Chương Trước/100Chương Sau

Đại Phụng Đả Canh Nhân

Quyển 1 - Chương 24: Sách Bìa Xanh

Dịch: lumos

Người Hình bộ nhanh chóng rời đi, mang theo Hứa Thất An đã bị dán nhãn ‘phạm nhân’.

Lúc này, lão già tóc hoa râm mới thu hồi khí thế, không hề liếc mắt sang Hứa Bình Chí, nắm chặt cánh tay Chu công tử: “Thiếu gia, để lão nô đưa cậu về phủ băng bó vết thương trước đã.”

Chu công tử đi theo lão ta ra ngoài, hét lên: “Ta muốn thằng nhãi đó phải chết.”

“Được được được, lão nô sẽ xử lý ổn thỏa.” Lão già vẫn giữ nụ cười hiền lành.

“Không, ta tự đi.”

“Nghe thiếu gia hết.”

Hai người dẫn theo tùy tùng rời khỏi nha huyện. Lúc bóng họ biến mất, Hứa Bình Chí đột nhiên hít thở gấp gáp, như là người sắp chết đuối.

Cả người ướt đẫm mồ hôi.

“Ta muốn cáo ngự trạng (trình lên vua)!” Hứa Bình Chí gằn từng chữ.

“Ông không được gặp Thánh Thượng đâu, với lại Hoàng Cung cấm địa, một ngự đao vệ bách hộ như ông sao có thể vào? Ông cũng chẳng có quyền bẩm tấu lên.” Chu huyện lệnh thở dài: “Quên đi thôi.”

“Không… Không được…” Hứa Bình Chí lúc thì phẫn nộ, lúc thì tuyệt vọng.

Chu huyện lệnh suy nghĩ một chút, nói: “Điều duy nhất mà bây giờ ông có thể làm, là đi tìm Từ Cựu. Nó là cử nhân của Thư Viện Vân Lộc, biết đâu chừng sẽ có cách.”

Tuy rằng Thư Viện Vân Lộc bị chèn ép ở quan trường, gần như chẳng có chút không gian sinh tồn nào, nhưng ở bên trong đó không phải là một đám đọc sách trói gà không chặt, mà là một đám môn đồ của Thánh Nhân.

Thứ bọn họ am hiểu nhất chính là dùng lý phục người.

Cho nên lúc trước Hứa Tân Niên mới có thể tránh khỏi vận mệnh bị lưu vong, chỉ bị tước bỏ công danh, nhập tiện tịch.

… …

Quan Tinh Lâu!

Vương bộ đầu thúc ngựa tới tòa kiến trúc cao nhất kinh thành này, xung quanh không có binh sĩ canh gác nhưng khi đến gần thì sẽ phát hiện gần Quan Tinh Lâu chẳng có bóng dáng của bình dân.

Ty Thiên Giám là một nơi tràn ngập sắc thái truyền kỳ. Giám Chính đại nhân xem tinh tượng, định lịch pháp, là một nhân vật như ‘thần tiên hạ phàm’ có thể câu thông với tiên nhân trên trời.

Sản phẩm của luyện kim thuật sư Ty Thiên Giám được lưu truyền rộng rãi trong nhân gian, tạo phúc cho bách tính. So với những hệ thống khác, thuật sĩ của Ty Thiên Giám giống với hình tượng thần tiên nhất ở trong lòng bách tính.

Nơi ở của thần tiên, không ai dám đến gần.

Đã mấy lần Vương bộ đầu muốn ghìm cương ngựa lại, quay đầu trở về nhưng đều nhịn được.

Ông ta chịu đựng áp lực tâm lý cực lớn, dừng lại trước Trích Tinh Lâu, hai tay run rẩy cột cương ngựa trên lan can được điêu khắc của thềm đá.

Ông ta nhắm mắt bước lên thềm đá.

Nền của Quan Tinh Lâu cao khoảng 6 mét, còn cao hơn nóc nhà của gia đình bình thường.

