Chương Trước/41Chương Sau

Diễn Viên Tuyến 18 Đang Chờ!!!!

Chương 31

Ngôn Tễ dùng lực đạo, hung hăng ấn mạnh tay Tề Minh xuống.

Tề Minh lại kinh ngạc lại thấp thỏm.

Cổ tay anh ta đau âm ỉ, Ngôn Tễ không chỉ không thu lực, ngược lại hận không thể bóp gãy xương cốt của anh ta.

Anh ta rõ ràng đã nhìn thấy Ngôn Tễ đang trò chuyện với trợ lý của mình, ánh mắt thậm chí không nhìn về bên này.

Anh lại đây khi nào?

"Anh Ngôn..."

Tề Minh chịu đựng cơn đau trên tay nặn ra một nụ cười khó coi.

Ngôn Tễ không phản ứng, chỉ là ánh mắt vững vàng đánh giá Thịnh Oản Oản.

Thịnh Oản Oản chật vật lau nước mắt trên mặt, mím chặt môi, quay mặt sang một bên.

Cô không muốn Ngôn Tễ nhìn thấy cô như thế này.

Kể từ khi gặp Ngôn Tễ, thì Ngôn Tễ đã nhiều lần nhìn thấy cô khóc.

Lần đầu tiên là cố ý giả xấu muốn từ hôn, lần thứ hai là xem tiểu thuyết để diễn, lần này là lúc cô chân thật yếu ớt nhất, cả người cô đều là uy hiếp, ngay cả người như Tề Minh đều có thể hung hăng làm cho cô đau đớn.

Ngôn Tễ ngoảnh mặt đi, nhìn về phía đạo diễn, nhàn nhạt nói:

"Chuyện gì xảy ra?"

Đạo diễn giật giật khóe môi, xấu hổ gãi gãi sợi tóc trắng ở thái dương.

"Trong nhà Oản Oản xảy ra chuyện, muốn nghỉ phép, nhưng cậu cũng biết rằng nhiệm vụ quay phim bây giờ rất gấp, tôi sợ sẽ không thể hoàn thành cảnh quay trong thời gian quy định. "

Ngôn Tễ lại liếc nhìn Thịnh Oản Oản, phát hiện thấy ánh mắt cô dần dần ảm đạm xuống.

Đại khái nghe đạo diễn nói xong, cảm thấy chính mình bị phán tử hình.

Ngôn Tễ nhíu mày, nhàn nhạt nói: "Công việc rất gấp sao."

Tề Minh thấy lời nới Ngôn Tễ có ý nâng đỡ cô, lập tức tinh thần tỉnh táo, cũng quên cổ tay đang đau, hưng phấn nói: "Đúng vậy. Tôi đã nói với cô ấy, nhưng cô ấy không nghe".

Thịnh Oản Oản lông mi khẽ run, đầu chậm rãi rũ xuống.

Hai đồng nghiệp với một lãnh đạo đều từ chối sự thỉnh cầu của cô, có vẻ như định mệnh cô không được gặp lại bà của mình lần cuối.

Cô bắt đầu suy nghĩ miên man.

Một người biết rõ sẽ tiếc nuối suốt đời, có thể làm sao bây giờ.

Không phải nói thời gian là liều thuốc tốt nhất sao, nhưng thời gian không thể chữa khỏi nỗi đau, nó chỉ có thể khiến người ta quen với nỗi đau mà thôi.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ quen thôi.

Thịnh Oản Oản chậm rì rì lùi lại vài bước.

Đạo diễn không đành lòng xem cô thất hồn lạc phách "Nếu cô có thời gian thì có thể xem video này? Trong video cũng có thể nhìn thấy. Chủ yếu là do chi phí địa điểm, chi phí nhân công... không được phối hợp tốt."

Tề Minh nỗ lực không ngừng chặn khóe miệng muốn nhếch lên, ngữ khí nhẹ nhàng nói: "Đúng vậy, hy vọng sau khi xem video thì cô có thể tỉnh táo lại, bằng không chúng ta quay cảnh này làm sao đa."

Thịnh Oản Oản hít hít cái mũi, sắc mặt ảm đạm không ánh sáng, đôi môi vẫn còn vết cắn sâu, đôi mắt hơi sưng vì khóc.

Cô thậm chí không còn sức để trả lời đạo diễn một câu, chỉ có thể yên lặng xoay người, đưa điện thoại di động ôm ở ngực, đi về hướng chuyên viên trang điểm.

