Chương Trước/139Chương Sau

Đế Trụ

Chương 75-1: Năm trăm (1)

Trống trận hùng hồn dồn vang, từng đội binh lính chỉnh tề đi đến thao trường, từng nhóm trật tự đi vào dưới sự chỉ huy của các Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, không khí trang nghiêm khiến lòng người kinh hãi.

Ở một bên điểm tướng đài, Tam Giang Hầu Trình Nghĩa Hậu, Trung Nghĩa Hầu Vương Bán Cân và Hổ Đình Hầu Lưu Mậu xếp thành một hàng, ngồi trên ghế nhìn binh lính xếp hàng trên thao trường. Ba người bọn họ đều là những tướng lĩnh dày dặn kinh nghiệm trên chiến trường, lúc này ngồi ở vị trí kia lại mang theo một cỗ uy nghiêm không nói được thành lời.

Thống lĩnh đại doanh Kinh Kỳ Trần Viễn Sơn dẫn theo hai vị tướng quân Đỗ Uy và Triệu Bá ngồi trên lưng ngựa nhìn từng đội nhân mã trật tự tiến vào, trong lòng cảm thấy yên tâm. Quân lệnh của Trung Thân Vương, ai dám cãi lời? Nhân mã của đại doanh Kinh Kỳ là một tập hợp không tồi, điều này khiến y vô cùng an tâm.

Quay đầu nhìn Cấm quân ở bên kia, hai người Phụ Quốc tướng quân Chiêu Tiên và Vệ Quốc tướng quân Tôn Thắng cũng đã ngồi ngay ngắn trên yên ngựa ở trên cầu, thần sắc trang nghiêm quan sát Cấm quân tập kết. Trần Viễn Sơn gật đầu, thầm nhủ tuổi của Chiêu Tiên và Tôn Thắng không lớn nhưng trị quân vẫn cực kỳ nghiêm túc.

Lại nhìn sang quân phòng giữ ở bên kia, binh lính thưa thớt chưa được năm nghìn người, mà ngay cả tướng lĩnh đứng đầu cũng đang dựa vào đại thụ nghỉ ngơi, binh lính cho dù đã đến thao trường rồi nhưng người nào người nấy cũng ỉu xìu tụ tập lại một chỗ nói chuyện phiếm, cờ xí, binh khí vứt bừa một bên, ngựa thì xung quanh chỗ nào cũng thấy.

Trần Viễn Sơn hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm quản.

Khi nhân mã của đại doanh Kinh Kỳ và nhân mã Cấm quân đã sớm đứng đợi xuất phát, quân phòng thủ vẫn chưa đến được mười nghìn người. Đội quân mười bốn nghìn người, vậy mà có mặt chưa đến một phần tư! Thậm chí ngay cả tướng lĩnh cũng không đến đủ, Thống lĩnh quân phòng thủ Ngô Hải, Phó thống lĩnh Lý Đại Sơn cũng chưa thấy trình diện.

Đúng lúc này, một tiếng kèn vang dội cất lên.

Viên môn mở rộng, Trung Thân Vương mặc một thân phục sức thân vương, dẫn theo năm trăm Cấm quân khí thế oai phong tiến vào thao trường. Phía sau Lưu Lăng, mười hai thị vệ uy phong lẫm liệt, năm trăm Cấm quân sát khí ngập trời.

Lưu Lăng đi đến phía trước điểm tướng đài, ba người Trình Nghĩa Hậu, Lưu Mậu và Vương Bán Cân đứng dậy nghênh đón. Trần Viễn Sơn dẫn theo tướng lĩnh đại doanh Kinh Kỳ đứng phía trước đội ngũ đại doanh Kinh Kỳ, Chiêu Tiên và Tôn Thắng đứng phía trước Cấm quân, cao giọng hô một tiếng:

– Trung Thân Vương đến!

Soạt một tiếng, toàn bộ mười nghìn binh lính đại doanh Kinh Kỳ và sáu nghìn Cấm quân chỉnh tề chào theo kiểu quân đội.

Lưu Lăng gật đầu với nhóm người Trình Nghĩa Hậu, không nói gì đi thẳng lên điểm tướng đài. Theo phía sau hắn, ba vị Hầu gia cũng đi tới. Lưu Lăng phất áp choàng, ngồi trên điểm tướng đài cờ phướn tung bay. Mười hai gã thị vệ của Lưu Lăng xếp thành một hàng đứng sau lưng hắn.

Thời gian từng chút trôi qua, quan trị lệnh gõ chiêng báo đã đến canh giờ, nhân mã quân phòng thủ vẫn còn hơn một nghìn người không thấy trình diện.

– Đóng cổng!

Lưu Lăng lạnh lùng nói một câu.

Quan trị lệnh lập tức hô một tiếng, năm trăm thân binh của Lưu Lăng đóng chặt cổng vào, sau đó đứng canh giữ ngay tại chỗ. Thấy phía ngoài cổng liên tục có nhiều người rải rác đến, Lưu Lăng phân phó:

– Nói với những người đó đứng yên ở bên ngoài, ai dám tự tiện rời đi thì giết không tha!

Năm trăm thân binh ngay lập tức rút cung tên sau lưng ra, bây giờ chỉ cần ra lệnh một tiếng, Điêu Linh tiễn trong tay sẽ được bắn đi không do dự.

