Chương Trước/64Chương Sau

Đại Lục Thất Lạc

Chương 34

Gió tuyết vẫn rất lớn, Dương Phàm không nhớ rõ năm ngoái có như vậy hay không, nhưng thời tiết này đã kéo một đoạn thời gian rất dài rồi.

Cô nhớ năm ngoái người Nick đợi đến sau này mới ra ngoài săn thú lại, hơn nữa khi đó con mồi dự trữ còn rất ít. Trước khi tuyết rơi cô đã trữ cho mình sáu động khoai tây khô, cho nên thức ăn người Nick có giảm bớt cũng không quá ảnh hưởng tới cô.

Nhưng Nick vẫn kiên trì chia sẻ thức ăn với cô, tới lúc đó, coi như thức ăn không đủ, hắn vẫn sẽ chia cho cô một nửa.

Cho nên nhìn gió tuyết ngoài sơn động, cô cũng bắt đầu lo lắng về thời tiết này.

Mấy ngày nay gió quá mạnh, cửa sơn động cũng nhanh bị tuyết lấp lại,  người Nick chỉ có thể mỗi ngày đều đẩy tuyết ở cửa sơn động ra.

Dương Phàm vừa tắm xong, hai chân trần trụi, tóc vẫn còn nước rơi xuống.

Nick mới vừa bị bệnh, cô không muốn để hắn mạo hiểm đẩy tuyết chồng chất tại cửa động ra ngoài sơn động trong thời tiết gió tuyết này, cho nên cô bảo hắn đem tuyết vào trong sơn động. Hố nước trữ nước kia bây giờ ngày nào cũng đổi một lần, hố tắm hắn giúp cô đào cũng chất đầy tuyết, tuyết tan thành nước bị nhiệt đốt nóng, bây giờ ngày nào cô cũng có thể vui vẻ ngâm nước nóng.

Nick vẫn nằm trong cái hố hắn đào để nằm lúc phát sốt. Cô đem da, đệm đặt ở bên trong, biến nó thành cái ổ thật thoải mái.

Cô cố ý đạp lên đuôi của hắn đi trên người hắn, hắn liền cố ý hù dọa cô, chợt rút đuôi lại. Cô đứng không vững té xuống, hắn liền bày ra cái bụng chỗ có lông mềm mại nhất, để cô rơi xuống trên người hắn.

Cô nhào vào trong ngực hắn thì cổ họng hắn lại phát ra tiếng grù grù vang dội, tựa như đang cười.

"Nick!" Cô híp mắt.

Tiếng grù grù trong cổ họng hắn càng lớn, cô ngồi trên bụng của hắn, nhẹ nhàng đạp hắn hai cái. Cái đuôi to của hắn giống như gậy chọc mèo, đung đưa qua lại trước mắt cô. Cô không để ý, hắn liền đưa đến dưới mũi cô, cô một phát liền bắt được! Dùng sức sờ vạch đen nơi cái đuôi! Lúc này liền đến phiên hắn run run!

Nick giống như giật mình, sau đó vừa run vừa phát ra tiếng grù grù cầu xin tha thứ.

Cô âm hiểm cười hai tiếng, từ đỉnh đuôi hắn sờ dọc xuống gốc đuôi, coi như hắn có dấu cái đuôi dưới thân thì cô cũng có thể bắt được đỉnh đuôi hắn, tiếp tục vuốt chơi.

Cô đặc biệt thích hắn lúc này, không biết chuyện gì xảy ra, dù sao cô vẫn cảm thấy lúc Nick bị sờ vạch đen trên đuôi rất có lực hút, run run đáng yêu vô cùng.

Chờ hắn lấy lòng tiến tới gần hôn cô, cô mới bỏ qua cho hắn. Trước kia khi cô vuốt đuôi hắn chơi, có một lần hắn không cần dạy cũng biết tiến tới gần điên cuồng hôn cô. Cô đột nhiên thỏa mãn buông đuôi của hắn ra, kết quả sau này hắn liền học được.

Có lúc hắn hôn quá sớm, cô sẽ để hắn hôn nhiều hơn một chút mới buông cái đuôi của hắn ra.

