Chương Trước/157Chương Sau

Cung - Mê Tâm Ký

Quyển 3 - Chương 12

Quyển 3 –

Chuẩn bị ít hành trang đi Bình Châu

Những ngày tiếp đó, hoàng thượng đi cùng quan địa phương tuần tra Giang Đô, và cùng thái hậu đến viếng nhà cũ của họ Nguyễn. Họ Nguyễn đã dời về kinh thành từ lâu, nhưng cơ nghiệp tổ tiên vẫn còn, Nguyễn Đan Thanh và cả phụ thân ông ta cũng được đều thờ cúng ở đất phương Nam. Thái hậu e ngại thân phận nên không thể đến cúng bái, nhưng đã về xem nhà cũ, thấy cảnh thương tình, cũng khó kìm được nỗi bi thương và nước mắt, cảm khái vạn phần. Nguyễn Đan Thanh là một quyền thần, nhưng không phải nghịch tặc. Cái gọi là quyền lực này, một khi cầm lên thì muốn buông xuống sẽ khó gấp trăm vạn lần. Dù ông ta có ý muốn thoái ẩn nhưng thuộc hạ bên dưới cũng khó dàn xếp. Trong lòng thái hậu hiểu rõ, kết cục như vậy cũng tốt, xem như hy sinh phụ thân, bảo toàn gia tộc. Trong cương vị thái hậu đương triều, sau này bà cũng phải về tông miếu hoàng gia, chỉ có thể làm tới mức này giúp nhà Nguyễn mà thôi.

Tranh thủ những ngày này, Phi Tâm cũng có thể chỉnh đốn công việc. Huống hồ ngày thứ hai vừa đến Giang Đô, họ đã ra ngoài mua đồ. Phi Tâm liền hiểu ngay hoàng thượng có ý muốn vào Bình Châu, nên cô cũng cần chuẩn bị một chút.

Thực ra trong lòng cô rất bất an, nếu đến Bình Châu thì ắt sẽ không thể nhàn nhã dạo phố như Giang Đô. Cô đã xem bản đồ, Bình Châu nằm ở phía Tây Nam hồ Thanh Dương, chính giữa có ranh giới Thanh Nguyên, cách Giang Đô hơn trăm dặm đường nước. Mà Tinh Châu đã sớm được lệnh nghênh giá, gần đây chắc sẽ giới bị nghiêm ngặt, trông thấy người lạ mặt ắt sẽ kiểm tra chặt chẽ. Hoàng thượng sang đó như vậy, thật sự lo sẽ có sơ suất gì. Nhưng cô hiểu Vân Hi, y đã quyết định chuyện gì thì sẽ rất khó thay đổi, nên cô chỉ còn cách chuẩn bị chu đáo, đắn đo tính toán mọi thứ.

Trước tiên cô xem kỹ càng địa hình Tinh Bình Châu, nhớ hết tất cả những con đường chính và nơi tọa lạc của nha phủ, sau đó cất kỹ ngọc bội Quý Phi của mình. Những thứ đồ đạc hôm đó mua Uông Thành Hải không đưa cho cô, làm cô phải sai Tiểu Phúc Tử ra ngoài sắm sửa lại một loạt đồ đạc.

Hoàng thượng mấy hôm nay bận rộn bên ngoài nên không về đây, ngày 27 y bệnh một đêm, 28 nghỉ ngơi nửa ngày, rồi sau đó thì chẳng có thời gian nhàn hạ nữa. Phi Tâm đoán việc y chuẩn bị khởi hành sớm hơn dự định sẽ chẳng mấy ai hay biết. Vì Uông Thành Hải vẫn dặn dò người trong Nội Phủ, đại giá khởi hành đến Bình Châu từ mùng 8 tháng 7, báo Bình Châu tiếp đãi vào ngày mùng 10. Thái giám cấp dưới của quan chức nội vụ đều chuẩn bị theo sự sắp xếp đó, mỗi ngày báo cáo những việc cần thiết với Phi Tâm. Phi Tâm không quá am hiểu về những việc ở địa phương, bây giờ sai người dò thám thì có vẻ nghênh ngang quá, thôi đành để mặc, tĩnh tâm dưỡng sức hành động theo thời cơ.

Bởi hai ngày nay thái hậu bãi giá ra ngoài, lẽ ra thái hậu khởi giá, cô là phi tử thì phải theo hầu bên cạnh. Nhưng thái hậu chẳng hề đá động tới cái gai trong mắt này, có lẽ bà vẫn còn giận cô vì không hầu hạ hoàng thượng khi ra ngoài ngày 27, khiến bụng hoàng thượng khó chịu. Thái hậu không gọi cô theo hầu, Vân Hi cũng có cái cớ để khỏi chiêu gọi Phi Tâm, Phi Tâm vì thế mà nhàn hạ thảnh thơi. Chân cô vốn nổi nhọt nước, sau khi làm bể và bôi thuốc thì cũng không nên đi lại nhiều. Hơn nữa, vào ngày 29 thì cô lại đến chu kỳ, cơ thể không thoải mái, mỗi ngày đều ngắm cảnh trên tiểu lầu trong Bích Hồng Viện, tiện thể mày mò thêu thùa.

