhưng Tế Trụ Bôi (ly hình trụ thon nhỏ) sẽ không thể thấy được hình dạng buông xõa, lá sẽ chụm hết vào nhau. Gia quyến nhà quan thông thường đến Giang Đô đều cứ nhắm vào nước suối, và về mặt thủ công thì Tế Trụ Bôi cũng là loại ly tinh xảo nhất, nhà quan đều rất ưa loại này.

Như thế thì sẽ có thể giải thích được vấn đề lạ mặt, gia quyến nhà quan thường không xuất hiện trên phố lớn, ăn mặc kỳ lạ chính là để người ta không nhận ra. Vậy thì thân phận của Vân Hi cũng có thể tha hồ đoán, nay Hoàng Thương hạ Nam tuần, ngoại trừ quan lại địa phương ở Giang Đô, còn nhiều huy động lực lượng đại quan khác như là kiểm sát của hai tỉnh Giang Đông, Hoài Nam, sau đó sẽ có thêm nữ quyến nhà quan muốn ra ngoài xem náo nhiệt, tự khắc cũng sẽ có người đi cùng.

“Chỉ mong không đoán ra chúng ta đến từ kinh thành, để họ khỏi nghĩ ngợi. ” Phi Tâm khẽ nói, nửa cúi đầu xuống, “Hoàng thượng cũng không muốn họ đoán bừa, dẫn đến lan tin về Hoài An, thần thiếp cẩn thận một tí thì hơn. ”

“Nàng ngày càng hiểu ý ta rồi.” Y đưa tay xoa nhẹ tóc cô.

“Hoàng thượng không phải lo sợ bọn họ cậy thế áp đặt người khác, nhưng quan kinh thành cố ý đến đây uống trà, e rằng lan đến tai phụ thân thần thiếp, người lại lo lắng sợ hãi tưởng gây rắc rối gì cho thần thiếp!” Phi Tâm nhẹ nhàng nói, “Thần thiếp thực sự….”

“Ở đây bọn họ làm việc rất tốt, có thể dạy dỗ người trong phân hiệu như vậy, cũng không dễ dàng. ” Vân Hi và Phi Tâm lúc ấy đang ngồi trên ghế sát bên cửa sổ, y nhìn xuống dưới phố. Phi Tâm khẽ ngẩng đầu, nhìn xuống theo y. Bên bờ sông dưới kia có một người đàn bà đang cầm giỏ tre, kèo nhèo một người giúp việc nói nhỏ gì đó, nhưng nhìn dáng vẻ khắc khổ, áo quần rách rưới, trông giống hệt như dân nghèo lạc đường.

Chỉ thấy người giúp việc chỉ chỉ về phía trước, lòng bàn tay làm động tác khuấy khuấy, tiếp đó chào hỏi phía sau và một lát sau lại chạy tới, nhét vào giỏ người đàn bà vài chiếc bánh bao và bánh trà. Người đàn bà đó cúi đầu, kẹp giỏ xách vào nách, đôi tay chấp lại tỏ ý muôn phần cảm tạ.

Từ sau khi cô vào cung, vì đã năm lần bảy lượt dặn dò phụ thân cẩn trọng hành sự, đừng chuốc thị phi, đừng khiến người khác oán hận. Những việc có thể giải quyết bằng tiền thì không cần phải giành, thấy quan phải nhường, đối xử nhân hậu với dân, danh tiếng không phải dễ dàng có được. Đừng để lan đến kinh thành, người ta quở trách nhà giàu mới nổi không biết giữ thể diện. Phụ thân cũng nhiều lần đáp rằng sẽ dặn dò huynh đệ cẩn thận, ở Hoài Nam tuyệt đối không gây phiền toái cho cô, không đem danh tiếng của cô ra ngoài gạ gẫm. Để dòng họ Lạc Chính thuận buồm xuôi gió tiến tới, tự khắc sẽ biết hòa khí sinh tài, không dính tai tiếng phi nghị.

Nay thấy thôn trang tuy to, người đến nườm nượp, nhưng bọn họ đến bằng một chiếc đò rách nát, kẻ giúp việc cũng rất khách sáo. Y phục Vân Hi đã nhàu nát từ hồi còn dạo phố chợ phía Tây, chất liệu cũng không ra dáng vẻ hàng thượng hạng. Phi Tâm thì càng khỏi nói, đa số các tiệm lớn đều chèn ép khách khứa, nhưng họ lại không bị đối đãi như vậy. Nên hoàng thượng mới cố ý không lên tiếng, muốn nhìn thấy được bộ mặt thật.

Vân Hi quay sang nhìn vẻ mặt Phi Tâm, khẽ động lòng, nhà họ Lạc Chính có thể duy trì đến hôm nay thật không phải điều đơn giản. Xuất thân từ nhà buôn, có thể cẩn thận, kỹ lưỡng đến như vậy thật sự hiếm có. Y đưa tay nắm lấy cánh tay cô, đột nhiên cười lên: “Ta thích nghe giọng miền Nam của nàng, sau này nàng cứ nói chuyện như thế nhé! ”

Phi Tâm đỏ mặt, mím môi cúi đầu: “Giọng điệu kỳ quặc ấy sợ hoàng thượng nghe không hiểu.” Nay đã không còn người ngoài, thế mà y vẫn cứ mở miệng là “Ta”, khiến Phi Tâm cảm giác rất lạ lùng.

