Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 118

Thứ bảy đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói chính là một ngày hạnh phúc, nàng ngủ đến khi nào dậy cũng được, cảm giác lười biếng này giống với thời gian còn học đại học, cuộc sống vô ưu vô lự, nghĩ đến công việc, nghĩ đến người thân, tưởng tượng đang quay chung quanh bên mình là các bạn học, cảm giác cuộc sống thật rất tràn ngập chờ mong .

Hạ Cảnh Điềm vừa rửa mặt, vừa nghĩ có nên gọi điện thoại cho Tiểu Ngữ không, không biết họ có kế hoạch gì chưa, chưa kịp gọi thì nghe điện thoại vang lên, Hạ Cảnh Điềm vội vàng chạy tới, cầm lên nhìn, Đỗ Thiên Trạch, nàng thuận tay tiếp , “Này.”

“Con heo lười, tới chỗ tôi đi!” Đỗ Thiên Trạch ở đầu dây cười nói.

“Anh mới là con heo lười, tôi vừa dậy, có chuyện gì?” Hạ Cảnh Điềm sáng sớm tâm tình tương đối khá, cho nên, mới sẽ không cùng hắn so đo.

“Nghĩ hẹn cô cùng nhau ăn cơm.” Đỗ Thiên Trạch trực tiếp lên tiếng, mục đích của hắn thật là đơn giản, cùng Hạ Cảnh Điềm cùng một chỗ, khẩu vị của hắn rất tốt.

Hạ Cảnh Điềm nhướng nhướng mày, nghĩ đến mình hôm nay đang muốn ra ngoài mua một ít đồ chính mình nấu cơm, thức ăn bên ngoài ăn nhiều luôn không tốt, nàng mấp máy môi, trả lời, “Hôm nay tới nhà của tôi ăn cơm như thế nào?”

Đối diện Đỗ Thiên Trạch hiển nhiên cảm thấy có chút kinh ngạc, “Cô nấu được gì đó à?”

Những lời này trực tiếp cho Hạ Cảnh Điềm đả kích, nàng nhướng mi không vui nói, “Như thế nào? Không muốn ăn? Không muốn ăn thì thôi, tôi đang bận, tắt máy đây.”

“Ê ê, tôi còn chưa nói hết !” Đỗ Thiên Trạch vội kêu lên.

Hạ Cảnh Điềm kỳ thật chỉ là đùa hắn một chút, nghĩ hắn một phú gia công tử, nhất định không chịu nếm qua món ăn của đầu bếp kém như nàng a, nàng ngăn không được nhướng mi, không khách khí lên tiếng nói, “Như thế nào? Thay đổi chủ ý?”

“Đúng! Tôi từ lâu đã nghĩ nếm thử tài nấu nướng của cô, chỉ là cô không chịu cho cơ hội.” Đỗ Thiên Trạch có chút vô tội kêu lên, nhưng hắn đã nhiều lần muốn mở miệng mời nàng làm đầu bếp cho hắn, chỉ là nàng quá cự tuyệt người a.

“Tốt! Nửa giờ đến dưới lầu nhà tôi a, rồi cùng đi với mua đồ nấu nướng!” Hạ Cảnh Điềm cười nói, vừa vặn mượn xe hắn, nếu không, nàng phải cầm linh tinh mà chen chúc trên xe bus thật rất đáng ghét .

Sau nửa giờ, Hạ Cảnh Điềm đang dưới lầu chờ đợi, thấy một chiếc xe màu đỏ phóng tới chỗ mình, tiếng phanh xe bén nhọn vang lên, cửa xe quay xuống, Đỗ Thiên Trạch mặt anh tuấn dò xét, ánh mắt phẫn nộ trừng Hạ Cảnh Điềm, không vui nói!”Chỗ này của cô là chỗ quỷ quái nào thế, tìm được cũng muốn chết người.” Vốn 20 phút đã có thể đến, hắn cứ đi long vòng bên ngoài cư xá mấy lần mới tìm được .

Hạ Cảnh Điềm ủy khuất nhếch miệng, “Như vậy thì làm sao anh tìm được?”

“Hỏi người .” Đỗ Thiên Trạch tức giận nhướng mày, bất quá, thấy Hạ Cảnh Điềm một thân ăn mặc khoan khoái nhẹ nhàng, hắn cái gì oán niệm cũng tiêu tan, hôm nay Hạ Cảnh Điềm mặc áo pull quần lửng tới gối cùng một đôi giày xăng-̣đan, tóc mềm mại xõa xuống, nói không nên lời sự thanh thoát mà đơn giản nhẹ nhàng, phối hợp gương mặt nàng thanh thuần làm cho người ta có một loại cảm giác thoải mái.

Hạ Cảnh Điềm gặp Đỗ Thiên Trạch nhìn mình chằm chằm, không khỏi bắt đầu đánh giá chính mình, “Như thế nào? Có cái gì không đúng sao?”

Đỗ Thiên Trạch mới không nghĩ tán thưởng nàng xinh đẹp ! Môi mỏng giương lên, “Không có gì, nhanh lên lên xe.”

Hạ Cảnh Điềm cắn răng trừng mắt hắn một cái, ngồi trên xe của hắn, hướng đến trung tâm của F thị phồn hoa, trực tiếp đi đến một gian siêu thị lớn, bên trong có nhiều loại đồ dung nấu bếp, Hạ Cảnh Điềm ở phía trước chọn lựa, Đỗ Thiên Trạch ở sau người đi theo, trong phương diện mua sắm sẽ bắt đầu hiện ra sự cẩn thận của phụ nữ, nhưng là, điều làm cho Hạ Cảnh Điềm phát sầu chính là, những đồ làm bếp này đều là đồ nhập khẩu, giá tiền đem nàng dọa lùi bước, rất nhiều lần nhìn thấy rất thích, nhưng cuối cùng, bởi vì giá tiền mà bị bắt rời đi, sau lưng Đỗ Thiên Trạch nhìn mỗi cử động của nàng, vụng trộm ghi nhớ những biểu lộ thú vị trên mặt nàng, hắn cảm thấy rất vui vẻ.

