Chương Trước/206Chương Sau

Đại Thúc Ngự Lang Chiến

Chương 205: Gửi Gắm

Nhìn thấy Lam Phi cũng không kiên trì tiến lên, Lãnh Giác mới ra hiệu Hàn Mẫn hỗ trợ tháo dây xích.

Khi dây xích cởi bỏ, Lăng Vũ liền xông ra ngoài, sau đó cong lưng vươn một bàn tay nắm cổ áo An Diệp, một cái tay khác đánh vào đầu An Diệp. Lực đạo mạnh mẽ khiến người bên cạnh hãi hùng khiếp vía. An Diệp bị đánh miệng phun ra rất nhiều máu, mà Lăng Vũ cũng không có ngừng tay. Bộ dạng điên cuồng tựa hồ không đánh chết người, sẽ không bỏ qua.

Lăng Vũ như vậy làm người chung quanh đều hoảng sợ không thôi, muốn tiến lên can ngăn, lại bị Lãnh Giác ý bảo dừng lại. Đây là trừng phạt An Diệp đúng tội, cho nên hắn sẽ không đi ngăn cản Tiểu Vũ hành động HunhHn786.

Lăng Vũ tựa hồ không cho qua, vẫn luôn mạnh mẽ nhắm ngay đầu An Diệp dùng sức đánh. Khi mọi người cho rằng An Diệp sẽ bị Lăng Vũ đánh chết có người lao tới.

Một thân hình gầy yếu đã liều mạng che lại dầu An Diệp, không cho Lăng Vũ tiếp tục tra tấn An Diệp. Người kia vừa che lại đầu An Diệp, vừa khóc lóc cầu xin Lăng Vũ đang điên cuồng.

"Cầu xin anh, đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Anh trai tôi sắp bị anh đánh chết! Hu hu... Cầu xin anh, thả anh ấy được không? Tôi chỉ có một người thân, tôi không thể không có anh trai, cầu xin anh được không? Chỉ cần anh thả anh trai tôi, anh làm gì tôi cũng được."

Em trai An Diệp thương yêu nhất là An Nhàn, vọt vào trong phòng. Hắn biết anh hai rơi vào tay những người này khẳng định là mất mạng. Hơn nữa trong phòng có người mà anh hai hắn năm đó muốn xâm phạm. Lúc trước anh hai phạm sai lầm nhưng vẫn không thu tay, mà hiện tại rơi vào tay những người này, muốn sống khẳng định là rất khó.

Nghĩ vậy, An Nhàn càng lo âu. Khi hắn vọt vào tới, để cho hắn thấy được một màn hắn không muốn nhìn thấy nhất.

Người anh trai vĩ đại nhất, người yêu thương hắn nhất, người thủ đoạn sắc bén nhất, giờ phút này lại bị đánh mặt đầy máu. Mà người kia nhìn anh trai hắn bị đánh thành bộ thê thảm, còn không có ý dừng tay, cái này làm cho hắn càng thêm khủng hoảng.

Ý đồ rất là rõ ràng, đó chính là muốn giết chết anh hai để giải hận trong lòng!

Hắn sẽ không đồng ý. Dù anh hai ở trong mắt người khác là đao phủ, nhưng yêu thương hắn nhất trên đời. Chỉ cần là thứ hắn muốn, trước nay đều sẽ thỏa mãn hắn. Mà hắn cũng biết anh hai vì cái gì đối với người khác tàn nhẫn như vậy. Bởi vì anh hai không muốn có người đạp trên đầu bọn họ, hết thảy đều là vì hắn có cuộc sống thực tốt. Cho nên, dù anh hai làm tội ác tày trời, hắn cũng sẽ không để những người này giết chết anh hai. Dù quỳ trên mặt đất, làm trâu làm ngựa, hắn đều nguyện ý, chỉ cần có thể giữ được mạng sống cho anh hai cái gì hắn cũng làm.