“Không kỳ, nghe rất hay. ” Y nói rồi đứng dậy, lại tỏ ra suồng sã phóng túng, “ Nóng thật đấy, còn choàng tấm áo bào rách rưới làm gì, cởi đi chứ? ” Nói xong, bắt đầu giơ tay kéo ra. Phi Tâm giật thót người, mắt tròn xoe, vội vàng đưa tay ra đỡ: “Đừng, tí nữa….”

Vừa nói xong, y đã túm cổ áo cô: “Cứ cởi áo ngoài này ra, nàng không nóng à? Nàng….” Y đột nhiên ngừng tay, cúi khom lưng sát vào, đưa tay sờ cổ cô. Cả người Phi Tâm trơ ra, mặt cứng đờ, môi run cầm cập. Y nhìn sau cổ cô, đưa tay kéo cô lại: “Nàng thật là….”

Cổ cô nổi đầy rôm sẩy, những chấm đỏ chằn chịt, suốt đường đi chắc là rất ngứa ngáy khó chịu. Cô lại có thể im lặng chịu đựng, khiến y cảm thấy xót xa trong lòng.

Người y toàn mùi khói lửa, lại còn ám mùi thức ăn vặt và mùi tanh của nước sông. Nhưng sát lại gần như thế, Phi Tâm cũng không cảm thấy khó ngửi, trái lại còn có cảm giác rất an lòng. Lúc này cổ cô nửa lộ ra ngoài, một cơn gió nhẹ phớt qua, lại càng thêm nhồn nhột, khiến tim cũng muốn mềm rã. Cô đưa tay níu vạt áo y: “Thần thiếp đau đầu, cả người đều thấy khó chịu. ”

Tính ra thì đây là lần đầu tiên cô nũng nịu than vãn với y, tuy cũng không giống đang làm nũng lắm, nhưng y vẫn ôm cô thật chặt, khẽ cười nói: “May là nàng không ăn mấy thứ đó, bằng không chẳng biết sẽ ra sao nữa.”

Tiểu Phúc Tử kéo vạt áo, đứng một bên, nhìn họ cười híp mắt. Uông Thành Hải đứng ngoài cửa thổi thổi chòm râu lừ mắt nhìn sang, hươ hươ tay áo hai cái mà hắn cũng không nhìn thấy. Uông Thành Hải lầm bầm trong bụng, đồ không tinh ý, còn không cút ra ngoài này nhanh lên! Đứng đấy cản trở quá, nhìn là biết ngay tên này ngốc nghếch!

Phi Tâm về đến thì bị trúng nắng, còn có triệu chứng sốt, chân nổi nhiều nhọt nước to, lại còn bưng bít cả người nổi rôm sẩy, cánh tay cũng bầm tím, chắc đã va chạm lúc chen lấn đông đúc. Da thịt cô mỏng manh, bình thường lại thích ngâm nước nóng, nên rất mẫn cảm. Vân Hi cũng chẳng hơn gì cô, ăn khá nhiều những đồ ăn linh tinh, lúc ấy là vì cảm thấy mới mẻ vừa miệng, nhưng dẫu sao thì y cũng lớn lên trong cung, đường ruột không thích ứng nổi, nửa đêm bắt đầu khó chịu, một đêm thức giấc bốn, năm lần.

Vân Hi không muốn kinh động thái hậu, chỉ dặn dò lấy thuốc uống xem sao. Nhưng chỗ Phi Tâm khá gần, với lại thái hậu đã biết Vân Hi dọn sang. Thái y đến đây thì bà cũng không khó mà nhận ra, đến ngày hôm sau bèn vội vã sang thăm hoàng thượng.

Vừa thấy bộ dạng của Hoàng thượng, bà đã gọi Uông Thành Hải và Thường Phúc ra trước mắng xối xả, ngay đến Bàng Tín cũng không thoát khỏi. Thái Hậu vốn định mắng cả Phi Tâm, nói thế nào thì nói, hoàng thượng cũng do một tay bà nuôi lớn, làm sao có thể để người khác chăm sóc sơ sài như vậy. Dẫu họ Nguyễn không còn được như xưa, bây giờ cũng chỉ biết dựa vào sự nương tình của hoàng thượng, huống hồ tình mẫu tử lâu nay vẫn sâu đậm. Thái hậu xót xa hoàng thượng, nhìn gương mặt trắng bệch của y trong lòng vừa đau xót vừa tức giận. Nếu hoàng thượng có muốn ra ngoài thì những kẻ dưới cũng phải tận lực hầu hạ. Phi Tâm do một tay bà huấn luyện, nay cũng bát nháo theo, chẳng có nửa lời khuyên răn, bình thường luôn quy tắc chỉnh chu, vừa ra ngoài đã ngông cuồng mất cả thể thống?, thật sự khiến bà tức giận.

