Saved Font

Trước/564Sau

Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 547

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 547

Chẳng lẽ bọn họ sẽ bán đấu giá cả Long Châu luôn.

“Long Châu là thứ gì, sao có thể lấy ra bán đấu giá được, hơn nữa người lấy được Long Châu, dù có phòng đấu giá Phong Tương bảo vệ cũng chưa chắc có thể giữ được mạng”.

“Ta cảm thấy không thể có Long Châu được, nhiều nhất cũng giống như lần này, có thể tìm thấy manh mối của Long Châu thôi”.

“Nhưng đó cũng là báu vật siêu cấp rồi”.

“Dù thế thì làm sao, chúng ta cũng không có nhiều tiền như thế để đấu giá, ba tỷ lượng bạc đấy, chậc chậc chậc…”

“Buổi đấu giá lần này kết thúc ở đây, cảm ơn các vị”, Tiểu Lộ cúi người với toàn thể khách quý.

Cố Thanh Hy vươn vai, vặn cổ: “Cuối cùng cũng kết thúc, vừa khéo có thể về nhà ăn cơm tối”.

Dạ Mặc Uyên đưa mắt ra hiệu cho Thanh Phong, Thanh Phong hiểu ý, nghiêm túc nói: “Hiểu rõ, thuộc hạ lập tức sắp xếp, đảm bảo sẽ không ai cướp được bất cứ thứ gì của chủ tử”.

Cố Thanh Hy sờ cằm, hiểu đại khái là một trận chiến mới sắp bắt đầu.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng đấu giá, Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên cũng định rời đi, nhưng Tiểu Lộ lại õng ẹo đi tới trước mặt hai người, cười quyến rũ.

“Xin hai vị đợi một lát, không biết bảy ngày sau hai vị có hứng thú đến tham gia buổi đấu giá Phong Tương một lần nữa không”.

Cố Thanh Hy quan sát vóc dáng đầy đặn và khuôn mặt xinh đẹp như hoa sen mới nở của nàng ta, cười nói: “Ta không có hứng thú với vật phẩm đấu giá của buổi đấu giá Phong Tương, nhưng Lộ tỷ tỷ xinh đẹp như thế, khiến ta cảm thấy khá hứng thú đấy”.

Tiểu Lộ nũng nịu nói: “Phu nhân, người thật hư quá, phu quân của người vẫn còn ở đây, lỡ ngài ấy ghen rồi trừng trị ta thì phải làm sao?”

“Ha ha, chàng ấy đúng là một kẻ hay ghen”.

Dạ Mặc Uyên híp mắt tỏ vẻ cảnh cáo.

Tiểu Lộ lấy ra hai tấm thiệp mời từ trong lòng, đúng lúc chuyển đề tài: “Đây là hai tấm thiệp mời cho khách quý đặc biệt, hy vọng cuối tháng hai vị có thể đến phòng đấu giá Phong Tương một lần nữa”.

Cố Thanh Hy nhận lấy thiệp mời, trêu ghẹo nâng cằm nàng ta: “Mỹ nhân có lời mời, sao chúng ta dám không đến, yên tâm, cuối tháng chúng ta nhất định sẽ đến phòng đấu giá Phong Tương đúng giờ”.

“Vậy Tiểu Lộ sẽ ở phòng đấu giá đợi hai vị khách quý”.

Đi ra khỏi phòng đấu giá Phong Tương, nét mặt của Dạ Mặc Uyên luôn rất lạnh lùng.

Trên đường về, bọn họ ngồi xe ngựa ngự dụng của Dạ Mặc Uyên, Cố Thanh Hy cũng không biết xe ngựa làm bằng vật liệu gì, nhìn từ bên ngoài, trông nó không có gì khác lạ, nhưng không gian bên trong lại rất rộng, vừa có thể uống trà đánh cờ vừa có chỗ ngủ nghỉ, hơn nữa tên độc hay đao thương gì cũng không thể xuyên qua, đụng vào xe ngựa chỉ phát ra tiếng kim loại va chạm.

Trên đường đi, tiếng chém giết không ngừng vang lên, liên miên không dứt, kèm theo tiếng kêu rên đau đớn.

Mặt đất thi thoảng rung lên, cũng không biết bên ngoài đánh nhau kịch liệt đến mức nào.

Cố Thanh Hy biết đa số những người này đều đến để cướp bản đồ Thanh Châu của Dạ Mặc Uyên.

Lúc này, Dạ Mặc Uyên đang ngồi bên cửa sổ của xe ngựa, tao nhã phẩm trà đọc sách, tựa như không hề hay biết bên ngoài đang chém giết.

Cố Thanh Hy mở rèm xe ngựa ra xem thử, bên ngoài máu bắn khắp nơi, thích khách không biết tên liên tục vây giết, đánh đến mức dầu sôi lửa bỏng, thi thể lần lượt ngã xuống.

Trước/564Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Cuồng Thê: Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy