Chương Trước/27Chương Sau

Địa Cầu Online

Chương 24: Đội Mũ Đỏ Không Nhất Định Là Mỹ Nữ, Còn Có Thể Là Mario

Edit: Mập Mạp Mũm Mĩm

.............................................

Biểu hiện của thanh niên hết sức thành khẩn. Hắn không đến gần mà đứng cách xa hai mét giữ khoảng cách an toàn với nhóm Đường Mạch. Dường như sợ bọn họ hiểu lầm, hắn nhanh chóng giải thích: "Ý của tôi là bốn thi thể này hình như là do tự giết lẫn nhau mà chết. Cách chết của bọn họ phù hợp với các đặc điểm của phó bản thứ hai, cửa vào của phó bản cũng gần đây, mọi người lại tình cờ xuất hiện ở nơi này, cho nên tôi muốn hỏi một chút có phải mọi người mới ra khỏi phó bản đó không?" Hắn có hơi lo lắng, không biết ba người này rốt cuộc là con người hay sinh vật Tháp Đen.

Tên đàn ông bụng bia bị Đường Mạch đánh không còn sức lực, ngồi phịch xuống đất không có lên tiếng.

Lão già gật đầu: "Đúng, chúng tôi mới từ một cái phó bản đi ra, nhưng không biết có phải là phó bản số hai mà cậu nói hay không."

Thanh niên hỏi thăm: "Vậy bốn người này là chết trong phó bản đó, sau đó... Mọi người đi ra?" Hắn chỉ chỉ bốn thi thể nằm trên mặt đất.

Lão già: "Ừ, chỉ có ba chúng tôi đi ra."

Thanh niên trẻ tuổi từ từ trợn to mắt, hắn lập tức từ trong túi lấy ra một cái kèn màu bạc, dùng sức thổi. Một phút sau, một nam một nữ từ đằng xa chạy tới. Phản ứng khi thấy bốn cổ thi thể giống y hệt thanh niên kia. Lại nhìn ba người Đường Mạch đang đứng cạnh thi thể.

Cô gái trẻ tuổi ngạc nghiên nói: "Đừng nói bọn họ là..."

"Đúng, bọn họ mới từ phó bản thứ hai đi ra, bọn họ thông qua phó bản số hai."

Ba người đồng thời quay đầu, nhìn tên đàn ông bia, lão già và Đường Mạch.

Thanh niên thổi kèn tiến lên phía trước một bước, Đường Mạch thấy vậy, thản nhiên đặt tay lên hình xăm que diêm trên cổ tay. Thanh niên nói: "Tôi tên Niếp Phi, đây là bạn tôi, Đường Xảo và Diệp Nguyên Trạch. Ba người chúng tôi nghe nói xung quanh tiểu khu này xuất hiện mấy cổ thi thể, cho nên mới tới đây nhìn một chút, xem nơi này có lối vào của phó bản thứ hai hay không."

"Phó bản thứ hai là cái gì?" Đàn ông bụng bia không nhịn được hỏi.

Niếp Phi cực kì kiên nhẫn giải thích: "Đây là biệt danh chúng tôi đặt cho phó bản mà mọi người vừa chơi. Ba người chúng tôi thuộc một tổ chức, tổ chức không nhiều người, đi theo đường lối tinh anh, tổng cộng có mười bảy người, chỉ thu nhận những người có dị năng nhất định. Sau khi trò chơi Tháp Đen chính thức bắt đầu, chúng tôi phát hiện được bảy phó bản. Trong đó, phó bản mọi người vừa trải qua là phó bản số hai."

Cô gái trẻ tuổi gật đầu, nói tiếp: "Ừ. Sau khi trò chơi chính thức bắt đầu, có lẽ mọi người không phát hiện, Tháp Đen không chỉ có trò chơi công tháp, còn có các loại phó bản tồn tại tương tự giống phó bản số hai. Phương thức kích hoạt các loại phó bản này vô cùng kì lạ, bất kì hành động nào cũng có thể kích hoạt phó bản. Ví dụ, lối vào thứ bảy của phó bản thứ hai nằm trong một cửa hàng nhỏ bên đường. Chỉ cần vào cửa hàng lấy đi bất cứ thứ gì cũng sẽ kích hoạt phó bản."

Đường Mạch bắt đầu suy xét.

Cậu không nghi ngờ lai lịch của ba người này, cũng không nghi ngờ bọn họ nói dối. Bọn họ không cần phải nói dối, cũng không cần phải bịa ra một cái tổ chức không tồn tại. Hai bên chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, nãy giờ ba người phía Đường Mạch hầu như không tiết lộ bất kì tin tức nào, nhưng đối phương lại nói ra rất nhiều tin tức mà cậu chưa từng nghe tới.

Trong thế giới hiện tại, tin tức so với vàng bạc châu báu còn quý giá hơn gấp bội lần.

Ví dụ phó bản số hai là 'Trò chơi cờ tỷ phú của Mario', vậy cửa vào của nó nằm trong cửa hàng nhỏ cũng không có gì lạ. Dù sao bọn họ tiến vào trò chơi cũng chỉ vì chạm vào một cái bồn hoa bên đường.

Đường Mạch nhìn ông lão, đàn ông bụng bia và ba người đứng cách họ năm mét.

Lão già nói: "Các cậu đem những chuyện này nói cho chúng tôi là có mục đích gì?"

