Chương Trước/29Chương Sau

Đại Tế Tư Bất Đắc Dĩ

Chương 29: Viên Mãn

Chín năm sau

Thiên Vận Quốc mấy năm gần đây lại đổi một vị đại tế tư mới, gọi là Cửu Tư. Dân gian đồn đại vị đại tế tư này có thể hô phong hoán vũ, trảm yêu trừ ma, không gì là không biết. Nhưng người tài thường có tật, và giống hệt như đại tế tư quá cố Cơ Tử Linh, đại tế tư mới cũng có sở thích nuôi nam sủng, có thể đốt cả ngàn vàng chỉ để nhìn thấy nụ cười của một nam sủng. Đương nhiên, những lời đồn đại loại như thế càng nói càng nhiều, không kể sao cho hết.

Còn sự thật…

Cửu Tư nuôi Túc Văn, đã nuôi đến phong vận đầy mình, nho nhã khí chất, trưởng thành vừa trắng lại vừa mềm. Hơn nữa, vì để đổi lấy nụ cười của Túc Văn, đúng là không gì không thể làm. Có điều, cuộc sống của hắn và Túc Văn cũng không phải rất phong lưu khoái hoạt, vô lo vô nghĩ. Họ lúc nào cũng bị Đơn Chu và Phượng Kỳ quấy nhiễu. Từ sau khi Cửu Tư trở về, mỗi lần cãi nhau với Đơn Chu, Phượng Kỳ sẽ đến trốn trong Bắc Đẩu Điện của Cửu Tư, riết rồi thành lệ. Cửu Tư vì ân tình y từng đối đãi với hắn và Túc Văn, lúc nào cũng ra sức bao che và dung túng cho y, khiến Đơn Chu bực bội ra mặt.

Hôm nay, sau khi đi gặp hoàng đế bàn về đại lễ tế thần sắp tới trở về, Cửu Tư thấy Túc Văn và Phượng Kỳ đang ngồi đánh cờ thì biết Phượng Kỳ lại giận hờn với Đơn Chu.

“Lần này lại là vì chuyện gì?” Cửu Tư bước đến hỏi.

Phượng Kỳ tự hiểu là hắn hỏi y, đến bàn cờ cũng không nhìn đã nôn nóng kể tội Đơn Chu: “Đại tẩu tặng cho ta một chiếc túi thơm. Đơn Chu chưa hỏi đầu đuôi gì thì đã cho rằng ta ra ngoài ăn chơi còn mang đồ của nữ nhân về, hành hạ ta một trận. Ta đương nhiên không chịu nổi cái tính khí ngang ngược đó, phải bỏ đi rồi.”

Cửu Tư ngồi xuống bàn. Lý do lần nào cũng tương tự nhau, đều chỉ là những chuyện ghen tuông vặt vãnh qua lại giữa hai người họ.

“Số lần Đơn Chu ghen tuông vì ngươi cũng bắt đầu nhiều lên rồi đấy.”

“Vậy thì sao?”

Túc Văn cười nhẹ vì hiểu ra, trong khi Phượng Kỳ một kẻ trong cuộc vẫn còn đang ngơ ngác. Cửu Tư nói tiếp: “Không yêu thì ghen từ đâu ra?”

Phượng Kỳ không vui không buồn, biểu cảm cứng đờ nói: “Nào chỉ có yêu mới khiến người ta ghen, nếu tính chiếm hữu cao một chút như Đơn Chu thì không yêu vẫn có thể ghen được.”

Túc Văn nói: “Đơn Chu từ nhỏ đã cao ngạo, ghen vì người khác là chuyện ta chưa từng thấy.”

Phượng Kỳ đăm chiêu, bỏ con cờ đen trên tay lại hộp. Có thật là vì yêu nên mới ghen? Nếu thế, y cầu còn không kịp nữa là. Nghĩ lại thì, nếu là lúc xưa, Phượng Kỳ có giận dỗi thế nào Đơn Chu cũng bỏ mặc, dạo gần đây Đơn Chu còn biết lết thân đi tìm y coi như đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi.

Đúng lúc này, Đơn Chu tìm đến. Phượng Kỳ vừa nghĩ đến người thì người liền xuất hiện, không khỏi giật mình. Đơn Chu nhìn thấy phản ứng này của y, mang bụng hoài nghi hỏi:

“Phượng Kỳ, ngươi lại đang nói xấu gì ta đó?”

Phượng Kỳ lật đật chối: “Không có!”

Đơn Chu cau có: “Lần nào cãi nhau với ta cũng chỉ biết đến đây, may mà lần này không trốn ở xó xỉnh nào đó bắt ta đi kiếm nữa.”

Túc Văn nói đỡ cho Phượng Kỳ: “Lần này không phải trốn tránh ngươi, là ta cố tình gọi Phượng Kỳ đến đánh cờ giải khuây với ta.”

Đơn Chu không tin, bước tới nắm lấy một bên lỗ tai Phượng Kỳ xách ngược lên rồi nói với Túc Văn: “Sư tôn, người lại bênh vực cho hắn rồi.”

“Đơn Chu, đau…thả ra…” Phượng Kỳ hí hoáy gạt tay Đơn Chu nhưng càng cố gạt thì Đơn Chu càng nhéo mạnh hơn.

“Không thả, ta cứ trực tiếp thế này mang ngươi về.”

Sau khi Đơn Chu và Phượng Kỳ ầm ầm ĩ ĩ một trận kẻ lôi người kéo, cuối cùng cũng rời khỏi, trả lại bầu không khí yên tĩnh cho Cửu Tư và Túc Văn. Túc Văn đóng nắp hộp cờ. Phượng Kỳ đã bị lôi đi thì chẳng còn ai đánh cờ với y nữa. Y hướng Cửu Tư hỏi:

“Sao lần này chàng không giúp Phượng Kỳ nữa?”

Cửu Tư chống tay lên bàn mỉm cười một cách bí hiểm: “Cứ để hai người bọn họ tự xử trí với nhau. Dù sao tình yêu của bọn họ chính là phải ồn ào như vậy thì họ mới vui vẻ được. Huống hồ hôm nay không tiện giữ Phượng Kỳ ở lại.”

“Vì sao?” Túc Văn không hiểu hỏi.

Cửu Tư đứng lên nắm tay Túc Văn kéo về phòng hắn. Túc Văn không nghĩ nhiều, cứ ngỡ là Cửu Tư có chuyện muốn nói riêng, không ngờ vừa vào cửa thì Cửu Tư liền ôm chầm y từ phía sau, liếm vào tai y nói: “Túc Văn, đêm nay là sinh thần tròn mười sáu tuổi của cơ thể này.”

Túc Văn lập tức hiểu ra ý của Cửu Tư, bối rối gỡ tay hắn ra bước về trước. Cửu Tư cố ý đạp lên vạt áo của Túc Văn ngăn lại. Túc Văn mất thăng bằng ngã nhào xuống sàn, lớp y phục ngoài tự động bị rơi ra. Dáng vẻ ngã nhào không chút phòng bị nào của Túc Văn càng gợi tình hơn trong mắt Cửu Tư. Túc Văn nhíu mày, làm ra vẻ giận dỗi:

“Cửu Tư, chàng đúng là lưu manh.”

Cửu Tư cởi áo ngoài, nằm đè lên người Túc Văn, nựng nịu khuôn mặt tròn trĩnh mềm mại: “Ta đã chờ rất lâu rồi, lẽ nào không xứng có được phần thưởng từ sự chờ đợi ấy?”

Cửu Tư cúi xuống gặm lấy bờ môi Túc Văn, không để cho Túc Văn nói được gì nữa. Cửu Tư mạnh bạo ngấu nghiến môi y, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, gần như đoạt hết mọi không khí mà y có thể thở. Y rối loạn bám vào lưng hắn, lăn lộn qua lại một hồi vô tình chính tay tuột đi lớp áo trong của hắn xuống tận vai.

Trong khi Túc Văn còn đang ngượng ngùng, Cửu Tư đã luồn tay vào bên dưới y phục y ngắt lấy hai đầu nhũ xinh xắn và bắt đầu một nụ hôn khác. Túc Văn buông lỏng toàn thân, không thể kháng cự nổi sự dịu dàng này. Y vươn hai tay choàng qua cổ Cửu Tư. Bất kể mặt sàn lạnh, cơn nóng trong người họ đã bắt đầu được khơi lên.

Dứt nụ hôn, Túc Văn mở miệng nói khẽ, mặt có chút ửng hồng: “Lên giường đi.”