Cô còn phải đóng phim.

Nếu cảnh hôm nay có thể quay xong trước khi rạng sáng..... cô có lẽ có thể đặt vé

Hy vọng bà nội có thể chịu đựng, hy vọng buổi quay diễn ra tốt đẹp.

Ngôn Tễ ánh mắt thâm trầm nhìn vào bóng lưng Thịnh Oản Oản, hầu kết nhẹ lăn một chút.

Tề Minh nghiêng người nói lấy lòng: "Anh Ngôn, đoạn diễn hai chúng ta là"

Ngôn Tễ không chờ Tề Minh nói xong, liền vội vàng cầm điện thoại đi.

Lời nói của Tề Minh nghẹn ở cổ họng, sắc mặt hơi chút xấu hổ.

Anh ta hơi cứng nhắc, lắc lắc bàn tay đau đớn của mình, hậm hực thối lui đến bên cạnh trợ lý.

Giờ phút này tâm tình anh ta cũng không quá vui sướng.

Ngôn Tễ xem thường đều viết ở trên mặt.

Tề Minh lại ghen ghét lại khinh thường.

Anh ta liếc thấy Ngôn Tễ trốn trong góc gọi điện, biểu tình Ngôn Tễ tựa hồ quá mức nghiêm túc không kiên nhẫn, đối phương xưng hô vài câu, rồi đem điện thoại tùy ý ném về phía trợ lý đang duy trì hai mét.

Tề Minh bĩu môi, yên lặng trợn trắng mắt.

Túm cái gì túm.

Giới giải trí thay đổi liên tục, người có số đỏ với tím có khả năng đảo mắt liền mai danh ẩn tích.

Ít nhất anh ta còn có Tần tổng chống lưng, nếu là Ngôn Tễ, cũng ỷ vào công ty để chống đỡ đó thôi.

Chờ thêm vài năm nữa đi, sẽ xuất hiện vài tân nhân càng đẹp mắt, tài nguyên Trăn Ngôn sớm muộn gì cũng sẽ bị nghiêng.

Tương lai, chưa chắc ai sẽ giỏi hơn ai đâu.

Mười phút đi qua, Thịnh Oản Oản miễn cưỡng trang điểm

Cô thất hồn lạc phách đi đến vị trí quy định, thẫn thờ nhìn những viên đá nhỏ trên mặt đất.

Ngôn Tễ đứng cạnh mím môi, lặng im không nói, trong lòng lại lo lắng.

Tề Minh cách đó thật xa vẫn có thể cảm nhận được Thịnh Oản Oản suy sút, e rằng cô sẽ không thể quay tốt cảnh này.

"Tới, đi!"

Vẻ mặt của Ngôn Tễ lập tức biến hóa vào lúc bắt đầu quay.

Anh lạnh mặt, cố tình kéo giãn khoảng cách với Thịnh Oản Oản, trong ánh mắt có chút hiềm nghi.

Thịnh Oản Oản cũng trong nháy mắt nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt hơi hơi phát sưng cũng không ảnh hưởng đến trạng thái của cô, ngược lại da thịt đặc biệt có tuổi vị thành niên.

Cảnh được quay là bọn họ giành co quyết liệt đêm trước, Minh Du muốn nỗ lực khôi phục mối quan hệ của mình với Lục Cẩn, thậm chí không tiếc ở trước mặt anh giả bộ bộ ôn nhu thiện lương, như một trà nữ

Nhưng cuối cùng tự nhiên là không làm nên chuyện gì.

Thịnh Oản Oản trên nét mặt mơ hồ toát ra sự ủy khuất cùng đau thương, ngược lại là điều phù hợp nhất cho cảnh quay ngày hôm nay.

Vừa xoa đầu ngón tay, cô vừa nghiêng người về phía Ngôn Tễ, trong miệng lẩm bẩm lầm bầm.

"Lục Cẩn, hôm qua Lục bá bá nói ngươi nên thành gia lập phủ lạp?"(lập gia đình)

Trông cô vừa chờ mong lại thấp thỏm, trông cô thực sự giống thiếu nữ ngây thơ đối mặt với mối tình đầu

Ngôn Tễ lãnh đạm "ừm" một tiếng.

