Chương Trước/100Chương Sau

Đại Phụng Đả Canh Nhân

Quyển 1 - Chương 1: Tai Ương Ngục Tù

Dịch: lumos

***

Nhà lao, Phủ Kinh Triệu, Đại Phụng.

Hứa Thất An tỉnh lại một cách yếu ớt, ngửi thấy mùi tanh tưởi trong không khí ẩm ướt, cái mùi làm cho người ta hơi khó chịu, dịch dạ dày trào ngược.

Mùi hôi đập vào mặt này là từ đâu ra? Con Ngáo trong nhà lại ị bậy lên giường à? Dựa vào mức độ của mùi hôi này... Chắc không phải là ở trên đầu mình đấy chứ?

Trong nhà Hứa Thất An có nuôi một con chó, giống Husky, tên thường gọi là Đại Ngáo.

10 năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối.

Bức tường được xây bằng đá. Ba cái cửa sổ hình vuông to bằng miệng chén. Hắn nằm trên cái chiếu rách rưới lạnh cóng. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên ngực hắn, những hạt bụi li ti bay lả tả trong tia nắng.

Mình đang ở đâu?

Hứa Thất An lặng im suy nghĩ một lát trong mơ màng, như đang nghi ngờ cuộc sống. Sau đó, hắn nghi ngờ cuộc sống thật luôn.

Mình xuyên qua rồi…

Ký ức ập đến cuồn cuộn như sóng trào, hoàn toàn không cho hắn cơ hội để phản ứng, mạnh mẽ tiến vào đại não, nhanh chóng kết hợp lại.

Hứa Thất An, tự Ninh Yến, là một gã bộ khoái của nha môn huyện Trường Nhạc, dưới sự quản lý của Phủ Kinh Triệu, vương triều Đại Phụng. Lương tháng hai lượng bạc, một thạch gạo(1).

Phụ thân là tên lính quèn, đã hy sinh trong “Chiến dịch Sơn Hải” 19 năm trước. Sau đó, mẫu thân cũng qua đời vì bệnh tật… Đến đoạn này, Hứa Thất An thấy hơi vui mừng nhẹ nhõm.

Ai ai cũng biết, người mà mất hết phụ mẫu đều không đơn giản.

“Không thể tin là sống lại rồi, mà vẫn trốn không thoát số mệnh làm cảnh sát ư?” Hứa Thất An hơi nhức đầu.

Kiếp trước hắn tốt nghiệp trường cảnh sát, thành công tiến vào thể chế, có được công việc lý tưởng.

Thế nhưng, mặc dù Hứa Thất An đi con đường do cha mẹ hắn chọn thay, nhưng lòng hắn lại không ở trên cái nghề đầy tớ của nhân dân này.

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do, thích xa hoa trụy lạc, thích một câu trong nhật ký của Quý Tiễn Lâm: "Thế là ngang nhiên từ chức, ra biển kinh doanh."

“Nhưng tại sao mình lại ở trong tù?”

Hắn cố gắng tiêu hóa ký ức, rất nhanh đã hiểu được tình hình hiện tại của bản thân.

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ. Bởi vì hắn luyện võ quanh năm tốn kém chi phí ăn uống hàng trăm lượng bạc nên bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Sau khi tu luyện đến Luyện Tinh đỉnh phong vào năm 18 tuổi thì dậm chân tại chỗ. Không chịu nổi áp lực từ thẩm thẩm, hắn dời khỏi Hứa trạch, sinh sống một mình.

Thông qua quan hệ của thúc thúc, kiếm được cái chức bộ khoái nhàn nhã ở nha môn. Vốn là cuộc sống trôi qua cũng không tệ, nào ngờ…

Ba ngày trước, vị nhị thúc có chức quan nhỏ thất phẩm lục bào trong Ngự Đao Vệ hộ tống một nhóm thuế ngân đến hộ bộ, trên đường bất ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Toàn bộ 15 vạn lượng bạc trắng biến mất.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2). Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau. Tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.

Là cháu ruột của Hứa Bình Chí, hắn bị giải trừ chức bộ khoái, đưa vào đại lao Phủ Kinh Triệu.

Hai ngày!

Hai ngày sau hắn sẽ bị lưu đày đến vùng đất biên cương hoang vu đau khổ, trải qua nửa đời còn lại trong lao lực.

“Khởi đầu thôi mà đã là chế độ địa ngục(3) rồi nha…” Hứa Thất An cảm thấy lạnh sống lưng, lòng cũng theo đó mà nguội lạnh đi một nửa.

Thế giới này bị thống trị bởi triều đình phong kiến, chẳng có nhân quyền đâu, biên cương là nơi nào?

Hoang vắng, khí hậu khắc nghiệt. Phần lớn phạm nhân bị đày tới biên cương đều không sống quá 10 năm. Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn như bệnh tật, mà chết ở trên đường.

Nghĩ tới đây, Hứa Thất An lại thấy hơi lạnh đã xộc lên tới đầu.

“Hệ thống?”

Sau một lúc im lặng, giọng nói thăm dò của Hứa Thất An vang lên trong không gian yên ắng trong nhà lao.

Hệ thống không để ý đến hắn.

“Hệ thống… Hệ thống ba ba, ngài xuất hiện đi mà.” Giọng nói Hứa Thất An trở nên khẩn thiết.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Không có hệ thống, vậy mà không có hệ thống!

Điều này có nghĩa là hắn gần như không còn cách nào để thay đổi hiện trạng. Hai ngày sau, hắn sẽ phải đeo xiềng xích và gông cùm lên, rồi bị đưa đến biên cương. Với thể chất của hắn có lẽ sẽ không chết ở trên đường.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện tốt đâu, bị vắt kiệt sức lao động trong kiếp sống làm việc như một công cụ hình người, cuối cùng chết đi...

Thật đáng sợ, thật là đáng sợ quá mà!

Giấc mơ đẹp đẽ của Hứa Thất An về thế giới cổ đại vừa xuyên qua này, tựa như bong bóng xà phòng, ban đầu thì lung linh, sặc sỡ, nhưng rồi tan tành trong không khí, chỉ còn lại lo âu và sợ hãi.

“Mình phải nghĩ ra biện pháp để tự cứu lấy chính mình, không thể cứ như vậy mà ‘go die(4)’.”

Hứa Thất An đi tới đi lui trong không gian chật hẹp của nhà lao, giống như là kiến bò trên chảo nóng, như thú hoang rơi vào bẫy, vắt óc suy nghĩ đối sách.

Mình là Luyện Tinh đỉnh phong, thể chất mạnh đến đáng sợ… Nhưng ở cái thế giới này thì chỉ thuộc trình độ bạc rách(5), vượt ngục là chuyện bất khả thi…

Nhờ vả tông tộc và bằng hữu thì sao?

Hứa gia đâu phải là đại tộc, tộc nhân phân tán khắp nơi. Hơn nữa, số thuế ngân bị cướp lên đến 15 vạn lượng bạc, ai dám đứng ra cầu xin trong lúc nhạy cảm như thế này?

Căn cứ luật pháp Đại Phụng, lấy công chuộc tội sẽ được miễn cho tội chết!

Trừ khi nào tìm lại được bạc…

Ánh mắt của Hứa Thất An sáng rực lên, giống như người sắp chết đuối lại vớ được cọng cỏ cứu mạng.

Hắn đường đường chính chính tốt nghiệp trường cảnh sát, kiến thức lý luận phong phú, suy luận logic rành mạch, năng lực trinh thám cực cao, lại đọc qua vô số những vụ án kinh điển.

Có lẽ nên thử bắt đầu từ phương diện phá án này, tìm lại bạc, lập công chuộc tội.

Nhưng sau đó, ánh sáng trong mắt hắn tắt dần.

Nếu muốn phá án, trước tiên phải xem hồ sơ, hiểu rõ cặn kẽ quá trình xảy ra vụ án. Rồi sau đó mới tính đến chuyện điều tra, phá án.

Giờ này hắn đang ở trong đại lao, nơi mà kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Hai ngày nữa là bị giải đến biên cương mất rồi!

Hết cách!

Hứa Thất An ngồi phệt xuống đất, đôi mắt vô hồn.

Hôm qua hắn uống đến say mèm ở quầy Bar, tỉnh lại thì đã ở trong tù. Có lẽ là chết vì trúng độc cồn rồi mới xuyên qua ha.

Ông trời ban cho cơ hội xuyên qua, không phải là để hắn sống lại lần nữa, mà chắc là cảm thấy hắn chết quá dễ dàng rồi phải không?

Ở cổ đại, lưu đày là hình phạt nặng chỉ sau tử hình.

Tuy là ở kiếp trước bị xã hội vùi dập, nhưng hay dở gì cũng là thời đại hòa bình. Nghĩ coi được trọng sinh sẽ tốt hơn biết mấy, không cần nhiều lời, trộm tiền tiết kiệm của cha mẹ đi mua căn nhà. Sau đó phối hợp với mẹ, phá hỏng sở thích đầu tư cổ phiếu của cha, tránh cho ông ấy bị người ta lừa gạt.

Lúc này, cuối hành lang âm u truyền đến tiếng xiềng xích chạm nhau, chắc là cửa được mở ra rồi.

Sau đó có tiếng bước chân vang lên.

Một tên cai ngục dẫn theo một vị thư sinh tuấn tú sắc mặt tiều tụy, dừng lại trước cửa phòng giam của Hứa Thất An.

Tên cai ngục liếc nhìn thư sinh: “Nửa nén nhang.”

Thư sinh chắp tay thi lễ với tên cai ngục. Sau khi dõi mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của gã, y quay người lại, đối diện với Hứa Thất An.

Thư sinh mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc dài đen nhánh búi lên gọn gàng, trên tóc cài một chiếc trâm ngọc, diện mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng.

Trong đầu Hứa Thất An hiện lên ký ức liên quan đến người này.

Hứa Nhị Lang, Hứa Tân Niên.

Con trai ruột của nhị thúc, đường đệ của Hứa Thất An, trúng cử kỳ thi Hương năm nay.

Hứa Tân Niên nhìn thẳng vào hắn một cách bình tĩnh: “Binh sĩ áp giải huynh đến biên cương đã nhận của đệ ba trăm lượng, đây là số bạc còn sót lại trong nhà chúng ta, huynh cứ an tâm lên đường, sẽ không có gì bất trắc xảy ra đâu.”

“Vậy còn đệ thì sao?” Hứa Thất An bị ma xui quỷ khiến nên mới nói ra những lời này. Hắn còn nhớ, mối quan hệ giữa chủ cũ thân thể này và vị đường đệ trước mặt đâu có “thắm thiết” đến vậy.

Vì chuyện hắn bị thẩm thẩm ghét bỏ, mà ngoại trừ nhị thúc ra, trong cả Hứa gia chẳng có ai chào đón Hứa Thất An cả. Ít nhất thì các đường đệ, đường muội sẽ không biểu hiện quá mức thân thiết với hắn.

Trừ những thứ đó ra, trong ký ức của chủ cũ, vị đường đệ này còn có biệt hiệu là “Chúa mạnh miệng(6)”, miệng thối không ngửi nổi.

Hứa Tân Niên không kìm được nói: “Đệ đã bị tước bỏ công danh, nhưng có sư trưởng trong thư viện che chở, nên không cần đi đày. Huynh tự lo cho bản thân mình là được rồi. Đến biên cương, huynh nên thu lại tính khí nóng nảy, có thể sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.

Hứa Tân Niên đang học tại Thư Viện Bạch Lộc tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Y khá được coi trọng, lại vừa đậu cử nhân. Do đó, sau khi nhị thúc gặp chuyện không may, y không bị bỏ tù, nhưng không được phép rời khỏi kinh thành, những ngày qua vẫn luôn chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Hứa Thất An trầm tư, hắn không hề cảm thấy tình huống của Hứa Tân Niên tốt hơn mình là bao. E rằng không chỉ là tước bỏ công danh, mà còn phải nhập vào tiện tịch, đời đời con cháu không được tham gia khoa cử, không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

Vả lại, sau hai ngày nữa, nữ quyến của Hứa gia sẽ bị đưa vào Giáo Phường Ty, để cho người khác làm nhục.

Hứa Tân Niên là người đọc sách, y sao còn mặt mũi mà tiếp tục sinh sống ở kinh thành chứ? Có lẽ, bị đày đến biên cương mới là lựa chọn tốt hơn dành cho y.

Hứa Thất An giật thót người, vội nhào tới, chụp lấy song sắt: “Đệ muốn tự sát ư?”

Trong lòng hắn dâng lên nỗi bi thương không thể kìm chế được… Rõ là mình không hề biết y mà.

Vẻ mặt Hứa Tân Niên không chút thay đổi, phất tay áo nói: “Có dính dáng gì đến mày đâu.”

Y hơi khựng lại, ánh mắt khẽ dời đi một chút, tránh ánh nhìn từ đường ca của mình, gương mặt cũng ôn hòa hơn: “Ráng sống sót.”

Dứt lời, y cất bước rời đi một cách kiên quyết!

“Chờ chút!” Hứa Thất An vươn tay ra ngoài song sắt, túm lấy ống tay áo của y.

Hứa Tân Niên dừng bước, lặng thinh nhìn hắn.

“Đệ có thể lấy được hồ sơ không? Hồ sơ của vụ án thuế ngân bị mất ấy.”

… …

(1)Một thạch gạo = 59.2kg gạo

(2)Triều dã: triều đình và dân gian

(3)Chế độ địa ngục: độ khó cao nhất trong các trò chơi phổ biến.

(4)Cẩu đái: xích chó. Đồng âm với go die, nghĩa là đi chết.

(5)Bất khuất bạch ngân: là tên gọi xếp hạng bậc bạc trong LMHT bên Trung Quốc. Cụ thể: anh dũng hoàng đồng, bất khuất bạch ngân, vinh diệu hoàng kim, hoa quý bạch kim, thôi xán toản thạch, siêu phàm đại sư, tối cường vương giả. Ở đây mình dịch là “bạc rách” cho nó gần gũi với LMHT Việt Nam.

(6)Chủy cường vương giả: top bậc Thách Đấu thì gọi là ‘tối cường vương giả’. Còn ‘chủy cường vương giả’ chỉ những người chơi chỉ được cái miệng nhưng kỹ năng thì kém. Theo mình hiểu nhân vật này hay mắng người.

Chương Trước/100Chương Sau

Theo Dõi