Đang điên cuồng đánh An Diệp, Lăng Vũ nhìn thấy đột nhiên có người lao tới, tức khắc dừng lại động tác, sau đó lớn tiếng với người phía sau.

"Đem người này kéo đi, hôm nay không đem họ An này giết chết, tôi sẽ không bỏ qua!"

Ngữ khí tàn nhẫn không hề có độ ấm, làm người ở đây đều kinh ngạc. Bọn họ không biết khi người yếu đuối điên cuồng lên cũng rất đáng sợ, làm người ta nhịn không được muốn tránh xa.

"Đừng mà! Cầu xin anh, đừng đánh nữa được không? Tôi cầu xin anh, tôi dập đầu lạy anh đó được không? Chỉ cần anh có thể buông tha anh hai, tôi làm cái gì cũng được. Cầu xin anh! Cầu xin anh đại xá từ bi. Anh hai đã gặp báo ứng, toàn bộ sự nghiệp một tay anh ấy sáng lập đã bị huỷ hoại hết. Hiện tại anh ấy chỉ là một người bình thường không hề có quyền thế, rốt cuộc không còn uy hiếp được ai. Cầu xin anh đừng đánh, đừng đuổi tận giết tuyệt được không, buông tha anh hai đi! Cầu xin anh……"

An Nhàn nghe được Lăng Vũ tàn nhẫn lập tức luống cuống lên, gắt gao ôm lấy đầu An Diệp, sau đó quỳ trên mặt đất khóc lóc cầu xin Lăng Vũ thả An Diệp.

Lời cầu xin tê tâm liệt phế làm người ở đây bị dao động, mà Lăng Vũ lại một chút cũng nghe không vào. Trong đầu chỉ có một tín niệm, đó chính là đem ác ma giết chết, như vậy mới có thể báo thù cho Hiên, báo thù cho Tiểu Hạo.

Khi Lăng Vũ muốn làm lơ An Nhàn bộ dạng bi thương, tiếp tục cuồng đánh An Diệp, Lãnh Giác lập tức kéo Lăng Vũ ra.

Đã tới bước này, An hồ ly cũng đã gặp báo ứng, cho nên vẫn là cứ như vậy đi. Hơn nữa An Nhàn đã hèn mọn quỳ trên mặt đất hướng Lăng Vũ cầu tình, bộ dạng khóc rống thảm thương khiến người khác không thể bỏ qua. Tuy rằng Lãnh Giác không biết tình thân là cái gì, nhưng nhìn thấy An Nhàn bảo vệ ma đầu tội ác tày trời, còn quỳ xuống cầu xin bọn họ, hắn rốt cuộc không chịu nổi nữa.

Không có được người thân quan, hiện tại lại từ trong mắt An Nhàn nhìn ra thân tình có tầm quan trọng cỡ nào, cái này làm cho Lãnh Giác có chút đau lòng.

Nếu như vậy, thì quên đi!

Mà Lăng Vũ bị Lãnh Giác kéo ra, nháy mắt liền đánh Lãnh Giác, phẫn nộ việc bị Lãnh Giác ngăn lại.

Lãnh Giác biết Lăng Vũ trong lòng hận còn không có tiêu tan, vì thế liền đứng yên để Lăng Vũ đánh mình.

Loading...

Khi mọi người trợn to hai mắt hoảng sợ nhìn Lăng Vũ, Lăng Vũ lại thu hồi vẻ hung ác, lớn tiếng khóc lóc rống:

"Vì cái gì? Vì cái gì? Vì cái gì muốn ngăn cản tôi. Người kia không phải làm chuyện xấu sao? Vì cái gì không cho tôi giết hắn?"

Lăng Vũ lớn tiếng chất vấn Lãnh Giác, nói xong lại lớn tiếng khóc rống.

