Saved Font

Trước/60Sau

Đệ Nhất Tà Quân

Chương 13: Huynh Muội

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Sally

Xem nàng không chút nào ngượng ngùng sờ tới sờ lui trên mông hắn, Nam Cung Quân Dương đã muốn phi thường khẳng định, nàng không có cái ý thức này.

“Rất đau?” Cơ hồ đem toàn bộ bình thuốc mỡ đều bôi trên mông của hắn, Quân Tà thế này mới ngẩng đầu, thấy khuôn mặt Nam Cung Quân Dương đã giống như trứng gà nấu chín, hai mắt ngập nước, còn… Cắn môi, không khỏi làm nàng nhớ tới hai chữ ‘Tiểu chịu’, ‘Tiểu chịu’ đang dụ dỗ người khác a. (Sally: Chịu ở đây là cam chịu, nhưng ta ko biết thay từ gì cho hai từ này cho hay nên để nguyên văn)

Mày nhíu lại khó có thể phát hiện, Quân Tà cầm bình dược để tới ngửi ngửi, không có khả năng xảy ra sai sót a! Bình ‘Sinh cơ cao’ này là nàng dùng hơn mười loại dược thảo trân quý tinh luyện mà thành, trừ bỏ thuốc cực phẩm trị liệu ngoại thương, còn có một đặc điểm lớn nhất chính là mặc kệ ngươi bị nhiều trọng thương như thế nào, khi bôi thuốc sẽ không có bất luận cảm giác đau gì, nhưng mà…

“A! Không đau a!” Nam Cung Quân Dương lúc này mới phát hiện trên mông của hắn đã được bôi một tầng thuốc mỡ, lạnh lạnh, phi thường thoải mái.

Nhìn một chút, vừa mới còn ủy khuất giống như nàng dâu nhỏ có hai tròng mắt lòe lòe tỏa sáng, sáng quắc nhìn chằm chằm bình sứ men xanh trong tay Quân Tà.

Buồn cười nhìn người nào đó như trẻ con, ánh mắt hồn nhiên, tay Quân Tà giơ lên từ trong lòng lại lấy ra một lọ khác giống bình sứ men xanh như đúc, đưa cho Nam Cung Quân Dương nói: “Đây là ‘Sinh cơ cao, đối với trị ngoại thương có đặc hiệu, ngươi giữ đi!”

Vui mừng tiếp nhận bình sứ, Nam Cung Quân Dương vừa thưởng thức bình sứ vừa không chút để ý mở miệng nói: “Oa, lợi hại như vậy, ‘Sinh cơ cao’ này là cái gì, ngươi là từ đâu lấy đến? Hảo thần kỳ a! Của ta… Lập tức sẽ không đau.”

Người này tuyệt đối là tiểu cường có năng lực tự khôi phục rất mạnh đi, vừa mới còn bày một bộ dáng như thế, giờ lập tức liền như ánh mặt trời tỏa nắng.

Người này tuyệt đối là tiểu cường có năng lực tự khôi phục rất mạnh đi, vừa mới còn bày một bộ dáng như thế, giờ lập tức liền như ánh mặt trời tỏa nắng.

Nhìn hắn như vậy, nghi vấn Quân Tà chôn trong lòng cứ như vậy hỏi ra miệng: “Vì sao che chở ta như vậy, ngay cả mệnh đều có thể không cần?“

Bị đánh năm trăm trượng, phế công lưỡng đoạn, cấm đoán một năm, này đối với một người tu võ mà nói là loại hình phạt nặng cỡ nào a! Huống chi còn có một tháng xử phạt chưa dứt, nàng thực khó có thể lý giải, nguyên nhân hắn làm như vậy, phải biết rằng, nhân tình lạnh nhạt, ở thế giới tương lai ngay cả là huyết nhục cốt thân, mọi người cũng vứt đi, không cần quản người khác như thế nào.

Mà nàng cũng luôn luôn cho rằng đây là chân lý, bảo hộ không được chính mình, bệnh tật thương tàn gặp diêm vương, đó là ngươi vô dụng, cho dù có cái gọi là thân nhân, người yêu, bạn bè cũng không có cái nghĩa vụ này, vô năng thanh toán cho ngươi.

Nhưng là, Nam Cung Quân Dương lại phủ định cái nhân tri này của nàng, đối với nàng mà nói, nàng cùng Nam Cung Quân Dương chẳng qua là người xa lạ trong thân thể có lưu một phần tư huyết dịch giống nhau, nhiều lắm so với người xa lạ quen thân chút thôi.

Nhưng mà hắn cũng không phải như vậy, đối với một cái ‘Vô diệm phế củi’, lại là sỉ nhục gia tộc, của hắn duy hdưới sự bảo hộ của hắn cũng chỉ có thể vì hắn mang đến nhục nhã, phiền toái, mà không có bất luận chỗ tốt gì, nhưng ngay tại dưới tình huống này không có lợi ích gì, không ai tình nguyện, hắn vẫn là khắp nơi che chở nàng, thương tiếc nàng, lần này lại không muốn sống vì nàng thay nàng ‘Gánh tội’, cảm tình như vậy, đối với nàng mà nói, là không thể tưởng tượng.

“Vì sao? Bởi vì ngươi là muội muội ta a!” Nam Cung Quân Dương cười sáng sủa, hai tròng mắt hữu thần tỏa sáng, duỗi tay ra, muốn vỗ vỗ đầu muội muội ngốc này của hắn, nhưng thân thể quá yếu khó có thể nâng lên, đôi bàn tay lớn của hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé, nhếch miệng nói: “Làm huynh muội có kiếp này không thể biết được kiếp sau, vô luận bần cùng hoặc giàu có, vô luận khỏe mạnh hoặc tật bệnh, thậm chí vô luận thiện ác, làm huynh trưởng nên vì đệ muội mở rộng một mảnh trời, đây là cốt nhục tình thân, mỗi người cũng không thể bỏ qua cốt nhục thân tình.”

Nói tới đây, trên mặt Nam Cung Quân Dương đó như thần quang kiêu dương ấm lòng người lại ảm đạm đi, đúng vậy! Cốt nhục thân tình không thể bỏ, nhưng vì sao, ca ca của hắn, huynh đệ tỷ muội khác của hắn vì ích lợi, vì tranh cái hư danh vô dụng mà không để ý tới tình huynh đệ tỷ muội, âm mưu dương mưu, trêu đùa bất diệc nhạc hồ, thậm chí cả mạng người cũng không để vào mắt, mà phụ thân của hắn, càng đáng buồn a! Đều là nhi tử, nhưng bởi vì hắn là thứ xuất, cho nên mặc dù thiên phú của hắn so với ca ca tốt hơn, vẫn như trước không chiếm được một cái liệc mắt của ông, thậm chí hắn bị coi là cản trở con trai trưởng, trở nên nổi bật chính là cái gai trong thịt.

Cảm thấy bàn tay ấm áp bao vây lấy bàn tay mình có chút cứng ngắc, Quân Tà đang suy tư về câu nói kia của Nam Cung Quân Dương kỳ quái ngẩng đầu, thấy trên mặt hắn mịt mù cực nhanh tán đi, như sau mưa trời lại sáng, nở rộ như ánh mặt trời: “Hai năm trước, thời điểm ngươi nhu nhược đơn bạc, sợ hãi bảo ta tiếng lục ca, ta liền đối với chính mình nói, mặc kệ về sau phát sinh bất luận cái gì, ngươi, Nam Cung Quân Tà, chính là muội muội cả đời Nam Cung Quân Dương ta yêu thương, vì muội muội ngay cả chính mình mất đi tính mạng thì có là cái gì đâu!“

Nam Cung Quân Dương nói không sao cả, Quân Tà lại nghe thấy được sự chân thành vô cùng trong đó, giống như thưởng thức tình cảm của hắn, lại giống như để ý loại thân tình ở sâu trong nội tâm mình.

Nam Cung Quân Dương nói không sao cả, Quân Tà lại nghe thấy được sự chân thành vô cùng trong đó, giống như thưởng thức tình cảm của hắn, lại giống như để ý loại thân tình ở sâu trong nội tâm mình.

‘Bang bang bang…’ ba tiếng mõ trúc thanh thúy vang lên, cửa Tư Qua viện lại nổi lên một trận gió, làm cho trong lòng hai môn thần (người giữ cửa) cường tráng lạnh rung, nhìn nhau liếc mắt một cái, miệng mím lại, lẩm bẩm niệm cái gì đó.

Ra Tư Qua viện, Quân Tà cũng không vội về phòng, mà thân ảnh đạp trúc bay vọt một cái, dừng lại tại một mái hiên, tâm sự trùng điệp ngồi xuống, bên tai vẫn quanh quẩn lời nói của mặt trời thiếu niên kia, hai tay mảnh khảnh vẫn còn lưu lại ấm áp của hắn.

Thiên không trăng sáng, một mảnh sáng tỏ, chiếu sáng khắp nơi.

Trăng sáng khiến người suy tư sầu! Trong lòng Quân Tà tự dưng nổi lên đắng chát, , hai tay chống đỡ sau gáy, lộ ra đường cong duyên dáng của chiếc cằm nhỏ.

Ở dị thế hai tháng, nay tĩnh tâm, cảm thấy hai tháng này thế nhưng lại giống như giấc mộng.

Tỉnh mộng, nàng mới phát hiện, không có Nam Cung Quân Tà, không có lục ca, không có mẫu thân, không có Nam Cung Sơn trang, không có bị thương…Càng không có cái gọi là thân tình ấm áp.

Tỉnh mộng, nàng như trước là Quân thượng tướng liên bang tổng cục quân chính, cường giả vô địch siêu cô độc, nhận sự sùng bái điên cuồng mù quáng của người đời hoặc kính ngưỡng hoặc ghen tị biến thái Tà quân, Quân Tà vô tình, vô tâm, vô yêu.

Có lẽ thật là mộng đi! Nếu không phải mộng, nàng vô tâm như vậy làm sao có thể lần lượt cảm giác được trong lồng ngực có cái gì đang nhảy lên?

Nếu không phải mộng, chỉ theo đuổi thực lực, chỉ theo đuổi võ đạo như nàng, làm sao có thể mê luyến loại tình cảm xa lạ trên người Mạc Lăng Tịch cùng Nam Cung Quân Dương, nếu không phải mộng, chết tiệt, nàng làm sao có thể có khối thân thể nhược như vậy.

Nếu không phải mộng, chỉ theo đuổi thực lực, chỉ theo đuổi võ đạo như nàng, làm sao có thể mê luyến loại tình cảm xa lạ trên người Mạc Lăng Tịch cùng Nam Cung Quân Dương, nếu không phải mộng, chết tiệt, nàng làm sao có thể có khối thân thể nhược như vậy.

Nếu là mộng, khi với đối mặt một đám người Nam Cung Chí Lạc đó, lòng của nàng lại ức chế mãnh liệt, thù hận cùng không cam lòng như thế, mãnh liệt đến cả nàng đè áp không được, mãnh liệt đến nàng muốn đem tất cả đám người kia giẫm đạp dưới lòng bàn chân, làm cho bọn họ hối hận, tuy nhiên, chuyện rành rành như thế, rõ ràng cảm thấy bọn họ uy hiếp đến nàng, nàng nhưng không có khởi sát tâm đối với bọn họ, hoặc là nói, sát niệm nhưng lại mỏng manh như vậy.

Xem không vừa mắt, giết, uy hiếp đến nàng, sát, càng không nói đến khi ta, nhục ta, nhạo báng ta, giẫm đạp ta, lại càng muốn sát sát sát…

Đây mới là chuyện Quân Tà lãnh khốc làm, đây mới là bản tâm Quân Tà, Quân Tà bất nhân, vạn vật với nàng mà nói chỉ như con kiến nhỏ.

Như hiện nay nghĩ lại, Quân Tà nhưng lại không phải Quân Tà, chẳng lẽ là…

Chết tiệt, tất nhiên là bị tình cảm còn lưu lại của Nam Cung Quân Tà ảnh hưởng nàng, người đó chịu nhục, ý muốn xoay người báo thù, chấp niệm quá sâu, sâu đến cho dù đã hồn phi phách tán lâu như vậy, còn không chịu tán đi.

Không được, nàng phải mau chóng cùng khối thân thể của Nam Cung Quân Tà chân chính này kết hợp một thể, không thể lại làm cho của chấp niệm nàng ta chiếm cứ thượng phong, khống chế chính mình.

Đồng mâu tinh quang bắn ra, trong lòng Quân Tà hạ quyết tâm, thần chí trở về, chợt nghe thấy trong đêm dài tĩnh lặng, vài thanh âm rất nhỏ truyền vào tai, hiển nhiên là có người đang nói chuyện, góc tường này vô tình nghe được, vừa mới đứng dậy, một thanh âm quen thuộc khác hơi hiện thân ảnh một chút, khóe miệng nàng ý cười tà ác hiện lên.

Trước/60Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vạn Giới Độc Tôn