Ba người nhìn nhau một cái, nói: "Chúng tôi muốn mời mọi người đi đến trụ sở của chúng tôi, nói tỉ mỉ tình huống của phó bản số hai một chút. Đặc điểm nhận dạng lớn nhất của phó bản số hai là xung quanh cửa vào sẽ xuất hiện rất nhiều thi thể, mỗi lần xuất hiện khoảng chừng từ năm đến bảy người, có dấu hiệu tự giết lẫn nhau. Sau khi phát hiện phó bản số hai, chúng tôi tìm được tổng cộng 391 thi thể, không có người sống sót. Mọi người là người duy nhất thắng được phó bản thứ hai."

Lão già nhíu mày: "Nói cho các cậu biết, chúng tôi được gì?"

Câu lão già hỏi cũng là câu Đường Mạch muốn hỏi. Đường Mạch đối với tổ chức dị năng này một chút cũng không hứng thú. Cậu không định tùy tiện gia nhập tổ chức nào. Trong thế giới này, gia nhập một đội ngũ nhỏ có thể nâng cao tỉ lệ sinh tồn, nhưng tổ chức mười bảy dị năng ngược lại quá nhiều, dễ dàng trở thành đối tượng bị đả kích, hết sức nguy hiểm.

Niếp Phi: "Mọi người có thể thông quan phó bản số hai, nhất định có chỗ hơn người. Nếu không có gì bất thường, chúng tôi sẽ mời mọi người gia nhập tổ chức."

Ra đây chính là chỗ tốt.

Đường Mạch tùy tiện ném áo khoác của tên đàn ông bụng bia vào thùng rác ven đường, xoay người rời đi.

Niếp Phi kì lạ nhìn Đường Mạch một cái, cũng không ngăn cản. Cả ba người Đường Mạch đều biết tình huống bên trong phó bản số hai, chỉ cần có người tình nguyện đi tới căn cứ, bọn họ đã có thể biết được chân tướng, thiếu mất một hai người cũng không sao.

Lão già nói: "Tôi không có dị năng, không gia nhập tổ chức các cậu được." Cái điều kiện này không có gì hấp dẫn.

Niếp Phi suy nghĩ một hồi: "Như vậy không gia nhập tổ chức cũng không sao, bởi vì tổ chức chúng tôi cũng có yêu cầu nhất định, không phải người có dị năng nào cũng có thể gia nhập. Hai bên chúng ta tiến hành trao đổi tin tức. Mọi người nói cho chúng tôi chi tiết của phó bản số hai, chúng tôi cũng sẽ cung cấp các tin tức cùng giá trị cho mọi người."

Đường Mạch dừng bước, cậu xoay người, thản nhiên trở về, đứng yên kế bên người đàn ông bụng bia.

Đàn ông bụng bia hoảng sợ nói: "Cậu không phải đi rồi sao? Sao trở lại làm gì?"

Đường Mạch nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói: "Tản bộ một chút không được à?"

"Được...Được..." Đàn ông bụng bia giận mà không dám nói gì.

Ba người Niếp Phi thấy như vậy liền hiểu ra, đồng loạt nhìn về phía Đường Mạch: Sợ rằngngười này mới chính là người thông quan phó bản số hai.

Tổ chức dị năng cũng ở Phổ Đông, bọn họ đi khoảng nửa tiếng liền thấy được tòa trung tâm thương mại. Đùi phải tên bụng bia bị Đường Mạch đánh gãy, khập khiễng đi cuối cùng. Trên đường trở về căn cứ, lão già cứ nghĩ ba người sẽ giới thiệu một chút về tổ chức dị năng, không ngờ bọn họ một chữ cũng không tiết lộ, chỉ dẫn bọn họ đi đến căn cứ.

Khu thương mại nằm giữa mấy cái tiểu khu, được hình thành bởi năm tòa nhà trung tâm mua sắm liên tiếp nhau, chiếm một diện tích rất lớn. Các khu vực xung quanh đều là chung cư liên tiếp nhau tạo thành một khu trung tâm mua sắm. Nhiều người tập trung ở đây, liên tục ra vào trung tâm thương mại. Nhìn thấy có người lạ đến, đám đông đều ném ánh mắt lại quan sát, khi nhìn thấy Niếp Phi, họ nhanh chóng nhìn sang một bên.

Trong trung tâm thương mại có siêu thị, cửa hàng quần áo và các cửa hàng đồ gia dụng khác nhau. Sau khi địa cầu online, việc sản xuất hàng hóa của con người trực tiếp dừng lại. Nếu muốn sống trong một thời gian ngắn, phải tìm một nơi ở thích hợp. Mà nhà không còn là nơi có thể ở. Trung tâm mua sắm và siêu thị mới là nơi thích hợp nhất để sinh sống. Đây cũng là nơi có nhiều người chơi nhất.

Căn cứ tổ chức dị năng của Niếp Phi là tòa nhà thứ năm bên trong trung tâm thương mại. Dọc theo đường đi, người chơi càng ngày càng ít. Họ đi bộ qua một siêu thị lớn. Một người đàn ông nước ngoài cường tráng cao lớn đi tới, dùng tiếng Trung kém chất lượng hỏi: "Niếp Phi, bọn họ là ai vậy? Sao cậu đưa họ đến căn cứ?"

Niếp Phi nói: "Jacks, bọn họ là những người thông qua phó bản số hai."

Biểu tình trên mặt người đàn ông ngoại quốc nhất thời trở nên cực kì khoa trương, hắn trợn to hai mắt, nhìn ba người Đường Mạch từ trên xuống dưới. Lúc hắn nhìn Đường Mạch, Đường Mạch cũng đang quan sát hắn.

Người ngoại quốc cường tráng này cao khoảng hai mét, bắp chân cứng cáp. Cánh tay to lớn bằng thắt lưng của một người phụ nữ bình thường.

Có người có sức mạnh dị năng ẩn giấu rất sâu, không dễ phát hiện, ví dụ như Đường Mạch, trước khi cậu lấy que diêm lớn ra, căn bản không ai biết cậu có dị năng, cũng không ai cho rằng cậu rất nguy hiểm. Nhưng có một số người sức mạnh dị năng bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài, giống như người đàn ông cương tráng này. Đường Mạch không ngạc nhiên chút nào nếu anh ta dùng một tay nhấc cậu lên ném ra xa mấy chục mét.

Người ngoại quốc cường tráng tên 'Jacks' nói nhiều hơn so với ba người Niếp Phi, anh ta đẩy cửa dẫn mọi người vào cầu thang bộ xuống hầm xe của tòa trung tâm thương mại. Anh ta nói: "Niếp Phi cậu nhất định phải nói cho tôi biết bọn họ làm sao thông qua được phó bản số hai. Tôi ngay cả phó bản S3 cũng không qua được, không có cách nào thông qua, vậy mà còn có người có thể thông qua phó bản số hai."

Niếp Phi nói: "Chờ tôi dẫn bọn họ tới gặp tiến sĩ Lạc rồi sẽ nói với anh."

"Được, đừng có quên nói với tôi. Có lẽ tôi sẽ học hỏi được một chút, tìm ra cách đánh bại con giun bự trong phó bản S3."

Đàn ông cường tráng chỉ dẫn bọn họ tới tầng một hầm gửi xe, lại tiếp tục trở về giữ cửa. Đường Xảo và Diệp Nguyên Trạch rời đi trước, Niếp Phi dẫn ba người Đường Mạch tới tầng hầm thứ hai. Hắn mở cửa một căn phòng sáng đèn, đi vào trước.

"Tiến sĩ Lạc, tôi đem ba người thông qua phó bản số hai về. Có lẽ có thể từ bọn họ lấy được một ít thông tin có liên quan tới Tháp Đen."

Ánh đèn sáng ngời chiếu xuống, một nam nhân trẻ tuổi mặc bộ đồ nghiên cứu màu trắng, lấy mắt kính xuống, mỉm cười nhìn Đường Mạch.

Đường Mạch kinh ngạc trong chốc lát, cậu gật đầu xem như chào hỏi: "Lạc Phong Thành."

Niếp Phi kinh ngạc nói: "Tiến sĩ Lạc, hai người quen biết nhau sao?"

Lạc Phong Thành từ trên ghế đứng lên, đi tới bên người Đường Mạch. Quay sang nhìn Niếp Phi: "Xem ra cậu vẫn chưa hỏi tên người ta. Niếp Phi, đây là Đường Mạch, vào ngày 19, tôi và cậu ta cùng nhau sống sót qua trò chơi công tháp tầng một của Tháp Đen."

Niếp Phi giờ mới hiểu ra: "Hóa ra anh chính là Đường Mạch!"

Đường Mạch không nói gì.

Lạc Phong Thành nhiệt tình đưa tay ra, Đường Mạch cũng nắm lấy. Trên mặt Lạc Phong Thành nở nụ cười rực rỡ như vừa gặp lại được bạn cũ, Đường Mạch nhíu mày, chờ hắn nói trước.

"Tôi đoán không sai, phó bản số hai vốn là để cậu thông quan." Lạc Phong Thành buông tay Đường Mạch, làm ra kết luận: "Nếu như là cậu, quả thật có thể thông quan phó bản có độ khó như vậy. Tốt lắm, Niếp Phi, trước tiên cậu mang hai vị khách này ra ngoài. Chân vị này hình như bị thương, cậu mang người đến tiệm thuốc lầu hai cầm ít đồ xử lý vết thương cho người ta đi."

Niếp Phi gật đầu.

Tên đàn ông bụng bia sắc mặt kì lạ nhìn Đường Mạch và Lạc Phong Thành, cuối cùng nghiến răng, kéo cái chân bị Đường Mạch đánh gãy đi theo Niếp Phi rời khỏi phòng.

Lúc này, trong phòng chỉ còn Đường Mạch và Lạc Phong Thành.

"Cậu không cần nhìn tôi như vậy." Lạc Phong Thành kéo ghế ra ngồi xuống, tỏ ý kêu Đường Mạch tùy tiện ngồi. "Mặc dù chúng ta không tính là bạn, nhưng cũng từng là đồng đội sống chết có nhau." Dừng một chút, Lạc Phong Thành bổ sung nói: "Tôi sẽ không lừa cậu, yên tâm đi."

Đường Mạch thuận thế kéo một cái ghế ngồi xuống. Cậu để ba lô của mình dưới đất, ngẩng đầu nhìn Lạc Phong Thành: "Tôi nghĩ là chỉ người có dị năng mới có thể gia nhập tổ chức này. Bọn họ cũng là nghiên cứu viên quốc gia?"

Lạc Phong Thành: "Cậu nói bọn Niếp Phi và Đường Xảo? Không phải. Sau khi trò chơi chính thức bắt đầu, nghiên cứu viên Tháp Đen ở Thượng Hải chỉ còn lại một mình tôi, những người lãnh đạo khác cũng coi như biến mất hoàn toàn. Trước khi địa cầu online, Đường Xảo học khiêu vũ. Không nhất định là người có dị năng, chỉ cần có thực lực mạnh, được tất cả thành viên đồng ý, liền có thể gia nhập tổ chức. Đúng rồi, cậu biết cách ghi danh (1) vào Tháp Đen chưa?"

Đường Mạch không có ý giấu giếm: "Người chơi chính thức là trong ba ngày chơi trò chơi của Tháp Đen giành được phần thắng, khách lén qua sông trong vòng ba ngày đã từng giết ít nhất một người. Còn quân dự bị là thắng trong những trò chơi khác." Cậu đái khái nói một chút tin tức.

"Cũng gần giống vậy." Lạc Phong Thành rót cho Đường Mạch một ly nước: "Chúng tôi đem ba ngày đó gọi là 'Ba ngày ứng cử'. Trong ba ngày ứng cử, quân dự bị cần đào thải một người chơi, không giới hạn trong bất kì trò chơi gì. Cách thứ nhất để đào thải, chỉ cần đối phương thừa nhận bị loại bỏ, coi như thành công."

Hô hấp Đường Mạch căng thẳng, cậu ý thức được tiếp theo Lạc Phong Thành muốn nói cái gì.

Lạc Phong Thành cười nói: "Cách thứ hai, quân dự bị tham gia trò chơi có độ khó được Tháp Đen chấp nhận, hoặc trong quá trình chơi trò chơi có hành động đặc biệt nào đó được Tháp Đen đồng ý, là có thể trở thành quân dự bị. Ở trung tâm mua sắm này có tổng cộng 52 người chơi chính thức và 823 quân dự bị. Muốn có được tin tức tình báo này, đối với tôi mà nói là vô cùng dễ dàng."

Đường Mạch bình tĩnh nói: "Nếu tôi gia nhập với các anh, cũng có thể có được những tin tức này, đúng không?"

Lạc Phong Thành gật đầu: "Đúng vậy."

Hai người nhìn nhau, không nói gì.

Một lúc lâu, Đường Mạch mở miệng: "Trao đổi tin tức. Anh nói cho tôi cái gì là phó bản, phó bản số hai, phó bản S3. Tôi nói cho anh chi tiết của phó bản số hai."

"Được."

Lạc Phong Thành đã nói trước cho Đường Mạch một ít tin tức liên quan đến quân dự bị. Mặc dù có một ít tin tức Đường Mạch đã sớm biết, nhưng đối phương đã thể hiện thành ý, Đường Mạch cũng sẽ không keo kiệt: "Phó bản số hai tên là 'Trò chơi cờ tỷ phú của Mario', Boss là một con Mario, thực lực của nó còn mạnh hơn con Chuột Chũi mà chúng ta gặp trong hang động."

Lạc Phong Thành tập trung lắng nghe.

"Trong trò chơi cờ tỷ phú có 150 ô vuông, trong đó có 30 ô phần thưởng...."

Đường Mạch đơn giản đem trò chơi nói lại một lần, khi cậu nói tới lượt thứ năm ném xúc xắc sẽ kích hoạt 'Ai muốn cùng ngươi đồng cam cộng khổ', Lạc Phong Thành nhíu mày: "Cho nên những người đó vì vậy mà chết."

Không thể không thừa nhận, người chơi chết trong 'Cờ tỷ phú của Mario', đại đa số là tự giết lẫn nhau. Trước không đề cập tới bọn họ có đi tới sáu ô cuối cùng, hay bị chết trong sáu ô tội phạm liên tiếp hay không. Dựa theo sác xuất đổ súc sắc bình thường, tám người chơi, ít nhất có sáu người chưa đi tới ô 100 là đã kích hoạt 'Ai muốn cùng ngươi đồng cam cộng khổ', trong hai người ít nhất sẽ có một người chết.

Đường Mạch nói cách mình thắng trò chơi cho Lạc Phong Thành, Lạc Phong Thành khẽ gật đầu, nhìn như thuận miệng nói: "Cậu rất may mắn."

Khả năng ô thứ nhất là ô tội phạm cũng rất lớn, Đường Mạch đánh cược đúng, chẳng phải là vận khí cực kì tốt hay sao?

Đường Mạch bình tĩnh nói: "May mắn cũng là một loại thực lực."

Lạc Phong Thành nhìn cậu một cái.

Đường Mạch: "Tôi nói xong rồi, tới lượt anh."

Lạc Phong Thành: "Tổ chức dị năng của chúng tôi gọi là 'Attack'. Ngày 19 sau khi tôi rời khỏi Tháp Đen tầng một, có duyên trùng hợp gia nhập tổ chức này. Ngày 15 khi địa cầu online, Attack có 11 thành viên tiến vào trò chơi của Tháp Đen, thu được thân phận người chơi chính thức. Lúc đó, bọn họ còn chưa biết mình là người chơi chính thức, muốn đem chuyện mình đã trải qua trong trò chơi nói ra cho những người khác, nhưng lại phát hiện mình căn bản không thể nói ra sự kiện liên quan tới trò chơi ra khỏi miệng. Vì vậy, một số người trong bọn họ đã chọn đăng một tin nhắn ẩn lên diễn đàn địa phương lớn ở Thượng Hải để tìm người gặp tình huống tương tự. Sau ba ngày, họ tìm thấy mười một người, cuối cùng sau khi trò chơi chính thức bắt đầu, tổ chức 'Attack' cũng được thành lập."

Đường Mạch đọc lại một lần: "Attack? Nghĩa là công tháp sao?"

Lạc Phong Thành gật đầu: "Ngày 18 sau khi trò chơi chính thức bắt đầu, Attack phát hiện phó bản đầu tiên, số thứ tự là S1. Trước mắt chúng tôi phát hiện tổng cộng sáu phó bản S và ba phó bản khác. Phó bản 'trò tỷ phú của Mario' cậu chơi là một trong ba phó bản khác, theo số thứ tự là số hai."

"Phó bản S và những phó bản khác có gì khác nhau?"

"S là safe. Sáu phó bản S đối với người chơi chính thức mà nói là an toàn, cho dù không thông quan, cũng có thể an toàn rời khỏi." Lạc Phong Thành kéo ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra một tập văn kiện, đưa cho Đường Mạch: "Những phó bản khác, tức là những phó bản số một, số hai và số ba, xếp thứ tự theo độ khó, đến nay vẫn chưa tìm được người thông quan. A đúng rồi, phó bản số hai đã kết thúc. Sau khi có người thông quan phó bản sẽ tự động đóng lại, cậu đã thông quan phó bản số hai.

Đường Mạch nhận lấy văn kiện, mở trang thứ nhất.

Loại hình phó bản: Những loại khác

Số thứ tự: Một

Số người chết đã phát hiện: 623

Cửa vào đã phát hiện: 42

Đặc điểm phó bản: Bị mãnh thú ăn ngực mà chết, tim biến mất, xung quanh cửa vào xuất hiện từ 6-10 người chết.

Kết luận: Phó bản số một số người tiến vào ước chừng khoảng mười người, chưa có tin tức tình báo, cực kỳ nguy hiểm, không thể vào.

Trang thứ hai.

Loại hình phó bản: Những loại khác

Số thứ tự: Hai

Số người chết đã phát hiện: 391 người

Số cửa vào đã phát hiện: 30

Đặc điểm phó bản: Có hiện tượng người chơi tự giết lẫn nhau, xung quanh cửa vào xuất hiện 5-7 thi thể.

Kết luận: Phó bản số hai khoảng từ mười người trở xuống, có thể là phân đội đối kháng, cực kỳ nguy hiểm, không thể vào.

Trang thứ ba.

Loại hình phó bản: Những loại khác

Số thứ tự: Ba

Số người chết đã phát hiện: 156 người

Số cửa vào đã phát hiện: 19

Đặc điểm phó bản: Nghẹt thở mà chết; xung quanh cửa vào xuất hiện 3-5 thi thể.

Kết luận: Phó bản số ba rất có thể tồn tại điều kiện sinh tồn khắc nghiệt, nguy hiểm, không thể vào.

Sau tờ giấy thứ ba còn có một tấm bản đồ chi tiết khu Phổ Đông, phía trên dùng bút lông đen viết kí hiệu. Đường Mạch tùy tiện nhìn hai lần, nhanh chóng đem vị trí cửa vào của phó bản số một và số ba ghi nhớ, sau đó trả lại tập văn kiện.

Đường Mạch: "Vừa rồi anh nói phó bản số hai đã đóng cửa. Nó đã đóng lại, tin tức tôi cho anh không đáng giá với những tin tức này của anh."

Lạc Phong Thành lấy lại văn kiện: "Cậu nếu có thể thông qua phó bản số hai, thì phó bản số một và số ba đối với cậu cũng không có uy hiếp gì lớn."

Đường Mạch dùng một lần trao đổi tin tức lại nhận được trình trạng nguy hiểm của phó bản và vị trí cửa vào, tin tức như vậy quá mức quý giá.

Đường Mạch bình tĩnh nhìn hắn, một lúc sau nói: "Tổ chức của các anh, cứ như vậy công lượt Tháp Đen?"

"Phòng thủ mạnh mẽ nhất, chính là tấn công." Lạc Phong Thành khẽ mỉm cười. "Vốn dĩ tổ chức này được gọi là 'Exist', chỉ muốn được sống. Ba ngày trước, Phó Văn Đoạt mở ra công tháp, kéo toàn bộ người chơi Trung Quốc vào trò chơi, Exist lúc đầu chỉ có mười một thành viên lại có hai người chết trong phó bản. Từ đó mới thấy, chỉ có đủ thực lực, mới có thể sống tiếp."

Công kích là phòng thủ tốt nhất.

Đường Mạch không phủ nhận quan điểm này.

Phó bản số hai sau khi có người thông qua sẽ đóng kín, rất rõ ràng, mọi người trong tổ chức này đều biết điều đó. Nhưng ba người Niếp Phi vẫn dẫn nhóm Đường Mạch về lấy tin tức liên quan đến phó bản số hai, thậm chí không tiếc lấy tin tức của mình ra trao đổi.

Họ làm như vậy có hai mục đích. Một là học các kỹ năng công lược của phó bản số hai, từ đó có thể có được gợi ý để công lược cái phó bản khác. Thứ hai là mượn độ khó và nội dung của phó bản số hai, suy đoán độ khó và nội dung của phó bản số một và số ba. Thậm chí trong tương lai nếu phải đối mặt với các phó bản nguy hiểm hơn, cũng có thể phán đoán.

Đường Mạch lấy được viên Ruby trong tay Mario, hơn nữa lấy được dị năng của đàn ông bụng bia, thực lực lại tăng lên. Những phó bản khác tất nhiên sẽ có thưởng. Muốn nâng cao thực lực, công lược (2) phó bản là phương thức nhanh nhất.

Bọn họ muốn hiểu rõ phó bản số hai là để công lược nhiều phó bản khác.

Tổ chức 'Attack' là một tổ chức mạnh mẽ, ở lại tổ chức có thể nhận được nhiều tin tức, nhưng cũng sẽ đối mặt với nhiều nguy hiểm. Bọn họ sẽ không trốn tránh nguy hiểm, sẽ vào nhiều những phó bản nguy hiểm hơn, tìm cách nâng cao thực lực.

Đường Mạch yên lặng trong chốc lát: "Tôi sẽ suy nghĩ kĩ xem có gia nhập hay không."

Lạc Phong Thành: "Được."

Đường Mạch rời phòng, tìm một cửa tiệm không người ở tầng cao nhất của trung tâm mua sắm, khóa cửa lại, trải một số quần áo của cửa hàng lên mặt đất, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Cậu nằm sau quầy thu ngân trong cửa hàng, lấy tủ gỗ rộng lớn che cơ thể mình lại. Đường Mạch lắng nghe động tĩnh xung quanh, ánh mắt nhìn qua camera trong góc. Cậu từ trong quầy thu ngân lấy ra một đồng tiền xu, cổ tay động một cái, đồng xu cứng rắn bay vèo một cái, phá vỡ đường dây camera.

Dù bây giờ camera đã không thể sử dụng, nhưng cũng cần phải đề phòng.

Đường Mạch trở người, đưa tay vào trong ba lô của mình, mượn túi ngăn lại tầm nhìn, lấy ra quyển sổ dị năng. Cho dù nhìn từ gốc độ nào, quyển sổ này cũng giống như là được lấy ra từ ba lô, chứ không phải lấy ra từ không trung. Sau khi lấy quyển sổ ra, Đường Mạch lật ra trang cuối cùng.

[ - Dị năng: Nuốt khí vạn dặm như hổ.

- Người sở hữu: Lưu Phi Hào (người chơi chính thức)

- Loại hình: nguyên tử

- Chức năng: Phun ra gió lốc kịch liệt, kéo dài ba phút, tốc độ gió cao nhất là cấp mười.

- Cấp bậc: Cấp hai

- Hạn chế: Một lần sử dụng chỉ có thể lựa chọn thở ra hoặc phun ra gió bão, thời gian làm nguội 10 phút.

- Ghi chú:

Nuốt khí vạn dặm như hổ?

Lưu Phi Hào: Meoo! ]

[Hướng dẫn sử dụng cho Đường Mạch: Chỉ có thể phun ra gióc lốc kịch liệt kéo dài 1 phút, tốc độ gió cao nhất là cấp tám, mỗi ngày giới hạn sử dụng hai lần. Dị năng nhìn mà ngứa mắt. Ngươi nhìn xem Đường Mạch có giống Hello Kitty hay không?]

Đường Mạch mặt Hello Kitty lạnh nhạt nhìn quyển sổ.

Nằm trên mặt đất lạnh băng, Đường Mạch mở trang đầu tiên, đọc lại một lần từ đầu đến cuối.

Trừ 'Ăn sạch sẽ không trả tiền', Đường Mạch cho tới bây giờ tổng cộng có sáu dị năng. Cái thứ nhất là hình xăm dự trữ, Đường Mạch đã dùng nó để cất que diêm lớn, tương đương mất đi hiệu lực. Thứ hai là dị năng nguyền rủa của Lý Bân, đây là dị năng Đường Mạch dùng nhiều nhất, tuy không phải lần nào cũng có tác dụng vào lúc mấu chốt, nhưng nguyền rủa đối thủ gặp xui xẻo thì không thành vấn đề.

Thứ ba là phân biệt thân phận người chơi, Đường Mạch chưa từng dùng tới. Tiếp theo là dị năng của Trần San San. Cái dị năng này thay đổi vô tri vô giác, Đường Mạch chưa từng cảm nhận được rõ ràng, nhưng nó luôn tồn tại.

Chỉ có hai dị năng có tính công kích là của tên to con phun lửa 'Trả ta ông nội' và đàn ông bụng bia 'Nuốt khí vạn dặm như hổ'.

Ngón tay Đường Mạch nhẹ nhàng gõ lên hai trang viết dị năng này, ánh mắt thâm trầm, dường như đang suy tư điều gì. Cậu để quyển sổ vào ba lô, lấy viên Ruby ra.

Trong đêm tối đen như mực, trung tâm mua sắm hoàn toàn yên tĩnh. Ánh trăng yếu ớt xuyên thấu qua bức tường thủy tinh tầng cao nhất của trung tâm mua sắm, chiếu xuống một góc nhỏ của cửa hàng, ánh sáng vô cùng ảm đạm.

Trong hoàn cảnh âm u, màu sắc của nó trở nên càng thâm thúy, giống như màu đỏ đậm của rượu.

Đường Mạch dùng ngón tay nhéo nhéo viên Ruby, nhẹ nhàng di chuyển nó. Khi viên đá quý bị rung chuyển, ánh đỏ bên trong nó cũng lắc lư theo biên độ, giống như bên trong có chứa một chất lỏng màu đỏ như màu máu kỳ lạ. Đường Mạch làm theo cách lần đầu tiên quan sát trứng Gà Tây, ngón tay gõ ba lần lên viên Ruby.

Không có bất kì phản ứng nào.

Đường Mạch nắm viên Ruby trong lòng bàn tay, siết chặt.

Vẫn không có bất kì phản ứng nào.

Cậu đem viên Ruby đỏ giơ lên trước mắt, cẩn thận quan sát. Lúc cậu đem nó đụng vào tóc, đột nhiên, một ánh sáng đỏ mờ nhạt hiện ra, một cái mũ vừa thối vừa lớn từ trên trời rớt xuống, đập thẳng lên mặt Đường Mạch.

Đường Mạch: "........."

Đường Mạch bị cái mùi thối xông thiếu chút nữa bất tỉnh, cậu lấy cái mũ đang ở trên mặt mình ra. Đường Mạch còn chưa kịp nghĩ cái mũ này từ đầu xuất hiện,thì viên Ruby trong tay cậu biến mất. Cậu lại tiếp tục tập trung nhìn vào, sau đó lại: "............."

Cái mũ bát giác màu đỏ là vật quen thuộc nhất trong tuổi thơ mỗi người, phía trên vành nón là một chữ 'M' màu trắng quen thuộc. Đa số mọi người đã từng chơi trò chơi này, điều khiển nhân vật mang cái mũ đỏ, đá bay quái vật, đánh bại ác long, cứu công chúa ra ngoài.

Hai giờ trước Đường Mạch còn gặp chủ nhân của cái mũ, trước khi rời đi, chủ nhân của nó còn nằm trên sân khấu khóc tức tưởi, cuối cùng còn bị Đường Mạch làm cái chúc phúc sống lâu trăm tuổi, kích động té trên sân khấu, bể đẩu chảy máu.

Đúng lúc này, một ánh sáng đỏ lại xuất hiện, cái mũ lần nữa biến lại thành viên Ruby, một hàng chữ nhỏ hiện lên trên đá quý.

[- Đạo cụ: Mũ của Mario.

- Người sở hữu: Đường Mạch

- Phẩm chất: tốt

- Cấp bậc: Cấp ba

- Lực công kích: 0

- Chức năng: Đội chiếc mũ thần kì này, sử dụng đỉnh đầu sẽ có cơ hội xuất hiện kho báu thần kì.

- Hạn chế: phải sử dụng đầu của mình để kích hoạt kho báu. Cơ hội kích hoạt tối đa là 10%, đội mũ đỏ sẽ mọc ria mép chỉ có ở Mario, cực kỳ nam tính.

- Ghi chú: Đội mũ đỏ không nhất định phải là tiểu mỹ nữ, còn có thể là Mario. ]

Bộ ria mép cực kì nam tính của Mario...

Đường Mạch hạ mắt, tỉ mỉ đọc lại hàng chữ ba lần. Cậu giờ viên Ruby lên đỉnh đầu, trong nháy mắt, viên đá sáng chói biến thành cái mũ đỏ, vừa lấy cái mũ vừa dơ vừa thối xuống, nó lần nữa biến trở về viên đá quý trong suốt.

Tivi cũng không dám lừa gạt như vậy!

Nếu như lúc đầu ẩn nấp trong đóng tiền vàng là cái mũ thối này, Đường Mạch tuyệt đối không thể nào lấy đi ngay lập tức. Ít nhất sẽ do dự ba giây!

Lần đầu tiên Đường Mạch có chút hối hận, cậu lúc đầu không nên cầm viên đá này. Cầm một khối tiền vàng cũng có thể làm vũ khí, còn tốt hơn là phải đội cái mũ thối này.

Đường Mạch mắng cái mũ thối của Mario trong lòng một trăm lần, nhưng cuối cùng vẫn đem viên Ruby cất trong túi áo, kéo khóa lại. Nhắm mắt nghỉ ngơi một giờ, sau đó thừa dịp đêm tối mịt mù, Đường Mạch ngồi dậy thu thập đồ đạc, đeo ba lô, lặng lẽ rời khỏi trung tâm mua sắm.

Xung quanh cực kì yên tĩnh, bước chân Đường Mạch vô cùng nhẹ nhàng, đi trên đất gần như không phát ra bất kì tiếng động nào. Nhưng một khắc ngay sau khi cậu rời đi, một bóng đen xoay người chạy vào tầng gửi xe, gõ cửa Lạc Phong Thành.

"Tiến sĩ Lạc, cậu ta đi rồi, có cần đuổi theo không?"

Lạc Phong Thành đang cầm bút, quỳ rạp trên mặt đất nghiên cứu cái gì. Cẩn thận nhìn một chút, trên mặt đất trải một tờ giấy dài hai mét, chính giữa trang giấy là một cái sân khâu nhỏ, từ sân khấu đi ra là 150 ô vuông liên tiếp nối đuôi nhau. Lạc Phong Thành tay trái cầm một viên súc sắc, tay phải cầm bút, đang vẽ cái gì đó.

Nghe được lời của người vừa tới, hắn dứng bút lại: "Attack không phải xã hội đen."

Người nọ gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Lạc Phong Thành đứng lên đi đến bên cạnh bàn, kéo ngăn kéo, lấy ra một tập văn kiện. Hắn mở đến trang thứ hai, phía sau chỗ 'số người chết đã biết' yên lặng gạch bỏ '391' đi, viết lại một con số khác: 6461.

"Lúc nói ra cái này, cậu đã không định ở lại..."

Đường Mạch nhanh chóng xuyên qua bóng đêm, rời khỏi Phổ Đông.

Lựa chọn lúc đêm khuya để rời khỏi là để tận lực tránh không làm kinh động đến tổ chức Attack kia. Sau khi xác định mình đã rời khỏi khu Phổ Đông, cậu tìm một cửa tiệm ven đường để ẩn nấp, đợi đến khi trời sáng mới ra cửa. Cậu lần này đi rất nhanh, chỉ qua hai giờ liền tới cửa trường trung học Thị Bắc. Cậu quen cửa quen nẻo tiến vào phòng thể dục, trong phòng trống rỗng không một bóng người.

