Saved Font

Trước/69Sau

Cuối Cùng Thì Ta Cũng Có Thể Nhìn Thấy Chữ Viết Kì Quái

Chương 42

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Cũng có lẽ là nguyên nhân bị mỹ thực hấp dẫn, tiến vào ghế lô Thực Thượng, thực đơn vừa lên, mọi người rốt cục có thể nói chuyện. Thời điểm ngồi ở trong ô tô, Quý Trạch An cũng tìm mấy người nói chuyện, nhưng luôn mạc danh kỳ diệu tẻ nhạt. Quý Trạch An chưa bao giờ biết vương bát khí của Du Dịch lợi hại như thế, các bạn thân mến của cậu đều bị uy áp của hắn trấn trụ. Kỳ thật Quý Trạch An vẫn là rất muốn nói cùng bọn họ kỳ thật Du Dịch một chút đều không đáng sợ! Thật sự! Cũng không biết bọn họ sẽ tin tưởng hay không …

Người bán hàng ôm ôm thực đơn đã chọn xong ly khai, trong ghế lô lần thứ hai yên lặng lại.

Kỳ thật bốn người đã ý thức được bọn họ không ổn, bọn họ như vậy thật giống như cố ý ra mắt Du Dịch (chém), nhưng đây thật sự là cái gọi là không hẹn mà gặp, kỳ thật bọn họ cũng rất muốn đánh vỡ không khí này, đáng tiếc bọn họ vô pháp không để ý sự tồn tại của Du Dịch. Khí tràng nam nhân này quá mạnh mẽ, cho dù hắn không làm cái gì, cũng không nói cái gì, chính là không thể xem nhẹ. Đặc biệt thời điểm đối diện ánh mắt hắn, cái loại cảm giác bị nhìn thấu này rất không xong…

“Đông đông đông.”

Ba tiếng đập cửa vang lên, trong phòng không biết là ai nói một tiếng “Mời vào”, người bán hàng kia liền đẩy cửa mà vào.

“Các vị tiên sinh hảo, xin hỏi có yêu cầu gì?”

Người bán hàng kia mới vừa nói xong, liền phát hiện có chút an tĩnh quá phận, vừa ngẩng đầu lên, nhìn người ngồi ở trong phòng, xấu hổ không biết làm sao, thần tình kinh ngạc. Mà mấy người ngồi ở trong phòng đó cũng kinh ngạc nhìn người bán hàng này.

“Này, đây không phải là người đó sao…” Vệ Lăng nhớ không nổi tên người này liền quay đầu nhìn về phía Quý Trạch An, hắn còn từng có một lần ấn tượng đối với người này, tựa hồ là trưởng ban cao nhất của Quý Trạch An, như thế nào trùng hợp làm công ở trong này, lần gặp này là có bao nhiêu xấu hổ a. Vệ Lăng nhìn Quý Trạch An chờ cậu nói chuyện.

Hai người bọn họ thật đúng là hữu duyên a!

Nghiệt duyên!

Quý Trạch An thật không ngờ lúc trước vừa gặp được người này tại buồng vệ sinh tiệm bánh ngọt thúc thúc Đậu Nghiên, lúc này cũng đã đi đến Thực Thượng cư nhiên lại tiếp tục bị dính lên, nhất là trên người người này còn mặc quần áo người bán hàng Thực Thượng, cậu cũng không tin cái Nghiêm Cẩm vừa mới tìm tốt đường ra cho mình này sẽ chạy tới làm loại công tác người bán hàng mệt chết mệt sống trả tiền lại không nhiều lắm này.

Nhướng mày, biểu tình Quý Trạch An nhìn Nghiêm Cẩm như cười như không, tất cả cất giấu trong ánh mắt đều là sương lạnh.

“An An?”

Nghe thấy cái xưng hô, Du Dịch theo bản năng nhíu mày, tại thời điểm tầm mắt mấy người khác đều dừng ở trên người Nghiêm Cẩm, hắn không dấu vết vươn tay ấn xuống cái nút gọi nhân viên một cái, sau đó nhìn biểu tình Quý Trạch An biến hóa.

“…” Cái xưng hô này đồng dạng làm toàn thân Quý Trạch An không thoải mái.

“Đồng học phổ thông mà gọi hàm hàm hồ hồ như vậy cũng phải nhìn người khác vui lòng hay không, ngươi gọi như vậy có từng suy xét qua tâm tình của Quý Trạch An sao.” Sau khi Vệ Lăng biết Quý Trạch An thích nam nhân lại nghe được Nghiêm Cẩm gọi như vậy liền cảm thấy hắn không biết xấu hổ, muốn lôi kéo làm quen Quý Trạch An, lập tức liền muốn đánh mặt hắn.

Nghiêm Cẩm vừa nghe lời Vệ Lăng nói, sắc mặt một thoáng liền không tốt.

“Nghiêm Cẩm, thỉnh kêu ta Quý Trạch An, hoặc là kêu ta đồng học, nếu có thể tốt nhất không cần kêu ta.” Như không nghe được một tiếng “An An” hắn lôi kéo làm quen, hận ý của Quý Trạch An với Nghiêm Cẩm đã tăng thêm một chút, cậu cũng đã khắc chế chính mình, cậu áp lực chính mình chỉ vì cho hắn biết cái gì là cảm giác có được lại mất đi, biết cái gì gọi là tuyệt vọng.

“An An, giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì hay không?” Nhiều người ở đây như vậy, Nghiêm Cẩm không tiện xé rách mặt. Với hắn mà nói Quý Trạch An đã không có giá trị lợi dụng, chính là hắn không thể không chú ý hình tượng của mình, hắn chính là người phải làm đại minh tinh, làm sao có thể lưu lại cái đuôi cho người khác bát quái. Đối với Quý Trạch An, Nghiêm Cẩm thậm chí hận cậu! Hận cậu làm kế hoạch của chính mình thất bại, rời xa hắn, để hy vọng của hắn thất bại! Nếu như không phải vậy, hắn làm sao có thể lưu lạc đến nước này! Sớm hay muộn có một ngày, hắn muốn hủy cậu, chờ hắn đi cao một chút, đến lúc đó dễ dàng hủy cậu.

Ta muốn hủy ngươi, tiện nhân!

Ánh mắt Quý Trạch An nhìn loạt chữ tràn đầy ác ý, lại thấy trên mặt hắn như trước là một bộ biểu tình ủy khuất thương tâm, không khỏi nở nụ cười lạnh. Ai hủy ai còn chưa biết đâu, cậu tuy rằng không có tài nguyên gì, nhưng là cậu có tiền. Tục ngữ nói có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ, luôn sẽ có người vì tiền giúp cậu ngáng chân cái “Tân nhân” này

“Quả thật có, ta vẫn luôn không hiểu ngươi vì cái gì tự mình đa tình như vậy, luôn thân mật kêu tên người khác như vậy, điều này làm cho ta cảm thấy cực kỳ ghê tởm!” Quý Trạch An như trước vẫn là một bộ tự thuật thản nhiên, thời điểm nói đến câu nói sau cùng, toàn bộ biểu tình đều lạnh xuống, hoàn toàn không thu liễm tâm tình của mình, cậu không có hứng thú tại trước mặt người này thu liễm tâm tình của mình, tuy rằng có thể sẽ cho hắn một cái tín hiệu, đồng dạng, cũng có thể kích thích cái người sĩ diện như Nghiêm Cẩm này.

“Ngươi…” Nghiêm Cẩm cố gắng khống chế vẻ mặt của mình, nhưng tại trong mắt người khác vẫn là thập phần vặn vẹo, hắn thời khắc không quên nơi này không phải nơi bí mật, ở đây còn có người khác, hơn nữa người có thể ăn cơm tại địa phương như Thực Thượng thì cũng phi phú tức quý. Quý Trạch An không có khả năng xa xỉ như vậy, Nghiêm Cẩm quét một vòng, cuối cùng dừng ở trên thân nam nhân lạnh lùng tuấn mỹ bên cạnh Quý Trạch An.

Cảm giác được tầm mắt Nghiêm Cẩm Du Dịch hơi hơi nghiêng mặt nhìn qua.

Nghiêm Cẩm cả kinh, bật người liền cúi đầu.

