Chương Trước/30Chương Sau

Dạy Baba Phản Diện Làm Người

Chương 5-2: Ba Ba! 2

Không chỉ có như thế, nhiệt độ cơ thể cũng theo thời gian trôi qua mà từng chút từng chút hạ xuống, hạ xuống cho đến nhiệt độ xuống đến bên trong phạm vi nhiệt độ của người bình thường.

Tình trạng cơ thể biểu hiện tốt đẹp, các khí quan cũng biểu hiện khỏe mạnh.

Thậm chí Hoắc Tiểu Tiểu sau khi mạnh mẽ uống một bình sữa liềm nằm ngáy o o.

Kết quả kiểm tra biểu thị không có việc gì.

"..." Cái này rất không khoa học!

Bác sĩ tham gia cứu giúp cảm thấy hoài nghi về nhân sinh.

Hoắc lão tiên sinh nơm nớp lo sợ đợi một đêm Hoắc lão tiên sinh nhẹ nhàng thở ra.

Chứng kiến màn chết đi sống lại Hoắc Tùy Thành tâm tình cực độ phức tạp.

"Hoắc tiên sinh, kỳ thật trên đời này có rất nhiều việc là không có cách nào dùng khoa học để giải thích, còn có rất nhiều bệnh y học đến nay chưa thể hoàn toàn chữa trị, bệnh của Hoắc tiểu thư tới kỳ quặc, nhưng tốt ở thân thể khỏe mạnh, thân thể khỏe mạnh so cái gì khác đều quan trọng hơn."

Bác sĩ dưới luân phiên truy vấn của Hoắc lão tiên sinh, còn kém đem mấy chữ "Làm người nha, còn sống là quan trọng nhất" nói ra.

Hoắc Tùy Thành toàn bộ hành trình không nói một lời, cái gì cũng không có hỏi, không hề nói gì, biểu tình kia phảng phất là một người râu ria.

Bởi vì hắn luôn có cảm giác mình bị người ta đùa giỡn.

Mà lại không quá giống là ảo giác.

Một đoàn người vội vội vàng vàng đi vào bệnh viện, lại trùng trùng điệp điệp rời đi.

Trở lại Hoắc Công quán, Hoắc lão tiên sinh rốt cục có thể ngồi xuống thở một ngụm.

"Tiên sinh, giờ không còn sớm, ngài trở về phòng nghỉ ngơi đi, Tôn tiểu thư kia đã có chúng ta chiếu cố."

Lão tiên sinh lớn tuổi, nhưng bôn ba đã hơn nửa ngày cũng không thấy vất vả.

"Không có việc gì, ta không mệt, đợi chút nữa lại về phòng nghỉ ngơi."

Nhớ tới chuyện ngày hôm nay, hắn lại cười.

"Lúc trước ông thầy tướng số kia nói Hoắc gia ta đã được định không có đời sau, quả nhiên là cái nói hươu nói vượn, cháu gái của ta ngày hôm nay trải qua tai nạn này, về sau nhất định có thể khỏe mạnh lớn lên!"

"Đều nói để ngài chớ tin những cái coi bói kia, ngài còn không nghe, cứ để ở trong lòng, lần này yên tâm chưa?"

"Yên tâm."

Hoắc lão tiên sinh cười cười, sau đó nhíu mày, "Bất quá hôm nay việc này thực sự rất kỳ quái, đứa nhỏ này bệnh tới đột nhiên, đi cũng đột nhiên..."

Trần bá cười nhìn Hoắc Tùy Thành, "Ta nhớ không lầm, Tôn tiểu thư là sau khi được thiếu gia ôm thì tỉnh lại, khả năng này là Tôn tiểu thư cảm nhận được thiếu gia lo lắng, cha con thân tình cho phép cũng khó nói."

Hoắc lão tiên sinh nghĩ nghĩ, gật đầu, cảm giác sâu sắc lời này nói không sai.

"Ngươi nói đúng. Tùy Thành, về sau mỗi ngày tan sở về nhà ở, Tiểu Tiểu còn nhỏ, nên ở cùng hắn nhiều."

Hoắc Tùy Thành giương mắt, "Ta đã quên nói với ngài, hai ngày nữa ta phải đi công tác."

"Đi công tác? Đi đâu?"

"Nước ngoài vừa cóhạng mục hợp tác lớn, ta phải đi qua quan sát."

"Nước ngoài? Kia phải đi bao lâu?"

"Nhanh thì một hai tháng, chậm thì năm, sáu tháng cũng khó nói."

Hoắc lão tiên sinh nhíu mày, "Ta mặc kệ ngươi đi bao lâu, bữa tiệc một trăm ngày của Tiểu Tiểu ngươi nhất định phải trở về!"

Hoắc Tùy Thành không dám tuỳ tiện đáp ứng Hoắc lão tiên sinh, hắn từ trước đến nay không làm mấy cái hứa hẹn vô vị.

"Ta sẽ cố hết sức."

Nói xong đứng dậy, lên lầu nghỉ ngơi.

Đi qua phòng của Hoắc Tiểu Tiểu bước chân hơi ngừng lại, cách cửa phòng mở ra một nửa đi đến nhìn thoáng qua.

Cái nôi đầu lóe lên hai ngọn đèn đêm màu da cam, bên giường bày biện hai con gấu bông nhỏ ngây thơ chân thành.

Đứa bé trên giường ngủ rất say.

——

Hoắc Tiểu Tiểu lúc nửa đêm bị đói mà tỉnh dậy, dì Triệu chăm sóc cô đút cho cô một lần sữa, Hoắc Tiểu Tiểu ăn uống no đủ có khí lực cùng bạn tốt Tiểu A thảo luận vấn đề phát sốt.

"Ta cảm thấy ngươi muốn chơi chết ta, cũng đã nắm giữ chứng cứ. Một người bình thường sốt tới bốn mươi hai độ, là muốn đốt chết ta sao?"

"Thực sự cũng đã đốt chết rồi."

"... Không phải muốn ta động thủ mới biết được ta văn võ song toàn?"

"Đừng nóng giận, ta đây là đang giúp ngươi, một kích đánh vào lòng người là tử vong, ngươi chết đi ở trong ngực của Hoắc Tùy Thành, lại ở trong ngực hắn sống lại, hắn mãi sẽ nhớ mãi mãi."

"..." Chết lại còn sống, tâm phải bao lớn mới có thể quên?

"Tốt xấu ngươi bây giờ đã không phải là cái cô con gái có cũng được mà không có cũng không sao kia nữa, nghĩ thoáng chút, ván này, chúng ta thắng!"

Hoắc Tiểu Tiểu mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cũng không thể không thừa nhận lời này không sai, nàng thấy ánh mắt Hoắc Tùy Thành nhìn nàng, xác thực không giống trước.

——

Tin tức Hoắc Tùy Thành xuất ngoại Hoắc Tiểu Tiểu biết được là từ miệng của chị bảo mẫu miệng chăm sóc cô, sau khi biết Hoắc Tùy Thành muốn xuất ngoại mấy tháng, mặt liền buồn thành trái khổ qua.

Thời gian ba năm vốn ngắn ngủi, lần này thật tốt, lại rút ngắn đi mấy tháng.

Hoắc Tiểu Tiểu mỗi ngày trừ ăn ra chính là ngủ dần dần bắt đầu Hàm Ngư (chắc là cá muối, chỉ những người lười giống từ trạch nữ thì phải:)), ngẫu nhiên bị ôm ra phơi phơi nắng, càng mặn hơn.

Bất quá sau khi Hàm Ngư, cô cũng không quên học tập lật bò lăn lộn, thành công trong vòng một tháng sau đó thuần thục xoay người.

Ba ba chưa có trở về.

Ba tháng nàng ngồi dậy, toàn bộ người Hoắc gia đưa nàng vây quanh đến bên trong ba vòng bên ngoài ba vòng.

Ba ba chưa có trở về.

Tám tháng học đi đường xong ( Đi đường quyền á=)))), Hoắc lão tiên sinh vì thế làm một bữa tiệc ba ngày ba đêm, tân khách đến yến tiệc dồn dập vây xem Tôn tiểu thư Hoắc gia một cái hành động vĩ đại này.

Nhưng... Ba ba vẫn không có trở về.

Sau khi tự học biết đi đường, Hoắc Tiểu Tiểu mỗi ngày vịn cửa đứng ở cửa ra vào nhìn ra bên ngoài, thời gian lâu dài, hai mắt vô thần, trên mặt là nét tang thương không phù hợp với tuổi của một đứa trẻ.

"Ba ba làm sao vẫn chưa trở lại, vì sao ngay cả gọi điện thoại cũng không có."

"Ta cảm thấy ta hiện tại giống như một oán phụ, đều sắp thành tượng trông cha."

"Tự tin chút, bỏ "Cảm thấy" đi, ngươi chính là như vậy!"

"..."

Chị Từ chăm sóc cô Tiểu Từ tỷ tỷ ở trước mặt cô cười tủm tỉm ngồi xuống, "Tiểu Tiểu, là muốn đi ra ngoài phơi phơi nắng sao? chị ôm em ra ngoài có được không?"

Hoắc Tiểu Tiểu trợn nhìn cái chị Tiểu Từ tỷ tỷ trẻ tuổi xinh đẹp nhỏ trước mặt này một chút.

Tiểu Từ tỷ tỷ là bảo mẫu Hoắc Tùy Thành lúc trước mời đến cùng dì Triệu cùng ở một chỗ chăm sóc cho cô, so với dì Triệu trẻ tuổi hơn, trình độ kiến thức cũng cao hơn dì Triệu.

Vì sao tìm cô ta đến đây?

Bởi vì Hoắc Tùy Thành cho rằng đứa bé cần được học tập đến từ nhỏ mà tốt lên, hoàn cảnh giáo dục ngôn ngữ rất quan trọng.

Là lấy, Tiểu Từ tỷ tỷ luôn ở trước mặt cô nói Anh văn dạy ngữ văn, mỗi ngày ôm cô chỉ vào con Golden Retriever trong nhà nói: "dog."

Tiểu Từ tỷ tỷ tới chiếu cố cô ngày đầu tiên cô liền biết cái người Tiểu Từ luôn ở trước mặt cô tự xưng là tỷ tỷ này mang tâm tư gì, bất quá chỉ là coi trọng Hoắc gia cùng Hoắc Tùy Thành mà thôi.

Tâm tư muốn ngủ với Hoắc Tùy Thành rõ rành rành.

Tự xưng là tỷ tỷ, lại muốn làm mẹ kế, là muốn cùng cô kết nghĩa kim lan, hay là muốn nhập chủ Đông cung?

"Tiểu Tiểu có phải là muốn theo Thành?"

"..."

"Yên tâm, khi em tròn một tuổi, Tùy Thành nhất định sẽ trở lại."

Hoắc Tiểu Tiểu nổi da gà một chỗ, há mồm làm cái dáng nôn mửa.

Tiểu Từ tỷ tỷ có chút hoảng, "Tiểu Tiểu, có phải là ăn cái gì buồn nôn rồi không?"

Hoắc Tiểu Tiểu: Không ăn, nhìn thấy.

"Tiểu Tiểu, đến chỗ gia gia nào." ( Mọi người muốn để là ông nội hay là gia gia thì hợp?)

Nghe được Hoắc lão tiên sinh, Hoắc Tiểu Tiểu vui vẻ ra mặt, nện bước hai cái chân nhỏ ngắn béo ị vui vẻ chạy tới chỗ Hoắc lão tiên sinh.

Lão tiên sinh từ ái ngồi xuống ôm lấy cô, "Hai ngày nữa Tiểu Tiểu của chúng ta sẽ đầy một tuổi, ba ba cũng sẽ về tới tham gia tiệc tròn tuổi củaTiểu Tiểu, con có hài lòng không?"

Hoắc Tiểu Tiểu sững sờ, hai mắt tỏa sáng, vui vẻ ra mặt gật đầu.

Bây giờ đăng thì có ai vote không nhỉ~~ Nhìn mọi người kêu quá với nhìn lượt vote hôm nay lại muốn đăng ý:))))

Nhưng mà lúc tui xem thì cái hôm đăng nhiều chương cùng lúc thì lại giảm vote, lần này còn vậy là tui dỗi áaaa:))

Truyện convert hay : Thần Đế Trở Về
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi