Saved Font

Trước/43Sau

Dã Man Thành Nghiện

Chương 5: Nằm Ngoài Lẽ Thường

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trằn trọc mãi đến nửa đêm, cậu mới chợp mắt được, sáng hôm sau khi Ninh Du tỉnh dậy, ánh nắng bên ngoài đã chiếu vào nhà qua ô cửa sổ, điện thoại bên tai lại vang lên liên hồi.

Cậu cố nén lại cơn buồn ngủ, ấn xuống nút kết nối cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói trầm ấm của Lý Triều: “Buổi sáng tốt lành.”

Ninh Du kèo âm mũi dày đặc “ừ” một tiếng, vừa mới tỉnh dậy vẫn còn đang ngái ngủ, cậu tạm thời không muốn mở miệng nói chuyện.

“Tôi đã tham khảo ý kiến ​​của người hướng dẫn,” nói đến đây Lý Triều dừng lại một chút, “Thời tiết hôm nay không cho phép bay.”

Chắc chắn rồi.

Ninh Du không ngạc nhiên vì điều này.

Kanas là một hồ đập trên núi với hai bên là những đỉnh núi cao chót, lối duy nhất để vào thắng cảnh là con đường bị chặn bởi đất đá kia.

Lý Triều kịp thời nhận được tin tức về vụ sạt lở đất, liền bố trí trực thăng suốt đêm, dự định ngày hôm sau sẽ trực tiếp đón Ninh Du từ thắng cảnh.

Nhưng kế hoạch này không hoàn hảo, vì địa hình địa chất của thắng cảnh Kanas không thích hợp cho các chuyến bay bằng trực thăng.

Nhiều người đến đây tham quan cầu mong mình may mắn được ngắm nhìn cảnh sương sớm đẹp như chốn thần tiên của hồ Kanas. Đây là một trong những danh lam thắng cảnh đẹp nhất nơi này, nhưng nó lại gây trở ngại cho việc bay của trực thăng.

Tùy rằng không phải sương mù buổi sáng ngày nào cũng xuất hiện, nhưng lại chỉ có một lý do duy nhất khiến nó không xuất hiện – đó là do gió mạnh thổi tan.

Ở khu thắng Kanas còn có một bờ kè dài nổi tiếng gồm những hàng cây khô, người ta cho rằng những cây khô này lẽ ra phải trôi về hạ lưu, nhưng từ nhiều năm nay, chúng vẫn nổi lên ở thượng nguồn một cách kỳ lạ, điều này được lý giải là do gió thung lũng quá mạnh đã đẩy chúng lên thượng nguồn.

Sương mù dày đặc, sẽ không thể bay, có gió lớn, cũng sẽ không thể bay. Trong cái mùa nóng và lạnh này, tìm một ngày không có gió kỳ thực khó càng thêm khó.

“Vậy thì cứ đợi một chút đi.” Ninh Du nói.

Tối hôm qua hỏi Lý Mộ, dọn sạch đống đất đá nhiều nhất cũng chỉ mất mấy ngày, cho nên cậu không cảm thấy lo lắng nhiều. Chỉ là công việc của Ninh Du yêu cầu cậu có thể họp và đưa ra quyết định bất cứ lúc nào, vậy nên việc ở trong núi này một thời gian chắc chắn sẽ mang lại rất nhiều bất tiện.

“Cậu ở bên trong đó có khỏe không?” Lý Triều hỏi.

“Vẫn tốt.” Ninh Du bò dậy khỏi túi ngủ, nhìn qua cửa sổ cạnh lối ra vào, phát hiện Lý Mộ đang ngồi xổm bên ngoài vắt sữa bò.

Dòng sữa dồi dào va vào xô sắt phát ra âm thanh “dangdang” nhịp nhàng.

Môi trường nguyên thủy như vậy đương nhiên không tốt đối với Ninh Du, nhưng cậu không muốn phàn nàn với Lý Triều về điều đó, bởi vì hai người chưa đủ quen thuộc để mở lòng.

Thu hồi ánh mắt, Ninh Du xoa xoa cái cổ đau nhức của mình và nói: “Một người tốt bụng đã cho tôi ở nhờ, hiện tại tôi đã an toàn.”

Điều đó chỉ có thể đảm bảo những nhu cầu an toàn cơ bản nhất, còn những điều kiện sống khác thì không thể mong đợi hơn được.

“Vậy thì tốt.” Lý Triều nói, “Có vấn đề gì hãy liên lạc với tôi.”

Cúp điện thoại, Ninh Du liền ngồi ở trên thảm, xoa xoa hai chân.

Hôm qua, cậu chuyển động trong rừng nhiều giờ, bị yên ngựa liên tục va đập vào đùi non, sáng nay lúc tỉnh dậy quả thật là đau chết đi sống lại.

Lúc bình thường, nhân viên mát-xa của Ninh Du sẽ sử dụng các kỹ thuật chuyên nghiệp để giúp cậu tăng tốc độ chuyển hóa axit lactic*, nhưng bây giờ cậu chỉ có thể tự mình làm điều đó.

(*Axit lactic là sản phẩm của oxi hóa, nguyên nhân tạo ra cảm giác mỏi cơ bắp.)

Ngay khi đầu ngón tay đè lên đùi, Ninh Du không khỏi kêu “a” một tiếng, cả khuôn mặt cùng nhăn nhúm lại, bộ dáng thật sự rất không đẹp mắt.

Cậu chỉ cười khổ nhấn nhấn một hồi lâu, khi cánh cửa gỗ từ bên ngoài mở ra, liền lập tức đứng dậy thẳng lưng, hơi nâng cằm lên, trở lại phong thái tao nhã và điềm đạm.

“Dậy rồi à?” Lý Mộ liếc mắt nhìn Ninh Du rồi đi tới bồn rửa cạnh cửa ra vào rửa tay.

“Bạn tôi vừa liên lạc với tôi,” Ninh Du nói tiếp, “Bảo rằng thời tiết hôm nay không thể bay được.”

Lý Mộ cũng không ngạc nhiên, anh lấy hai tách cà phê, rồi mang bánh Naan trên mặt bàn bếp xé thành hai nửa, sau đó nói với Ninh Du: “Lại đây ăn sang.”

Ninh Du không lập tức qua gian phòng ăn ngay mà đứng trước bồn nước cạnh cửa rửa mặt.

Vốn tưởng rằng sáng nay thức dậy, tình trạng da của cậu sẽ rất tồi tệ, nhưng sự bong tróc trong suy nghĩ đã không xuất hiện.

—— Đây có thực sự là một sản phẩm chăm sóc da hai mươi tệ?

Sau khi súc miệng và rửa mặt bằng khăn tay, Ninh Du lại cẩn thận xoa Đại Bảo lên mặt và cổ.

Vì Đại Bảo rất dễ sử dụng, cậu sẽ không phải lo lắng về tình trạng da của mình trong những ngày tới.

Bữa sáng là thức ăn chính truyền thống của Tân Cương – bánh Naan. Nó có mùi thơm, nhưng thực sự… cần phải có một hàm răng tốt.

Ninh Du khó khăn nuốt miếng bánh trong miệng xuống, thầm nghĩ so với bánh mỳ cứng thì cái này còn cứng hơn

“Không có sữa bò sao?” Ninh Du nhấp một ngụm cà phê, kỳ quái hỏi Lý Mộ. Rõ ràng là gia súc ngoài nhà có thể tiết ra sữa, nhưng chẳng hiểu sao lại không có sữa để uống vào bữa sáng.

“Ngày hôm qua tôi vừa mới uống rồi.” Lý Mộ nhấp một ngụm cà phê, “Vừa mới vắt xong không uống ngay được, phải mang xuống chân núi xử lý.”

“Xuống chân núi?” Ninh Du ngay lập tức nghĩ đến bên ngoài của danh lam thắng cảnh.

“Dưới chân núi có một bộ tộc Tuva, cách hồ Kanas không xa.” Lý Mộ nói: “Vừa vặn, lát nữa tôi đưa cậu xuống đó.”

“Chờ đã.” Ninh Du hoàn toàn không theo kịp với nhịp điệu của Lý Mộ. “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

“Bộ tộc Tuva, là một ngôi làng nhỏ.” Lý Mộ đặt cà phê trong tay xuống, đáy cốc chạm xuống mặt gỗ đặc, phát ra một âm thanh buồn tẻ, “Cậu sống ở đây với tôi, thật không tiện, người ở dưới chân núi sẽ tiếp đãi cậu, ít nhất cậu sẽ có giường để ngủ.”

“Hơn nữa,” Lý Mộ lại nói, “Đường ở đó thông sang bên kia, chờ dọn sạch đất đá sẽ thuận tiện có việc đón cậu.”

“Nhưng bộ lạc……”

Điều này quá nguyên thủy rồi? Nó có thực sự ổn không?

“Người dân Tuva rất thân thiện.” Lý Mộ có thể thấy được sự lo lắng của Ninh Du, “Và ngôi làng không lạc hậu như cậu nghĩ. Đó là một danh lam thắng cảnh, và rất nhiều khách du lịch đến thăm.”

Ở một danh lam thắng cảnh cấp 5A như hồ Kanas, cơ sở vật chất của danh lam thắng cảnh phải hoàn hảo, nếu không thì không thể nào được xếp hạng ở mức này.

Ninh Du rơi vào suy nghĩ trầm mặc. Nếu tiếp tục ở lại với Lý Mộ, cậu sẽ phải đối mặt với các vấn đề như ngủ trên sàn nhà, tắm ngoài trời và gặp gỡ động vật hoang dã; nhưng nếu chọn về làng, không nói cái khác, ít nhất cậu cũng có thể trở lại một xã hội hiện đại bình thường

Sau khi hạ quyết tâm, Ninh Du hỏi, “Làng Tuva có xa đây không?”

Lý Mộ nói, “Nó không xa lắm. Mất 20 phút cưỡi ngựa.” Mặc dù bản thân có chút kháng cự với việc cưỡi ngựa, nhưng Ninh Du vẫn nói, “Vậy phiền anh đưa tôi đến ngôi làng đó.”

Ăn sáng xong, Ninh Du kiểm tra ba lô của mình xem có để quên đồ vật nào không. Tuy nhiên, trong túi xách cậu cũng không có nhiều thứ, một túi giấy chứng nhận, một tuýp kem chống nắng, cốc giữ nhiệt, và máy ảnh Polaroid, tóm lại tất cả đều không phải là vật cứu mạng.

Bên kia, Lý Mộ cũng đóng gói sữa tươi vừa vặn vào hai cái thùng kín rồi treo ở hai bên lưng ngựa.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Nhưng trước khi khởi hành, bàng quang của Ninh Du đột nhiên có phản ứng, hơn nữa còn rất vội vàng. Cậu mang theo ba lô, bước đến bên cạnh Lý Mộ, hỏi: “Tôi muốn đi vệ sinh, thì phải đi ở đâu?”

“Vẫn chưa sửa xong.” Lý Mộ vừa trả lời vừa tháo dây cương trên cọc.

“Xung quanh đây thì sao?” Ninh Du lại hỏi.

Con đường trong rừng cây mà hôm qua cậu lạc đường có vẻ lâu năm chưa tu sửa và rất hẻo lánh, nhưng gần đó vẫn có nhà vệ sinh, điều này cho thấy danh thắng đã làm rất tốt về cơ sở hạ tầng.

“Xung quanh không có.” Lý Mộ dẫn con ngựa đen đi ra ngoài hàng rào.

“Không có?”

Ninh Du rốt cục nhận ra phần nghiêm trọng của sự việc, tối hôm qua đi tắm, cậu phát hiện ở đây không có nhà vệ sinh, chỉ nghĩ đơn giản là nhà vệ sinh phải ở gần đây, nếu không Lý Mộ sao có thể sinh hoạt ở chỗ này được.

“Nhưng tôi muốn đi vệ sinh bây giờ.” Ninh Du nhíu mày.

Không biết có phải vì từ chiều hôm qua đến giờ cậu chưa đi vệ sinh hay không mà cảm giác này ập đến như lũ quyét.

“Đó.” Lý Mộ thẳng thắn nâng cằm, chỉ về phía đám cây bạch dương, “Rừng cây lớn như vậy còn không đủ cho cậu xả sao?”

Xả?

Ninh Du sửng sốt một hồi lâu, mới kịp hiểu ra Lý Mộ muốn nói gì, hóa ra là giải quyết ngay tại chỗ.

Tắm trong tự nhiên, không có vấn đề gì. Ngủ trên sàn, cũng không sao. Nhưng lần này Ninh Du thực sự không thể kìm lòng được, bởi vì “đi tiểu ở đâu cũng được” hoàn toàn nằm ngoài lẽ thường của cậu.

Đôi mắt của cậu như địa chấn nhìn Lý Mộ, không thể tin hỏi: “Excuse me?”

—————

Tác giả có chuyện nói:

※ Miêu tả ngàn dặm khô mộc trường đê tham khảo tự Baidu

Trước/43Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Hoàn Khố Phi