“Ngươi là ai! Ngươi tại sao lại ở chỗ này!” Người bán hàng nguyên bản đi đưa món ăn vừa nhìn thấy Nghiêm Cẩm sắc mặt liền nhất thời không tốt, ghế lô Thực Thượng là một người phụ trách một gian, sẽ không nhúng tay vào nhau, đề cập đến vấn đề trích phần trăm tiền lương, nhưng người này xuất hiện ở trong này rõ ràng là muốn đoạt hộ khách của hắn. Sau khi thấy rõ ràng mặt người nọ, người bán hàng lập tức liền mở bộ đàm, “Bảo an thỉnh đến Phù Phong các một chuyến, nơi này có một nam tử xa lạ mặc trang phục người bán hàng, lặp lại một lần…”

“Không phải! Không phải! Ngươi hiểu lầm, ta…” Nghiêm Cẩm vừa định giải thích, lại nghĩ tới chung quanh còn có những người khác, chỉ nói một đoạn, lời dư lại hắn như thế nào cũng nói không ra, sắc mặt càng ngày càng lo lắng, cuối cùng đành phải chạy trối chết.

Nghiêm Cẩm quay người lại chạy, người bán hàng bắt đầu chuyên nghiệp dùng bộ đàm nói vài lời cùng bảo an, sau khi nói xong liền bật người giải thích tình huống với mấy người. Mấy người trong ghế lô nhìn thấy liền trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ đều thật không ngờ Nghiêm Cẩm cư nhiên giả mạo người bán hàng Thực Thượng, đến loại địa phương này không lấy tiền thì có thể làm cái gì? Lập tức, tất cả mọi người có cái suy đoán không tốt, bọn họ cũng biết thực khách Thực Thượng phi phú tức quý.

Quần áo Nghiêm Cẩm: ta là mượn được ╮(╯╰)╭.

Quần Nghiêm Cẩm: (?? •e•??) chủ nhân thu một trăm khối tiền boa phó thác ta cho cái nam nhân thơm nức này.

Nghiêm Cẩm: chân hắn không có thối, ha hả.

Cho dù Quý Trạch An không nhìn thấy chữ trên bộ quần áo của Nghiêm Cẩm cũng đoán được, hắn đổi thành như vậy chỉ sợ là kim chủ của hắn có yêu thích đặc biệt, play chế phục cái gì, Nghiêm Cẩm cũng không phải lần đầu tiên lén lút chơi như vậy, đời trước cậu chính là tận mắt nhìn thấy.

“Mới thi xong liền điên cuồng như vậy … nguyện vọng còn chưa có điền đó…” Dương Khúc Cừ nhìn cửa ghế lô đã đóng không khỏi cảm thán, hắn ngược lại không nghĩ nhiều, chính là bội phục dũng khí của Nghiêm Cẩm. Nhưng Đường Bạch Bân cùng Đậu Nghiên không phải hắn, hai người bọn họ luôn nghĩ tương đối nhiều, cho nên liền có đánh giá thập phần kém đối với Nghiêm Cẩm này.

Vệ Lăng nhìn về phía Quý Trạch An: “Quý Trạch An, đầu óc trưởng ban cao nhất của ngươi có phải …hay không”

Có tật xấu!

Nửa câu sau Vệ Lăng hoàn toàn không cần phải nói, mọi người đều biết.

Lúc này Du Dịch vừa nói vài câu gì đó với Quý Trạch An, sau đó đứng lên nói với bốn người còn lại: “Ta có việc, xin lỗi trước không tiếp được một hồi, nếu là không đủ thì tận tình chọn, không cần khách khí.”

“Ngươi vội ngươi vội!” Du Dịch mới vừa nói xong, Vệ Lăng liền tiếp lời một câu như vậy.

Quý Trạch An nhìn về phía Du Dịch, không biết hắn muốn làm cái gì, cũng không có ngăn cản hắn, chính là nhìn hắn rời đi.

“Ngươi thực chán ghét người vừa rồi kia?” Đậu Nghiên nhìn Quý Trạch An hỏi. Du Dịch vừa không ở đây, rất nhiều lời bọn họ đều không có cố kỵ. Kỳ thật bọn họ cũng tương đối lo lắng mình sẽ lưu lại cho Du Dịch một ấn tượng phá hư, dù sao Đậu Nghiên luôn thực tin tưởng Đường Bạch Bân, ngay cả Đường Bạch Bân cũng nói phải giao hảo, nàng cũng sẽ không phạm nhị.

