Chương Trước/237Chương Sau

Đế Hoàng Tôn

Chương 234: Liên Minh

Một khu rừng nguyên thủy âm u hắc ám, những tàn cây rậm rạp che kín không gian, nhưng lại không mang theo vẻ xanh tươi đầy sức sống, mà tràn ngập lạnh lẽo quỷ dị. Sắc thái khu rừng này khiến người ta dễ sởn gai ốc.

Trên bầu trời, một đoàn người lặng lẽ ngự không phi hành. Nổi bật nhất trong đó là một gã thanh niên trẻ tuổi, vô cùng anh tuấn, nếu có một gã nam tử khác ở đây hẳn sẽ rất ghen tị. Đương nhiên không phải ghen tị vì nhan trị của hắn, mà những người xung quanh hắn, toàn bộ đều là mỹ nữ cả, quả là diễm phúc tề thiên.

Tuy nhiên đó chỉ là nhận định của người ngoài cuộc không hiểu chuyện, chứ bản thân Việt thì đang có chút chán ngấy, vì đã phi hành nửa ngày rồi mà vẫn chưa gặp được di tích nào.

- Các vị mỹ nữ, đã từng có trường hợp nào mà vào Linh Địa nhưng không thu được gì chưa vậy?

Hắn khẽ ngáp một cái, rồi lên tiếng hỏi. Một thiếu nữ nhoẻn miệng cười tươi như hoa trả lời hắn:

- Đương nhiên là có, thậm chí không ít! Nhưng so với những kẻ phải bỏ mạng vì di tích thì đã may mắn hơn rất nhiều rồi!

Nữ tử này tên là Xuân Hoa, là người ít tuổi nhất trong đám đệ tử hạch tâm của Ly Kiếm Môn, nhưng tu vi đã đạt tới Hỗ Căn hậu kỳ, phóng mắt khắp Mê Linh Vực thì thiên phú của nàng cũng thuộc hạng nhất nhì.

Du Lan khẽ thở dài nói:

- Tranh giành di tích mà giết nhau, khi tham gia Tây Vực Yêu Chiến làm sao có thể đạt thứ hạng cao?

Du Thanh nghe vậy thì hừ lạnh:

- Không biết tự lượng sức mình, dù tham gia Tây Vực Yêu Chiến cũng chỉ là gánh nặng mà thôi!

Du Lan không giống các sư muội khác sợ đại sư tỷ một phép, đã không đồng ý thì lập tức phản bác:

- Tỷ không thể nói thế được, thêm một tu giả Bước thứ hai chính là thêm lực lượng. Mười Hỗ Căn giả cũng là một nguồn lực không ai dám coi thường!

Việc hai tỷ muội họ Du tranh cãi là chuyện như cơm bữa, đám sư muội không ai dám xen vào, dù là Chu Linh cũng không ngoại lệ. Nhưng ở đây có người không phải là đệ tử Ly Kiếm Môn, không e ngại cái uy của đại sư tỷ và nhị sư tỷ.

- Các mỹ nữ, mau nhìn xem, kia phải chăng là mootjd dám người đen đủi sắp phải bỏ mạng lại Linh Địa?

Đám nữ tử lập tức nhìn theo hướng tay của Việt, chỉ thấy phía xa truyền tới những chấn động, ngưng tụ linh lực vào song nhãn mới thấy thấp thoáng một chiến trường không lớn nhưng vô cùng kịch liệt.

Một nhóm thanh niên đang bị mấy đoàn người khác vây công, tuy nhiên khí thế vẫn hết sức quyết liệt không hề rơi vào thế thượng phong. Có điều đèn rồi cũng cạn dầu, không biết thế cân bằng có thể kéo dài bao lâu.

- Là Lưu Kiếm Môn!

Đám nữ tử Ly Kiếm Môn nhanh chóng nhận ra thân phận của những kẻ đáng thương đang bị vây công.

- Lý Lăng, nếu còn không khai ra manh mối di tích, ngày hôm nay Lưu Kiếm Môn sẽ toàn diệt!

Một trong những kẻ cầm đầu nhóm người vây công lên tiếng đe dọa. Thực lực kẻ này không ngờ cũng đạt đến Tiêu Trưởng viên mãn. Nhưng câu nói vừa rồi của hắn mới khiến người khác chú ý.

Việt nhìn đám người Lưu Kiếm Môn đang chật vật chống đỡ, không khỏi cảm thấy khôi hài. Hắn đi suốt nửa ngày không gặp được thứ gì, còn đám người này nắm được manh mối di tích nhưng lại bị phát hiện, không hiểu là may mắn hay xui xẻo nữa.

Hay đây chính là trong cái rủi lại có cái xui mà truyền thuyết vẫn nhắc đến?

- Lục Viễn, đừng tưởng Lưu Kiếm Môn ta dễ xơi!

Thanh niên tên Lý Lăng hiển nhiên không dễ dàng dao động, thanh trường kiếm trong tay huy vũ, tạo thành vô số những đợt kiếm khí mềm mại như sóng nước, tầng tầng lớp lớp đánh ra xung quanh.

- Gian ngoan mất linh!

Một thanh niên có vẻ là đứng đầu một nhóm khác nghe vậy thì hừ lạnh, đang định công kích thì đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía xa. Cử động của hắn khiến trận chiến quyết liệt cũng phải tạm dừng.

- Lý Lăng, không ngờ ngươi cũng rơi vào tình huống này! Có muốn hợp tác với Ly Kiếm Môn bọn ta không?

Thanh âm trong trẻo mà lạnh lẽo vang lên, Du Thanh dẫn đầu chậm rãi hạ thân xuống, ánh mắt có chút châm chọc nhìn Lý Lăng.

Việt khẽ nhíu mày, cảm giác được mối quan hệ giữa hai thế lực này có vẻ không tốt. Lưu Kiếm Môn cũng thuộc về Lưu Ly quốc, lẽ ra tiến vào Linh Địa phải cùng hợp sức với nhau mới phải.

- Ly Kiếm Môn các ngươi cũng muốn chia một chén canh sao?

Lý Lăng mày kiếm giương lên, ý chí bất khuất xông thẳng lên trời cao. Kiếm pháp của hắn mềm mại như lưu thủy, bao la như đại dương, nhưng ý chí thì đúng là một kiếm khách truyền thống.

Du Thanh cười lạnh, hai thế lực như nước với lửa, còn muốn ta giúp hay sao, nhưng đang muốn lên tiếng thì đã bị ngăn cản.

- Du mỹ nữ, xin hãy vì đại cuộc!

Việt ở bên đã sốt ruột lắm rồi, mãi mới gặp được manh mối di tích, không thể để đám nữ nhân này phá hỏng được. Nhìn qua đã thấy tên họ Lý này chỉ thích mềm không thích cứng, nên vội vã mở miệng ngăn cản.

Lý Lăng lúc này mới phát hiện ra có một gã thanh niên đi cùng đám mỹ nữ Ly Kiếm Môn, trông có vẻ rất giống tiểu bạch kiểm được bao nuôi. Có điều đối phương dám lên tiếng, hiển nhiên không phải trai bao rồi.

Người khác không biết chứ Chu Linh thì biết rõ vị này luôn có những kiến giải rất hay, vì thế quay sang hỏi:

- Độc Tự công tử có ý gì hay?

Việt nhìn về phía Lý Lăng, cười nhạt:

- Lý huynh, cứng quá thì gãy! Ngươi là lĩnh đội, nếu hôm nay vì chút manh mối di tích mà để những thiên tài kiệt xuất nhất của Lưu Kiếm Môn phải bỏ mạng, vậy thì tương lai tông môn vài chục năm tới sẽ do ai gánh vác? Lẽ nào để những đệ tử còn chưa tiến vào Bước thứ Hai gánh vác?

Thanh âm của hắn rất nhẹ nhàng, tràn ngập cảm giác thân thiết, lo nghĩ cho đại cuộc thiên hạ, dùng Song Ngư Ấn khuếch tán, mỗi câu mỗi chứ như ma chú lẩn quẩn trong đầu của Lý Lăng.

- Ngươi chính là tội nhân của Lưu Kiếm Môn!

Cuối cùng hắn chốt một câu, như cái búa gõ vào đầu khiến Lý Lăng choáng váng. Đúng vậy a, nếu chỉ vì một mảnh di tích mà khiến đám sư đệ bồi táng theo, hắn xuống suối vàng còn mặt mũi nào gặp lại các vị tổ sư.

- Lý Lăng, tiểu tử này nói đúng đấy, tốt nhất là giao manh mối di tích ra đây, mọi người cùng vui, nếu không đừng trách bọn ta!

Một gã đầu lĩnh khác cười lạnh, lên tiếng dọa nạt, nhưng Việt thì hận không thể cho hắn mấy cái vả. Đã phải dùng tình cảm và trách nhiệm để đả động, mà tên ngu ngốc này lại phá ngang. Quả nhiên Lý Lăng ánh mắt lại trở nên cương quyết, nhìn về phía Việt hỏi:

- Vậy ngươi nói xem, thâm là một kiếm khách, lẽ nào vì sợ chết mà phải nhún nhường sao?

- Không phải nhún nhường, mà là hợp tác!

Việt khẽ lắc đầu. Hắn vốn định cả làng đều vui, nhưng lại bị tên kia phá đám, giờ chỉ còn cách bỏ ra chút sức lực mà thôi.

- Bằng hữu Lý Lăng, Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn đều thuộc về Lưu Ly Quốc, tiến vào Linh Địa nên cộng đồng tiến thoái mới phải! Ngươi nghĩ sao nếu chúng ta hợp sức đánh lui đám người này, sau đó cùng tiến về di tích?

Toàn bộ tu giả ở hiện trường nghe vậy thì đồng loạt biến sắc. Đám người đang vây công thì không muốn xuất hiện thêm biến số, còn đệ tử Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn, hiển nhiên chưa từng nghĩ đến chuyện hợp tác với nhau.

- Các vị, tại hạ không rõ hai thế lực có quan hệ gì, nhưng Linh Địa hiểm nguy rình rập, tồn tại vô số thế lực mạnh mẽ, không nên bài xích nhau! Oán thù giữa hai thế lực chỉ là việc nhà, không thể sánh với vinh nhục quốc gia!

- Tiểu tử, câm miệng cho lão tử!

Thanh niên Lục Viễn hét lớn, một cỗ uy áp cuồn cuộn ập tới, thế nhưng chưa chạm được tới lông tóc của Việt thì đã bị tiếng hừ lạnh của Du Thanh đánh tan.

- Lý Lăng, mặc dù bản cô nương rất ghét ngươi, nhưng Độc Tự công tử nói không sai!

Lý Lăng mày kiếm giãn ra, hắn mặc dù cố chấp nhưng không ngu, tình thế trước mắt nếu muốn giữ mạng cho đám sư đệ đồng thời bảo toàn được tôn nghiêm, chỉ có cách hợp tác với Ly Kiếm Môn. Còn cái gì mà vinh nhục quốc gia hắn không hề quan tâm.

- Được! Ta Lý Lăng tuyên bố, trong Linh Địa, Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn đạt thành hiệp nghị, tạm thời hợp tác!

Thanh âm của Lý Lăng chậm rãi vang lên, Du Thanh cũng ứng tiếng đáp lời, một liên minh lâm thời được thành lập tại chỗ.

Chương Trước/237Chương Sau

Theo Dõi