"Vì cái gì các người một đám đều phải bảo hộ tôi tốt như vậy? Vì cái gì không cho tôi biết tình hình thực tế? Chẳng lẽ để Hiên một mình thống khổ như vậy được sao? Các người không biết đối với tôi như vậy càng thêm tàn nhẫn sao? Tôi cũng không phải đóa hoa, tôi là đàn ông, cũng có thể đi bảo hộ người mình thích. Vì cái gì các người muốn đem hết thảy đều hủy diệt, không cho tôi biết? Vì cái gì?"

Lăng Vũ lại lớn tiếng khóc rống.

Nghĩ tới đoạn ký ức thiếu hụt, Hiên vì cứu mình, thế nhưng cam nguyện bị ác ma làm bẩn, nhưng mà Hiên đã hủy diệt đoạn ký ức đó, còn để mình hiểu lầm Hiên, hận Hiên. Mười năm thời gian đã bị bỏ lỡ!

Cái này làm cho Lăng Vũ hối hận không thôi. Mười năm trước hiểu lầm gây thành sai lầm lớn, cho nên không thể lại tiếp tục sai. Bỗng nhiên, Lăng Vũ nhớ tới một màn vừa rồi.

Tiểu Hạo! Đúng rồi Tiểu Hạo đâu? Đứa trẻ đơn thuần thiếu chút nữa cũng là vì mình mà bị ác ma làm bẩn!

"Tiểu Hạo, Tiểu Hạo đâu? Hắn ở đâu? Các người đem hắn giấu đâu vậy?"

Lăng Vũ tìm kiếm Âu Dương Hạo, lại không có nhìn thấy Âu Dương Hạo, cái này làm cho Lăng Vũ càng thêm khủng hoảng.

Nhìn thấy Lăng Vũ điên cuồng tìm kiếm Âu Dương Hạo, Lãnh Giác đau lòng đem người đầy bi thương cùng áy náy ôm vào trong lòng ngực, sau đó nhẹ giọng trấn an nói:

"Đừng lo lắng, Âu Dương Hạo được đưa đi bệnh viện rồi. Nếu muốn đi xem hắn, chúng ta hiện tại liền đi qua đó được chứ?"

Nghe được Lãnh Giác nói Âu Dương Hạo đã được đưa đi bệnh viện, Lăng Vũ lập tức gật gật đầu, sau đó lôi kéo Lãnh Giác đi.

Mà An Diệp cứ như vậy bị Lăng Vũ vứt đến sau đầu. Giờ phút này Âu Dương Hạo cùng Hiên mới cần được chú ý, người khác, Lăng Vũ đã không muốn quan tâm.

Nhìn mọi người đều rời đi, An Nhàn quỳ trên mặt đất lập tức lơi thả lỏng. Hắn mặt đầy nước mắt ôm An Diệp bị đánh không ra hình người nói.

"Anh hai, về sau chúng ta sống thật bình đạm được không? Tiểu Dật không cần nhiều tiền cùng thế lực. Tiểu Dật chỉ cần anh em ta ở bên nhau. Anh là tài sản quý giá nhất của Tiểu Dật, cho nên Tiểu Dật không để mất anh hai. Hai chúng ta rời khỏi chỗ này đến nơi không ai biết chúng ta? Anh phải nhanh khỏe nga! Hơn nữa, từ giờ trở đi, Tiểu Dật không cần anh bảo hộ, Tiểu Dật đã trưởng thành, có thể bảo hộ anh hai! Cho nên anh hai phải nghỉ ngơi, đến lúc đó mọi chuyện đều giao cho Tiểu Dật làm! Được không? Chúng ta cứ thỏa thuận như vậy đi!"

An Nhàn hiện tại đã không còn ương ngạnh, mà là một đứa em trai muốn bảo vệ anh trai. Đối với hắn mà nói, mất đi tiền tài cùng lợi thế cũng không phải tệ nhất, mất đi người thân duy nhất mới là bi kịch lớn nhất. Cho nên hắn muốn cứu anh trai, sau đó mang anh trai đi địa phương khác, mai danh ẩn tích sống cuộc sống bình thường. Hắn tin tưởng hắn cùng anh trai sẽ sống hạnh phúc vui vẻ. Nghĩ vậy, An Nhàn lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

Cúi đầu nhìn chăm chú An Diệp trong lồng ngực, An Nhàn nhẹ giọng nói:

"Anh hai chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau, được không?"

