Chương Trước/71Chương Sau

Cuộc Sống Bình Phàm Của Một Binh Vương

Chương 14: Ẩu Đả

“A lô, Nhã Kỳ hả, hôm nay tôi có việc muốn ra ngoài một tí, cô có gì xong việc rồi thì tự chạy xe về trước đi nha, khi nào tôi về tôi sẽ gọi điện cho cô sau!”

Sau khi chuẩn bị tan ca, Lương Vĩnh Khang bất chợt nghĩ đến việc muốn ghé qua phòng ở của mình lúc trước một chút, cho nên mới bấm số gọi điện thông báo cho Trương Nhã Kỳ một tiếng.

Thế nhưng hắn vừa thông báo xong, liền nghe tiếng điện thoại kêu lên tút tút liên hồi.

Trong lúc nhất thời, Lương Vĩnh Khang có chút cười khổ, nói: “Cái con người này, thật là!”

Mặc dù trong lòng tương đối khó chịu, nhưng Lương Vĩnh Khang chỉ có thể âm thầm nói ở trong bụng, cũng không có cách nào phát tiết ra ngoài được.

Với lại, tính cách của Trương Nhã Kỳ vốn dĩ là như vậy, hắn muốn giận cũng giận không xong.

“Thôi được rồi, nếu cô ta không thèm để ý đến mình, vậy mình tự đi bộ để giải khuây vậy!”

Âm thầm nói ở trong lòng, Lương Vĩnh Khang liền thay đồng phục ra ngoài, rồi bắt đầu rong ruổi đi ra phía bờ biển.

Lúc này trời đã bắt đầu sẩm tối, người tắm biến cũng không có bao nhiêu.

Nhưng hàng quán hai bên đường thì đã dọn ra rất nhiều rồi.

Cuộc sống về đêm của Nha Trang thật sự không quá ồn ào, nhưng nó cũng có được sự độc đáo của riêng mình.

Lương Vĩnh Khang thả người nhìn theo sóng biển, nghe từng tiếng sóng vỗ rì rào bên tai, thỉnh thoảng lại cảm nhận được từng mùi vị mặn nồng của gió biển.

Hắn thật sự cảm thấy tâm hồn mình lúc này rất thanh bình.

Chỉ là, trong lúc Lương Vĩnh Khang còn đang ngây người ra nhìn cảh biển trước mặt, thì phía bên cạnh đã xuất hiện bảy, tám tên thanh niên, dáng vẻ hung dữ, bặm trợn, ánh mắt vô cùng bất thiện mà nhìn lấy hắn.

“Này, tên kia? Ai cho mày đứng ở đây ngắm biển hả? Mày không biết đây là chỗ của bọn tao hay sao?” Một tên thanh niên đầu đinh, trên hai cánh tay hiện đầy hình xăm, lớn tiếng nói.

Lương Vĩnh Khang lúc đầu đã chú ý đến bọn người này, hắn cũng không nghĩ là bọn họ lại đến tìm mình gây chuyện.

Cho nên lúc này, Lương Vĩnh Khang hơi nhìn về phía bọn chúng, nói: “Các anh nói nơi này là của các anh? Vậy cho tôi hỏi, các anh có giấy tờ gì không?”

“A, thằng này láo?! Mày không biết đại ca của bọn tao là ai sao?” Một tên đầu đinh khác, cũng hướng về phía Lương Vĩnh Khang quát tháo.

Nghe khẩu khí nói chuyện của bọn họ, Lương Vĩnh Khang liền biết đám người này là tới tìm mình gây sự, cho nên hắn cũng không có khách khí một chút nào, một bộ lơ đãng, nói: “Tôi không cần biết các anh là ai, chỗ này là chỗ công cộng, tôi muốn đứng đâu thì mặc tôi, có liên quan gì đến các anh?!”

“À, thằng này được! Mày cũng gan lì lắm! Nhưng tao là đại ca ở đây, nể tình mày không biết tao là ai.

Cho nên, chỉ cần mày lúc này ngoan ngoãn quỳ xuống, kêu tao hai tiếng đại ca, thì tao sẽ bỏ qua cho mày!” Tên đầu đinh xăm trổ sau một hồi kinh ngạc, liền cười khẩy, nói.

Thế nhưng Lương Vĩnh Khang lúc này lại làm bộ kinh ngạc, hô lên: “Chết thật, nơi công cộng mà ai lại để chó thả rông thế này, lỡ như bọn chúng ị ra đường hay cắn bậy thì làm sao?”

Đám thanh niên giang hồ sau khi nghe thấy lời này, sắc mặt liền tối sầm lại.

“Mẹ nó, thằng này dám chửi chúng ta là chó kìa đại ca!” Một tên thanh niên xăm trổ, dáng người hơi lùn tức giận chỉ tay về phía Lương Vĩnh Khang quát to.

“Cốp!”

