Chương Trước/226Chương Sau

Đích Nữ Tàn Phi

Chương 156: Triệu Quách Song Thiếu (1)

*

“Sao có thể được chứ?!” Sắc mặt Như Sương lập tức thay đổi, không còn dáng vẻ ôn hòa như ngày thường mà thay vào đó là sự nghiêm túc khiến người khác vô pháp bỏ qua.

“Tiểu thư, người quên mới lời dặn dò trước đó của nô tì rồi sao?” Trước đó nàng nói với Tiết Phong Lan nhiều lời như vậy, hóa ra đối phương lại chẳng nghe lọt tai!

“Không có, ta nhớ mà.” Đối với lời nói của Như Sương nàng đều cẩn thận đặt trong lòng, nàng mặc dù là người trùng sinh, có thể biết trước được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì nhưng Tiết Phong Lan không dám lấy đó làm kiêu ngạo, bởi vì nàng cũng biết đến hiệu ứng bươm bướm, chỉ cần một thứ đổi sẽ dẫn theo tất cả lệch khỏi quỹ đạo vốn có, huống hồ chuyện tương lai chưa bao giờ là do nàng quyết định, cho dù nàng biết trước được tương lai nhưng tương lai rốt cuộc vẫn sẽ thay đổi, như vậy Tiết Phong Lan nàng có khác nào một người chưa trùng sinh đâu?

“Nếu tiểu thư nhớ thì tiểu thư phải biết trường săn rất nguy hiểm, người lại hành động không tiện, lỡ như xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?” Lần này tham gia săn thú chỉ có nàng đi theo hầu hạ Tiết Phong Lan, nếu hiện tại nàng rời đi, để Tiết Phong Lan ở đây một mình nàng tự nhiên là không yên tâm, không có người nào so với nàng càng hiểu biết trường săn nguy hiểm, mặc dù nàng chưa từng tới đây nhưng những điều Thái hậu nói nàng đều khắc ghi trong lòng, lỡ như Tiết Phong Lan thật sự gặp chuyện không may nàng cũng không thể tha thứ cho bản thân.

“Hơn nữa người vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với nơi này, để người ở đây một mình nô tì thật không yên tâm, chúng ta vẫn là trở về đi.”

“Tỷ lo lắng quá rồi.” Tiết Phong Lan cố gắng làm bộ dạng nhẹ nhàng để giảm sự lo lắng của Như Sương, nàng biết vì sao Như Sương lại không yên tâm để nàng ở lại đây một mình, nhưng có một số chuyênh để Như Sương ở bên cạnh nàng không tiện hành động. Như Sương người này tâm tư quá nặng, nghi ngờ quá lớn, mặc dù Như Sương chưa bao giờ hỏi nàng về những chuyện trước kia nhưng Tiết Phong Lan biết Như Sương đã nghi ngờ nàng, chỉ là đang đợi nàng nói ra, ở trước mặt Như Sương Tiết Phong Lan có một loại cảm giác bản thân bị nhìn thấu, mặc dù cái gì Như Sương cũng không biết, cái gì cũng không hỏi nhưng dưới đôi mắt tinh tường kia, bí mật của nàng như bị vạch trần, mà Như Sương hẳn cũng đã cảm nhận được gì đó.

“Nơi này cùng lều trại của chúng ta cách nhau không xa, từ đây có thể nhìn thấy đến đó, tỷ chỉ đi một lát rồi quay lại, ta ở nơi này sẽ ngoan ngoãn đợi tỷ, đảm bảo sẽ không xảy ra vấn đề gì!” Tiết Phong Lan mỉm cười, một bộ dạng băng quơ như thể việc nàng muốn ở lại chỉ là việc thuận tiện chứ không có mục đích gì cả, sắc mặt Như Sương cũng vì vậy mà hòa hoãn không ít.

“Tiểu thư cũng biết một giây cũng có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, cho dù lều trại có gần, nô tì có đi nhanh nhưng tầm mắt vẫn sẽ rời khỏi tiểu thư.” Như Sương vẫn chưa có ý định thỏa hiệp với Tiết Phong Lan, đã nói là chuyện ngoài ý muốn chính là chuyện mà người khác không thể nắm bắt được, đừng nói đến một giây, chỉ cần một cái chớp mắt cũng có thể xảy ra chuyện.

“Không có tỷ trông chừng thì vẫn còn rất nhiều người thay tỷ trông chừng ta!” Tiết Phong Lan đột nhiên nở nụ cười bí hiểm, tựa hồ kể từ sau khi đến trường săn nàng đã cười nhiều hơn không ít, có lẽ là vì đã rời khỏi địa phương khiến nàng thương tâm kia cùng với con người đáng sợ kia nên tâm tình nàng mới thả lỏng xuống, tâm trạng cũng vì vậy mà tốt hơn không ít.

Như Sương ngẩn người, không rõ Tiết Phong Lan muốn nói gì.

“Tỷ nhìn xem, trường săn nhiều người như vậy, nếu ta thật sự có chuyện gì bọn họ sẽ là người đầu tiên phát hiện, đến lúc đó tỷ không cần lo lắng việc ta xảy ra chuyện không có người chăm sóc.” Mặc dù đã là chính ngọ nhưng một đám nam tử bên kia tựa hồ cũng không có ý định trở về dùng bữa trưa, không biết là vì trước đó họ đã dùng rồi vẫn là không đói.

Như Sương nhướng mày: “Tiểu thư nói không sai, nhưng tiểu thư không nhớ nô tì từng nhắc nhở tiểu thư không nên tin tưởng người khác sao?” Nơi này là trường săn, nếu đối mặt với nguy hiểm con người sẽ không chút do dự phản bội lại đồng bạn của mình, Tiết Phong Lan cùng đám người này không thân không thích, nếu nàng gặp chuyện bọn họ sẽ ra tay tương trợ sao?

Không mang lại ích lợi, mạng sống của một người đối với bọn họ hoàn toàn không quan trọng.

“Tiểu thư cùng bọn họ không quen biết, tiểu thư thật sự có thể đặt tính mạng vào tay người khác sao?” Trong nhận thức của nàng, Tiết Phong Lan không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác, đừng nhìn Tiết Phong Lan ngày thường chuyện gì cũng để nàng đi làm, nhìn bộ dạng có vẻ tín nhiệm nàng nhưng thực chất tâm tư đối phương rất khó nắm bắt, trong lòng đối phương vẫn luôn cất chứa bí mật, mà xung quanh bí mật đó là hàng rào phòng bị dày đặc, không ai có thể công phá, cho nên chuyện Tiết Phong Lan lại đem tính mạng của mình đặt vào tay người khác, Như Sương hoàn toàn không tin.

“Đặt mạng sống của mình vào tay người khác, điều này hoàn toàn không giống với tác phong làm việc của ta, Như Sương chẳng lẽ tỷ không hiểu sao?”

Như Sương gật đầu, tỏ vẻ hài lòng với đáp án này của nàng, chính là muốn nàng thỏa hiệp thì không dễ dàng.

“Ta đâu nói là sẽ tin bọn họ?” Tiết Phong Lan vẻ mặt vô tội: “Thấy người gặp nạn rút đao tương trợ là việc rất bình thường, huống hồ bọn họ còn là nam tử hán đại trượng phu, nếu bọn họ đối với ta thấy chết không cứu, người ngoài sẽ nhìn bọn họ với ánh mắt gì? Dù sao trường săn cũng không chỉ có một người mà là rất nhiều người, nhất cử nhất động đều bị người khác dòm ngó, bọn họ dám bỏ mặc ta sao?” Tiết Phong Lan không phải người ngu ngốc, nàng biết rõ nơi này không phải là Tiết gia, mọi thứ hành xử đều phải cẩn thận, nếu không sẽ bị người khác bắt lấy nhược điểm, hơn nữa nơi này còn có một sự tồn tại thần thánh là Ngụy đế, nhất cử nhất động của mọi người đều sẽ bị bẩm báo lại với Ngụy đế. Nếu nàng thật sự xảy ra chuyện gì người của Ngụy đế cũng sẽ biết được, đến lúc đó đám nam tử đang cưỡi ngựa bắn cung, bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt ở đằng kia không ra tay giúp đỡ thì bọn họ sợ là không màng đến danh dự của bản thân bị hủy hoại, thấy chết không cứu, tội danh này sẽ đi theo họ cả đời, trong khi nếu lựa chọn cứu nàng thì Tiết gia sẽ nợ họ một ân tình, người thông minh đều biết đưa ra lựa chọn đúng đắn.