Trong bệnh viện.

Nhìn người trên giường bệnh tái nhợt, Lăng Vũ vừa đau lòng vừa lo lắng.

Tiểu Hạo ngây thơ đáng yêu lại phải trải qua sự tình khủng bố, thật là không thể tha thứ!

Giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve dấu vết bầm tím, Lăng Vũ đau lòng không thôi. Cúi xuống hôn nhẹ, Lăng Vũ đem cánh môi để sát vào tai Âu Dương Hạo, nói.

"Tiểu Hạo, thực xin lỗi!"

Lăng Vũ nhỏ giọng sám hối với Âu Dương Hạo. Đôi mắt tràn đầy áy náy đang gắt gao nhìn chằm chằm người nằm trên giường.

"Cậu chính là Lăng Vũ?"

Một giọng nói trầm thấp lạnh như băng vang lên, làm Lăng Vũ đắm chìm trong bi thống kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt Lăng Vũ chính là một người đàn ông ổn trọng cùng vững vàng. Đôi mắt thâm thúy sâu không thấy đáy, cái mũi cao càng khắc hoạ ra vẻ chín chắn ổn trọng cùng vững vàng, làm người lần đầu tiên nhìn thấy không không tự giác đứng nghiêm cung kính, không dám lỗ mãng.

Người này là ai?

Lăng Vũ có chút nghi hoặc nhìn chằm chằm người trước mắt.

Mà người này diện mạo cùng Âu Dương Hạo có chút tương tự. Chẳng lẽ…!?

Tưởng tượng đến cái này, Lăng Vũ lập tức thẳng thân mình, sau đó rất lễ phép đối với Âu Dương Phong nói.

"Ngài là ba Tiểu Hạo?!"

Lăng Vũ ngữ khí không xác nói với Âu Dương Phong. Ánh mắt tự tin cùng trầm ổn làm Âu Dương Phong tán thưởng gật gật đầu, sau đó dùng ngữ khí ôn hòa nói.

"Có thể ra ngoài không? Tôi muốn cùng cậu nói chuyện một chút!"

Nghe được Âu Dương Phong đề nghị, Lăng Vũ không chút do dự gật gật đầu. Lại một lần nhìn thoáng qua Âu Dương Hạo trên giường, Lăng Vũ liền theo Âu Dương Phong đi ra ngoài.

Hành lang im ắng làm người ta có chút hoảng, mà Lăng Vũ cũng đang có loại cảm giác này. Cũng không phải là bởi vì đối mặt Âu Dương Phong, mà là bầu không khí bệnh viện làm cho có chút hoảng hốt.

Lăng Vũ đứng cách Âu Dương Phong hai bước chân, đôi mắt nhìn thẳng. Cũng không bởi vì Âu Dương Phong trên người tỏa ra khí thế lạnh lùng mà khiến cho Lăng Vũ cúi thấp đầu, không dám đối mặt.

Lăng Vũ lại một lần khiến Âu Dương Phong dưới đáy lòng tán thưởng. Có người như vậy ở bên cạnh Tiểu Hạo, hắn sẽ không sợ đứa nhỏ chịu khổ. Cũng làm hắn thấy thả lỏng, sau đó lộ ra một vẻ mặt ôn hòa, mà người quen biết Âu Dương Phong cũng không có thể thấy.

"Tiểu Hạo, đứa nhỏ này kỳ thật tâm tư rất đơn thuần, đối với tình yêu quá mức chấp nhất, cho nên bị không ít khổ! Đứa nhỏ này cho rằng hết thảy đều thoát được đôi mắt của tôi, lại không nghĩ rằng từ đầu tới đuôi tôi đều rõ ràng. Nó vì tìm kiếm cậu mất tích đã kiên trì mười năm. Nhìn thấy đôi mắt trong trẻo lộ ra thất vọng, tâm tôi cũng rất khổ sở. Hơn nữa lúc trước tôi cũng đã xảy ra một chút sự tình. Vì không muốn cho Tiểu Hạo phải đau khổ, cho nên khi Tiểu Hạo tìm được cậu, tôi giam cầm nó, không cho nó cùng cậu tiếp xúc. Lại không ngờ rằng càng khắc sâu tình cảm trong lòng Tiểu Hạo, khiến nó hết lần này đến lần khác cùng tôi đối nghịch, lần lượt nhận hết đau khổ. Cuối cùng không được, nó đáp ứng yêu cầu của tôi cùng một cô gái gặp gỡ. Kỳ thật tôi biết Tiểu Hạo cũng không muốn cùng đứa bé kia qua lại. HunhHn786 Chính là vì cậu, nó cam nguyện làm việc nó không muốn! Đứa nhỏ này, thật sự thực ngốc!"

Lăng Vũ vốn bình tĩnh nghe Âu Dương Phong tự thuật, đôi mắt chậm rãi trừng to, kinh ngạc với lời Âu Dương Phong nói.

Thì ra Tiểu Hạo làm nhiều việc mình không biết như vậy. Mình còn vẫn luôn cự tuyệt Tiểu Hạo. Đây là tàn nhẫn cỡ nào a! Xem ra từ đầu tới đuôi mình mới là đại ngu ngốc. Một kẻ ngốc cố ý bỏ qua tình cảm chân thành. Tiểu Hạo, Vũ ca ca thực xin lỗi em!

Lăng Vũ lại một lần ở trong lòng hướng Âu Dương Hạo sám hối.

Nhìn Lăng Vũ trước mắt lộ ra hối hận, Âu Dương Phong biết mục đích của chính mình đã đạt tới, vì thế liền đối với Lăng Vũ nói.

"Tiểu Hạo, đứa nhỏ này gửi gắm cho cậu! Hy vọng cậu có thể đáp ứng với tôi, yêu thương nó, tiếp thu tình cảm của nó đối với cậu, đừng cô phụ nó. Đây là khẩn cầu của một người cha!"

Âu Dương Phong chân thành nói với Lăng Vũ. Lúc này hắn cũng chỉ là một người cha bình thường. Vì hạnh phúc của con trai mình về sau, hắn hướng Lăng Vũ khẩn cầu, làm Lăng Vũ có chút trở tay không kịp.

"Chuyện này… ngài không cần bộ dáng này, Tiểu Hạo vốn dĩ chính người tôi cần quý trọng, sẽ không lại trốn tránh. Tôi sẽ dụng tâm đối đãi tốt với Tiểu Hạo, sẽ không để em ấy thất vọng cùng thương tâm!"

Lăng Vũ cũng không biết nên nói như thế nào mới có thể làm người trước mắt minh bạch tâm mình. Nhưng mà Âu Dương Phong đã lĩnh hội. Lại một lần hướng Lăng Vũ cảm tạ, Âu Dương Phong liền chuẩn bị rời đi.

Mà lúc này……

"Honey, đem tiểu tử thúi đưa đi không phải tốt sao? Anh không muốn có tiểu tử thúi quấy rầy cuộc sống ngọt ngào của chúng ta đâu!"

Một giọng nói cà lơ phất phơ đột nhiên vang lên ở trên hành lang yên tĩnh, làm Lăng Vũ cùng Âu Dương Phong đồng thời nhìn về phía nơi phát ra âm thanh. Mà Lăng Vũ nhìn người đi tới nháy mắt biểu tình run rẩy. Lăng Vũ càng thêm tò mò về người đàn ông có mái tóc màu trắng cao lớn tuổi tương tự Âu Dương Phong.