“Thằng ngu này, mày nghĩ tao điếc rồi hay sao?” Thế nhưng tên đại ca cầm đầu nghe được lời này của đàn em càng tức giận hơn, không khỏi vung tay lên đánh trên đầu của hắn một cái.

Rồi sau đó, hắn mới trừng mắt, nhìn lấy Lương Vĩnh Khang, nói: “Chú em, có lẽ mày chưa biết biệt danh giang hồ của Ba Liền tao rồi phải không? Nếu vậy, tao sẽ cho chú em biết, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói thì tuyệt đối không thể nói bậy được!”

Hắn vừa nói xong, liền quay mặt sang nhìn đám đàn em, nói: “Tụi bây, xông lên cho tao!”

Mấy tên đàn em vừa nghe lệnh, lập tức liền hung ác nhe răng, trợn mắt mà xông lên.

Thế nhưng, bọn hắn còn chưa kịp tới gần Lương Vĩnh Khang, thân hình đã liên tục bị đá bay ra ngoài.

Nhưng là, lá rụng mùa thu vậy.

Đến khi nhìn lại xung quanh, bên cạnh Lương Vĩnh Khang cũng chỉ còn lại duy nhất một mình tên đại ca cầm đầu mà thôi.

Hắn có cảm giác như vừa rồi mình mới hoa mắt, cho nên không khỏi đưa tay lên dụi mắt liên tục.

Đợi cho đến khi nhìn kỹ lại, vẫn chỉ thấy Lương Vĩnh Khang đang nhìn hắn cười cười, hắn không khỏi rùng mình lên, sau đó liền trực tiếp quỳ rạp xuống đất hô: “Đại ca, xin đại ca hãy tha cho em đi!”

Lương Vĩnh Khang cũng không nghĩ đến tên này lại nhát gan đến như vậy, hắn vừa rồi không phải còn rất hung hăng đấy ư, làm sao còn chưa bị ăn đòn mà đã quỳ luôn rồi?

“Nói, là ai sai tụi bây đến đây?” Lương Vĩnh Khang cảm thấy chuyện này cũng không phải là một việc tình cờ, vì vậy hắn đã tức giận nói.

Mà tên đại ca cầm đầu, lúc này cảm nhận được trên người Lương Vĩnh Khang có một luồng khí thế vô cùng âm lãnh, khiến cả người hắn đều phát run lên.

Trong lúc nhất thời, hắn thật sự là bị dọa sợ đến không nhẹ.

Chính vì thế, Lương Vĩnh Khang còn chưa mở miệng ra nói thêm câu nào, hắn đã trực tiếp dập đầu xuống khai báo: “Đại ca, để em nói, để em nói! Chuyện này đều là do tên Lý Trường Phong kia sai khiến, cho nên bọn em mới chạy tới đây mạo phạm đại ca.

Lời em nói hoàn toàn là sự thật, xin đại ca hãy tha cho em đi!”

Lương Vĩnh Khang đờ ngờ đến chuyện này rất có thể là liên quan đến tên Lý Trường Phong kia.

Nhưng sau khi chính thức nghe thấy lời này từ trong miệng của tên đại ca đầu đinh, hắn cũng nhịn không được mà gầm nhẹ một tiếng: “Cút!”

Ngay sau đó, tên đại ca đầu đinh liền bị Lương Vĩnh Khang tung lên một cước đá bay đi.

Mà lúc này, Lý Trường Phong đang đứng ở một chỗ gần đó, nhìn thấy một màn như vậy, cũng thật sự bị dọa cho hết hồn.

Hắn hoàn toàn không hề nghĩ đến, thân thủ của Lương Vĩnh Khang lại lợi hại đến như vậy.

Hắn nhất thời có chút hối hận, nếu biết được Lương Vĩnh Khang khó đối phó như vậy, hắn đã kêu thêm nhân vật lợi hại ra rồi.

Chỉ là, trong lúc Lý Trường Phong còn đang suy tính nên làm cách nào để xử lý Lương Vĩnh Khang, thì Lương Vĩnh Khang cũng đã xuất hiện ở trước mặt của hắn, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn: “Đội trưởng Phong, xem ra anh cũng rất có nhã hứng để đi dạo biển nhỉ?!”

Lý Trường Phong không ngờ tới tới Lương Vĩnh Khang nhanh như vậy đã đi tới bên này, cho nên hắn có chút bị hù dọa mà vội vàng lui lại phía sau mấy bước.

“Ha ha ha, đây chỉ là tình cờ, là tình cờ mà thôi.

Tôi cũng không phải là người thích đi dạo một mình!” Lý Trường Phong sau một hồi hốt hoảng, liền lớn tiếng cười lên một trận, để che đi sự bối rối trên khuôn mặt lúc này.

Thế nhưng Lương Vĩnh Khang đã biết được sự thật, hắn cũng lười nhìn bộ mặt giả dối này của Lý Trường Phong.

Cho nên, hắn liền trực tiếp hướng về phía Lý Trường Phong, nói: “Tôi vừa rồi mới gặp mặt mấy người bạn của anh, không biết anh có hứng thú đi xem bọn họ một chút hay không?”

Lý Trường Phong nghe xong lời này, nhất thời liền ôm bụng nói: “Ai da, bụng tôi làm sao lại đau như vậy? Xin lỗi, tôi hiện giờ phải đi vệ sinh đây, có gì chúng ta gặp lại sau nhé!”

Nhìn thấy Lý Trường Phong muốn quay người chạy đi, Lương Vĩnh Khang liền nhanh tay bắt lấy bả vai của hắn, sau đó nửa cười nửa không, nói: “Lời tôi còn chưa có nói hết đây, anh làm gì mà chạy vội như vậy? Chẳng lẽ trong lòng anh đang có quỷ hay sao?”

“Cậu, cậu nói cái gì tôi không hiểu? Tôi thật sự là rất đau bụng, cậu mau buông tay ra đi!” Lý Trường Phong vừa nói, vừa cố ý đem tay của Lương Vĩnh Khang gạt ra.

Thế nhưng dù cho hắn có dùng đến hết sức, cũng không có cách nào tránh thoát được bàn tay của Lương Vĩnh Khang.

Mà Lương Vĩnh Khang lúc này lại cười nói: “Không sao, nếu anh còn chưa hiểu vấn đề của chuyện này, vậy thì để tôi sẽ giải thích cho anh hiểu!”

Nói xong, Lương Vĩnh Khang cũng không nhiều lời nữa, liền trực tiếp vung chân lên đạp thẳng vào bụng của Lý Trường Phong, làm cho Lý Trường Phong đau đến thắt ruột lại.

Nhưng lúc này, Lý Trường Phong lại cố gắng nhịn đau, vội vàng vung chân lên mà chạy nhanh.

Đến một cái xoay đầu nhìn lại, Lý Trường Phong cũng không dám làm.

Lương Vĩnh Khang đưa mắt nhìn theo, hai con người nhất thời thu hồi lại băng lạnh.

Hắn âm thầm thở ra một hơi: “Ài, những người này bị làm sao vậy? Gây ai chọc ai không chọc, tại sao cứ đến làm phiền mình?! Thật sự là!”

Lương Vĩnh Khang than thở một hồi, liền lắc đầu bỏ đi.

Mà lúc này, một đội cảnh sát tuần tra không biết từ đâu đi đến, vừa mới tới gần vị trí của đám giang hồ bị Lương Vĩnh Khang đánh, liền có người hô lên: “Nơi này có chuyện gì xảy ra? Là ai ở đây ẩu đả đánh người?!”

Mấy người dân xung quanh, nhìn thấy nhóm cảnh sát này dữ dằn như vậy, không khỏi tránh ra xa xa.

Nhưng một cảnh sát viên có thân hình mập mạp ở trong đó, đã tranh thủ đi tới những người dân bên cạnh để hỏi thăm.

Rốt cuộc, sau khi biết được việc này là do Lương Vĩnh Khang gây ra, hắn liền đi tới trước mặt Lương Vĩnh Khang mà chặn lại: “Này, anh kia! Vừa rồi là anh ở đây ẩu đả đánh người có phải không?”

Lương Vĩnh Khang nhất thời nhíu mày nói: “Anh cảnh sát, anh có hiểu lầm gì không? Rõ ràng là bọn người này tìm đến gây sự với tôi.

Tôi chẳng qua chỉ là tự vệ chính đáng mà thôi! Các anh cũng đã hỏi người dân xung qunah đây rõ ràng rồi, còn làm khó dễ tôi là thế nào?”

“Chuyện này chúng tôi vẫn chưa điều tra rõ ràng.

Với lại nơi này là nơi công cộng, anh tự ý đánh người như vậy, chính là đang coi thường pháp luật.

Tôi đề nghị anh nên theo chúng tôi về phường để điều tra làm rõ.

Chỉ cần anh không có tội, chúng tôi sẽ thả anh ra ngoài!”

Lương Vĩnh Khang vẫn có cảm giác chuyện này không đúng lắm, nhưng hắn là cây ngay không sợ chết đứng, vẫn quyết định đi theo mấy vị cảnh sát tuần tra này về phương.

Mà tên cảnh sát mập mạp, nhìn thấy Lương Vĩnh Khang một bộ ngoan ngoãn đi theo, trong khóe mắt không khỏi lộ ra một vòng giảo hoạt.

Giống như thể Lương Vĩnh Khang là một con cừu béo, chuẩn bị để cho hắn ta làm thịt vậy..

Truyện convert hay : Bất Bại Chiến Thần Dương Thần ( Hoàn Chỉnh )
Chương Trước/71Chương Sau

Theo Dõi