Saved Font

Trước/69Sau

Cuối Cùng Thì Ta Cũng Có Thể Nhìn Thấy Chữ Viết Kì Quái

Chương 4

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Quý Trạch An nhìn cà rốt trong hộp cơm chính mình bắt đầu đội lên, khóe mắt co rút, cũng không có ngăn cản hành động của người này. Cũng có lẽ là bởi vì giá trị nhan sắc của đối phương rất cao, cảnh đẹp ý vui, cho nên như thế nào cũng nói không nên lời lời chỉ trích, huống chi trong lòng cậu cũng không có cảm thấy chán ghét. Đặc biệt sau khi nhìn thấy trên mỗi phiến cà rốt hắn kẹp tới đều viết ‘(/ω)’ một cái ký hiệu biểu tình như vậy, tâm cậu ngứa kẹp lên một khối cà rốt người nọ kẹp tới nhìn kỹ, phát hiện phía dưới biểu tình còn có một loạt chữ nhỏ viết ‘mau ăn ta’, vì thế Quý Trạch An liền trực tiếp đưa cà rốt đến trong miệng, nhấm nuốt, sau đó nuốt vào.

Vừa ăn cà rốt nhiều ra, Quý Trạch An vừa suy đoán biểu tình trên phiến cà rốt kia hình là tỏ vẻ thẹn thùng. Bị ăn cho nên cảm thấy thẹn thùng? Quý Trạch An cảm thấy có chút nghĩ không ra, bất quá cà rốt không có nói mình không khỏe mạnh cậu ăn vào cũng không có áp lực, đơn giản một khối lại một khối ăn hết cà rốt. Du Dịch ngồi ở một bên ăn cơm hộp nhìn Quý Trạch An nuốt vào cà rốt mình chán ghét, khóe miệng hơi hơi nhếch một cái.

Mà một bên Giang Khâm Dật đến tìm đệ đệ nhà mình nhìn thấy Du Dịch bốc đồng kẹp cà rốt mình chán ghét cho đại nam hài sợ ngây người bên cạnh, nguyên bản muốn kêu tên của hắn cũng dừng lại, tất cả lời nói đều bị cái mặt than phát sáng của hắn làm cho sợ hãi, hắn cũng không nhớ rõ chính mình đến tìm Du Dịch là làm cái gì.

Giang Khâm Dật thập phần xác định cái thân sinh đệ đệ này của mình có tính khiết phích! Khiết phích thực nghiêm trọng! Hắn thậm chí ghét bỏ cả cha mẹ cùng anh hắn!

Liền vì nguyên nhân như vậy Giang Khâm Dật mới giật mình. Bởi vì hiện tại Du Dịch tùy ý ngồi ở một chỗ, không biết hắn có chà rửa qua hay không, nhưng là cái địa phương kia Giang Khâm Dật khẳng định cho dù hắn dùng mười phương thức chà rửa cũng chỉ sạch sẽ như vậy. Đương nhiên, ghế không phải thứ làm hắn cảm thấy khủng bố nhất, khủng bố nhất chính là đệ đệ của hắn cư nhiên sẽ tặng đồ vật chính mình không thích cho người khác ăn! Tuy nói Giang Khâm Dật không hoàn toàn hiểu biết cái đệ đệ này, nhưng là hắn (GKN) khẳng định hắn (DD) là cái loại người cho dù chính mình không ăn cũng không nguyện ý cho người khác ăn, cho dù hắn chưa hề động qua cũng không được, đó là đồ vật thuộc về hắn, nếu là cho người khác hắn sẽ cảm thấy trong lòng không thoải mái cả một ngày, cho nên là của hắn cho dù không thích cũng chỉ có thể là của hắn, hắn nguyện ý vứt bỏ cũng không muốn cho người khác, chính là tùy hứng như vậy.

Du Dịch chính là tồn tại tâm lý khiết phích mà sinh lý cũng khiết phích. Rõ ràng khi còn bé ngoan như vậy đáng yêu như vậy, nhưng từ sau khi đi theo một thần côn (thầy bói =))) đi ra ngoài tu hành liền biến thành bộ dạng này! Mỗi khi hồi tưởng lại, Giang Khâm Dật liền hận chính mình năm đó không có ngăn cản đệ đệ bị người nọ ôm đi.

“Dật ca, đạo diễn tìm ngươi có việc.” Trợ thủ Giang Khâm Dật lại gọi hắn, hắn nhìn về phía Du Dịch bên kia vài lần, cuối cùng cái gì đều không có nói liền quay trở về. Ngược lại trợ thủ bị hành động này của hắn hấp dẫn nhìn qua vài lần, bất quá hắn không biết Du Dịch, cũng không biết Du Dịch khiết phích sâu đậm, chính là cảm thấy diện mạo Du Dịch thực đẹp mắt, tại trong vòng luẩn quẩn cũng nổi tiếng, bất quá hắn vẫn cảm thấy Dật ca của bọn họ là soái nhất!

Du Dịch không có ngẩng đầu cũng biết Giang Khâm Dật vừa mới lại đây, hắn cảm giác được hơi thở của hắn, bất quá hắn rất rõ ràng niệu tính của ca ca mình, cho nên không có ngẩng đầu liếc hắn một cái.

Quý Trạch An một lòng đặt tại hộp cơm mình, căn bản không có chú ý tới Giang đại ảnh đế bây giờ cùng tương lai đều rất có danh lại tới. Cho dù Giang đại ảnh đế là nam nhân vật chính《 hành khúc 》, cậu cũng không có bắt đầu sinh ra tâm lý một chút tiểu fan. Đối với cậu mà nói, cơm hộp cùng tiền mặt trọng yếu hơn nhiều so với ảnh đế, cơm hộp có thể no, tiền mặt có thể đổi thành cơm hộp, về phần ảnh đế… Trừ bỏ cảnh đẹp ý vui tựa hồ không có tác dụng khác, huống chi Quý Trạch An cảm thấy cái nam nhân hư hư thực thực cọ cơm hộp đoàn phim bên cạnh này có giá trị nhan sắc cao hơn Giang đại ảnh đế.

Quý Trạch An ăn sạch sẽ toàn bộ phiến cà rốt, bắt đầu xuống tay với thịt kho tàu Quý Trạch An cảm thấy thịt kho tàu nhiều thịt béo, tuy rằng không khó ăn, nhưng cũng không quá thích, bất quá căn cứ tâm lý không lãng phí lương thực, Quý Trạch An vẫn là nuốt toàn bộ, cậu không có quên mình là một người nghèo, muốn một mình ăn một bữa thịt kho tàu cũng là xa xỉ.

“Ngươi thích thịt kho tàu a.” Vẫn luôn chú ý động tác nhỏ của Quý Trạch An Du Dịch tự nhiên phát hiện giải quyết xong phiến cà rốt cậu liền bắt đầu ăn thịt kho tàu, vừa lúc hắn cũng không thích thịt kho tàu mỡ quá mức, vì thế hắn lần thứ hai không có chờ Quý Trạch An mở miệng lại tự phát đưa khoai tây thịt kho tàu qua.

Rõ ràng phải là một kiện sự tình thực đáng ghét mới đúng. Một người xa lạ đặt đồ ăn trong cơm hộp ở trong bát mình, Quý Trạch An cảm thấy loại chuyện này hẳn là đáng ghét, cậu nên cự tuyệt, chính là đối với sở tác sở vi người này cậu cư nhiên theo bản năng lui bước. Chính là một người gặp lần đầu tiên, cậu cư nhiên sẽ thỏa hiệp vì hắn? Quý Trạch An nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể cho rằng đối phương chẳng những soái đến làm cậu không ghen tị nổi, hơn nữa khuôn mặt kia cho cậu quá nhiều hảo cảm tùy ý nên bây giờ không chán ghét được hành động của hắn.

Quý Trạch An kẹp một khối thịt kho tàu, sau đó quay đầu nhìn về phía hắn, cứ như vậy có chút ngơ ngác nhìn hắn nuốt mất thịt kho tàu.

Hắn đột nhiên nở nụ cười, Quý Trạch An tìm không thấy từ hình dung bộ dáng hắn cười rộ lên, chỉ biết nói cảm thấy thực đẹp, đẹp đến làm cậu trong lúc nhất thời quên cơm hộp của mình.

Du Dịch phát hiện bộ dáng tiểu hài tử ngơ ngác, nhịn không được để đũa xuống, vươn tay nhu nhu đầu của cậu.

Tuy rằng nhìn qua dinh dưỡng không đầy đủ, còn có chút vàng vọt, nhưng là xoa ở trong tay xúc cảm không tồi.

Du Dịch mới vừa giơ tay lên, trong ánh mắt hiện lên một tia do dự, lập tức lại buông xuống xoa nhẹ đầu Quý Trạch An hai cái.

Chờ thời điểm Quý Trạch An kịp phản ứng, Du Dịch đã cầm đũa lên, tựa hồ cũng không có ý tứ giải thích hành vi của chính mình với Quý Trạch An.

Quý Trạch An cũng sẽ không ngốc hồ hồ đến hỏi, cậu còn không có quên sự tình đại thúc nói, không thể đắc tội bất cứ người nào tại đoàn phim, tuy rằng nam nhân này rất có thể là đoàn phim cách vách. Đại thúc nói, bọn họ là kẻ chạy cờ, hôm nay tại đoàn phim này, ngày mai liền sẽ ở một cái đoàn phim khác, cho nên cũng không thể đắc tội. Huống chi kỳ thật cậu cũng không bài xích hành động của người này, mặc dù trong lòng ngoài ý muốn, nhưng là cậu cảm thấy thực tự nhiên, thậm chí còn rất thoải mái… Không làm cho cậu có một loại cảm giác bị bố thí.

Nhìn về phía hộp cơm hắn, Quý Trạch An phát hiện ba món đồ ăn hắn đã mất đi hai, phiến cà rốt hình sao cùng khoai tây thịt kho tàu đều vào hộp cơm cậu, hắn chỉ còn lại có một cái bắp cải xào cùng cơm tẻ.

Chú ý tới ánh mắt tiểu hài tử nhìn về phía hộp cơm chính mình, Du Dịch kẹp một đũa bắp cải xào, sau đó tiếp tục đặt trong hộp cơm Quý Trạch An.

Quý Trạch An lúc này vội vàng ngăn cản hắn, “Không cần, đã đủ nhiều, cám ơn.”

Toàn bộ cho cậu ăn, người này ăn cái gì? Tuy rằng cậu ăn hai hộp quả thật không thành vấn đề.

“Thân thể ngươi còn đang trưởng thành, ăn nhiều một chút, không sao.” Du Dịch vừa mở miệng, Quý Trạch An lại bị thanh âm của hắn hấp dẫn, nghe qua liền thấy cảm thấy tê tê dại dại, cái loại từ tính khó hiểu này hấp dẫn cậu.

Vì thế, lại một đũa bắp cải xào vào trong hộp cơm.

“Thật sự không cần, cám ơn.” Quý Trạch An tiếp tục cự tuyệt, lúc này Du Dịch đã lại kẹp một đũa bắp cải xào.

Động tác Du Dịch dừng một chút, sau đó nhìn về phía cậu, “Không thích?”

Du Dịch nhớ tới nam hài đều là người theo chủ nghĩa ăn thịt, tựa hồ thời điểm hắn tuổi trẻ cũng không thích ăn chay, bất quá sau lại bị sư phụ buộc ăn, thời gian lâu thành thói quen, sau đó ngược lại không có hứng thú với việc ăn thịt, chỉ là nhìn thấy đã cảm thấy mỡ quá mức, không có d*c v*ng ăn vào trong bụng.

Quý Trạch An lại bị hắn đoạt nói trước, cậu nghe được hắn nói, “Không thích ăn rau dưa là không tốt.”

Hắn một bộ không đồng ý, làm Quý Trạch An cảm thấy chính mình giống như làm ra một sự tình vô cùng nghiêm trọng.

“Không phải…” Quý Trạch An muốn giải thích, cậu tuyệt đối không phải một người kiêng ăn, mì ăn liền cậu còn không chê ăn nhiều năm như vậy, tuy rằng đại bộ phận nguyên nhân là bởi vì ở cậu, chỉ là bây giờ cậu quả thật cảm thấy mì ăn liền là đồ ăn không thể ăn nhất trên cái thế giới này.

“Không phải liền ăn nhiều một chút.” Vì thế Du Dịch kiên nhẫn làm bắp cải xào trong hộp cơm mình cũng biến thành không, hơn nữa nhìn Quý Trạch An một hơi một hơi nuốt vào.

Quý Trạch An nhìn hành động của nam nhân, cự tuyệt không được, tâm mở rộng liền nhét toàn bộ vào trong miệng bái.

Du Dịch nhìn bộ dáng tiểu hài tử thành thật ăn cơm cực kỳ vừa lòng, giống như chính mình cũng ăn no.

Cuối cùng, Quý Trạch An cư nhiên giải quyết luôn cơm trong bát Du Dịch.

Quý Trạch An ăn no có chút xấu hổ nhìn Du Dịch, nhưng hiển nhiên sóng điện não của Du Dịch không ở cùng một cái tuyến vói cậu.

Hắn hỏi: “Ăn no sao?”

Quý Trạch An gật đầu.

Du Dịch lo lắng tiểu hài tử ngại ngùng nói dối, vươn tay đi sờ soạng bụng cậu hai cái, sau khi tin tưởng liền thu tay, không chút nào cảm thấy cử động của mình quá mức thân mật.

Quý Trạch An nhìn bàn tay to xinh đẹp đặt tại trên bụng của mình kia lần thứ hai ngây ngẩn cả người.

“Tiểu Việt, nam hài kia là ai?” Giang Khâm Dật nhìn Du Dịch chơi di động tận lực làm cho mình không có vẻ tò mò như vậy

Du Dịch đầu cũng không có nâng lên, tiếp tục nhìn di động mình, không biết đang đùa nghịch thứ gì.

“Tiểu Việt!” Một lần nữa bị thân đệ đệ không để ý Giang Khâm Dật cảm thấy tâm nghẹn ngào.

Du Dịch lúc này ngẩng đầu, “Ta tên Du Dịch.”

Giang Khâm Dật vừa nghe lời này liền nhịn không được thở dài, “Tiểu Việt…”

Du Dịch nói xong, lại lần thứ hai cúi đầu, mở ra di động chơi Tinh Tinh phá nhà ( =))) chắc là trò này).

Giang Khâm Dật nghe thanh âm khối gạch vỡ rơi xuống, cảm thấy tâm chính mình cũng theo đó vỡ luôn. Năm đó hắn cũng thật không ngờ kiện sự tình này cuối cùng sẽ quyết định như vậy, bất quá khi đó hắn nhỏ không có quyền nói gì, cuối cùng liền thúc đẩy kiện sự tình này được định xuống. Mấy năm nay, bọn họ đều thử bồi thường Tiểu Việt, chính là hắn một lần lại một lần đẩy bọn họ ra xa, tựa hồ tính toán phân rõ quan hệ như vậy cùng bọn họ.

“Tiểu Việt, đừng nói hắn là người định mệnh trong sinh mệnh của ngươi mà thần côn kia nói nha?” Tựa hồ tìm được một chút manh mối Giang Khâm Dật nhìn Du Dịch lần thứ hai lên tiếng.

Nghe nói như thế tay Du Dịch hơi dừng, làm thứ nguyên bản không nên phá bị tinh tinh đập rớt. Hắn ngẩng đầu, nhìn Giang Khâm Dật, ánh mắt có chút lạnh như băng.

Hắn cảnh cáo: “Không cần xen vào việc của người khác.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Du Dịch (kẹp cho cậu một đũa cà rốt): ăn đi.

Quý Trạch An nuốt vào.

Du Dịch ( lại một đũa thịt kho tàu): ăn no chút.

Quý Trạch An dừng một chút, vẫn nuốt toàn bộ vào.

Du Dịch ( bắp cải xào cũng kẹp đến trong bát cậu): ngoan, thịt rau phối hợp.

Quý Trạch An nháy mắt nhìn hắn mấy cái, đồ ăn ăn xong rồi, cũng ăn sạch cơm tẻ trong bát hắn.

Quý Trạch An nhìn bát hắn trống trơn có chút thẹn thùng.

Du Dịch híp mắt sờ sờ bụng của cậu, xác định cậu ăn no, tâm tình nhất thời cao hứng.

Du Dịch: ta nên ăn cơm.

Quý Trạch An còn không có kịp phản ứng, liền bị ôm qua cho Du Dịch gặm.

Tiếng lòng Du Dịch: uy no rồi chính là dùng để ăn! Không sai! Là dùng để ăn!

(:з” ∠) cầu cất chứa, cầu cất chứa.

Trước/69Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Lầm Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia: Phế Tài Nghịch Thiên Tứ Tiểu Thư