Chương Trước/30Chương Sau

Dạy Baba Phản Diện Làm Người

Chương 18-2

Hoắc Tùy Thành lẳng lặng đứng ở cửa nhìn cô tự chơi một lúc, rồi sau đó khuôn mặt nghiêm túc, chậm rãi đi tới, ngồi ở trước mặt Hoắc Tiểu Tiểu, dù bận vẫn ung dung nhìn cô.

Hoắc Tiểu Tiểu lặng lẽ trừng hắn một cái, không để ý tới hắn, tiếp tục cắn núm vú cao su của mình.

“Hai ngày trước còn nghịch ngợm mà giơ cờ trắng, sao hôm nay lại thành bộ dáng ngay cả cái gì cũng hiểu thế này?”

“……” Anh hùng không đề cập tới chuyện dũng năm đó!

“Hoắc Tiểu Tiểu, cố ý giả ngu không nói lời nào sao?”

Hoắc Tiểu Tiểu không muốn để ý đến hắn.

Nói chuyện không giữ lời.

Đã nhận cờ hàng mà còn mời giáo viên cho cô.

“Có phải do ta mời giáo viên cho con nên tức giận rồi?”

Ba biết thì tốt.

Hoắc Tùy Thành ôm cô, lấy xuống núm vú cao su mà cô mút hết sức chuyên chú.

Hoắc Tiểu Tiểu không còn suối nguồn vui sướng, tức giận bắt lấy núm vú cao su trong tay hắn.

Nhưng Hoắc Tùy Thành cao 1m89, chiều dài tay căn bản là không cần duỗi thẳng, dễ như trở bàn tay cầm lấy núm vú cao su ở trước mặt cô, Hoắc Tiểu Tiểu dùng ra sức ăn sữa, nửa điểm cũng không với tới.

“Ta cũng là vì tốt cho con, học âm nhạc nung đúc tình cảm, học Tae Kwon Do về sau có thể bảo vệ bản thân, tuy rằng thời gian học tương đối sớm, nhưng đối với đứa trẻ thông minh như con mà nói hẳn không tính là sớm.”

Bảo vệ cái rắm.

Tôi nhìn ông chính là muốn để tôi chết! Tôi vẫn còn là một đứa trẻ, ông đã sắp xếp cho tôi nhiều chương trình học như vậy, chờ tôi trưởng thành còn lợi hại?

Người lớn chính là không thể quán!

Hoắc Tiểu Tiểu nắm tay không đủ sức mà đấm hắn, nhưng đấm ở trên cơ bắp ngạnh bang bang của hắn, đau chỉ có mình.

Hoắc Tiểu Tiểu tức giận rồi, đánh vừa đánh không lại, mắng vừa mắng không thắng, chỗ nào cũng bị áp chế quá ủy khuất!2

Cô làm sao chịu được cái ủy khuất này, há mồm liền gào khóc lên.

Thanh âm lảnh lót, quả thực sắp bay mất cái nóc nhà rồi.

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Hoắc lão tiên sinh vừa đi vừa mắng: "Được, tại sao lại đem chọc cháu ta khóc? Thật là tạo nghiệt, khóc thành như vậy.”

Hoắc Tùy Thành: “……”

Hoắc lão tiên sinh một tay giải cứu cho Hoắc Tiểu Tiểu từ trong lòng ngực Hoắc Tùy Thành ngoài, “Được được được, không khóc, gia gia mang con đi nưi Lộc Minh giải sầu, nơi đó phong cảnh tốt, gia gia còn có một cái biệt thự lớn ở đó, chúng ta đi chơi hai ngày được không?”1

Hoắc Tùy Thành đang dạy con đột nhiên bị đánh gãy vẻ mặt khó chịu, “Ba……”

Gương mặt hiền từ một giây trở mặt, “Đừng có gọi ta! Ngay cả một đứa trẻ cũng không dỗ được, tôi thấy anh ngay cả oàm ba cũng không làm được! Ngày mai đi, bây giờ anh đi sắp xếp cho tôi.”

Hoắc Tùy Thành bị sai sử thập phần bất đắc dĩ, nhìn tiểu đáng thương trong lòng ngực Hoắc lão tiên sinh thút tha thút thít bị người khi dễ, hấp hối giãy giụa, “Ba, trẻ con không thể dạy như vậy……”

“Vậy thì ta nên dạy như thế nào? Tiểu Tiểu cũng không đến hai tuổi, cái gì cũng cũng không hiểu, cái người làm cha như chẳng lẽ còn cần con bé phải hiểu chuyện nghe lời?”

“……Được, con đi sắp xếp.”

Hoắc Tiểu Tiểu ghé vào trên vai Hoắc lão tiên sinh, hướng về phía bóng dáng Hoắc Tùy Thành đắc ý dào dạt thè lưỡi.

Hoắc Tùy Thành thình lình xoay người một cái, cái đầu lưỡi nhỏ kiêu ngạo ương ngạnh kia đã vừa vặn bị bắt gặp.

Hoắc Tiểu Tiểu vội nhắm mắt giả chết.

Hoắc Tùy Thành cũng chỉ nhướng mày một cái.

Nhóc con này phỏng chừng là thành tinh.

――――

Vùng duyên hải thành phố S, nơi nội thành phía đông, hai mươi năm trước vẫn còn chỉ là một cái làng chài nhỏ rách nát, trong hai mươi năm làng chài nhỏ nhanh chóng phát triển, thành viên khu lớn thứ hai thành phố S như hiện nay, mà phía đông, chính là núi Lộc Minh đã từng là cái làng chài nhỏ ngay cả thôn dân cũng không thèm tới.

Nhưng bây giờ đã trở thành địa điểm nóng bỏng tay mà giới trẻ đi du lịch tự túc vào mỗi cuối tuần.

Hôm nay là cuối tuần, ánh nắng tươi sáng, xuân phong ấm áp, là ngày tốt để những người bạn tốt ra ngoài dạo chơi ở ngoại thành.

Dưới chân núi Lộc Minh có một dòng suối nhỏ tự nhiên thanh triệt trên núi uốn lượn chảy xuống, không ít người ở bờ sông cắm trại, hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi khó có được.

Tới lúc gần giữa trưa, mùi hương thịt nướng lan tỏa giữa không trung.

Trên một chỗ đất trống ở bờ sông trải lên tấm thảm dã ngoại, năm sáu người trẻ tuổi ngồi trên dó nói chuyện phiếm, mấy cô gái thường thường cười đến hoa chi loạn chiến.*2

* Hoa đánh nhau=)))) cười hô hố ha há hay gì

“Thịt nướng xong rồi, mau lại đây ăn.”

Mấy người trên thảm đứng dậy, vây quanh quán thịt nướng ăn uống thỏa thích.

“Kĩ thuật nướng thịt của cậu không tồi, lần sau đến đây dã ngoại lần nữa, nhất định sẽ mang cậu theo.”

“Được, nhất định sẽ tới.”

“Lần sau cũng không biết còn có cơ hội hay không.”

“Tại sao lại nói như vậy?”

“Các cậu không biết sao? Một tháng trước tập đoàn Hoắc thị cùng tập đoàn Dịch Thị đạt thành hợp tác, không bao lâu sau sẽ khai phá núi Lộc Minh, nghe nói muốn đem nơi này xây dựng thành khách sạn nghỉ phép nhất lưu.”

“Cái này tôi có nghe nói, nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy, sao cậu biết được tin tức?”

“Một đồng nghiệp của tôi đi ăn máng khác ở Hoắc thị, hắn ta lộ ra, hơn nữa mấy ngưởi xem, căn biệt thự ở vịnh bên kia, giống như chính là Hoắc gia.”

Ánh mắt của mọi người theo đường núi hướng lên trên, một biệt thự to lớn giấu sau phong cảnh núi rừng tú lệ.