“Tỷ cứ yên tâm, nếu con cháu quý tộc bởi vì ta có thân thể khiếm khuyết mà sinh ra phản cảm không muốn cứu thì vẫn còn có hộ vệ canh gác, thân phận bọn họ không cho phép bọn họ đối với tiểu thư quan lại bỏ mặc, càng đừng nói ở phía sau ta còn có Tiết gia cùng Thái hậu!” Tiết Phong Lan cũng đã nghĩ, trường săn này không chỉ có đám vương công quý tộc mà còn có nhiều hộ vệ, thị vệ, lính canh gác, quân đội,... nếu xảy ra chuyện gì thì bọn họ phải là người đầu tiên chạy đến cứu người chứ không phải đám vương công quý tộc bên kia.

Như Sương sửng sốt, lời của Tiết Phong Lan nói không sai, nhiệm vụ của thị vệ là để bảo vệ những người ở trong trường săn khỏi nguy hiểm, Tiết Phong Lan là tiểu thư Tiết gia, nếu nàng gặp nguy hiểm thị vệ xung quanh cũng không thể bỏ mặc, trừ phi bọn họ không muốn công việc này nữa.

“Tỷ mau đi đi, ta không sao đâu mà!”

Thấy Tiết Phong Lan kiên quyết như vậy Như Sương cũng không tiện nói gì thêm, nàng đẩy xe lăn đi đến bên gốc cây tránh nắng, muốn giao ô lại cho Tiết Phong Lan cầm nhưng Tiết Phong Lan lại nói bản thân không có việc gì, ngược lại là nàng mới cần phải che ô, Như Sương thỏa hiệp, sau khi dặn dò Tiết Phong Lan rồi cùng cầm ô rời đi. Nhanh chóng rời đi mới có thể nhanh chóng trở lại để xem chừng Tiết Phong Lan, nàng thật sự không yên tâm rời mắt khỏi Tiết Phong Lan một giây một phút nào, mặc dù biết rõ Tiết Phong Lan có thể ứng phó trước mọi chuyện nhưng suy cho cùng đối phương cũng chỉ là một nữ hài.

Như Sương đi rồi, Tiết Phong Lan bèn điều khiển xe lăn bên chỗ hàng rào ngăn cách khu rừng, đất đai ở trường săn không được bằng phẳng, có chút khó khăn khi di chuyển nhưng đối với một người cả đời đều làm bạn với xe lăn như Tiết Phong Lan thì điều này cũng không làm khó dễ được nàng.

Ở trước cổng khu rừng có hai tên thị vệ đứng canh gác, nhìn nàng khó khăn đẩy xe lăn đi đến bên hàng rào bọn họ chỉ hai mặt nhìn nhau chứ không hề tiến đến giúp đỡ, lúc nãy Tiết Phong Lan được Như Sương đẩy đi xung quanh trường săn, bọn họ sớm đã nhìn thấy, cũng có chút kinh ngạc vì năm nay cư nhiên có một người ngồi xe lăn tham gia săn thú. Kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng bọn họ cũng không để lộ cảm xúc ra mặt, càng không dám khinh thường đối phương, ở nơi này tùy tiện tìm một người đều có thân phận cao hơn bọn họ, bọn họ cũng không muốn đắc tội với quý nhân. Như Sương một mình rời đi, để lại Tiết Phong Lan ở nơi này, nhất thời bọn họ đều không rõ hai người này muốn làm gì, dù sao suy nghĩ của một đám tiểu thư khuê các bọn họ không thể nào đoán được, sau đó nhìn thấy Tiết Phong Lan đẩy xe lăn về phía bên này, một mình nàng điều khiển có chút khó khăn, trường săn đất cỏ mọc um ùm, người bình thường đi còn khó khăn, càng đừng nói hai bánh xe lăn. Một nữ nhân xinh đẹp lại khó khăn trong việc di chuyển sớm đã nhận được sự thương tiếc từ mọi người, hai thị vệ cũng muốn đi lên giúp đỡ nhưng bọn họ cũng không có quên nhiệm vụ canh gác của mình, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiết Phong Lan chậm rãi đẩy xe lăn lại đây.

Đối với Tiết Phong Lan mà nói, việc điều khiển xe lăn không hề khó khăn như mọi người nghĩ, cho dù là ở trường săn đất đai không được bằng phẳng thế này cũng không thể làm khó được nàng, nàng cả đời ngồi xe lăn, sớm đã đem xe lăn thành đôi chân của mình, sở dĩ lúc đầu có chút khó khăn là bởi vì không quen thuộc, đợi khi tìm được cảm giác rồi thì không hề làm khó được nàng.

Dùng thời gian nửa chung trà Tiết Phong Lan rốt cuộc cũng đẩy xe lăn đến bên hàng rào, khi nàng ngồi trên xe lăn hàng rào cao đến cổ nàng, ánh mắt nàng xuyên qua hàng rào mà nhìn chằm chằm khu rừng xanh thẳm trước mặt, đáy mắt lập lòe không rõ.

Năm đó Tiết Phong Linh vì cứu Liên Như Nguyệt mà lấy thân mình làm vật hi sinh dụ đám thích khách rời đi để Liên Như Nguyệt có cơ hội thoát thân sớm đã lan khắp kinh thành, Ngụy đế còn vì chuyện này mà khen thưởng Tiết Phong Linh thiện lương trong sáng, ban thưởng vô số thứ, đồng thời cũng khuyến khích mọi người học theo Tiết Phong Linh, cũng vì vậy mà Tiết Phong Linh còn được đặc cách vào Đàm Sơn Thư Viện để học tập cùng với các thiên chi kiêu tử. Trước kia còn nhỏ, đối với việc Tiết Phong Linh hi sinh bản thân cứu Liên Như Nguyệt chỉ cảm thấy đối phương thật vĩ đại, nhưng trải qua một kiếp nàng biết được Tiết Phong Linh mới không có tốt bụng như vậy, nàng ta thậm chí còn thể vì tư lợi của bản thân mà hãm hại muội muội mình, Liên Như Nguyệt bất quá chỉ là biểu tỷ muội họ hàng xa, làm sao Tiết Phong Linh lại có thể hi sinh tính mạng vì đối phương?

Trong chuyện này nhất định là có âm mưu!

Hiện tại ngẫm lại mới cảm thấy, sở dĩ Tiết Phong Linh có thể vì Liên Như Nguyệt mà hi sinh bản thân thật ra hoàn toàn là vì lợi ích của bản thân nàng ta chứ nàng ta không phải thật sự muốn cứu mạng Liên Như Nguyệt, nàng ta làm như vậy hoàn toàn là vì bất đắc dĩ.

Tiết Phong Linh rất thông minh, biết rõ để Liên Như Nguyệt rơi vào tay thích khách sẽ chỉ có con đường chết, mà Liên gia sẽ vì chuyện này mà giận chó đánh mèo lên đầu Tiết gia, cho dù quan hệ hai nhà có là thân thích đi chăng nữa thì cũng sẽ bị xé rách, bởi vì khi đó chỉ có Tiết Phong Linh ở bên cạnh Liên Như Nguyệt, nếu Liên Như Nguyệt bị thương mà Tiết Phong Linh bình an vô sự, cho dù



Chương Trước/226Chương Sau

Theo Dõi