Mà người đến nhìn thấy Lăng Vũ đánh giá, không chút nào bận tâm tiến lên ôm chặt Âu Dương Phong sắc mặt trở nên xanh mét cười nói với Lăng Vũ.

"Chàng trai đáng yêu, chúng ta rốt cuộc gặp mặt a! Nhanh đem tiểu tử thúi đóng gói mang đi! Liền nhờ cậu, đừng để nó ảnh hưởng cuộc sống ngọt ngào của tôi cùng Phong!"

Nhìn người trước mắt không chút nào che giấu, động tác cùng lời nói lớn mật, Lăng Vũ lập tức lộ ra hiểu rõ, sau đó hướng hai người này gật đầu.

Thì ra ba Tiểu Hạo cũng là… Trách không được sự tình của Tiểu Hạo dễ dàng được đồng ý như vậy!

Lăng Vũ trong lòng nghĩ như thế. Cười nhìn hai người trước mắt ôm nhau, Lăng Vũ dùng ngữ khí kiên định nói.

"Tôi sẽ đối đãi Tiểu Hạo thật tốt, xin vị yên tâm!"

Nghe được Lăng Vũ bảo đảm, Âu Dương Phong xem như bỏ gánh nặng xuống, sau đó lung tung dặn dò một chút, liền lôi kéo Nam Cung Mạch da mặt dày ước chừng có mười thước đi.

Nhìn Âu Dương Phong cùng Nam Cung Mạch chạy trối chết, Lăng Vũ lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, sau đó xoay người vào phòng bệnh.

Để tiện cho Lăng Vũ chăm sóc, Âu Dương Hạo cùng Mộ Dung Minh Hiên được sắp xếp ở cùng một phòng bệnh.

Nhìn hai đều ngủ say, Lăng Vũ có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó tận tâm tận lực chiếu cố hai người ngủ lười.

Lăng Vũ cũng không lo lắng Âu Dương Hạo, bởi vì bác sĩ cũng nói Âu Dương Hạo chỉ là chấn kinh quá độ, cho nên mới bị dọa ngất xỉu thôi. Chỉ thời gian ngắn Âu Dương Hạo liền sẽ tỉnh lại. Người Lăng Vũ thật sự lo lắng vẫn là Minh Hiên.

Hiện tại Lăng Vũ đã tiếp nhận lời bác sĩ nói, cố gắng ở bên cạnh Minh Hiên. Vô luận hắn có thể tỉnh lại hay không Lăng Vũ đều phải dùng hết sinh mệnh đi yêu quý hắn.

Quả nhiên như bác sĩ nói, Âu Dương Hạo vào ngày hôm sau liền tỉnh lại. Nhìn thấy Lăng Vũ ở bên cạnh cực nhọc không nghỉ ngơi chiếu cố chính mình, Âu Dương Hạo lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào. Nhưng suy nghĩ đến mình bị An Diệp xâm phạm, nụ cười tức khắc cứng đờ, sau đó Âu Dương Hạo xoay đầu vùi ở bên trong chăn không dám ra.

Có phải đã bị ác ma xâm phạm hay không? Khi đó đã không có ý thức, không biết kết quả cuối cùng là thế nào?

Nhưng Âu Dương Hạo vẫn là cố chấp cho rằng chính mình đã bị xâm phạm. Cái này làm cho hắn càng thêm khổ sở. Nghĩ chính mình đã bị người làm bẩn, thân mình đã dơ bẩn bất kham, Âu Dương Hạo nước mắt liền chảy xuống, muốn ngăn cũng ngăn không được. Đến cuối cùng hắn liền lớn tiếng khóc, bả vai run rẩy rất mạnh. Lăng Vũ đang lấy cháo bị dọa sợ tới mức nhanh bỏ công việc, xoay người đến gần người đã khóc rối tinh rối mù.

"Làm sao vậy, Tiểu Hạo? Sao đột nhiên khóc lên?"

Lăng Vũ vuốt trán Âu Dương Hạo, quan tâm hỏi.

Nghe được Lăng Vũ quan tâm hỏi, Âu Dương Hạo khóc càng thêm lớn tiếng. Cái này làm cho Lăng Vũ tức khắc hoảng loạn lên, nhanh ôm Âu Dương Hạo ở trong ngực, ôn nhu trấn an.

"Tiểu Hạo, đừng khóc, sự tình đã qua, đừng khóc được không?"

Nghe được Lăng Vũ trấn an, Âu Dương Hạo khụt khịt nói.

"Vũ ca ca, Tiểu Hạo có phải đã ô uế hay không? Tiểu Hạo có phải đã bị ác ma làm bẩn? Vũ ca ca có phải không cần Tiểu Hạo hay không?"

Âu Dương Hạo khóc thật sự thương tâm, làm Lăng Vũ đau lòng.

Thì ra Tiểu Hạo là thương tâm a!

Lăng Vũ có chút bất đắc dĩ ôm chặt Âu Dương Hạo, sau đó ôn nhu nói.

"Tiểu Hạo sạch sẽ. Vũ ca ca như thế nào sẽ không cần Tiểu Hạo chứ? Hơn nữa Tiểu Hạo không có bị làm bẩn nga! Là A Giác kịp thời tới, không để ác ma thực hiện được việc xấu, cho nên Tiểu Hạo không cần suy nghĩ chuyện này biết không?"

Ý? Không bị ác ma cấp làm bẩn? Đây là nói mình vẫn sạch sẽ!

Ý nghĩ như vậy lập tức làm Âu Dương Hạo khóc nháo không ngừng an tĩnh lại, sau đó ngẩng đầu không xác định nhìn Lăng Vũ hỏi:

"Phải không? Vũ ca ca không có gạt em, đúng hay không?"

Nghe được Âu Dương Hạo dò hỏi, Lăng Vũ gật gật đầu.

Được Lăng Vũ xác định, Âu Dương Hạo cũng không giống Lăng Vũ suy nghĩ lộ ra vui vẻ, mà là nhăn lại mày. Hắn mất mát nói.

"Nhưng tên xấu xa kia hôn môi Tiểu Hạo, Tiểu Hạo vẫn là không sạch sẽ! Ôi……"

Âu Dương Hạo còn chưa nói xong, đã bị Lăng Vũ ngăn chặn. Hôn một hồi, Lăng Vũ mới đỏ mặt rời khỏi Âu Dương Hạo, sau đó thẹn thùng nhìn một bên nói

"Tốt rồi, hiện tại không ô uế, Vũ ca ca đã tiêu độc!"

Thời điểm nói cái này, Lăng Vũ thẹn thùng mặt tựa như lửa đốt. Mà Âu Dương Hạo giờ phút này đã hoàn toàn ngây dại. Hắn không nghĩ tới Lăng Vũ sẽ cúi đầu hôn mình, không hề chuẩn bị hắn lập tức đã bị Lăng Vũ làm ngốc.

Bất quá sau một lát, Âu Dương Hạo liền khôi phục lại, tim lập tức nhảy nhót, trên mặt cũng lộ ra hưng phấn tươi cười.

Nhìn Âu Dương Hạo như vậy, đứng ở ngoài cửa, Lam Phi lập tức đố kỵ, sau đó thấp giọng mắng thầm:

"Hừ, thật là tiểu hài tử xấu xa!"

Đứng ở một bên, Lãnh Giác lại không nói cái gì, mà là mỉm cười nhìn một màn trong phòng bệnh.

Nằm ở trong lòng Lăng Vũ, Âu Dương Hạo đột nhiên phát hiện giường bên cạnh còn có một người. Tò mò hắn chậm rãi chống thân thể nhìn về phía bên kia.

Hiên ca ca!

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Ở Đô Thị
Chương Trước/206Chương Sau

Theo Dõi