Cô buông cái đuôi hắn ra rồi, hắn liền lật người ôm cô, cái đuôi lần nữa quấn thật chặt ngang hông cô. Cô biết thật ra hắn không ghét cô sờ đuôi của hắn, bởi vì mỗi lần cô buông ra hắn đều thật vui vẻ quấn lấy cô. Hắn để cho cô tựa thật chặt vào người hắn, không ngừng cọ cô, cái miệng của hắn ở cổ cô dùng sức ngửi tới ngửi lui, hô hấp lại vừa ngắn vừa vội.

Sau đó cả ngày bọn họ đều ở cùng nhau, coi như Nick đi tới cửa sơn động lấy thức ăn cũng sẽ cõng cô trên lưng. Hắn không để cô rời khỏi hắn dù chỉ một giây. Bình thường cô sẽ kiên trì tự mình hoạt động, nhưng lúc này cô cũng rất thích hắn kề cận cô như vậy.

Buổi tối lúc bọn họ ngủ, hắn sẽ ôm cô vào ngực, giống như giấu cô đi vậy.

Lông Nick vẫn không ngừng sinh trưởng, hắn thường mài rơi lông ở những nơi mọc dài. Trước kia cô đều nhìn hắn tự mài trên đất hoặc trên tảng đá, bây giờ cô cảm thấy mình có thể giúp hắn.

Lúc ở trong sơn động không có chuyện gì làm, cô sẽ ngồi trên người hắn, cầm đá giúp hắn mài lông. Hắn nghe theo sự chỉ huy của cô lật người, lòa lỗ bày ra tất cả trước mặt cô. Mặc dù nhìn hắn giống như quái thú, nhưng ở trong mắt cô, hắn lại dễ thương ngoan ngoãn giống như một con cún con.

Cô còn giúp hắn chải tóc. Ở trong sơn động thật sự không có nhiều chuyện để làm, cũng may cô có thể tìm việc làm trên người hắn. Chỉ cần chuyện có liên quan tới hắn, cô liền hào hứng bừng bừng, dù bỏ ra rất nhiều thời gian cũng không phiền.

Tóc của hắn không mềm dẻo giống tóc cô, cô cảm thấy nó giống như một loại lông màu trắng mọc dài. Sinh trưởng rối tung trên đầu hắn, cô không có cách cắt tỉa nó, bởi vì nó rất dễ đứt. Nhưng cô biết loại lông này giữ ấm rất tốt, Nick có ra ngoài sơn động đi lại trong thời tiết này cũng không có chuyện gì, coi như băng tuyết có đông cứng tóc lại cũng có thể phá băng rất đơn giản.

Nửa tháng sau, thời tiết vẫn rất xấu. Cửa sơn động mỗi ngày đều bị tuyết lấp lại, có lúc chỉ qua một đêm, người Nick phải bỏ cả nửa ngày mới có thể đem hết tuyết ở cửa động đẩy ra ngoài, dọn dẹp sạch sẽ. Nhưng chờ một lát sau, cửa động lại bị tuyết lấp tiếp.

Dương Phàm đã xác định mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái, tuyết cũng lớn hơn so với năm ngoái. Năm ngoái cô không thấy tuyết lớn như vậy.

Để tránh cửa động bị lấp hoàn toàn, người Nick ban đêm cũng không thể nghỉ ngơi, chốc lát lại phải tới cửa động dọn dẹp tuyết. Nếu không qua một đêm, tuyết lại lấp dày đông lạnh thành một tầng băng dầy, vậy thì càng khó dọn dẹp hơn.

Trong sơn động địa nhiệt không giảm, thế nhưng những con vật kia luôn thích nằm sát lại chung một chỗ sưởi ấm. Lúc người Nick nuôi bọn chúng trở lại, muốn dắt bọn chúng ra, chỉ chốc lát bọn chúng lại tụ chung một chỗ sưởi ấm.

Người Nick bắt đầu đào sơn động sâu xuống, càng xuống địa nhiệt càng cao. Nhưng Dương Phàm rất lo bên trong sơn động địa thế quá thấp, nếu như có nước tràn vào, nước sẽ bị ứ trong sơn động không ra được, đến lúc đó có thể sẽ có vấn đề lớn hơn.

Nhưng cô không có cách ngăn cản bọn họ, Nick cũng nghe không hiểu lời của cô.

Bây giờ sơn động đã là một cái hố cạn khổng lồ, những con vật kia nằm ở nơi thấp nhất, những người Nick còn lại đều ở chung quanh bọn nó.