Vương bộ đầu mang theo tâm trạng thấp thỏm đi vào tầng thứ nhất là Trích Tinh Lâu. Thiết kế lấy sáng bên trong rất tốt, ánh mặt trời chiếu vào qua những lỗ hổng trên vách tường, những hạt bụi nhỏ bay tán loạn trong những tia nắng.

Vương bộ đầu nhìn thấy dãy tủ thuốc, thấy những người trẻ tuổi mặc áo trắng đang tụm lại thảo luận vấn đề gì đó rất kịch liệt.

Thấy có người đang đọc sách, thấy có người ngủ gục trên bàn, thấy có người đang sắc thuốc.

Trên phố có tin đồn, các thần tiên của Ty Thiên Giám ai cũng là thần y, cứu chữa không lấy tiền… Giờ Vương bộ đầu đã tin rồi.

“Ông là ai?”

Một bạch y nhân chú ý đến Vương bộ đầu, bước tới nghênh tiếp, đồng thời quan sát kỹ ông ta.

Xung quanh Ty Thiên Giám không có binh sĩ canh gác, thế nhưng có rất ít bách tính dám đến gần một cách không kiêng nể, chỉ có vài người bị bệnh nặng, biết là không còn đường sống nên mới đến nơi này để cầu may.

Vương bộ đầu hơi câu nệ, nuốt nước bọt vài lần, lắp bắp nói: “Ta, ta… là bộ đầu của nha môn huyện Trường Nhạc.”

Do đó?

Bạch y nhân nhìn ông ta mà không nói tiếng nào.

Ánh mắt của đối phương lấp lánh có thần, sắc bén như là có thể nhìn thấu nội tâm người khác. Vương bộ cảm thấy áp lực cực lớn, thiếu chút nữa là từ bỏ tiểu lão đệ Hứa Thất An, quay đầu bỏ chạy.

“Ta… ta đến tìm Thải Vi cô nương…” Vương bộ đầu nói.

“Thải Vi sư tỷ ư?” Bạch y nhân lại quan sát kỹ Vương bộ đầu một lần nữa, thấy hai tay ông ta trống trơn, nói thầm: ông không mang đồ ăn mà muốn tìm Thải Vi sư tỷ ư?

“Có việc gì?”

Vương bộ đầu lấy quyển sách có bìa màu xanh lam đậm từ trong lòng ra: “Có một vị bằng hữu nhờ ta đưa quyển sách này cho Thải Vi cô nương, kèm theo một câu: “Hứa Thất An gặp nạn, mau cứu.”

Bạch y nhân nhận lấy, tiện tay lật vài trang, chữ trên đó xiêu vẹo như gà bới, thực sự khó có thể nhìn thẳng vào.

Gã mất sạch hứng thú, cầm sách trong tay: “Thải Vi sư tỷ ra ngoài chơi rồi, không có ở đây. Ông có thể chờ ở chỗ này, hoặc là quay lại sau, hoặc là đưa sách cho ta, ta giúp ông chuyển lại.”

“Vậy làm phiền đại nhân.” Vương bộ đầu chạy vắt chân lên cổ.

“Sư huynh, có chuyện gì vậy?”

Một gã bạch y nhân ở bên cạnh hỏi, khi thấy dáng vẻ vội vàng bỏ chạy của Vương bộ đầu.

“Một bộ đầu nói là đến tìm Thải Vi sư tỷ, chắc là có việc gấp… Đệ mang quyển sách này lên tầng bảy, đưa cho Tống sư huynh, hỏi thử ý kiến của huynh ấy.”

… …

Tống Khanh là người đứng đầu trong các luyện kim thuật sư lục phẩm, là đệ tử thứ tư của Giám Chính. Mọi người ở Ty Thiên Giám có thể xưng với bên ngoài là đệ tử Giám Chính. Nhưng thật ra Giám Chính chỉ dạy có 6 người đệ tử, được xưng là Ty Thiên Giám Lục Tử.

Những đệ tử khác đều do những vị này dạy thay thầy. À, Chử Thải Vi là đệ tử nhỏ nhất, chính mình còn chưa xuất sư nên tạm thời vẫn chưa có tư cách dạy các sư đệ sư muội khác.

Tống Khanh vừa mới trở lại kinh thành chưa lâu, nghe kể lại về vụ án thuế ngân. Gã tiếp nhận chuyện luyện chế bạc giả dưới sự tha thiết mong đợi của các sư đệ sư muội.

Đám bạch y luyện kim thuật sư đang làm việc cật lực hay tin, lập tức chìm đắm trong hạnh phúc, suýt nữa thì mừng đến phát khóc.

“Lại thất bại. Tống sư huynh, ngay cả huynh cũng không được ư.”

“Nói bậy, Tống sư huynh sao có thể thất bại được, chỉ có điều muốn nghiên cứu một lĩnh vực luyện kim thuật mới cần phải tổng kết từ vô số lần thất bại.”

“Chỉ cần Tống sư huynh có thể hiểu được bí ẩn trong đó, thì Ty Thiên Giám chúng ta lại có thêm một năng lực mới.”

Tống Khanh đã nghiên cứu cật lực liên tục hơn 12 canh giờ, phất tay nói: “Đừng nói chuyện, để huynh im lặng suy nghĩ chút.”

Tống Khanh trắng đêm không ngủ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời có thần, thậm chí có đôi chút hưng phấn. Là một nhà luyện kim cuồng nhiệt, gã tiếp nhận tất cả khiêu chiến trong lĩnh vực luyện kim.

Vấn đề không nằm ở liều lượng muối… Trải qua nhiều lần tổng kết có thể đoán được đại khái độ lửa để nóng chảy muối mà không làm nó sôi… Điểm mấu chốt nằm ở sấm sét… Tống Khanh trầm ngâm.

Gã đã nhận ra điểm then chốt của vấn đề, chỉ là không có khái niệm về điện áp, chỉ có thể từng bước từng bước thử nghiệm, khống chế cường độ lôi pháp.

“Chỉ là muốn ăn bình thường lại có thể luyện ra bạc giả. Người sáng tạo ra luyện kim thuật này quả thực là tài năng ngút trời.” Tống Khanh cảm khái. Nếu như có thể kết giao với vị kỳ tài này thì kế hoạch tạo ra sinh mệnh của gã chắc sẽ có được đột phá vĩ đại.

Lúc này, một tên bạch y dọc theo cầu thang bước lên tầng thứ bảy - nơi tập trung của luyện kim thuật sư.

Bạch y là đồng phục của đệ tử Ty Thiên Giám, thoạt nhìn thì chẳng có gì khác nhau cả. Điểm khác biệt nằm ở trên ngực, luyện kim thuật sư sẽ được thêu lò lửa lên đó.

Trên ngực của người đệ tử đi lên tầng bảy này được thêu thảo dược, điều này nói lên y là thuật sĩ cửu phẩm - y sư.

Còn được gọi là y giả.

“Sư huynh, vừa nãy có một bộ đầu đến tìm Thải Vi sư tỷ, còn kèm thêm một câu: Hứa Thất An gặp nạn, mau cứu!”

Đệ tử ngực thêu thảo dược nói: “Đệ sợ là bạn của Thải Vi sư tỷ gặp chuyện, do đó lên đây báo một tiếng.”

Hứa Thất An… Tống Khanh cảm thấy cái tên này có hơi quen quen, nhưng không nhớ ra được.

“Người kia có nói gì nữa không?’’

Đệ tử ngực thêu thảo dược đưa quyển sách bìa xanh trong tay tới: “Chỉ để lại quyển sách này.”

“Chữ này thật là xấu thấu trời…” Tống Khanh nhận lấy, vừa lật ra trang thứ nhất, đã bị đống ổ gà trên đó làm cho cay mắt.

Trên trang đó có một câu tựa, gã nheo mắt nhìn kỹ:

Trao đổi đồng giá, nguyên tắc bất biến của luyện kim thuật - Edward Elric(1).

… …

(1) Edward Elric: là nhân vật chính trong bộ manga Cang giả kim thuật sư (tên tiếng Anh là Fullmetal Elric).

Chương Trước/100Chương Sau

Theo Dõi