“Ân, cực kỳ.” Quý Trạch An không có nói dối.

“Vì sao a?” Vệ Lăng không hiểu.

Quý Trạch An rũ mắt xuống thấy trong chén trà âu hiện lên mấy lá trà nói, “Hắn dối trá, ta có một loại cảm giác hắn muốn tính kế ta.”

“Cái này hẳn gọi là khí tràng bất hòa.” Dương Khúc Cừ xen mồm.

Quý Trạch An lên tiếng trả lời, “Đúng, khí tràng bất hòa.”

“Được rồi, kỳ thật ta cũng rất chán ghét hắn, tuy rằng chỉ gặp hai lần, nhưng ta cảm thấy ngữ khí của hắn ghê tởm chết đi được, làm ta nổi da gà.” Nói xong, Vệ Lăng còn cố ý run rẩy cho mấy người nhìn.

Động tác nhỏ của Vệ Lăng thành công đổi được khuôn mặt tươi cười của mấy người, trong phòng lập tức lướt qua cái đề tài Nghiêm Cẩm này, trên mặt Quý Trạch An không có biểu hiện ra cái gì, chính là trong lòng rốt cuộc ghi nhớ một lần này, cậu đang nghĩ có nên tìm thám tử điều tra các loại hướng đi gần đây của Nghiêm Cẩm hay không …

“Nghĩ cái gì vậy? Phiếu cơm không ở đây nên lo lắng?” Đậu Nghiên dùng cánh tay nhẹ nhàng đụng Quý Trạch An một chút.

Quý Trạch An lấy lại tinh thần, nhìn Đậu Nghiên chớp chớp đôi mắt, cậu có chút hoảng thần.

“Có chút.” Quý Trạch An cười cười, bây giờ Du Dịch còn chưa có trở về, đồ ăn cũng đã đem lên hết, điểm tâm ngọt, hoa quả là sau khi ăn xong mới lên. Hay là chứng khiết phích của hắn nhẫn nại không được cho nên tìm cái cớ trộm tránh đi không ăn cơm cùng bọn họ? Sẽ không … Quý Trạch An lập tức liền đánh mất cái ý tưởng này, Du Dịch vì cậu mà đều bắt tay cùng mỗi một người bạn thân mến của cậu, hơn nữa tuy rằng hắn ghét bỏ đồ ăn bên ngoài nhưng vẫn có thể ăn vài miếng, đặc biệt bố trí Thực Thượng hẳn sẽ không làm cho hắn mẫn cảm lợi hại như vậy.

“Hắn có cảm thấy chúng ta rất …hay không” Đậu Nghiên cũng không biết hình dung sở tác sở vi trước kia của bọn họ như thế nào, bọn họ đều là vô ý thức, chính là trái lại tưởng tượng, bọn họ quả thật không thế nào lễ phép.

“Không có, trên mặt hắn thoạt nhìn như vậy, tính cách hắn thực tốt.”

Đương nhiên, cái tính cách tốt này là nhằm vào Quý Trạch An.

Hắn chỉ đối tốt với ngươi! Đậu Nghiên cũng nhịn không được phun tào ở trong lòng.

Vừa phun tào xong, Đậu Nghiên liền kịp phản ứng cái nam nhân nhìn qua có chút đáng sợ kia kỳ thật đối với bằng hữu của nàng thực tốt, không phải như thế thì làm sao cậu một chút đều không sợ hãi hắn chứ? Tại trước mặt một người hoàn toàn không có là cỡ nào đáng sợ a! Nhìn Quý Trạch An hoàn toàn không cảm thụ được cái loại tâm lý sợ hãi của bọn họ … Nghĩ đến đây, Đậu Nghiên liền thêm cho Du Dịch không ít điểm.

(.? vェv??) mọi người đều không động đũa, ta rõ ràng rất rất đẹp, chẳng lẽ nói chuyện phiếm còn muốn trọng yếu hơn so với ăn luôn ta sao!

Mấy người Quý Trạch An nói chuyện phiếm, nhóm đồ ăn bị bọn họ “Vắng vẻ” lặng lẽ khởi xướng bực tức.

Trước/69Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đệ Nhất Người Ở Rể