Cửu Tư cắn yêu vào cổ Túc Văn, ừ nhẹ rồi bế cả người y lên. Hai người y phục xốc xếch tiến đến giường, vật lộn cùng nhau hơn cả canh giờ thì mới cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng ra, Cửu Tư cầm một chén máu đưa cho Túc Văn. Túc Văn ngạc nhiên nhìn hắn, không hiểu dụng ý bên trong.

“Máu của ta có thể khiến người phàm trường sinh bất tử, mà cho dù không trường sinh bất tử nổi thì chí ít cũng khiến tuổi thọ của ngươi vĩnh viễn không gia tăng thêm, vậy thì những lời mà sư tôn từng nói không đáng sợ nữa.”

Túc Văn phân vân: “Chỉ cần uống một lần là đủ?”

“Ta đã mất đi thần lực, máu này không còn mạnh như xưa. Mỗi tháng đều phải uống.”

“Vậy thì chàng sẽ phải hao tổn rất nhiều máu vì ta?”

Cửu Tư xoa xoa mặt Túc Văn, nhẹ nhàng hôn lên trán y rồi nói: “Mỗi tháng một lần, ta vẫn chịu được, còn hơn là chúng ta lại phân ly một lần nữa. Vì ta, uống đi!”

Túc Văn cầm lấy chén máu, chấp nhận uống vào.

“Cửu Tư, trước kia khi còn ở Cửu Trùng Thiên, ta từng nghe nói người và thần yêu nhau chính là một loại dày vò. Thần thánh bất tử còn con người lại có tuổi thọ ngắn ngủi, dù yêu nhau cách mấy, cũng có ngày một kẻ phải đứng nhìn người mình yêu chết đi, kẻ kia thì tiến nhập luân hồi, bị buộc uống canh Mạnh Bà và đau đớn quên đi tất cả. Lúc trước ta chỉ nghe nhưng không hiểu lắm, cho đến khi ta thích chàng. Khoảnh khắc nhìn chàng chết đi trong vòng tay ta, sau đó tái sinh nhưng lại lướt qua ta như một người xa lạ, ta chợt hiểu nỗi đau đó có bao nhiêu to lớn. Thật may vì dù giờ ta là phàm nhân nhưng vẫn nhớ được chàng. Thuốc của Linh Ngạc thần quân không khiến cho ta khiếp sợ, vì so với nó ta càng sợ quên đi chàng hơn. Ta cũng không muốn cùng chàng phân ly thêm một lần nào nữa. Cứ thế này mãi, ở cạnh nhau, cùng nhau cười, cùng nhau khóc, đối với ta đã là hạnh phúc nhất rồi.”

Túc Văn mỉm cười khi nước mắt đang rơi xuống. Thật sự là y đang rất hạnh phúc. Cửu Tư vươn tay áo giúp Túc Văn lau đi khuôn mặt lấm lem: “Thật ngốc! Ta há lại dễ dàng để cho ngươi quên đi ta? Há lại dễ dàng để cho ngươi rời xa ta? Mấy chuyện hồ đồ thế này, sau này không nhắc tới nữa. Cửu Tư ta ở đâu thì Túc Văn ngươi cũng phải ở cùng nơi đó.”

Túc Văn dựa vào lồng ngực Cửu Tư, tâm tình cảm thấy vô cùng an ổn. Cửu Tư nói thế nào thì chính là thế nấy, vĩnh viễn sau này cũng không rời xa nhau nữa. Bất quá, nhắc tới Cửu Trùng Thiên, Túc Văn chợt nhớ lại một chuyện mà y đã quên lãng từ lâu.

“Cửu Tư, Dị Linh Thuật chàng vẫn đang giữ sao?”

“Ừ, nhưng hiện không có trên người ta. Ta đã để nó dưới đầm lầy Bạch Dạ. Nó là một con cờ bảo đảm cho sự bình yên của chúng ta không bị người của Cửu Trùng Thiên quấy rối nữa.”

“Thế cũng tốt.”

“Túc Văn…”

“Hử?”

“Cơ thể ngươi còn đau không?”

Túc Văn gật gật: “Còn!”

Cửu Tư thở dài thườn thượt.

“Chàng sao vậy?”

“Đêm qua ta đã rất kiềm chế. Nơi đó khít quá, hại ta cũng rất đau.”

“Thế giờ chàng muốn sao?” Túc Văn ngồi thẳng dậy, khóe mắt giật một cái, cực kỳ bất mãn hỏi.

“Chúng ta nên làm nhiều một chút cho nơi đó khai thông ra. Ngươi nghĩ đúng không?”

Cửu Tư vừa nói vừa sờ soạng quanh thắt lưng của Túc Văn, bàn tay điêu luyện và thuần thục làm cho Túc Văn không nhịn được mà nổi lên hứng thú. Thế nhưng nhớ lại một đêm hoang dại vừa trải qua, Túc Văn không hiểu hai chữ “kiềm chế’ mà Cửu Tư nói phải định nghĩa thế nào, chắc chắn là không giống với định nghĩa của y. Y bị Cửu Tư hành hạ đến mức sắp bại liệt nửa thân dưới.

“Chàng tránh xa ta ra.” Túc Văn gạt tay Cửu Tư. “Chàng mà còn đến gần ta nữa thì ta cắn lưỡi chết ngay tại chỗ cho chàng xem.”

“Túc Văn!” Cửu Tư dịu dàng gọi tên y rồi từ từ lấn tới. Túc Văn hừ lạnh nhưng lại không phản kháng, bởi vì căn bản y không phản kháng nổi ma lực tỏa ra từ đôi mắt thâm sâu như vực nước kia.

Cửu Tư vừa tháo dây thắt lưng của Túc Văn xuống thì từ ngoài cửa, Phượng Kỳ đột ngột chạy xộc vào, không màng tình hình cam go mà mếu máo thét lên:

“Tam điện hạ, Túc Văn, hai người phải cứu ta. Ta chỉ lỡ lời khen một vị tiên tử rất xinh đẹp mà Đơn Chu đã cầm kiếm đuổi theo ta, nói phen này nhất quyết phải cắt cho được đứa nhỏ của ta. Ta sắp tiêu rồi.”

Túc Văn ngơ mặt ra. Cửu Tư bất đắc dĩ phải rút lại bàn tay đã đặt trong áo Túc Văn, hướng Túc Văn nói: “Gọi Tiểu Nha đến đây.”

Phượng Kỳ nghe vậy tưởng rằng Cửu Tư định đi đánh nhau với Đơn Chu nên nói chặn trước: “Tam điện hạ, ngài không được tổn hại Đơn Chu.”

Cửu Tư liếc xéo Phượng Kỳ: “Ta không thích tác phong hành xử của Đơn Chu chút nào, chỉ biết hù dọa mà không biết làm. Ta sẽ giúp hắn làm.”

Phượng Kỳ hãi hùng thụt lùi, nhìn rõ tình hình rồi cười xòa: “Tam điện hạ, ngài cứ tiếp tục, ta không làm phiền cuộc vui của ngài nữa.”

Phượng Kỳ khép cửa chạy ra ngoài. Cửu Tư gian xảo nhìn Túc Văn: “Chúng ta tiếp…”

Cửu Tư chưa kịp nói hết thì lại nghe thấy tiếng thét của Phượng Kỳ inh ỏi cả một vùng sân rộng. Đơn Chu đã đến. Hai người một chạy loạn, một rượt đuổi, khiến cho Bắc Đẩu Điện gà bay chó sủa, không chỗ nào được yên. Túc Văn buộc lại dây thắt lưng, chống tay lên ngực Cửu Tư khiêu khích: “Chàng xem, là thiên ý không cho chàng làm tiếp rồi.”

“Vậy sao?”

Túc Văn đứng lên toan đi nhưng bị Cửu Tư kéo tay đẩy lại giường và buông màn che xuống. Cửu Tư giựt đứt dây thắt lưng của y, nới rộng y phục, cười thâm hiểm: “Ta lại rất thích nghịch thiên hành sự, dù mấy chuyện nghịch thiên kiểu này quả là hao tổn khá nhiều sức lực.”

“Vậy chàng không cần miễn cưỡng a!”

Cửu Tư nhiệt tình đáp lại: “Không sao! Hao tổn sức lực vì ngươi thì bao nhiêu cũng đáng.”

Túc Văn ú ớ nhìn y phục chính mình lần lượt bị cởi đi, sau đó giống như cá nằm trên thớt, hoàn toàn không trốn chạy được nữa.

Bên ngoài, Bắc Đẩu Điện đã bị Đơn Chu và Phượng Kỳ làm cho rối tung rối mù cả lên, còn bên trong căn phòng nhỏ, xuân phong đắc ý, đêm dài vô tận…

Hoàn

Truyện convert hay : Đấu Phá Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương Trước/29Chương Sau

Theo Dõi