Nhân vật yêu cầu anh đối với Minh Du không nóng không lạnh, nhưng nhìn vào bộ dạng Thịnh Oản Oản, anh cảm thấy đặc biệt khó chịu.

Cô có thể điều chỉnh được trạng thái này, chỉ sợ đã dốc hết sức lực rồi.

Nghĩ theo một cách khác, Ngôn Tễ không nghĩ rằng mình có thể làm tốt hơn Thịnh Oản Oản.

Có lẽ điều này thực sự có thể thông qua một lần nữa.

Tề Minh tùy tiện chạy tới: "Lục huynh! Công chúa! Các ngươi sao chạy tới nơi này, đều không đợi ta cả."

Thịnh Oản Oản lập tức nhướng mày, không kiên nhẫn lẩm bẩm nói: "Ngươi sao lại ở đây"

Tề Minh lại nhìn về phía Ngôn Tễ, ý vị thâm trường cười:

"Tự nhiên là có chuyện tốt muốn chia sẻ, ta gần đây tìm được người mình thương, đang chuẩn bị chọn ngày cầu hôn."

Thịnh Oản Oản nhướng mày:"Thật là một chuyện tốt, chờ ta nói cho phụ hoàng, chuẩn bị một phần đại lễ cho ngươi "

Tề Minh lộ ra tám cái răng: "Đa tạ công chúa."

Ánh mắt Ngôn Tễ lạnh băng quét qua, cười nhạt một tiếng: "Ngươi cầu hôn, đối phương nhất định sẽ đáp ứng sao?"

Tề Minh thu liễm tươi cười chút, ý có điều chỉ nói: "Lục huynh lại không phải đối phương, sao biết nàng sẽ không đáp ứng."

Ngôn Tễ chắp tay sau lưng, định liệu trước: "Có lẽ nàng đã có người trong lòng."

Thịnh Oản Oản nhìn sang trái, nhìn sang phải, mơ hồ nhận ra điều gì đó, không có cảm giác an toàn mà nắm tay Ngôn Tễ, lại bị anh bất động thanh sắc né tránh.

Ánh mắt Tề Minh quét qua từng động tác nhỏ của bọn họ, anh ta cười đắc ý:

"Nàng có người trong lòng hay không ta không biết, nhưng ta hiểu rõ tính cách người kia. Nếu biết người trong lòng có hôn ước, e là nàng sẽ đổi người trong lòng mất."

Ngôn Tễ cười khẽ: "Có thể trở thành người trong lòng nàng, làm sao có thể làm nàng chịu ủy khuất chứ."

Thịnh Oản Oản đã đoán được người trong lòng anh là ai.

Cô có chút mất mát rũ mắt, ánh mắt rũ xuống đất, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn không dễ phát hiện.

Chiếc máy quay trước mắt cô chụp cận cảnh.

Toàn bộ cảnh phim đều mạch lạc, từ một máy quay đến cuối, máy quay từ mắt Thịnh Oản Oản, diêu đến ánh mắt đối chọi gay gắt của Ngôn Tễ cùng Tề Minh

Về phía trước chưa đầy hai mét nữa, đoạn diễn này liền kết thúc.

Tề Minh khoa trương cười: "Lục huynh thật đúng là"

Anh ta còn chưa nói hết, dưới chân đột nhiên lảo đảo, vọt tới trước hai cái, suýt nữa đầu đụng vào trên người nhiếp ảnh gia.

"Aiya, thực xin lỗi đạo diễn, chúng ta làm lại đi."

Vừa đứng vững, anh ta liền nắm tay xin lỗi liên tục.

Thịnh Oản Oản cắn răng, hung hăng trừng mắt nhìn anh ta một cái.

Cô càng lo lắng, Tề Minh càng xảy ra sự cố.

Một tuồng kịch NG mấy lần, theo suy đoán, nhất định cảnh quay sẽ không hoàn thành sớm.

Cô lo lắng dậm dậm chân, thở dài một hơi, vành mắt lại đỏ lên.

Nhưng cô sợ mất thời gian trang điểm lại không dám để nước mắt rơi, chỉ có thể dùng tay liều mạng quạt để nước mắt tự khô.

Tề Minh đi tới, vô tội nhún nhún vai: "Ai, Oản Oản, tôi hiểu tâm tình của cô, nhưng khuyên cô vẫn nên thành thật nghiêm túc đóng phim đi, hôm nay không đến hai điểm rạng sáng là kết thúc không được."

Thịnh Oản Oản lười phản ứng.

Tề Minh giống như thạch cao da chó đã qua sử dụng, rõ ràng là rác rưởi rồi dính trên người ném không vứt.

Rác thì nên phân loại, đã là rác của xã hội thì cút

Cô miễn cưỡng đè nén cảm xúc quay cuồng, hít sâu một hơi, liếm liếm môi:" Tiếp tục đi."

Cô muốn xoay người trở lại vị trí ban đầu.

Ngôn Tễ nắm lấy tay cô.

Bàn tay anh từng ở trong phim né tránh.

"Có thể quay sao?"

Thịnh Oản Oản dừng một chút, sau đó gian nan gật gật đầu,, mím môi khó chịu, nỉ non nói: "Có thể."

Ngôn Tễ khẽ thở dài: "Không cần."

Thịnh Oản Oản khịt mũi, nửa ngửa đầu, nhìn nhìn trời xanh thẳm có chút chói mắt: "Tôi sẽ không kéo chân sau."

Ngôn Tễ chau mày: "Kéo chân sau không phải là cô."

Thịnh Oản Oản biết, Ngôn Tễ cũng nhìn ra là Tề Minh cố ý.

Nhưng loại chuyện này, mỗi người một ý, cô đến nơi nào cũng tìm không ra cách nói, cũng không có rảnh đi quản Tề Minh nói lép xép.

Nhưng lúc này, có người có thể lý giải, cô trong lòng vẫn cứ cảm kích.

"Cảm ơn, anh Ngôn."

Cô cùng Ngôn Tễ đã giao tình tới mức này

Lại nhiều, liền không thích hợp.

Ngôn Tễ kéo cô ra khỏi phạm vi điều hành.

Thịnh Oản Oản hơi giật mình, lại bị Ngôn Tễ kéo đi càng lúc càng xa cho đến khi cô bước đến trước mặt Ân Đại Ma

Ân Đại Ma nhìn cô lịch sự mỉm cười

Thịnh Oản Oản nghi hoặc nhìn về phía Ngôn Tễ.

Ngôn Tễ nhìn cô, ngón cái nhẹ nhàng cọ qua mu bàn tay của cô, sau đó có chút bất đắc dĩ buông ra.

"Tôi cho cô một ngày, giờ này, ngày mai quay về."

Thịnh Oản Oản mở miệng ngạc nhiên, sau một lúc lâu vẫn chưa nói gì.

Ngôn Tễ nhếch môi, bất đắc dĩ vươn tay nhéo cằm Thịnh Oản Oản, hơi hơi vừa nhấc, khép miệng cô lại.

"Sao, cô không biết người thừa kế Ngôn gia có rất nhiều quyền lợi có thể làm càn sao?"

Thịnh Oản Oản ủy khuất bĩu môi: "Anh Ngôn"

Ân Đại Ma vẫn duy trì tính chức nghiệp mỉm cười, bất động thanh sắc ngắt lời Thịnh Oản Oản cùng Ngôn Tễ ánh mắt hỗ động càng thêm thân mật

"Thịnh tiểu thư, đi với tôi, phi cơ đã sẵn sàng, cô không cần phải lo lắng về việc xử lý tiếp theo, giải trí Trăn Ngôn sẽ hỗ trợ phối hợp."

"Được, được rồi."

Thịnh Oản Oản hốt hoảng hoàn hồn, không kịp nghĩ nhiều, bắt đầu luống cuống tay chân thoát y trang phục phức tạp.

Tề Minh xa xa nhìn, trong lòng buồn bực.

Trận này diễn rõ ràng là NG, tại sao Thịnh Oản Oản lại cởi bỏ trang phục?

Đây là chuẩn bị không quay? Bãi công?

Thịnh Oản Oản có lá gan lớn như vậy sao?

Anh ta vội vàng đi tới đạo diễn chỉ vào chỉ vào Thịnh Oản Oản: "Đạo diễn, cô ta đang làm gì vậy, cô ta..."

Đạo diễn cáu kỉnh xua tay, ngăn lời Tề Minh lại, quay lưng lại, ngoảnh mặt cười trả lời điện thoại.

"Ngôn tổng, ngài nói đi"

=================================================

11:00 13-7-2021

Truyện convert hay : Ta Băng Sơn Mỹ Nữ Lão Bà
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi