Chương Trước/70Chương Sau

Đích Phi Sách

Chương 68: Đè Xuống Đùa Giỡn, Ép Nàng Gả Đi

Nụ cười ưu nhã của Bắc Sách cứng đờ, xấu hổ dời mắt đi: "Một người sống rơi xuống nước, trong tình huống bình thường không thể không giãy giụa, nhưng nàng không có..."

Thông minh như nàng sao có thể để Tiết thị đẩy mình xuống hồ? Khả năng duy nhất chính là nàng chủ động rơi xuống, có ý đồ khác!

Mà sự thật quả nhiên như y sở liệu, chỉ là y hoàn toàn không ngờ nữ nhân này lại đục thủng thuyền hoa, thời điểm y rõ ý đồ của nàng, lòng không nhịn được mà cảm thấy buồn cười, nữ nhân này, tính tình có thù tất báo lại khiến người ta càng yêu thích!

An Cửu nhíu mày, điều này có nghĩ y biết trò xiếc của nàng?

A, Bắc Sách này đúng là tâm tư kính đáo!

"Như vậy, ta ngược lại phải đa tạ thế tử đã không làm hỏng chuyện tốt của ta!"

Bắc Sách mỉm cười nhìn về phía giữa hồ, một con thuyền đang qua đó, trong ánh mắt bình tĩnh hiện lên một tia dị thường, giọng nói ôn nhuận truyền tới: "Những người khác thì thôi đi, còn về Tiết thị... Nếu đã muốn dồn An Cửu quận chúa vào chỗ chết, vậy để bà ta ở trong hồ lâu một chút, có thể giữ được một mạng hay không phải xem tạo hóa của bà ta!"

Lời này y giống như nói với không khí, An Cửu nghe vào tai, đương nhiên hiểu, Bắc Sách khẳng định đã phân phó người nào đó, mà người nọ đang ẩn mình trong chỗ tối!

Y là đang báo thù cho nàng sao?

Trái tim An Cửu bỗng trở nên ấm áp, cảm nhận hơi thở ưu nhã của nam tử bên cạnh, lòng bình yên đến lạ thường.

Huy Âm Điện, chỗ ở của Bắc Sách, tòa viện này tuy ở trong Bắc Vương phủ nhưng lại hoàn toàn độc lập, hiện tại ở Lưu Li Hiên, sau tấm bình phong, An Cửu ngồi trên giường, y phục ướt đẫm khi nãy đã thay ra, hiện tại trên người đang mặc một bộ bạch y kích cỡ to rộng, mỗi một cử chỉ đều khiến da thịt non mịn như ẩn như hiện.

"Ngài đường đường là Bắc thế tử, ngay cả xiêm y của nữ tử cũng không có sao?" An Cửu lên tiếng, giọng nói truyền vào tai nam tử đứng bên ngoài, gương mặt vốn ưu nhã bình tĩnh thoáng thay đổi.

An Cửu liếc nhìn thân ảnh cao lớn đưa lưng về phía bình phong đứng bên ngoài, kéo nhẹ xiêm y lên ngửi, ngay cả xiêm y này cũng thoang thoảng hương u lan.

Mà cách bài trí của Lưu Li Hiên này cũng như khí chất của chủ tử nó, khiến người ta nhìn vào cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Ta đã sai người dẫn Hồng Linh nghe thấy." Giọng nói của Bắc Sách ở ngoài bình phong truyền tới, cẩn thận tìm kiếm, mơ hồ có thể nhận ra hơi thở xưa nay luôn trầm ổn dường như đang có chút dồn dập.

Trong phòng, cách tấm bình phong, trai đơn gái chiếc, hiện tại nàng còn mặc xiêm y của y, thật sự ái muội.

"Huy Âm Điện này của ngài không có nữ nhân ở sao?" An Cửu nhìn bốn phía, trong phòng chỉ toàn là đồ dùng của nam nhân, Bắc Nhu từng nói, ngay cả hạ nhân hầu hạ ở Huy Âm Điện này đều là nam tử.

Đều là nam nhân đang ở tuổi huyết khí phương cương, Bách Lý Khiên đã cưới hai trắc phi, Bách Lý Vũ tuy chưa cưới vợ nhưng có hai biết hắn có coi trọng nha hoàn nào trong phủ không.

Mà Bắc Sách này... Trong phòng không hề có dấu vết của nữ nhân!

Ngoài bình phong, thân thể Bắc Sách cứng đờ, trong nháy mắt tiếp theo, giọng nói ở bên trong lần nữa vang lên: "Không lẽ ngài thật sự thích nam nhân?"

Vấn đề này sau ngày ấy ngồi cùng xe ngựa với Bắc Nhu nàng đã muốn hỏi, hôm nay đúng là cơ hội tốt!

Dứt lời, nam nhân ngoài bình phong lảo đảo một cái, trên mặt lúc trước là xấu hổ, giờ phút này đã trầm xuống, nữ nhân này, đầu óc đang nghĩ gì vậy?

"Sao hả? Ngài không trả lời, chẳng lẽ thật sự là thế sao?" An Cửu nhướng mày, tràn ngập hứng thú, vòng qua bình phong đi đến trước mặt Bắc Sách, ánh mắt khóa chặt y, từ đầu đến chân đánh giá y một lần, không nhịn được mà lắc đầu.

Bắc Sách bị nàng nhìn như vậy, da đầu không khỏi tê dại, con người xưa nay bình tĩnh hiện tại nhìn da thịt như ẩn như hiện dưới lớp xiêm y rộng thùng thình kia lại rối loạn.

Ánh mắt lập lòe, Bắc Sách nhíu mày dời mắt đi, nhưng An Cửu vẫn tiếp tục đánh giá Bắc Sách, qua hồi lâu, bỗng dưng thở dài: "Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc..."

Nam nhân tuấn mỹ như vậy, ai mà không ngưỡng mộ? Nhưng cố tình lại... Thích nam nhân?

Không biết vì sao, An Cửu bỗng cảm thấy mất mát.

"Đáng tiếc cái gì? Cái đầu này của nàng, đừng nghĩ bậy bạ!" Bắc Sách bực bội, ánh mắt vừa đảo qua liền thấy thứ đồ không nên thấy, nữ nhân này không biết đang ăn mặc như vậy không nên ra ngoài đi loạn sao?

An Cửu hoàn toàn không nhận ra vấn đề, lòng thầm suy đoán, nếu Bắc Sách này thật sự thích nam nhân, vậy Đông Sở Quốc này... Là nam nhân nào có vận may như vậy?

An Cửu vừa nghĩ vừa đi qua đi lại, bầu không khí trong phòng quái dị tới cực điểm, đang suy nghĩ, nàng hoàn toàn không chú ý tới tình huống dưới chân.

"A..."

Đột nhiên hét lên một tiếng, có lẽ vì quá chuyên chú suy nghĩ, An Cửu chỉ kịp cảm nhận dưới chân vướng gì đó, cả người lập tức mất trọng tâm, mắt thấy sắp ngã xuống đất, nhưng đúng lúc này, một bàn tay to rộng bắt lấy cổ tay nàng, dùng sức kéo lại, trong nháy mắt, thân thể đâm vào một lồng ngực rộng lớn.

Khoảng cách gần như thế, An Cửu va Bắc Sách đều ngẩn ra, nhất thời hỗn loạn.

Mặt An Cửu dán lên lồng ngực ai đó, tiếng tim đập loạn nhịp vừa lúc ở ngay bên tai, thịch thịch thịch, vô cùng mãnh liệt, giống như muốn nhảy ra ngoài.

Hai người Bắc Sách và An Cửu lập tức hiểu được gì đó.

Y... Hình như không thích nam nhân? Nếu thích nam nhân, vậy tiếng tim đập loạn nhịp lúc này có ý nghĩa gì? Vì phát hiện điểm này, An Cửu không khỏi xấu hổ.

Mà Bắc Sách, vẻ ưu nhã trên gương mặt tuấn mỹ sớm đã không còn, trong lòng không nhịn được mà thầm mắng, y thế mà để lộ cảm xúc của mình?

An Cửu thông minh như vậy, chỉ sợ... Mặt Bắc Sách nóng lên.

Đúng là... Ánh mắt lập lòe, Bắc Sách hít sâu một hơi, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người, nhưng không biết từ khi nào Bắc Sách đã dẫm lên vạt áo trên người An Cửu, lần này, đến lượt thân thể y mất trọng tâm.

Nếu là ngày thường, với thân thủ của y, chắc chắn sẽ không ngã xuống, nhưng phản ứng đầu tiên của Bắc Sách lúc này chính là che chở cho An Cửu, không để nàng ngã xuống.

Trong chớp nhoáng, bịch một tiếng, Bắc Sách kêu rên, sống lưng đập mạnh xuống mặt đất, nhưng cánh tay vẫn bảo hộ An Cửu trong lòng.

"Nàng có ngã đụng vào đâu không?" Bắc Sách buông tay tạo khoảng cách giữa hai người, nhìn An Cửu, quan tâm hỏi thăm.

An Cửu nhìn Bắc Sách, nhíu mày, rõ ràng người ngã đụng đất là y, mà y chỉ nghĩ tới nàng.

Còn bản thân lúc này...

Bắc Sách thấy An Cửu cười như không cười, cung mày nhíu lại càng chặt, nhưng trong nháy mắt liền ý thức được vấn đề, lại nhìn tư thế của họ, gương mặt càng đỏ bừng.

Đây... An Cửu lại nhào vào người y, tuy y chưa trải qua việc nam nữ, nhưng ái muội như vậy, y sao có thể không hiểu?

"Đi xuống!" Bắc Sách dời mắt, lạnh lùng nói, rõ ràng có thể xoay người, nhưng làm thế, chỉ sợ An Cửu sẽ bị ngã xuống đất.

An Cửu lại nhướng mày, ngày thường, bộ dáng không dính khói lửa phàm tục của Bắc Sách khiến người ta không muốn vấy bẩn sự thánh khiết của y, nhưng giờ phút này, mặt y đỏ bừng như vậy, đúng là khiến người ta không nhịn được mà cắn một cái, thậm chí muốn hái đóa hoa này xuống!

Đi xuống sao? Cơ hội khó có được như vậy, nàng sao có thể đi xuống?

Càng thấy y thất thố, An Cửu càng muốn chơi đùa, nàng cúi người nhìn y chằm chằm, y không dám nhìn nàng sao? Không dám nhìn, nàng cố tình muốn y nhìn mình!

Hành động này của An Cửu khiến Bắc Sách giật mình, đối diện với đôi mắt giảo hoạt kia, ánh mắt đảo qua phong cảnh dưới y phục rộng thùng thình, y cao giọng: "An Cửu, nàng... Còn ra thể thống gì!"

Vừa rồi là ngoài ý muốn, không trách ai được, nhưng An Cửu lúc này... Trong mắt nữ nhân này rõ ràng viết hai chữ đùa giỡn, nữ nhân đùa giỡn nam nhân, đây... An Cửu cũng quá lớn mật!

"Còn ra thể thống gì?" An Cửu khẽ cười, nhìn mặt y càng đỏ, nàng càng có hứng thú, "Vừa rồi ta có một phát hiện lớn, ngài có muốn nghe không?"

Bắc Sách nỗ lực không nhìn thứ không nên nhìn, đối diện với ánh mắt của An Cửu, phát hiện lớn? Y tin chắc phát hiện lớn hôm nay của An Cửu là điều y không muốn nghe!

Nhưng nữ nhân này, nàng hỏi như vậy không phải thật sự dò hỏi y có nguyện ý hay không, cho dù y không muốn nghe, sợ rằng cũng không ảnh hưởng tới việc nàng tiếp tục nói.

Quả nhiên, nụ cười của An Cửu càng trở nên tà ác: "Thế tử không thích nam nhân, ngài thích nữ nhân."

"Điều này rất bình thường, nàng đừng nghĩ bậy!" Bắc Sách lạnh giọng, thích nam nhân gì chứ? Bắc Sách y không phải kẻ đoạn tụ.

"Đúng vậy, rất bình thường, có điều có một chuyện lại không hê bình thường, thế tử năm nay cũng hai mươi mốt tuổi rồi." Tại cổ đại này, ở tuổi đó đã là cha của hài tử.

Bắc Sách nhíu mày, không đáp, giọng nói bỡn cợt tiếp tục truyền đến.

"Thế tử đã hai mươi mốt nhưng vẫn là đồng nam, chuyện này nếu truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ thành kinh thiên kỳ văn." An Cửu bật cười.

Dứt lời, quả nhiên thấy gương mặt vốn ửng đỏ của Bắc Sách này đã trướng tới thành màu gan heo, khóe môi thậm chí không nhịn được mà run rẩy.

Đầu Bắc Sách như muốn nổ tung, hoàn toàn không ngờ An Cửu lại nói ra lời to gan như thế, đồng nam... Đây là lời một tiểu thư khuê các nên nói sao?

An Cửu này... Bắc Sách nhìn An Cửu, đôi mắt vốn bình tĩnh nay đã sâu đến không thấy đáy, dù là An Cửu cũng không đoán ra y đang nghĩ gì.

An Cửu giật mình: "Ta chỉ đùa chút thôi, thế tử..."

"Thế tử, nghe nói ngài muốn xiêm y của nữ nhân, a, còn đưa đến Lưu Li Hiên, Lưu Li Hiên của ngài cuối cùng cũng có nữ nhân rồi sao? Ta vừa nghe nói liền hưng phấn chạy tới đây, ngài xem, một người bận rộn như ta còn tự mình đưa y phục tới cho ngài..."

Đúng lúc này, một giọng nói hào sảng vang lên, người chưa tới, giọng nói đã tới trước, cùng với tiếng bước chân ngày càng gần khiến hai người trong phòng đều ngẩn ra, Bắc Sách nhìn bộ dáng An Cửu lúc này, sắc mặt lập tức thay đổi.

"Chu Cẩm, ngươi đứng lại!" Bắc Sách hét lớn, giọng nói lộ vẻ hoảng loạn, đây là điều người khác trước nay chưa từng chứng kiến.

Lúc nói chuyện, tay Bắc Sách lần nữa đặt bên hông An Cửu, cách lớp y phục, lại cảm nhận được hơi thở ấm áp kia, càng khiến tâm trí nhộn nhạo.

"Thế tử, đứng lại làm gì, chẳng lẽ trong phòng ngài thật sự có nữ nhân sao? Đúng lúc, ta cũng muốn xem xem, là ai có thể khiến thần tiên không dính khói lửa phàm tục như ngài động lòng hả?" Chu Cẩm nhướng mày cười, tuy gã là thuộc hạ của Bắc Sách, thay Bắc Sách xử lý sản nghiệp Bắc Vương phủ, nhưng tính tình gã ham chơi, thế tử cũng biết, đùa một chút cũng không ảnh hưởng tới toàn cục, thế tử sẽ không trách tội gã.

Lòng tràn ngập tò mò, Chu Cẩm càng cảm thấy hứng thú.

Còn chưa bước vào ngạch cửa, một chén trà trong phòng bay ra, Chu Cẩm sửng sốt, vất vả lắm mới tránh đi được, không khỏi kinh hãi, xem ra thế tử đã hạ quyết tâm không cho gã vào!

"Ném quần áo vào đây, không cho người vào." Tiếng của Bắc Sách lần nữa truyền tới.

Chu Cẩm nhún vai, liếc mắt nhìn vào trong một cái, nhưng dù đã đứng ngay cửa vẫn không thể nhìn rõ động tĩnh bên trong. Chu Cẩm nhíu mày, nhìn xiêm y nữ tử trong tay, lòng đã có đáp án.

Xem ra bên trong sợ là có đồ vật không tiện cho người ngoài nhìn thấy!

Thôi, thế tử vất vả lắm mới cho nữ nhân vào Huy Âm Điện, gã không vào quấy rầy coi như tích đức, còn về tò mò trong lòng... Chu Cẩm giơ tay, nháy mắt tiếp theo, y phục trong tay lập tức bay vào phòng.

Trong phòng, Bắc Sách đã đặt An Cửu lên giường, đón lấy xiêm y Chu Cẩm ném vào, thời điểm xoay người nhìn An Cửu, ánh mắt vẫn không thể khôi phục vẻ bình tĩnh ưu nhã của ngày xưa.

"Thay đi!" Bắc Sách ho một tiếng, đưa xiêm y cho An Cửu, tuy đã cố gắng che giấu nhưng vẫn không thể giấu được nét quẫn bách trên mặt.

Phản ứng này lọt vào mắt An Cửu, ánh mắt càng trở nên tàn ác, liếc nhìn y phục rộng thùng thình trên người, nàng vô hại nhìn Bắc Sách: "Thay trước mặt ngài sao?"

Bắc Sách cứng đờ, sắc mặt vốn đã tốn hơn một chút hiện tại lại đỏ ửng, hung hăng trừng mắt với nàng: "Cố ý trêu cợt ta thú vị lắm sao?"

"Thú vị, đương nhiên thú vị!" An Cửu nhướng mày, duỗi tay nhận lấy xiêm y Bắc Sách đưa, đường đường là Bắc thế tử, há để ai cũng có cơ hội trêu cợt?

Hơn nữa, ngày thường Bắc Sách trông có vẻ khôn khéo, không dễ trêu cợt, nhưng không ngờ hôm nay... A, nghĩ tới bộ dáng quẫn bách vừa rồi, tâm tình An Cửu càng tốt, đón nhận ánh mắt của Bắc Sách, làm bộ cởi xiêm y.

Bắc Sách theo bản năng xoay người, ánh mắt khó nén quẫn bách, ngay sau đó nghe An Cửu ở sau bật cười ha ha, gương mặt tuấn mỹ của nam tử càng trắng bệch.

Lòng thầm mắng, y hình như lại bị nàng đùa giỡn!

Bắc Sách nhíu mày, nếu là kẻ khác dám ở trước mặt y như thế, sợ là y sớm đã nổi giận, nhưng đối với An Cửu, y lại không tức giận, lòng chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.

Nghĩ tới hình ảnh vừa rồi, mặt Bắc Sách càng nóng hổi.

"Thế tử..."

Giọng của nữ nhân phía sau lần nữa truyền tới, Bắc Sách giật mình, theo bản năng xoay người, thấy An Cửu đã thay nữ trang, đáy mắt lóe qua một tia kinh diễm.

Giờ phút này, nàng mặc một bộ bạch y, tóc dài đen nhánh tùy ý cột phía sau, cả người toát ra vẻ dịu dàng linh tú. Trong trí nhớ của y, An Cửu thông minh nhạy bén, khôn khéo cơ trí, thậm chí sát phạt quyết tuyệt, nhưng hiện tại, lần đầu nhìn một mặt dịu dàng của nàng, bộ dáng này tuy không phải tuyệt sắc, nhưng khí chất toát ra khiến người nhìn không cách nào quên được.

Nhất thời, Bắc Sách nhìn đến sửng sốt.

"Chắc thế tử sẽ không yêu ta đấy chứ?" An Cửu mỉm cười, ý bỡn cợt càng đậm.

Bắc Sách giật mình, vội dời mắt đi, còn chưa kịp trả lời, An Cửu đã tiếp tục: "A, nhìn ngài căng thẳng kìa, ngài yên tâm, ta chọc ngài thôi."

Dứt lời, An Cửu nhanh chóng ra ngoài, vừa nói: "Xin thế tử yên tâm, chuyện xảy ra hôm nay ở đây là bí mật, ngài biết ta biết, An Cửu ta sẽ không tổn hại tới danh dự của thế tử ngài!"

Lúc nói chuyện, An Cửu đã ra khỏi phòng, để lại Bắc Sách ở phía sau nhìn theo bóng lưng kia.

Tổn hại danh dự y?

Chuyện như vậy, người bị tổn hại danh dự không phải là nữ tử sao?

An Cửu này, với nàng y thật sự hết cách!

Nhìn theo thân ảnh kia biến mất trong tầm mắt, Bắc Sách xoay người, cầm xiêm y trên giường An Cửu vừa thay ra lên, vuốt ve vải dệt còn mang theo độ ấm, ánh mắt thay đổi.

"A, ta còn tưởng là ai, thì ra là An Cửu quận chúa!" Chu Cẩm hấp tấp đi tới, tuy lúc nhìn thấy Hồng Linh, gã đã mơ hồ đoán được xiêm y kia chuẩn bị cho ai, nhưng vừa rồi tận mắt thấy An Cửu từ cánh cửa này bước ra ngoài, gã mới dám chắc chắn, Bắc Sách không gần nữ sắc sợ là đã phá giới!

Chu Cẩm nhìn Bắc Sách, lại nhìn xiêm y nam tử trên tay y, không khỏi nhíu mày, nhưng ngay lập tức cung mày liền giãn ra, thay vào đó là ánh mắt ái muội.

Vừa nhìn liền phát hiện Bắc thế tử có chỗ không đúng, nhìn bộ dáng hoảng hốt của y, nào giống vẻ đạm mạc lạnh lùng ngày thường?

"Xem ra, Bắc Vương phủ sắp có đại hỉ rồi." Chu Cẩm thở dài, xem ra thế tử phi không phải An Cửu quận chúa thì không còn ai khác!

Bắc Sách liếc nhìn Chu Cẩm: "Đương nhiên có đại hỉ."

Chu Cẩm cả kinh, không ngờ Bắc thế tử sẽ nói như thế, vội tìm hiểu: "Ngài và An Cửu quận chúa khi nào thành thân? Ngày đã quyết định chưa?"

"Thành thân sao?" Bắc Sách nhíu mày, nghĩ đến gì đó, trong mắt xẹt qua một tia sủng nịnh, nhưng trong giây lát, gương mặt tuấn mỹ lại khôi phục vẻ ưu nhã bình tĩnh, "Mười một tháng sau, đại thọ của gia gia, ngươi chuẩn bị thế nào rồi?"

Chu Cẩm ngây ra, không ngờ Bắc thế tử đột nhiên thay đổi chủ đề như thế, nhìn gương mặt bình tĩnh của y, Chu Cẩm không nhịn được mà thở dài, gã biết, không thể từ miệng thế tử dò hỏi được gì.f

Nghĩ đến đại thọ của Bắc lão vương gia, Chu Cẩm lập tức cất đi dáng vẻ cà lơ phất phơ, nghiêm túc nói: "Thế tử xin yên tâm, những việc giao cho Chu Cẩm ta đi làm, đương nhiên thỏa đáng, chỉ là... Hôm đó cũng là ngày thành thân của Thái Tử và Bắc Nhu tiểu thư, Khanh vương phi ở bên kia e rằng cũng nhúng tay vào đại thọ của lão vương gia."

Ở ngoài vương phủ, người đời chỉ biết Bắc thế tử một tay nắm giữ sản nghiệp Bắc Vương phủ, mà Khanh vương phi khống chế quyền lực bên trong, hai người một trong một ngoài phối hợp vô cùng ăn ý.

Nhưng có ai ngờ, cả hai là kẻ địch!

Năm đó, Bắc vương gia giao toàn bộ sản nghiệp Bắc Vương phủ cho Bắc Sách phải trải qua một phen lăn lộn, tới hiện tại, Chu Cẩm cảm thấy ký ức đó vẫn còn mới mẻ.

Mấy năm nay, sản nghiệp của vương phủ ở trong tay Bắc thế tử phát triển không ngừng, Khanh vương phi cũng không phải không có lòng đoạt quyền, nhưng thế tử khôn khéo, làm việc không chút sơ hở, cho nên mấy năm nay, Bắc Vương phủ vẫn duy trì vẻ bình tĩnh như bề ngoài.

Nhưng có ai biết, dưới vẻ ngoài bình tĩnh kia cất giấu gợn sóng như thế nào?

Nhắc tới Khanh vương phi, ánh mắt Bắc Sách trở nên lạnh lẽo: "Mặc kệ bà ta, chỉ cần không quấy nhiễu tới đại thọ của gia gia, không cần để ý."

"Nhưng..." Chu Cẩm nhíu mày.

Bắc Sách biết cố kỵ trong lòng Chu Cẩm, nhiều năm trôi qua như vậy, gã vẫn lo lắng Khanh vương phi vẫn chưa dẹp tâm tư đoạt quyền, có điều năm đó quyền to của Bắc Vương phủ này đã vào tay y, hiện tại há có thể để bà ta cướp mất?

Nghĩ đến đại thọ của gia gia sắp tới, ánh mắt Bắc Sách nhu hòa trở lại, có lẽ, y nên để gia gia gặp An Cửu.

Nghĩ như vậy, Bắc Sách khẽ cười, Chu Cẩm nhìn thấy, ánh mắt lập lòe, thế tử chắc lại nghĩ tới An Cửu nên mới ôn hòa như vậy. Nghĩ tới An Cửu, Chu Cẩm liền gạt bỏ cố kỵ trong lòng, cũng cười.

Huy Âm Điện này nên có thế tử phi rồi!

Thời điểm trở về Thanh Ninh Tiểu Trúc, An Cửu nghe được một tin kinh người, lão phu nhân quyết định hôn sự cho Diệp Liên Y, thời gian là ngày mười tháng sau, cách hiện tại chỉ có hơn mười ngày, vội vàng quyết định như vậy, An Cửu đương nhiên cảm thấy kỳ quái.

Ngày thứ hai, lão phu nhân mời thợ thêu tới may áo cưới cho Diệp Liên Y, Diệp Quốc Công phủ khắp nơi vui mừng, Quốc Công phủ gả nữ nhi vốn là chuyện lớn, nhưng lão phu nhân nói Mai phu nhân đang mang tội trên người, huống hồ, mười một tháng sau Thái Tử đại hôn, không khỏi va chạm hoàng thất, cho nên việc Diệp Liên Y xuất giá, tất cả đều làm đơn giản.

Thoáng cái đã mười ngày trôi qua, cách ngày Diệp Liên Y xuất giá chỉ còn hai ngày, hôm nay, Thanh Ninh Tiểu Trúc tiếp đón một vị khách quý.

An Cửu nhàn nhạt nhìn Diệp Liên Y, hứng thú nói: "Nhị tiểu thư sắp đại hôn, thế mà có tâm tư tới Thanh Ninh Tiểu Trúc của ta, chắc không phải tới ôn chuyện với ta đúng không?"

Đối với Diệp Liên Y, An Cửu xưa nay không hề cho sắc mặt tốt, những kế hoạch độc ác của Mai phu nhân, Diệp Liên Y này cũng tham dự ít nhiều, không phải sao?

Hơn nữa, ngày Mai phu nhân bị đưa vào Đại Lý Tự hai người đã hoàn toàn trở mặt, hiện tại cho dù tỏ vẻ cũng thành dư thừa.

"Tỷ tỷ, tỷ còn giận Liên Y sao?" Diệp Liên Y nức nở bật khóc khiến An Cửu phải sửng sốt, "Mẫu thân của muội làm ra nhiêu chuyện thương tổn tới tỷ, nhưng... Đó đều là chủ ý của mẫu thân, tỷ tỷ, tâm tư tỷ như gương sáng chắc chắn sẽ hiểu."

"Vậy sao? Ngươi không cảm thấy Mai phu nhân vì ta nên mới bị đưa vào Đại Lý Tự à? Hôm đó, ta tận mắt thấy hận ý trong mắt ngươi, mà hận ý đó, chẳng lẽ không phải hướng về ta?"

Diệp Liên Y giật mình, vội giải thích: "Đúng, muội hận tỷ, đó dù sao cũng là mẫu thân muội, cái nơi như Đại Lý Tự chỉ cần bị đưa vào thì như vào địa ngục, muội sao có thể không hận tỷ? Nhưng... Thời gian này muội đã suy nghĩ cẩn thận, hận thì có ích lợi gì? Mẫu thân muội cũng đã bị đưa vào Đại Lý Tự, cho dù có một ngày được thả ra, Quốc Công phủ này cũng đã thay đổi, hiện tại mẫu thân xảy ra chuyện như vậy, tổ mẫu cũng đã già, muôi thấy bà ấy hình như có ý chọn một phu nhân đương gia, tỷ cũng biết, lúc mẫu thân muội đương gia đã khắt khe với những thiếp thất đó, cho dù sau này vị phu nhân di nương nào trong phủ đương gia, chỉ sợ ngày tháng của muội và Khánh Ngữ đều sẽ không tốt đẹp."

An Cửu lắng nghe, khẽ cười, nhưng trong đôi mắt thâm thúy lại không nhìn ra chút cảm xúc nào.

Diệp Liên Y dừng một chút, tiếp tục: "Cho nên, muội không thể không tính toán cho chính mình, nhân lúc tổ mẫu còn quản việc trong phủ, đơn giản tìm một người gả đi, đối phương không phải hiển hách quý phái gì, nhưng gả qua cũng là chính thất, vẫn tốt hơn chờ đến ngày nào đó người khác đương gia, quyết định hôn sự của mình, tới lúc ấy hoàn toàn thân bất do kỷ."

"Như thế, chúc mừng ngươi." An Cửu nhàn nhạt nói, "Nhưng ta vẫn không rõ, Nhị tiểu thư nói với ta những lời này làm gì?"

Theo nàng thấy lão phu nhân kia quản việc Quốc Công phủ, không xử lý nàng, chỉ sợ bà ta sẽ không an tâm về Nhàn U Cư của mình, mà Diệp Liên Y này... Nàng ta thật sự tỉnh ngộ sao?

A, nàng đương nhiên không tin.

Diệp Liên Y sửng sốt, vội nói: "Theo quy củ, nữ tử thành thân phải có tỷ muội đưa tiễn, Khánh Ngữ còn nhỏ, Diệp Sương cũng bị đưa vào Đại Lý Tự, tỷ muội của Liên Y chỉ còn lại một mình tỷ tỷ, cho nên Liên Y chỉ có thể làm phiền tỷ tỷ..."

Nói tới đây, Diệp Liên Y đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt An Cửu, quỳ xuống: "Tỷ tỷ, chúng ta tốt xấu gì cũng là tỷ muội, muội sắp xuất giá rồi, không hi vọng ngay cả người đưa tiễn cũng không có, tỷ đại nhân không chấp nhặt tiểu nhân, chuyện trước kia chúng ta coi như bỏ qua, không truy cứu nữa được không?"

"Tỷ muội?" An Cửu lẩm bẩm, buông ly trà trong tay xuống, nâng cằm Diệp Liên Y lên, ép nàng ta nhìn thẳng vào mắt mình, "Ngươi có biết ta là ác ma không? Làm tỷ muội với một ác ma, ngươi không sợ bị nuốt sao?"

Diệp Liên Y run rẩy, vội nói: "Tỷ tỷ không phải người ác độc, người không hại tỷ, tỷ sẽ không hại người, Liên Y không có lòng hại tỷ tỷ, đương nhiên sẽ không lo bị tỷ tỷ nuốt."

An Cửu nhíu mày: "Ngươi thật hiểu ta!"

Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm nàng, dù thế nào cũng sẽ đánh trả, mà lần này Diệp Liên Y thật sự có thiện ý sao?

"Tỷ tỷ, tỷ đồng ý với muội?" Diệp Liên Y nhìn An Cửu, ánh mắt đơn thuần vô hại tràn ngập chờ mong.

An Cửu trầm ngâm một hồi, cuối cùng nói: "Đồng ý, đương nhiên đồng ý, nếu ngươi đã tự mình tới, lại có thể hóa giải hận thù giữa tỷ muội chúng ta, ta sao lại không đồng ý?"

Diệp Liên Y hân hoan: "Thật sao? Vậy tốt quá!" Diệp Liên Y dừng một chút, tiếp tục, "Tỷ tỷ, đa tạ tỷ, muội lập tức đi nói với tổ mẫu để tỷ tỷ đưa muội tới tân phòng, có điều..."

"Có điều cái gì?"

"Theo quỷ củ, hai ngày nay tỷ tỷ phải ở cùng Liên Y, mãi đến khi bái đường, đưa vào tân phòng." Diệp Liên Y thử đề nghị.

"Không thành vấn đề, đây là vấn đề gì chứ? Muốn ta dọn tới Thiên Liên Các của ngươi đúng không? Hay là dọn tới Mạc Ly Trai ngươi đang ở?" An Cửu sảng khoái hỏi, phần sảng khoái này thậm chí người ta phải hoài nghi.

Diệp Liên Y giật mình, nàng ta cứ tưởng An Cửu sẽ không dễ dàng đồng ý như thế, cho dù đồng ý đưa gả, cũng sẽ chấp nhận chuyện ở cùng mình hai ngày, nhưng An Cửu lại... Tất cả yêu cầu của nàng ta không hề có sơ hở không phải sao?

Diệp Liên Y gạt bỏ cố kỵ trong đầu, trên mặt nở nụ cười xán lạn: "Mạc Ly Trai, tổ mẫu bảo muội xuất giá từ Mạc Ly Trai."

"Vậy sao?" An Cửu nhíu mày, "Vậy hai ngày nay ta dọn qua đó là được."

"Vâng." Diệp Liên Y gật đầu, cố gắng áp chế hưng phấn trong lòng.

An Cửu cho rằng nàng ta ở Quốc Công phủ này không đáng phải kiêng kị, cho nên bản thân tới làm hòa, nàng liền thả lỏng cảnh giác sao?

A, đúng lúc hợp ý nàng!

Nghĩ đến kế hoạch của mình, đáy mắt Diệp Liên Y lạnh đi, chậm rãi đứng dậy: "Tỷ tỷ, như thế Liên Y không quấy rầy tỷ nữa, một lát muội sẽ sai người tới dọn đồ cho tỷ."

"Không cần, có Hồng Linh và Thải Hương ở đây, chuyện dọn đồ cứ giao cho hai người bọn họ." An Cửu vội nói, "Ngươi là tân nương tử, mấy ngày nữa phải gả đi, lo chuẩn bị cho mình là được, những chuyện khác đừng nhọc lòng."

"Tạ tỷ tỷ săn sóc."

"Nên làm thôi, là tỷ muội tốt, hà tất xa lạ như vậy?" An Cửu đứng dậy tự mình tiễn Diệp Liên Y rời đi, nhìn thân ảnh kia rời khỏi Thanh Ninh Tiểu Trúc, khóe môi An Cửu cười như không cười.

"Tiểu thư, sao người lại đồng ý với nàng ta? Từ khi chúng ta hồi phủ, những gì Nhị tiểu thư kia làm với người có gì là tốt đẹp chứ, huống hồ Mai phu nhân hãm hại người không thành, bị đưa vào Đại Lý Tự, nàng ta nói như vậy, ngay cả nô tỳ còn không tin, tiểu thư, người sao có thể bị nàng ta mê hoặc chứ?"

Hồng Linh vội tiến lên, khi nãy Diệp Liên Y ở đây, nàng rất muốn khuyên can tiểu thư đừng đồng ý, nghe tiểu thư thế mà nhận lời, lòng nàng nôn nóng vạn phần.

Lỡ như Diệp Liên Y kia lại tính toán cái gì thì phải làm sao?

"Mê hoặc? Tiểu thư nhà ngươi dễ bị mê hoặc thế sao?" An Cửu xoay người chậm rãi về vị trí ngồi lúc trước, trên gương mặt tỏ vẻ hứng thú.

Hồng Linh sửng sốt, nhất thời không phản ứng kịp: "Nhưng... Nhưng tiểu thư rõ ràng đồng ý với nàng ta!"

"Mê hoặc là một chuyện, đồng ý là một chuyện khác." An Cửu thuận tay cầm ly trà nhấp một ngụm, "Nếu ta không đồng ý, bọn họ muốn hại ta một lần không thành, tự nhiên sẽ có lần hai, cho dù việc này không thành, nếu thật sự có lòng xấu, bọn họ cũng sẽ tính kế khác, không phải à? Vậy vì sao ta không sảng khoái đồng ý với nàng ta?"

Lòng phòng bị không thể không có, muốn nàng đi tin một kẻ từng hại mình, An Cửu nàng sẽ không làm!

"Tiểu thư, ý người là..." Hai mắt Hồng Linh sáng lên, "Ha ha, nô tỳ cứ tưởng tiểu thư thật sự tin Nhị tiểu thư, thì ra tiểu thư có tư tâm, vậy mà Nhị tiểu thư cũng tin được, ha ha, nô tỳ biết mà, chuyện như vậy sao có thể che mắt tiểu thư?"

Cả người Hồng Linh lập tức nhẹ nhõm hẳn, nhưng nháy mắt tiếp theo, nghĩ tới gì đó, Hồng Linh lại nhíu mày: "Nhưng... Nhưng nếu tiểu thư cảm thấy Nhị tiểu thư không có lòng tốt, nàng ta kêu tiểu thư dọn với Mạc Ly Trai, chỉ sợ... A, tiểu thư, chúng ta đừng dọn qua đó, lão phu nhân kia rất lợi hại, Mạc Ly Trai là địa bàn của lão phu nhân, chúng ta vào đó, sợ là sẽ bị chèn ép."

An Cửu nhìn Hồng Linh, lạnh lùng nói: "Ngươi cho rằng chúng ta không dọn qua thì không bị người ta chèn ép sao? Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con?"

Diệp Liên Y kia dựa vào ai, nàng quá rõ ràng!

Không có Mai phu nhân, Diệp Liên Y đương nhiên sẽ tìm cho mình một chỗ dựa bền chắc khác. Gả chồng sao?

Ha ha, nàng thật tò mò, trong mối hôn sự này, bọn họ đang tính toán cái gì!

Hồng Linh nhìn An Cửu, trong lòng hiểu, tâm tư tiểu thư cẩn thận tỉ mỉ, cho dù dọn tới Mạc Ly Trai, sợ rằng bị chèn ép không phải nàng, mà là người nào đó!

Cùng ngày, An Cửu dọn tới Mạc Ly Trai, ở Mạc Ly Trai sớm đã chuẩn bị một sương phòng cho An Cửu, sương phòng kia ở phía nam, từ cửa sổ nhà chính nhìn qua có thể thấy hết tình hình bên kia một cái cũng không sót.

An Cửu vừa sắp xếp đồ xong, hạ nhân trong phủ liền tới truyền lời, nói lão phu nhân đang ở Phật đường chờ nàng.

Lão phu nhân?

Từ sau đêm đó ra mặt, An Cửu chưa từng gặp lại vị lão phu nhân của Quốc Công phủ này, nghĩ tới ánh mắt tràn ngập ý hận trong mắt phụ nhân già nua kia, An Cửu không khỏi nhíu mày, xem ra rất nhiều chuyện cuối cùng vẫn phải đối mặt.

An Cửu đi theo nha hoàn kia, tới bên ngoài Phật đường, nha hoàn liền dừng bước: "Lão phu nhân đang lễ Phật, bọn nô tỳ không thể vào."

Ngụ ý là một mình nàng vào trong sao?

An Cửu không để bụng, Hồng Linh hiểu y, lo lắng gọi: "Tiểu thư..."

"Hồng Linh, ngươi ở sương phòng chờ ta." An Cửu nháy mắt ra hiệu bảo Hồng Linh yên tâm, nhìn cánh cửa Phật đường đóng chặt, ánh mắt trở nên âm trầm.

Giơ tay đẩy vừa vào, Phật đường, hương nến tràn ngập khắp phòng, tiếng gõ mõ không ngừng quanh quẩn, càng khiến nơi này thêm phần u ám.

An Cửu đi về phía trước một bước, vòng qua rèm vải, liền thấy lão phu nhân quy trước tượng Phật Quan Âm, hai mắt nhắm nghiền, tay vân vê Phật châu, trong miệng hình như đang niệm kinh, bộ dáng này đúng là vô cùng thành kính.

Hình ảnh lão phu nhân đêm đó lại hiện lên trong đầu, rõ ràng là người chanh chua, nhưng thành kính Lễ Phật như vậy khiến người ta có chút kinh ngạc.

Lão phu nhân lễ Phật, An Cửu lẳng lặng ở đó chờ, không nói một câu, cuối cùng tiếng gõ mõ kia cũng dừng lại, An Cửu nhìn lão phu nhân đứng dậy, xoay người nhìn nàng.

Ánh mắt lão phu nhân vẫn sắc bén như thế, nhìn An Cửu vẫn không có chút cảm tình.

"Ta nghe nói ngươi tới đưa gả Liên Y?" Trong bầu không khí quỷ dị, lão phu nhân đột nhiên lên tiếng, giọng điệu lãnh đạm khiến người ta nghe xong không nhịn được mà da đầu tê dại.

"Đúng vậy." An Cửu nhàn nhạt đáp, nghĩ thầm đây không phải kỳ vọng của bà ta sao? Giờ phút này hỏi lại nàng làm gì?

"Tại sao?" Lão phu nhân nhìn An Cửu, đôi mắt trấn định bình tĩnh kia khiến bà ta cảm thấy hết sức chói mắt, trên đời này sao có thể có người tương tự như vậy? Hừ, đúng là huyết mạch của bà ấy, chết rồi còn khiến người ta cảm thấy nữ nhân kia vẫn còn sống trên đời.

Tại sao? An Cửu kinh ngạc, nhưng không biểu hiện ra ngoài, rất nhanh nàng đã ý thức được, bà ta muốn thử nàng sao?

An Cửu không nhanh không chậm mà nói: "Lão phu nhân lo lắng ta đưa gả Liên Y vì có mục đích khác?"

"Mẫu thân Liên Y hại ngươi không thành, ngược lại bị ngươi tính kế, ngươi không nghi ngờ Liên Y oán hận ngươi sao?" Lão phu nhân ngòi xuống ghế đối diện An Cửu, đi thẳng vào vấn đề, không chút che giấu.

"Nghi ngờ, đương nhiên nghi ngờ, có điều nàng ta gả chồng là hi vọng của ta, nếu nàng ta gả ra ngoài, trong phủ này sẽ bớt đi một kẻ chướng mắt, ta chẳng qua chỉ đưa gả mà thôi, có gì không thể? Hơn nữa, vừa rồi chính miệng Liên Y nói với ta, nàng ta làm tất cả chỉ vì nhân lúc lão phu nhân còn quản chuyện trong phủ chọn cho mình một nhà chồng tốt, chẳng lẽ lời nàng ta vừa nói là giả sao? Lão phu nhân, không lẽ ta nên hoài nghi động cơ nàng ta bảo ta đưa gả?"

Từng câu từng chữ An Cửu nói đều rất rõ ràng, khiến lão phu nhân không khỏi ngẩn ra.

An Cửu này thế mà... A, hay cho một nữ nhân nhanh mồm dẻo miệng!

Nhất thời, lão phu nhân không biết ứng đối thế nào, trầm ngâm một lát, bà ta lại nói: "Liên Y quả thật suy nghĩ như vậy, nó là một nữ tử thông minh, biết làm thế nào để bản thân có lợi, mà ngươi... Lại không thông minh bằng nó."

"Vậy sao?" An Cửu nhướng mày, "Vì sao lão phu nhân lại cảm thấy An Cửu ngu dốt?"

"Hôm đó, lời Mai phu nhân nói, ta và cha ngươi đều biết, là châm ngòi, ả ta muốn ngươi ở trong phủ này bị ta và cha ngươi xem là cái đinh trong mắt, mà ngươi cũng rõ dụng ý của ả, lại hiểu lầm ý ta và cha ngươi."

"Thế à? Vậy lão phu nhân và Diệp Quốc Công có ý gì?" An Cửu càng cảm thấy hứng thú, lời Mai phu nhân nói sao?

"Mai phu nhân nói không sai, đời trước Tấn Quốc Công phủ này là An Dương Vương phủ, An Cửu ngươi là huyết mạch của An Dương Vương phủ, cũng là huyết mạch của Diệp gia, điểm này, ta và cha ngươi đều rõ, cho nên, sao có thể cố kỵ sự tồn tại của ngươi? Sao có thể bị Mai phu nhân mê hoặc mà nhằm vào ngươi?"

An Cửu hiểu ý lão phu nhân, trong lòng càng cảm thấy buồn cười, lão phu nhân thật sựcoi nàng là hài tử mà dỗ dành sao?

Nghĩ đến một chuyện, An Cửu nhìn thẳng vào mắt lão phu nhân, cười như không cười: "Vậy An Cửu có một chuyện muốn thỉnh giáo lão phu nhân..."

Truyện convert hay : Tiên Ma Đồng Tu
Chương Trước/70Chương Sau

Theo Dõi