Dương Phàm vẫn ở chỗ cũ, cô cảm thấy nhiệt độ ở đây vừa đúng, dưới kia nhiệt độ quá cao, nóng quá khiến cô không thoải mái.

Nick cùng cô ở lại tại chỗ.

Thức ăn bắt đầu từ từ giảm bớt, người Nick xem ra đã có chút khẩn trương rồi. Bọn họ đứng ở cửa sơn động nhìn ra bầu trời bên ngoài có vẻ muốn thử ra ngoài đi săn.

Cô đi theo Nick không rời, sợ hắn sẽ chạy đi đầu tiên. Gần đây lúc ăn cơm cô đã bắt đầu ăn rất ít thịt, bắt đầu để dành thịt cho hắn ăn, cô ăn khoai tây khô.

Nhìn hắn có vẻ giống năm ngoái, muốn ra ngoài tìm cho cô thức ăn mới mẻ.

Cô ngày đêm níu trên người hắn, một chút cũng không rời. Nếu không có cách dùng ngôn ngữ để hiểu nhau, cô chỉ có thể mặt dày một chút, dùng cách này ngăn hắn chạy ra ngoài sơn động.

Hai tháng sau, trời vẫn không trong. Bây giờ ban ngày và ban đêm cũng phân không rõ, bầu trời vĩnh viễn mờ mờ, gió tuyết không ngừng gào thét.

Thức ăn đã vơi một phần ba rồi.

Rốt cuộc, có người Nick mạo hiểm đi săn thú.

Lúc ấy Dương Phàm và Nick cách cửa sơn động không xa. Cô đem toàn bộ  da đắp lên người, sau đó gắt gao bám trên lưng Nick. Thấy hai người Nick chui ra khỏi sơn động thì hắn có vẻ cũng muốn đi. Cô ở sau lưng dùng sức siết cổ của hắn lôi về phía sau, liều mạng biểu đạt ý ‘ không cho anh đi! ’.

Coi như sức của cô chẳng ăn nhằm gì với Nick nhưng mỗi lần cô đều thành công ngăn cản hắn.

Hai người Nick chui ra cửa sơn động trước đi không lâu lắm cũng trở lại, từng này thời gian bình thường không đủ cho bọn họ ra ngoài đi săn. Những người Nick khác vẫn vây quanh cửa động chờ bọn họ.

Sau khi bọn họ trở lại trên người đã đóng một lớp băng dầy, quả thật giống như hai người tuyết.

Dương Phàm sợ hết hồn, nhìn hai người Nick dựng lông lên, nghe thấy tiếng vang keng két phát ra từ người bọn họ, sau đó bọn hắn lại lăn mấy vòng trên mặt đất, phá tất cả băng ra.

Bọn họ mặc dù thoạt nhìn không bị tổn thương do giá rét, nhưng người Nick cũng bỏ đi ý muốn ra ngoài. Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ ngày hôm sau người Nick lại chạy đến cửa sơn động!

Cô hiểu, bọn họ vẫn muốn ra ngoài đi săn, bởi vì thức ăn ngày càng giảm bớt. Trừ khi có thể nghĩ cách không ra khỏi sơn động vẫn tìm được nhiều thức ăn, nếu không bọn họ sớm muộn gì cũng có một ngày chạy ra ngoài. Cô cũng không thể ngăn Nick mãi.

Mười ngày sau, thức ăn xem ra chỉ còn lại một nửa, bây giờ mặc dù người Nick đã đổi thành hai hoặc ba ngày ăn cơm một lần, nhưng thức ăn vẫn càng ngày càng ít.

Rốt cuộc người Nick đã ra ngoài đi săn, lần đầu tiên đi ra ngoài chỉ có hai mươi mấy người, chưa được một phần mười tổng số. Nick cũng đi ra ngoài, hắn đi ra ngoài lúc Dương Phàm đang ngủ. Mặc dù lúc cô ngủ có ôm cái đuôi của hắn, nhưng hắn vẫn đi săn.

Trong khoảng thời gian này người Nick đều ăn hai ngày một bữa, cô liều mạng cho hắn ăn khoai tây khô thêm. Như vậy lúc săn thú hắn mới có đủ thể lực, đúng không?

Dương Phàm bất an vòng tới vòng lui ở cửa sơn động, lạnh đến không chịu nổi mới vào trong động, một lát lại chạy ra. Thời gian trôi qua rất chậm, nhưng chờ những động vật kia đứng lên đi ra cửa hai lần rồi bọn họ vẫn chưa trở về. Cô bắt đầu tính có nên đi ra ngoài cửa sơn động nhìn xem thử không.

Cô dùng mền da trùm kín cả người, lại dùng lông Nick đục mấy cái lỗ trên lớp băng ở cửa sơn động, sau đó trèo lên trên duỗi đầu nhìn ra ngoài.

Lần đầu tiên, gió lạnh bén nhọn mang theo băng tuyết giống như dao quét lên mặt cô, ngay cả mắt cô cũng không mở ra liền rụt người lại. Một lát sau, cô lại đi lên đi lần nữa, lần này cô lấy can đảm mở mắt, có thể nhìn thấy đầu xa đều là gió tuyết mờ tối, ngoài năm mét phía trước cô không nhìn thấy cái gì cả.

Cô rụt về, trước tiên vuốt hết lớp băng dính trên mền da khi lộ ra bên ngoài thời gian ngắn, sau đó hít sâu mấy hơi, cảm thấy mặt cũng đông cứng rồi. Nhiệt độ bên ngoài chưa chắc đã thấp, nhưng gió mạnh mang theo tuyết tuyệt không dễ chịu.

Cô trở về mặc hết toàn bộ quần áo, đem toàn bộ mền da trùm lên, lại chạy đến chỗ nướng thịt sâu trong sơn động lượm mấy khối đá nóng phỏng tay, nhét vào trong bọc quần áo. Mặc dù nặng, nhưng cũng có thể giữ ấm.

Làm xong những chuyện này, cô liền leo ra sơn động. Thật ra thì trong thời gian ngắn như vậy cô căn bản không kịp suy nghĩ nhiều, tất cả giống như không suy nghĩ liền làm. Coi như lý trí có kêu ca đôi ba câu, cô cũng bỏ qua.

Cô không phải là không tự lượng sức tìm chết, nhưng dù chỉ có một chút có thể, có lẽ Nick hoặc người Nick khác đang ở rất gần chỗ của cô? Ít nhất cô có thể lôi bọn họ vào sơn động. Gió tuyết lớn như vậy, bọn họ có thể sẽ lạc đường, cũng có thể ở một chỗ không nhúc nhích được. Cô không làm được chuyện gì khác, cũng chỉ có thể làm được vậy.

Núi đã bị đông lạnh, biến thành một ngọn núi tuyết.

Sau khi ra ngoài cô mới nhìn thấy cửa sơn động đã biến thành một cái động lõm thật sâu vào trong, bên ngoài có vài mét băng dày cùng một tầng tuyết. Đến gần cửa động là băng, bên ngoài phủ lên trên là tuyết. Cô bò ra ngoài cũng chỉ có thể thận trọng từng bước một thử dò xét, tránh dẫm lên chỗ trơn trợt té xuống núi.

Nhưng băng tuyết đã đông lại rồi, vết cắt lúc sáng người Nick đi ra ngoài để lại đã đông lạnh hết, bây giờ một chút cũng không nhìn ra.

Cô cảm thấy cô có dùng sức nhảy ở chỗ này cũng sẽ không có chuyện gì.

Cô không dám rời khỏi cửa sơn động quá xa, vậy thì đến phiên cô không tìm được đường trở về rồi. Lúc thân thể cảm thấy không chịu được nữa, cô mới nhanh chóng trở về, thay tảng đá đã lạnh bằng tảng đá khác, sau đó lại ra ngoài.

Mấy lần sau cô dắt theo con trâu của cô, cột một đầu sợi dây vào thân nó, một đầu cột ngang hông cô. Như vậy thì càng an toàn.

Cô muốn trèo xuống chân núi một chút, trước khi chỗ này đông lạnh cô cũng hay xuống, nơi nào có đá trồi lên cô còn nhớ rõ. Dây da không dài, là dây trước cô dùng để học leo cây, bền thì đủ bền, nhưng mà quá ngắn. Cô chỉ trèo xuống dưới hai bước cũng không đủ, không thể làm gì khác là treo giữa không trung nhìn ra xung quanh.

Gió tuyết chỉ trong chốc lát liền phủ tuyết lên mặt cô, cô không thể không phủi tuyết trên mặt.

Lúc thân thể đạt tới cực hạn chịu đựng cô mới trở lại sơn động.

Thời tiết không có ác liệt như cô tưởng tượng lúc ở trong sơn động - dù cô đi ra ngoài một chút cũng có thể chết rét. Nhưng đi ra ngoài mới biết, thật ra thì không đáng sợ như vậy, cô cũng không dễ chết như vậy, thời gian dài thế cô vẫn còn sống tốt, không phải sao?

Toàn thân cô đều bị đông lạnh, có một tầng băng mỏng, thật may là toàn thân đều được phủ kín, chỉ có mặt đông cứng thôi. Cô phủ hết băng trên người, dùng sức chà xát mặt trong chốc lát, chà đến khi mặt nóng lên mới ngừng. Sau đó sẽ vào trong sơn động đổi tảng đá khác, lần này cô không vội chạy ra ngoài nữa, ôm tảng đá nóng hừng hực sưởi ấm trước đã.

Một lúc cô mới cảm thấy mình bình thường trở lại.

Không biết qua bao lâu, cũng không biết rốt cuộc cô đi ra ngoài mấy lần, cuối cùng cô thấy người Nick trở lại! Mặc dù chỉ là một điểm đen nhỏ! Thế nhưng cách chạy, thậm chí cô có thể thấy được cái đuôi to kia!

Cô vội vàng trèo vào sơn động, dắt trâu của cô về. Đợi cô chạy về cửa sơn động đã thấy một người Nick đang lăn lộn muốn phá lớp băng trên người, nhưng hắn đi ra ngoài quá lâu, lớp băng có thể đã đông cứng rồi. Hắn phá không hết băng trên người, lăn lộn trên mặt đất cũng không được, liền đứng lên dùng sức đụng vào vách núi.

Dương Phàm nhìn hắn đụng giống như không muốn sống, đứng một lát, từ trên mặt đất lượm một khối đá bén nhọn, lấy can đảm đi qua nện vào người hắn.

Cô đập xong liền vội vàng ngồi xổm xuống, đây là điều cô học được từ Nick, đối với người Nick mà nói, cái gì đối với bọn hắn là cao đều có tính công kích, ngồi xổm xuống ít nhất bày tỏ ý định thần phục.

Người Nick đó không biết có phải là nhận ra cô là bạn đời của đồng loại hay không, dù thế nào đi nữa hắn cũng không nhấc cái đuôi trên mặt đất lên đánh cô.

Dương Phàm hiểu hành động của hắn có nghĩa là hắn sẽ không công kích cô, cho nên cô lại lượm một khối đá lớn, chọn một đầu bén nhọn đập xuống lưng người Nick đó. Mấy lần, lớp băng vốn đụng vào vách núi, lăn lộn đã xuất hiện vết nứt rồi, cô dùng tảng đá bén nhọn dùng sức đập mấy lần, rốt cuộc đập ra được một vết xước.

Do vết xước ở ngoài, trên lớp băng xuất hiện từng vết nứt nhỏ.

Người Nick này lại tiếp tục đụng vào vách núi, từ nơi bị nứt, lớp băng rốt cuộc cũng rơi xuống một ít, sau đó lớp băng xung quanh càng rơi càng nhiều.

Hắn tiếp tục đụng, có thể cũng phát hiện ra công lao là do Dương Phàm ‘ đập ’, cho nên cố ý đem chỗ băng dày quay về phía cô.

Cô tiếp tục cầm đá đập, đập ra từng cái lổ nhỏ. Hắn chờ cô đập xong rồi đụng tiếp, lớp băng càng rơi càng nhanh. Chờ lớp băng trên người hắn rơi hết, cô cũng đã nhìn ra, người Nick này không phải Nick.

Nhưng Dương Phàm cũng không phải vì hắn có thể là Nick mới nguyện ý giúp. Cô muốn giúp tất cả những người có thể giúp, mặc kệ là người Nick nào. Chỉ cần người Nick này không coi cô là thức ăn ăn hết, cô đều nguyện ý giúp đỡ hắn.

Truyện convert hay : Bá Thiên Võ Hồn
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi