Saved Font

Trước/60Sau

Đệ Nhất Tà Quân

Chương 10: Động Thiên

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Sally

‘Đông’ thanh âm vang lên, một bóng người xẹt qua giữa không trung, thẳng hướng vào trong đài nước, tạo thành khối bọt nước.

‘Phốc…’ một cái đầu nhỏ nhẹ nhô lên, phun ra một ngụm to nước, tạo lực hướng phía trước bơi đi.

Quân Tà ngồi ở bên hồ, lắc lắc đầu, ngẩng đầu nhìn khe hở hẹp trên vách núi đá đối diện, chửi nhỏ một tiếng: “Dựa vào, cái sơn động quỷ dị này thế nhưng thiết lập tại lưng chừng núi.”

Nàng như thế nào cảm thấy, từ lúc trọng sinh tại trên người Nam Cung Quân Tà, nàng luôn gặp những chuyện xui xẻo, không hay ho chút nào a! Đầu tiên là bị phân chim đập hôn mê (Sally: haha ta chết cười vì nguyên nhân bất tình này của Tà a), tiếp theo cũng rất mất mặt vì đau mà ngất xỉu, hiện tại ngay cả muốn tiến vào cái sơn động lại phải lội vào trong nước, chẳng lẽ là ông trời cảm thấy nàng kiếp trước quá mức ‘người người oán trách’, cho nên hiện tại đem nàng làm thành bộ dáng này?

Nàng như thế nào cảm thấy, từ lúc trọng sinh tại trên người Nam Cung Quân Tà, nàng luôn gặp những chuyện xui xẻo, không hay ho chút nào a! Đầu tiên là bị phân chim đập hôn mê (Sally: haha ta chết cười vì nguyên nhân bất tình này của Tà a), tiếp theo cũng rất mất mặt vì đau mà ngất xỉu, hiện tại ngay cả muốn tiến vào cái sơn động lại phải lội vào trong nước, chẳng lẽ là ông trời cảm thấy nàng kiếp trước quá mức ‘người người oán trách’, cho nên hiện tại đem nàng làm thành bộ dáng này?

Hừ hừ, vọng tưởng, ta là Quân Tà, vô luận là kiếp trước, hay là kiếp này, vận mệnh của ta cho tới bây giờ chỉ có ta chính mình có thể nắm giữ, giết người sát phật, cũng chỉ có ta nắm trong tay sinh tử của người khác, mà không phải người khác đùa bỡn vận mệnh của ta! Ngửa đầu nhìn trời, đuôi lông mày Quân Tà giương lên, hai tròng mắt sáng rọi lóng lánh, một cỗ khí chất cuồng bá vương giả tự trong thân thể nho nhỏ của nàng phát ra, cổ khí thế đó, cho dù ướt sũng bộ dáng chật vật, cũng đủ để làm cho thiên địa lâm vào thần phục. Một trận lạnh gió thổi qua, nhất thời làm cho thân thể vương giả rùng mình một cái, chà xát cánh tay, các miệng vết thương trên người liên tiếp bị nàng ép chặt lại đau lên, phỏng chừng cũng chỉ có người giống như nàng vậy, không yêu, không tiếc thân thể chính mình mà một lần ba bận ép buộc chính mình.

Sờ tay vào ngực, xuất ra bình dược Mạc Lăng Tịch lưu cho nàng, theo thói quen như trước kề mũi ngửi ngửi, xác nhận không vấn đề gì, rất nhanh đem quần áo trên người còn có băng vải cởi ra hết không còn một mảnh, lộ ra thân thể vô cùng thê thảm, cũng không có vì tại vùng hoang vu dã ngoại cả người trần truồng mà không cảm thấy ngượng ngùng, tuy rằng nàng hiện tại chỉ có mười hai tuổi, bất quá đó chỉ là thân thể hiện tại, tâm hồn của nàng cũng lớn hơn vài phần , bất quá cho dù là thân thể kiếp trước, phỏng chừng cũng là bất đồng, không phải nàng không muốn cởi ra, mà là nàng căn bản không biết cái này cởi như thế nào? Bận rộn một hồi, rốt cục mới đem dược lần nữa bôi toàn thân, chỉ có phía sau lưng có như thế nào cũng với không tới, con ngươi đen chuyển động vài cái, trực tiếp đem thuốc trị thương làm thành dạng nước rồi đổ lên lưng, loay hoay một hồi, mới hoàn toàn tốt hết, động tác thuần thục một lần nữa cột chắc băng vải. Cầm lấy quần áo bên cạnh rất nhanh mặc vào, Quân Tà đem bình dược thu nhập vào trong lòng, đứng dậy, bắt đầu nhìn quanh bốn phía, đôi mắt đen lập tức trừng lớn, sợ hãi than, trực giác chính mình là đến nhân gian tiên cảnh, không thể tưởng được cái sơn động âm trầm, quỷ dị kia phía sau lại là một động thiên khác.

Chỉ thấy đập vào mắt là vực cốc đẹp đến làm người ta hít thở không thông, bốn phía đều là núi, cao ngất thẳng tắp thiên không, dòng suối trong suốt không thấy đáy, lẳng lặng chảy xuôi dưới ngọn núi, trước dòng suối là dãy hoa hải xinh đẹp, thi nhau khoe sắc, mà để cho nàng ngạc nhiên là, trong biển hoa được phân chia ra hơn mười cái dược điền, chung quanh dược hương nồng đậm mùi hoa.

“Đông trùng hạ thảo, mê điệp hương, thất tinh thảo, ngân liên hoa…” dược hương tràn ngập trong không khí, Quân Tà đi về phía trước, nói ra hàng loạt danh dược hương bên trong, hai tròng mắt dần dần tỏa sáng, ngữ khí cũng càng ngày càng hưng phấn.

Đi đến bên trong hoa hải, hưng phấn đến sắp khoa chân múa tay vui sướng, Quân Tà lại dừng cước bộ, có chút suy nghĩ nhìn chằm chằm vào một loại hoa kiều diễm ướt át phía trước, nếu nàng nhớ không lần thì đó là hoa Vô Danh.

Đi đến bên trong hoa hải, hưng phấn đến sắp khoa chân múa tay vui sướng, Quân Tà lại dừng cước bộ, có chút suy nghĩ nhìn chằm chằm vào một loại hoa kiều diễm ướt át phía trước, nếu nàng nhớ không lần thì đó là hoa Vô Danh.

Một mảnh hoa này, ngay cả nàng người biết rõ các loại hoa cỏ cây cối khắp thiên hạ, cũng c1o loài nàng chưa từng gặp qua, thân đứng thẳng, thân củ dài rộng chất thịt, hình diệp trứng, lục sắc, cuống hoa sinh diệp, cao hơn diệp tùng, đóa hoa có 4 phiến, mỗi phiến một loại màu sắc khác nhau, kết hợp tạo thành một loại hài hòa khó có được, , tản ra mùi thơm nồng đậm lại làm cho người ta không tự giác đã nghĩ tới gần nó, hấp thu hương thơm của nó.Chẳng qua, dùng hoa xinh đẹp như vậy để làm đẹp dược điền thật đúng là điều chưa hề thấy, mới nghe lần đầu a!

Hai mắt Quân Tà linh động vòng vo mấy vòng, lui về phía sau từng bước, cẩn thận quan sát, không bao lâu, một con bướm sắc thái sặc sỡ nghe mùi hoa mà đến, vừa dừng lại trên đóa hoa, theo đó đóa hoa liền tản mát ra một bột phấn mà mắt thường khó có thể phát hiện đem con bướm vây trụ, nhất thời, con bướm đó như là bị kim đâm đột nhiên bay lên cao, sau đó có vô số ruồi bọ không ngừng tại không trung xoay quanh, chuyển chuyển liền hóa thành bột phấn biến mất tán trong thiên địa.

“Chậc chậc, cổ nhân nói không sai, hoa càng mỹ càng độc!” Thấy một màn này mà cảm thán, Quân Tà chậc chậc nói, cũng không vì giật mình ngoài ý muốn mà biến sắc, hai tròng mắt chớp động trí tuệ, tay phải vuốt cằm, tay trái nâng khửu tay, cước bộ vừa chuyển, liền vây quanh hoa hải lững thững đi.

Thẳng đến chỗ rẽ vây quanh hoa hải dạo qua một vòng mới ngừng lại, môi đỏ mọng khinh câu, đuôi lông mày khẽ động, kiêu ngạo cười: “Trận pháp nho nhỏ, há có thể làm khó được bản thượng tướng.” Nói xong, chỉ thấy nàng giơ tay phải lên, chân sải bước, liền hướng tới đóa hoa kịch độc kia đi qua, mắt thấy thân mình nho nhỏ muốn kề đến ‘Độc hoa’, nhưng mà chuyện kỳ dị cứ như vậy đã xảy ra, nàng vừa tới gần, đó ‘Độc hoa’ trước mắt tựa như có ý thức tự động dời về hai bên, lộ ra một thước rộng không thể tả.

Giương môi cười, Quân Tà giống như vương giả giá lâm, quẹo trái rẻ phải, thoải mái mà xuyên qua biển độc hoa, nơi đi qua, ‘Độc hoa’ liền tự động tránh đường làm cho nàng thoải mái thông qua, tuyệt không đụng tới nàng một chút nào. Rất nhanh đã đến trung tâm biển hoa, nơi đó có hơn mười cái dược điền đập vào mắt, thấy rõ rành mạch dược điền trong này cơ hồ tất cả đều là dược thảo trên trăm năm, Quân Tà nhịn không được nhanh chóng đi qua, đứng tại trung tâm dược điền, tay nhỏ bé chống nạnh, ngửa đầu cười to: “Ha ha, vận khí của ta thật sự quá tốt, thế nhưng ngoài ý muốn phát hiện một cái bảo địa như vậy, có dược thảo trân quý thế gian khó tìm, hơn nữa bản thượng tướng đối với y dược biết rõ, trong một tháng ít nhất có thể đem khối thân thể hư nhược này điều trị tốt bảy tám phần, trùng tu sóng não cũng không tệ a.“

Giương môi cười, Quân Tà giống như vương giả giá lâm, quẹo trái rẻ phải, thoải mái mà xuyên qua biển độc hoa, nơi đi qua, ‘Độc hoa’ liền tự động tránh đường làm cho nàng thoải mái thông qua, tuyệt không đụng tới nàng một chút nào. Rất nhanh đã đến trung tâm biển hoa, nơi đó có hơn mười cái dược điền đập vào mắt, thấy rõ rành mạch dược điền trong này cơ hồ tất cả đều là dược thảo trên trăm năm, Quân Tà nhịn không được nhanh chóng đi qua, đứng tại trung tâm dược điền, tay nhỏ bé chống nạnh, ngửa đầu cười to: “Ha ha, vận khí của ta thật sự quá tốt, thế nhưng ngoài ý muốn phát hiện một cái bảo địa như vậy, có dược thảo trân quý thế gian khó tìm, hơn nữa bản thượng tướng đối với y dược biết rõ, trong một tháng ít nhất có thể đem khối thân thể hư nhược này điều trị tốt bảy tám phần, trùng tu sóng não cũng không tệ a.“

Vì thế, nắng dương quang hạ, trong to biển hoa như vậy, một thân ảnh nho nhỏ giống như chú ong mật chăm chỉ xuyên qua ruộng dược, nơi đi qua, một gốc cây kỳ hoa dị thảo bị bắt nhập trong túi, quả thực chính là thổ phỉ a!

Thực hiển nhiên, cái thổ phỉ này hưng phấn tựa hồ hoàn toàn không có ý thức được, một đại phiến bảo địa như vậy rõ ràng chính là được tỉ mỉ trồng mà không phải hoang dại, bất quá, coi nàng thông minh như vậy nhưng chuyện rõ ràng, đơn giản như vậy cũng bị bỏ qua không để ý đến!

Thật không biết, thời điểm chủ nhân làm ra núi nhỏ này phát hiện dược thảo trân quý chính mình tỉ mỉ trồng phát hiện một mãnh trống rỗng, sẽ biểu tình như thế nào?

Trước/60Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ẩn Hôn Ngọt Sủng: Đại Tài Phiệt Tiểu Kiều Thê