Lúc này, hai Thống lĩnh quân phòng thủ Ngô Hải và Lý Đại Sơn cũng đã đến, ngồi trên mặt đất phía trước đội ngũ như để thị uy. Hai người vừa nói chuyện với nhau vừa thỉnh thoảng liếc mắt khinh miệt nhìn đến chỗ Lưu Lăng, đôi lúc lại có những trận cười truyền đến từ đám quân phòng thủ đứng phía sau bọn họ.

Tam Giang Hầu Trình Nghĩa Hậu thật sự nổi giận, hắn ta không nhịn được muốn đi qua giáo huấn mấy tên gia hỏa không biết tốt xấu kia, lại bị Trung Nghĩa Hầu Vương Bán Cân giữ chặt lấy.

Lưu Lăng chỉ thản nhiên liếc qua đám người Ngô Hải và Lý Đại Sơn, lập tức nói:

– Các doanh bắt đầu kiểm tra quân số.

Ngay lúc quan trị lệnh dẫn theo thân binh đi thống kê số lượng nhân mã, phía bên ngoài cổng lớn đột nhiên xảy ra đại loạn. Một Thiên phu trưởng của quân phòng thủ bị nhốt ở phía bên ngoài, hắn ta đứng đó chỉ vào binh lính gác cổng chửi ầm lên, một lát sau, ba bốn trăm binh lính khác cũng tụ tập lại đồng thanh hô, khiến nơi này trở nên hỗn loạn.

Thống lĩnh quân phòng thủ Ngô Hải quay đầu nhìn thoáng qua, liền lập tức bật cười.

Y chỉ về hướng cổng, nói với Lý Đại Sơn:

– Nhìn xem cái tên Vương gia giả vờ nghiêm túc kia xử trí như thế nào, ta cũng không tin, hắn thực sự có gan ngăn quân sĩ ở bên ngoài không cho vào?

Lý Đại Sơn cười nói:

– Chẳng qua cũng chỉ là ra vẻ một chút thôi, ai bảo người ta là Vương gia cơ chứ?

Ngô Hải cười nói:

– Ta lại muốn xem xem Trung Thân Vương bách chiến bách thắng trong lời đồn kia tiếp theo sẽ làm như thế nào!

Lý Đại Sơn nói:

– Chúng ta tập trung xem cuộc vui là được rồi, đợi đến lúc hắn hết cách, chúng ta sẽ lại thu thập cục diện, ngược lại cũng không thể khiến Trung Thân Vương xem thường chúng ta được. Nếu không có đại ca, quân phòng thủ này hắn cũng không thể điều khiển được!

Ngô Hải chỉ lạnh lùng cười.

Thiên phu trưởng bên ngoài cổng hét lên với Cấm quân gác cổng:

– Mau mở cửa cho lão tử! Ai cho các ngươi lá gan lớn như vậy, lại dám chặn lão tử ở bên ngoài! Nếu còn không mở, lão tử sẽ nộ sát đi vào!

Cấm quân thủ vệ quát:

– Trung Thân Vương có lệnh, các ngươi ai cũng không thể đi vào! Hãy ngoan ngoãn đứng bên ngoài, nếu tự tiện rời khỏi đây thì sẽ thực thi quân pháp!

Tên Thiên phu trưởng quân phòng thủ kia ngây ra một lúc, sau đó lập tức mắng to:

– Cái rắm mẹ ngươi ấy! Lính của lão tử đang đợi ở bên trong, ta không vào thì ai dẫn bọn hắn? Cho dù là Trung Thân Vương cũng không được! Mau mở cửa cho lão tử!

Binh lính ngoài cổng cũng đồng thanh hô lên, tiếng hô càng lúc càng lớn, cũng không biết là ai cầm đầu phá cổng, mười mấy người phía sau cũng xông lên điên cuồng đẩy cổng.

Lưu Lăng ngồi trên điểm tướng đài, chỉ lạnh lùng nhìn mà không nói gì.

Thời gian trôi qua vô cùng nhanh, quan trị lệnh dẫn theo người đến điểm tướng đài bẩm báo:

– Khởi bẩm Vương gia, đại doanh Kinh Kỳ báo có mười nghìn người, các Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, Tướng quân và Thống lĩnh đều đã đến đầy đủ. Cấm quân báo có sáu nghìn, các Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, Tướng quân và Thống lĩnh đều đã đến đầy đủ! Quân phong thủ báo có mười bốn nghìn, các doanh đều thiếu người, thực sự đến chỉ có mười ba nghìn hai trăm tám mươi tám người, Bách phu trưởng Lưu Đông Lượng, Lý Lương, Thiên phu trưởng Chu Hoán vẫn chưa đến!

Lưu Lăng gật đầu, thoáng nhìn qua phía quân phòng thủ, nhìn thẳng đến vẻ mặt như đã thực hiện được âm mưu của Thống lĩnh quân phòng thủ Ngô Hải.

Lưu Lăng đứng lên, đi đến cổng lớn phía trước không xa trước ánh mắt của tất cả mọi người.

– Là ai đang gào thét ở bên ngoài?

Truyện convert hay : Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương Trước/139Chương Sau

Theo Dõi