Đường núi truyền đến ô tô tiếng gầm rú, bờ sông hòn đá nhỏ rùng mình mà run rẩy, mấy người quay đầu nhìn hề phía âm thanh.

Xa xa nhìn lại, bốn chiếc xe ô tô màu đen theo thứ tự mà đi, dọc theo quốc lộ duy nhất của vùng duyên hải bao quanh núi, chậm rãi di chuyển vào căn biệt thự sâu trong núi kia.

“Đó là…… người của Hoắc gia?”

“Nhìn dáng vẻ thì hình như là vậy, ngày hôm qua đã nghe nói có người tới bên này quét tước, phỏng chừng là khách du lịch.”

“Chẹp, kẻ có tiền người ta nghỉ phép như vậy, người không có tiền nghỉ phép, như chúng ta vậy.”

“……”

Mấy người đi cắm trại dã ngoại dưới chân núi nói đúng, ngồi trong xe ngồi đích thật là đoàn người của Hoắc Tiểu Tiểu.

Vì để cháu gái đang lâm vào tự bế vui vẻ hơn một chút, Hoắc lão tiên sinh thúc giục Hoắc Tùy Thành quét tước chỗ biệt thự này, ngày hôm sau liền mênh mông cuồn cuộn mang theo người tới đây nghỉ phép.

Chiếc xe ngừng ở gara biệt thự.

“Tiểu Tiểu, chúng ta tới rồi, nhìn xem, có thích hay không này?”

Đi đường gần một giờ, Hoắc Tiểu Tiểu mơ màng sắp ngủ, đôi mắt cũng sắp không mở ra được, giống như không xương ghé vào vai Hoắc lão tiên sinh, nghe nói tới rồi, vừa mở mắt ra liền thấy, đập vào mắt là màu xanh lục tràn ngập, chứa gió biển ẩm ướt từ từ thổi tới, còn bí mật mang theo hơi nước từ giữa núi rừng tươi mát.

Phong cảnh đẹp như vậy, không khí tốt như vậy, Hoắc Tiểu Tiểu tinh thần chấn động, mệt mỏi trở thành hư không.

“Oa ――”

Hoắc lão tiên sinh cười, “Đã biết con thích.

Hoắc Tiểu Tiểu giãy giụa muốn xuống dưới, ở đây to như vậy

Đi dạo tại đình viên.

Căn biệt thự này có thể nói là xây ở trên vách đá, đối diện chính là biển rộng mãnh liệt, trước sân biệt thự tường vây cao trú, không nhìn thấy được cảnh tượng bên ngoài, phỏng chừng phải lên tới lầu hai của biệt thự mới có thể nhìn thấy biển rộng.

Hoắc Tiểu Tiểu muốn khó dằn nổi, “Muốn đi…… Muốn đi!”

“Muốn đi chơi?”

Hoắc Tiểu Tiểu gật đầu.

Hoắc lão tiên sinh quay đầu lại trừng mắt nhìn Hoắc Tùy Thành thật giống khách du lịch, thật không biết làm cha!

Biết rõ con gái không muốn ở gần, cũng không biết bồi dưỡng cảm tình cho tốt.

“Tùy Thành, trước anh mang Tiểu Tiểu đi thay quần áo, thay xong mang Tiểu Tiểu đi dạo quanh đây đi, đừng chạy lung tung.”

Hoắc Tiểu Tiểu giữa mày nhăn lại, cũng không muốn cùng ba ba hỗn trướng này đi chơi.

Hoắc Tùy Thành liếc mắt một cái nhìn lại đây, bắt được vẻ không tình nguyện trên mặt Hoắc Tiểu Tiểu, nhướng mày: “Được.”

Hắn vừa đi vừa nói chuyện: “Con mang Tiểu Tiểu đi dạo, ngài trước lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Nói xong khom người ôm Tiểu Tiểu lên, lên lầu thay quần áo xong xuôi mới xuống dưới.

Trước khi đi nghĩ nghĩ, lại cảm thấy đợi lát nữa nhóc con này chạy nhảy lung tung, phỏng chừng sẽ không nghe lời như vậy, lấy ra một sợi dây, một đầu buộc ở trên tay Hoắc Tiểu Tiểu, một đầu buộc ở trên tay mình.

Chờ sau khi Hoắc Tùy Thành ôm Hoắc Tiểu Tiểu rời đi, lão tiên sinh quay đầu lại nhìn căn biệt thự từ sau khi xây xong chưa bao giờ tới, cảm xúc vui mừng vừa rồi như trở thành hư không, nỗi ân hận tràn ngập trên mặt, trầm mặc đứng sừng sững ở trong đình viện hồi lâu, được Trần bá khuyên nhủ mới từ từ lên lầu.

Cùng lúc đó, Hoắc Tiểu Tiểu đang cùng ba ba hỗn trướng đi giải sầu tâm tình cũng không sao tốt nổi, dọc theo đường đi không nói một lời, cho tới khi đến bờ biển, Hoắc Tiểu Tiểu mới đá cẳng chân ý bảo Hoắc Tùy Thành đem buông mình xuống.

Hoắc Tùy Thành không yên tâm dặn dò cô, “Không được chạy loạn, có nghe hay không?”

“Biết rồi!”

Hoắc Tiểu Tiểu rải vừa nói xong liền chạy.

Nhưng sợi dây trên tay Hoắc Tùy Thành hạn chế phạm vi hoạt động của cô.

“Chậm một chút, đừng chạy!”

Hoắc Tiểu Tiểu bị bắt dừng chân tại chỗ nghiến răng nghiến lợi.

Đáng giận!

Sợi dây trong tay Hoắc Tùy Thành lôi kéo cô, cũng cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Biển trời một đường phương xa, một cô gái mặc váy màu đỏ nắm một cái kim mao ở trên bãi biển tùy ý chạy vội, trong tiếng sóng biển trung thường thường truyền đến tiếng cười ngào hấp dẫn sự chú ý của hai người.

Hoắc Tùy Thành liếc mắt một cái nhìn lại, tựa hồ có chút quen mắt.

Mãi cho tới khi cô gái đem kim mao đem đưa tới trước mặt hai người, Hoắc Tiểu Tiểu lúc này mới cảm giác có chỗ nào không đúng.

Cô nhìn cô gái trên tay lôi kéo một sợi dây đang dắt chú chó, lại nhìn sợi dây đang nắm trong tay Hoắc Tùy Thành.

Cùng một kiểu dáng, cùng một màu sắc.

Hoắc Tiểu Tiểu cùng Hoắc Tùy Thành hai mặt nhìn nhau, không nói gì.

“……”

Đây là…… Xích chó?2

Trái tim Hoắc Tiểu Tiểu đóng băng rồi.

Mẹ nó, vì sao?

Ba? Ông làm người không được sao!!!

Halooo mọi ngừiii <333 Sắp tới êm sẽ thì giữa kì nên chắc sẽ không ra thường xuyên được rồi( mà bình thường cũng có ra thường xuyên đâu=))))

Bàn luận về truyện một chút nhé, nói thật, sao khi edit xong thì em có cảm nhận là hơi có chút không thích Tiểu Tiểu. Một cô gái 18 tuổi rồi, sau khi xuyên vào thì thực sự lại như một đứa trẻ vậy, nhõng nhẽo, càn quấy. Tất nhiên là phải khiến người ta không nghi ngờ, nhưng một cô gái đi học hành mười mấy năm rồi nay lại vì giận dỗi không chịu học mà cảm thấy ấm ức, còn ỉ lại vào sự nuông chiều của người lớn mà bướng bỉnh. Em có xem qua một vài truyện khác cùng motip, cảm thấy các bé khác rất ngoan ngoãn đáng iu, nên thsu là hành vi của Tiểu Tiểu làm em hơi khó chịu. Nhưng thui, cta đọc truyện giải trí nên cũng không nên bắt bẻ quá, chúc mn đọc truyện vui vẻ nhaaa

Truyện convert hay : Nghịch Võ Đan Tôn
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi