Saved Font

Trước/130Sau

Đẳng Cấp Người Thừa Kế

Chương 65: Có Biến

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong văn phòng chủ tịch

Lâm Vũ ngồi vào ghế sếp tổng, Lưu Ba đứng trước bàn làm việc.

"Chủ tịch Lâm, vừa nãy anh muốn nói với tôi chuyện gì vậy.", Lưu Ba nói.

"Lưu Ba, chú có nhớ cô gái hôm qua tôi dẫn đến công ty không? Chú lấy danh nghĩa tập đoàn Hoa Đỉnh làm từ thiện giúp đỡ gia đình cô ấy, tìm cho mẹ cô ấy một bệnh viện tốt để chữa bệnh, cũng trích ra một khoản tiền từ công ty cho cô ấy.", Lâm Vũ nói.

"Cô gái ngày hôm qua đến à? Chủ tịch, anh lại chuẩn bị giúp cô bé đó hả, có phải anh thích cô bé đó rồi không?", Lưu Ba cười nói.

Chuyện hôm qua Lưu Ba vẫn nhớ như in, giờ Lâm Vũ lại định giúp cô bé đó, thảo nào Lưu Ba nghĩ sâu xa.

"Ơ, tôi chỉ thấy cô ấy đáng thương, cần tôi giúp đỡ mà thôi.", Lâm Vũ lúng túng nói.

"Hì hì, anh không cần giải thích đâu chủ tịch, tôi là người từng trải, tôi biết mà.", Lưu Ba cười nói.

Nghe Lưu Ba nói thế, trong lòng Lâm Vũ tự hỏi, chả nhẽ mình thích Vương Tuệ thật à?

Anh chỉ biết rõ bản thân muốn cho Vương Tuệ một cuộc sống tốt nhất, không để cô phải chịu khổ.

Lưu Ba nói tiếp.

"Chủ tịch, sao anh phải giấu diếm cô ấy thân phận của mình chứ? Phí tài trợ của ngày hôm qua rõ ràng là anh giúp cô ấy, anh lại không cho cô ấy biết. Lần này anh lại để tôi đi giúp đỡ cô ấy, cứ thế cô ấy không biết là anh giúp cô ấy, không biết anh tốt với cô ấy thế nào đâu".

Lưu Ba cảm thấy anh cứ nên phô thân phận của mình ra, sau đó đường đường chính chính giúp đỡ Vương Tuệ, cô ấy mới biết Lâm Vũ đối xử với cô rất tốt.

"Được rồi, chú không phải nhọc lòng, cứ làm theo những gì tôi nói là được.", Lưu Vũ lườm Lưu Ba.

"Vâng! Chủ tịch Lâm cứ yên tâm, tôi sẽ lo liệu đâu vào đấy ngay.", Lưu Ba gật gù nói.

"À, Lưu Ba, vừa nãy chú nói có chuyện quan trọng muốn báo với tôi, là chuyện gì thế?", Lâm Vũ hỏi.

Nghe thấy thế, vẻ mặt Lưu Ba nghiêm túc hẳn lên.

"Chủ tịch Lâm, công trường ở khu đô thị Hoa Cảnh Viên xảy ra chuyện rồi.", vẻ mặt Lưu Ba nghiêm túc.

"Xảy ra chuyện gì?"

Lâm Vũ giật mình, lập tức hỏi.

"Chú mau nói đi, xảy ra chuyện gì rồi?"

Lâm Vũ thấy vẻ mặt Lưu Ba nghiêm túc như thế, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.

"Có người nhúng tay vào giàn giáo ở công trường khiến hơn mười công nhân ngã chết ngay tại chỗ.", vẻ mặt Lưu Ba nghiêm túc nói.

"Gì cơ? Hơn mười công nhân ngã chết!", hai mắt Lâm Vũ trợn to.

Hơn mười mạng người không phải chuyện nhỏ.

Mà hậu quả của tai nạn này là mạng sống của hơn mười người đang sống sờ sờ.

"Lưu Ba, chú vừa nói có người động đến giàn giáo, rốt cuộc là có chuyện gì? Là ai đã làm?", Lâm Vũ vội vàng truy hỏi.

"Chủ tịch, tôi vừa mới đến công trường xem xét, giàn giáo đúng là bị người khác động đến. Nếu tôi đoán không nhầm thì là chủ mưu là tập đoàn Kim Cường.", Lưu Ba nói.

"Tập đoàn Kim Cường!"

Lâm Vũ đột nhiên nheo mắt, trong mắt lóe ra sự lạnh lẽo tột cùng.

Lâm Vũ là người ở thành phố Thanh Dương, anh đương nhiên biết tập đoàn Kim Cường này.

Gốc gác của tập đoàn Kim Cường vốn ở Thanh Dương.

Ngành nghề sản xuất của bọn họ trải rộng trong nhiều lĩnh vực, nhưng ngành chính cũng là ngành kiếm tiền nhiều nhất của bọn họ là bất động sản.

Người Thanh Dương có ai mà không biết đến tập đoàn Kim Cường chứ.

Nói đến tập đoàn Kim Cường không thể không nói đến chủ tịch của bọn họ, đây đúng là một nhân vật truyền kỳ.

Hướng Kim Cường nổi tiếng trong những năm chín mươi, thời ấy ông ta nổi tiếng độc ác, xông xáo khắp thành phố Thanh Dương, cuối cùng trở thành đại ca trong thế giới ngầm của thành phố Thanh Dương.

Đến thế kỉ hai mốt, Hướng Kim Cường bắt đầu chuyển hướng sang kinh doanh.

Mười năm trước bất động sản là ngành nóng bỏng tay, Hướng Kim Cường cũng bước chân vào ngành này. Với danh tiếng là đại ca trong thế giới ngầm của thành phố Thanh Dương và cách thức độc ác của bản thân, ông ta nhanh chóng tạo dựng nên sự nghiệp ở Thanh Dương, trở thành một tập đoàn lớn mạnh trong ngành bất động sản.

"Chủ tịch Lâm, chắc anh không biết, từ lúc chi nhánh Thanh Dương của tập đoàn chúng ta được thành lập, tập đoàn Kim Cường đã ngáng chân chúng ta mấy lần rồi".

"Nhưng ông ta dè chừng tập đoàn Hoa Đỉnh lớn mạnh nên cũng không dám làm quá lộ liễu, nhưng rất hay âm thầm gài bẫy chúng ta. Chi nhánh công ty mấy năm nay chịu thiệt không ít vì ông ta rồi.", Lưu Ba nói.

Trước/130Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Võ Nghịch