Đường Mạch nhìn bánh mì bị người ta ăn còn dư lại. Bánh mì này rơi vào một vũng nước bên cạnh, phía trên có một tầng mốc thật dày.

Xem chừng sau khi cậu rời đi, đám nhóc hôm sau cũng bắt đầu xuất phát.

Đường Mạch cũng không quá miễn cưỡng, cậu đeo ba lô rời phòng tập. Khi đi đến cửa, Đường Mạch đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn một que diêm rơi xuống góc sàn nhà. Cậu tập trung nhìn, rời mắt khỏi que diêm, ngẩng đầu nhìn lên bức tường trắng trước mặt. Cẩn thận quan sát một lúc, Đường Mạch bước tới, bàn tay dùng sức, bôi sạch một lớp thạch cao trắng trên tường.

Anh Đường Mạch:

Chúng em đi trước. Sau này lại cùng nhau chơi trò chơi, nhất định phải sống sót.

Trần San San.

Còn có Triệu Tử Ngang!

Năm chữ cuối khắc xiêu xiêu vẹo vẹo, so với dòng chữ trước xấu xí không ai bằng, nhìn một cái là biết nhóc Mập Mạp không biết xấu hổ kiên trì muốn tự mình khắc lên.

Đường Mạch hiếm khi nhếch môi cười một tiếng, cậu lần nữa dùng sức đem những chữ này xóa đi. Trực tiếp xoay người, đeo ba lô chính thức rời khỏi trường học.

Lúc đi tới cửa trường, một âm thanh trẻ con vang lên toàn bộ thành phố Thượng Hải.

[ Ding Dong! Châu Âu khu 3 khách lén qua sông Fanson Liszt thành công thông quan Tháp Đen tầng một! ]

Đường Mạch hơi dừng bước một chút, tiếp tục đi về phía trước.

Châu Âu cũng có người thông qua Tháp Đen tầng một? Trò chơi công tháp của Châu Âu bắt đầu từ khi nào?

Ấn theo thời gian, Phó Văn Đoạt thông quan Tháp Đen tầng một mất ba giờ; ở Hoa Kỳ, Mary Van der Sar mất năm giờ. Người chơi công tháp ở Châu Âu chắc sẽ yếu hơn so với người chơi ở Trung Quốc và Hoa Kỳ, vì vậy anh ta khẳng định phải mất từ năm giờ trở lên.

Nếu như theo trình độ đó mà tính toán, người công tháp ở Châu Âu mất khoảng bảy giờ để công tháp, khi trò chơi công tháp ở Châu Âu bắt đầu, Đường Mạch vẫn còn trong trò chơi cờ tỷ phú của Mario.

Nghĩ thông suốt được điều này, Đường Mạch không chần chờ nữa, thần sắc bình tĩnh đi về phía trước.

Mặt trời dần lên cao, người trên đường càng lúc càng nhiều. Đường Mạch ở Thượng Hải đã không còn chuyện gì làm, định về Tô Châu trước, xem thử lỡ may mắn tìm được bạn còn sống sót. Cậu đi đến gần đường Nam Kinh, trên đường đều thấy người. Tuy rằng không nhiều, nhưng cho dù đi đến chỗ nào, cũng có thể nhìn thấy ít nhất hai ba người.

Đường Mạch đeo ba lô cúi đầu đi về phía trước. Lúc đi tới một bồn hoa bên cạnh quảng trường nhân dân, thân thể cậu đột nhiên cứng đờ, dừng cước bộ lại. Không ai chú ý tới sự khác thường của cậu, trong ba giây ngắn ngủi, mắt Đường Mạch đen lại, ngón tay siết chăt, sắc mặt trở nên hết sức khó coi.

Bởi vì lúc này, một giọng nói trẻ con vui sướng vang lên trong đầu cậu.

Đường Mạch nghiêng đầu, nhìn về phía người đi đường, muốn xem thử bọn họ có nghe được âm thanh kì lạ đó không. Nhưng ba người đi ngang qua lại không giống như nghe thấy âm thanh gì, Đường Mạch đột nhiên nhìn chằm chằm bọn họ, dọa bọn họ giật mình, mắng một câu 'Thần kinh' rồi nhanh chóng rời đi.

Trong đầu Đường Mạch, âm thanh kia vẫn còn vang lên. Nó tổng cộng nói ba lần, lần nào cũng hết sức vui vẻ.

[ Dinh Dong! Trung Quốc khu 2 người chơi chính thức Đường Mạch đã đạt tới trình độ công tháp tầng một, mười ngày sau, chuẩn bị công tháp! ]

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống Tháp Đen đứng giữa không trung, lập lòe phát ra ánh sáng chói mắt.

......................................

Lời tác giả:

- Đường Đường:....Thần mẹ nó có thể cho tôi nghỉ ngơi một chút không!

- Tác giả: Mị không phải đã cho mười ngày nghỉ ngơi rồi sao –v-

- Phó Thiếu Tá: Tôi nhớ hình như toàn Trung Quốc chỉ có tôi là người có kinh nghiệm thông quan thôi.....

....................................

Chú thích:

1. Ghi danh vào Tháp Đen: là chỉ những người còn sống sót sau ba ngày đầu tiên của Tháp Đen mà không bị biến mất, có thể hiểu là những người chơi được Tháp Đen công nhận.

Truyện convert hay : Tu La Võ Thần
Chương Trước/27Chương Sau

Theo Dõi