Nhưng trông bộ dạng Phi Tâm cũng ốm yếu, như thể mất cả nửa mạng. Lại nhìn hoàng thượng, đau lòng vì Quý Phi hơn là lo lắng cho sức khỏe bản thân, khiến bà cũng chẳng nói nên lời, đành bắt Uông Thành Hải ra trút giận. Uông Thành Hải cũng chẳng lo gì, Thường Phúc mới hoảng sợ. Chủ nhân của hắn không đủ vững chắc như Uông Thành Hải, vả lại lúc này Phi Tâm vẫn còn mê mê man man khó mà che chở cho hắn, lo sợ thái hậu sẽ ngấm ngầm xử tội, quỳ xuống run cầm cập một lời cũng không thốt ra được, cứ thế dập đầu. May thay, hoàng thượng khuyên nhủ một hồi, lời lẽ dịu dàng an ủi thái hậu mới khiến thái hậu bỏ ý xử phạt đòn roi bọn họ. Thái Hậu thấy hoàng thượng nhất định không chịu về Long An Các, chỉ muốn chen chúc ở cùng Phi Tâm thì cũng không nói gì nữa, dặn dò thái y kỹ lưỡng, rồi để họ nghỉ ngơi.

Vân Hi còn gắng gượng ra ngoài một chuyến, gặp gỡ vài quan lại, sắp xếp chuyến viếng thăm cùng thái hậu sau khi tuần tra Giang Đô. Khi trở về thì đã quá trưa, y thay y phục, tắm rửa, sau đó cũng chẳng ăn gì, chỉ uống tí canh sen rồi nghỉ ngơi.

Phi Tâm vì uống liền hai thang thuốc an thần, ngủ mê man li bì. Mơ mơ hồ hồ cảm thấy có ai đó đang ôm cô, đẩy cô vào trong, bất giác khẽ mở hờ mắt nói: “Hoàng thượng phải thượng triều rồi.”

Vân Hi véo mũi cô lay lay hai cái, uể oải nói: “Nàng ngủ say như chết rồi, sát vào trong đi.” Nói rồi, y nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Tối qua y gần như không ngủ được, bụng dạ cứ như sóng biển dập dềnh, cũng may y không lúc nào bỏ bê tập luyện, bằng không e rằng khó cầm cự nổi. Bởi thời tiết oi bức, trong tẩm các có đặt băng đá làm lạnh, bên cạnh cũng có ròng rọc gỗ chầm chậm quay để tạo gió.

Phi Tâm vốn sợ lạnh, mùa nóng cũng không dùng đến băng. Nhưng khi y dọn vào, sợ y không chịu nóng được nên đã dùng, và lúc này sợ cảm lạnh nên cô đã đắp chiếc chăn mỏng. Vân Hi không thích đắp, bèn bế cả cô lẫn chăn vào phía trong, yên ắng chẳng được bao lâu thì cảm giác cô đang co người. Y chẳng thèm mở mắt, khẽ hứ: “Đừng nhúc nhích nữa, đang đau đầu đấy.”

Vừa nói xong, chợt cảm giác có ngón tay đang ấn vào hai bên huyệt thái dương của y, ngón tay dịu dàng, lực vừa phải. Y hơi ngẩn ra, mở mắt thì thấy đôi tay cô đã vùng khỏi chăn, vạt áo xộc xệch, lộ ra chiếc yếm nho nhỏ, làn da trắng mịn, rôm rẩy trông càng đỏ ửng hơn.

Bởi vì đang ốm, sắc mặt cô lúc này cũng khó coi, nhợt nhạt, khiến mái tóc trông đen hơn, hai mắt đen láy rưng rưng nước, trông hơi nhòe. Cô một tay kê lên gối ấn vào huyệt y, khi ấn cũng không thuận tiện, co ngón tay ấn quanh, thấy y mở mắt, cô cất tiếng với giọng hơi khan: “Lần sau đừng ăn bừa nữa nhé, hôm qua thần thiếp đáng ra nên…..” Y nắm chặt cánh tay cô, nhìn vào đôi mắt ấy: “Nàng quan tâm đến ta, hay là quan tâm đến trẫm? ”

Cô sững sờ, cả hai chẳng phải đều là một sao? Y nhìn nét mặt của cô, xích đến ôm lấy cô: “Bất kể là nàng đang quan tâm đến ai, thì cũng coi như là biết quan tâm.” Nói xong, khóe môi khẽ nhếch lên, “Ngủ tiếp đi, hai ngày nay chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng. ”

Phi Tâm ngửi thấy mùi hương bạc hà nhàn nhạt trên người y, hơi vị lành lạnh ấy luồn vào mũi, làm tan đi cái nóng oi bức, đồng thời cũng mang nỗi ray rứt của cô đi, khiến cô bất giác nhắm mắt lại, thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ.

Truyện convert hay : Siêu Cấp Thần Y Con Rể
Chương Trước/157Chương Sau

Theo Dõi