Lúc còn trên thuyền, cô từng nói sẽ may giày cho y. Nếu đã nói mà không làm thì khác nào khi quân? Vì vậy Phi Tâm quyết tâm tìm thái giám Thượng Phục Cục mang mẫu giày hoàng thượng đến, muốn may cho hoàng thượng đôi giày thường đáy mềm.

Thời gian thoáng chốc đã trôi qua, đến ngày mùng 4 tháng 7, những ngày đến Giang Đô, thời tiết hầu như thay đổi thất thường, mưa nhiều. Hôm nay cũng thế, sáng sớm trời còn nắng ấm, đến trưa bắt đầu mây đen kéo đến, sấm chớp đùng đùng, lại bắt đầu mưa. Mưa to khiến khắp nơi đều ẩm ướt, mấy hôm trước cơ thể Phi Tâm không thoải mái, không thể ngâm nước nóng, chỉ gội rửa nên cảm thấy rất khó chịu. Vì vậy hôm nay dùng cơm tối xong bèn sai Tú Linh chuẩn bị nước nóng, định bụng sẽ ngâm thỏa thích. Ngờ đâu cô vừa ngâm không bao lâu, Tiểu Phúc Tử đã vào truyền lời, rằng hoàng thượng bảo cô chuẩn bị sang chờ ở cửa Đông. Phi Tâm nghe thế, nhất thời cũng không màng đến thú vui, vội vội vàng vàng lên kiệu tiến về khu vườn rẽ qua khỏi cửa Đông.

Khu vườn rẽ qua khỏi cửa Đông này có tên gọi là Vũ Hiên, tất cả các phòng đều xây đỉnh tháp nhọn, mái cong dẫn nước, góc mái toàn là những lỗ nho nhỏ và chằn chịt, nước mưa thuận theo mái cong, tạo thành bức rèm mưa, sau đó chảy xuống mặt đất, men theo những đường dẫn nước thon nhỏ tạo thành các loại hoa văn, cực kỳ tinh diệu. Và kỳ diệu nhất chính là tảng đá lạ lùng ở hai bên, tất cả đều có lỗ, nước nhỏ xuống, cứ tí tách tí tách như một điệu nhạc êm dịu. Cái tên Thính Vũ, đúng là không ngoa. Những cây chuối tây trồng trong vườn, mưa vỗ lên, màu xanh tươi khiến người ta phấn khởi. Một gian nhà chính ở trung tâm, được bao bọc bởi các gác phụ, Phi Tâm bước vào đã cảm giác được mưa khói mênh mang.

Cô đi vào sảnh, hoàng thượng vẫn chưa đến, nhưng Uông Thành Hải đã đứng nghênh đón ngòai cửa. Phi Tâm vừa vịn Tiểu Phúc Tử đi vừa cất tiếng hỏi: “Hoàng thượng đâu? ”

“Bẩm nương nương, một lát nữa hoàng thượng sẽ đến. Nô tài đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa, mời nương nương dùng trà, sau đó canh y* nhé.” Uông Thành Hải cúi người đáp.

“Canh y? ” Phi Tâm nghe vậy, nhướn mày hỏi, “Hoàng thượng đến là đi ngay ? ” Trong lòng cô hồi hộp, mấy hôm chưa gặp y, vốn cô còn định bẩm báo một tí về kế hoạch của mình, sau đó mới chờ hoàng thượng định đoạt.

“Vâng, ban nãy hoàng thượng đã dặn nô tài qua hầu hạ trước.” Uông Thành Hải cúi mặt đáp.

“Lần này hoàng thượng sắp xếp cho mấy người đi cùng? ” Phi Tâm không kịp thời gian hỏi cặn kẽ, chỉ nói những điều quan trọng.

“Bẩm nương nương, giống lần trước, nhưng có thêm hai thị vệ. ” Uông Thành Hải đáp.

“Sao? ” Phi Tâm nghe mà sững sốt, tại sao lại có thể làm như vậy? Lần này khác lần trước, chỉ có vài người làm sao đủ? Lỡ như xảy ra chuyện gì thì làm sao lo liệu được? Cô nhìn vẻ mặt bình thản của Uông Thành Hải, nhất thời cảm thấy tức giận: Uổng công bình thường hoàng thượng đã tốt với hắn như vậy, chỉ biết nghe răm rắp, không có một chút lòng trung can nào cả! Phi Tâm tuy không phải quan thần trong triều, nhưng cũng biết việc gì cũng phải khuyên gián bằng những lời lẽ trung thực. Việc nhỏ có thể không so đo, nhưng liên quan đến an nguy của thánh thượng, tức là việc lớn liên quan tới quốc thể, sao có thể răm rắp nghe theo? Như vậy chẳng phải sẽ trở thành tiểu nhân nịnh hót đèo bồng, không biết trung tiết hay sao?

Nhưng hắn đã bảo “Hoàng thượng dặn dò”, Phi Tâm dù cảm thấy bất ổn, nhưng quy tắc lễ nghĩa cô vẫn khắc ghi trong lòng. Dù muốn khuyên gián, cũng không đến lượt nô tài mở miệng. Huống hồ hoàng thượng đã chuẩn bị đến bước này rồi, cô cũng chẳng thể đảo nghịch càn khôn, thôi đành vào nội đường canh y, chờ hoàng thượng đến rồi tính tiếp.

Vào đầu giờ Tuất thì hoàng thượng về đến. Không có nghi giá, chỉ có Trần Hoài Đức che ô đi theo. Tiếng mưa cũng to, hơi nước dày đặc, hơn nữa trời đã tối mịt, nhưng lại không có sương sớm. Vừa vào nhà, đảo mắt nhìn mọi người quỳ dưới nhà, nhìn qua cách ăn mặc của Phi Tâm, y khẽ phủi những giọt nước còn vương trên vạt áo rồi nói:”Bảo Thường Phúc đi theo là đủ, tí nữa đi. ”

“Hoàng thượng, thần thiếp thực sự cảm thấy bất ổn. ” Thời gian cấp bách, Phi Tâm đành vào thẳng vấn đền chính, lược bỏ những đạo lý này nọ, cô không đứng dậy, cúi đầu nói, “Nay phải đến Bình Châu, thần thiếp cho rằng không thể khinh suất như lần trước. Chỉ có Bàng Tín và hai thị vệ thì khó đảm bảo an toàn. ”

“Theo ý nàng thì phải mang cả thái y, cả đoàn xe ngựa, một đội thị vệ cải trang đi theo à? Hay là phải bảo Tiên Phong Doanh đi trước thám đường, vậy có cần Thái Thủ Bình Châu ra nghênh đón hay không? ” Vân Hi nhàn nhạt tiếp lời, nhận lấy khăn tay từ Uông Thành Hải, khẽ lau chùi ngón tay, rồi cầm tách trà lên và nói, “Kể từ khi bước ra khỏi viện này, chỉ cần xem mình là thường dân là được. Trên mặt trẫm không có khắc chữ, ở đâu ra nhiều thứ bất ổn này? Chẳng qua chỉ là đi trước vài ngày thôi. ”

Phi Tâm im bặt, nhưng chỉ cần những đến khung cảnh phố chợ phía Tây hôm ấy thì vẫn thấy khiếp sợ. Đối với một người không hề bước chân ra khỏi cổng nhà như cô, cảm giác mỗi bước chân đều là nguy hiểm rình rập, huống hồ hoàng thượng là cửu ngũ chi tôn, nào có thể đem ra sánh với dân thường? Vì vậy trong đầu toàn nỗi bất an, nhưng trong giây phúc đó lại chẳng thốt ra được đạo lý tinh diệu nào.

“Đứng lên đi, nghi giá vẫn sẽ khởi hành vào mùng 8, tới lúc ấy tương hội là vừa. ” Nói xong, y ngồi trên ghế, ngắm nhìn trang phục của cô. Chất liệu sa tanh giả màu trắng, mặc trên người cô vô cùng thích hợp. Kích cỡ may to hơn kích cỡ thường ngày cô mặc một chút, vừa hay có thể che đi những đường cong cơ thể của cô. Mấy hôm nay cô cũng nghỉ ngơi nên khí sắc đã khá lên nhiều, mưa phương Nam dày đặc, trông cô lại càng đẹp lung linh. Y cũng đã thay sẵn y phục, tương xứng với y phục của cô, một màu trắng tinh, rất vừa vặn. Mấy hôm nay trông y gầy đi một chút, dẫu sao cũng không phải trong cung, hơn nữa trời nóng ăn uống không ngon miệng, nhưng ra ngoài một chuyến thì tinh thần cũng trở nên khỏe khoắn hơn.

Y thoáng chợp mắt nghỉ ngơi, bên ngoài văng vẳng tiếng còi. Y đã dặn dò Đông Lâm Vương thay y trông coi mọi thứ trong những ngày này, và chăm sóc thái hậu, bảo Tả Hàm Thanh ở bên ngoài cầm chừng mấy lão già kia. Mấy ngày nay thái hậu cũng mệt mỏi, đã sớm đã bảo hoàng thượng rằng muốn tịnh dưỡng vài hôm, những yến tiệc chiêu đãi gia quyến quan thần bà đều không tham gia, mọi thứ giao cho Quý Phi lo liệu, cũng không cần đến hỏi ý bà nữa. Vân Hi biết mấy ngày nay bà đang suy nghĩ về chuyện nhà Nguyễn, không muốn quản những việc khác. Nên dù Quý Phi không lộ diện trong những ngày này thì cũng có thể giấu nhẹm được, tới khi ấy Tú Linh lo liệu là được, chỉ cần cầm cự vài hôm mà thôi.

Tiếng còi là do Bàng Tín thổi lên, ý nói rằng mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa có thể xuất phát. Vân Hi lệnh cho Uông Thành Hải và Thường Phúc vác đồ đạc, y dẫn Phi Tâm len lén đi từ Đông Viện ra khỏi cửa Đông.

Truyện convert hay : Tà Y Cuồng Thê
Chương Trước/157Chương Sau

Theo Dõi