Đi dạo đến một nửa, Hạ Cảnh Điềm mới tìm được một bộ bếp cùng phòng mình ở rất hợp, đang nghiên cứu, cuối cùng, lật xem giá tiền nàng lại muốn đi, lại nghe bên cạnh Đỗ Thiên Trạch không vui kêu lên!”Cô chọn tới chọn lui, cơm trưa muốn biến thành cơm tối rồi.”

Hạ Cảnh Điềm trong khoảng thời gian ngắn, ngược lại đã quên sau lưng còn đi theo một người, chỉ chỉ vào cái nàng vừa xem, dò hỏi, “Tôi nghĩ mua cái này, anh cảm thấy như thế nào?”

“Không sai, thích hợp với người như cô, sống một mình.” Đỗ Thiên Trạch đối với dụng cụ phòng bếp gần như chào thua, đối với cái này, hắn cũng không có cái gì đặc biệt nghiên cứu.

“Cái này có giảm giá không?” Hạ Cảnh Điềm hướng nhân viên phục vụ hỏi.

“Thực xin lỗi tiểu thư, chúng ta đều đã ghi giá, cũng không giảm được.” Người bán hàng có chút không có ý tứ cười cười.

“A!” Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, ánh mắt có chút lưu luyến bộ dụng cụ nàng thích, dưới đáy lòng giằng co, cuối cùng, cân nhắc xong, vẫn cảm thấy không nên mua, bước chân đang định đi lên phía trước, lại đột nhiên nghe được sau lưng, tiếng Đỗ Thiên Trạch vang lên, “Lấy cái này cho tôi.”

Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại, thình lình trông thấy Đỗ Thiên Trạch rút thẻ đưa người bán hàng, người bán hàng có chút kinh ngạc tiếp nhận, Hạ Cảnh Điềm sững sờ, nhanh nhanh chạy trở về, hướng hắn trợn to mắt nói, “Này, anh làm gì vậy?”

“Đây là phí cơm trưa hôm này của tôi.” Đỗ Thiên Trạch cười tà.

“Tiểu thư, có muốn hay không? Nếu như muốn, tôi lập tức cho người đóng gói, đưa hàng đến tận nhà.” Nhân viên phục vụ ở một bên tươi cười rạng rỡ hỏi, người mua hẳn là vị tiểu thư này, cho nên, cô phải nên lên tiếng hỏi.

Hạ Cảnh Điềm lập tức có chút khó xử, kỳ thật, cũng không phải là nàng không muốn mua, mà là tiền của nàng không đủ, như nàng là người nghèo, không thể xa xỉ, tiền cứ như vậy dùng hết rồi, ngày mai sẽ chỉ có thể ăn mì gói thôi, nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là lắc đầu nói!”Không cần, cám ơn.”

Một bên Đỗ Thiên Trạch có chút không nhẫn nại trừng mắt Hạ Cảnh Điềm, kỳ thật hắn đã sớm muốn giúp nàng mua một cái, chỉ là vì tôn trọng ý kiến của nàng mà thôi, vẫn không nói gì, hắn tự đưa địa chỉ nói, “Gói lại cái này, một giờ sau đưa đến đây.”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, người này là thế nào? Như vậy không nghe lời? Mặc dù có chút hỏa, nhưng thật sự nàng cũng thích cái này, nếu như tự ái mà tranh cãi sẽ chỉ mất mặt thôi, nàng cắn răng, một tay lấy lại thẻ của Đỗ Thiên Trạch, tự lấy thẻ của mình đưa cho người bán hàng, “Thật làm phiền, phiền cô tính bằng thẻ này.”

Đỗ Thiên Trạch có chút bất mãn nhìn Hạ Cảnh Điềm giành trả tiền, nhưng là, hắn cũng không có tranh chấp, bởi vì hắn rất rõ ràng tính cách Hạ Cảnh Điềm, nếu như nàng là một người vật chất thì đã sớm bảo hắn mua rồi, còn có thể đợi đến lúc này sao? Chỉ thấy Hạ Cảnh Điềm nháy mắt hắn một cái, đi theo người bán hàng đi vào quầy thu ngân.

Đồ dung làm bếp cuối cùng mua xong rồi, hai người đi thẳng đến lầu hai – khu thực phẩm, trong thang máy, Hạ Cảnh Điềm nhịn không được trách Đỗ Thiên Trạch , chính là tên này hại mình vô duyên vô cớ tiêu nhiều tiền như vậy, “Cầu xin anh, đừng có lên tiếng loạn lên nữa được không.”

“Nhưng cô muốn mua nha!” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú có chút ủy khuất, nhưng là, trên mặt lại cười đến đáng giận, đáy lòng vẫn đang suy nghĩ, làm thế nào để nàng tìm chính mình vay tiền mới tốt.

“Muốn mua cũng phải tính toán mới mua nha! Anh cho rằng ai cũng giống như anh như vậy có tiền sao!” Hạ Cảnh Điềm có chút tức giận kêu lên.

Đỗ Thiên Trạch nhún vai, có chút bất đắc dĩ nhướng mi, nhưng nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm hờn dỗi đáng yêu như vậy cũng là một loại hưởng thụ. Đi tới khu thực phẩm, Hạ Cảnh Điềm đẩy xe vừa đi vừa nhìn, sau lưng, Đỗ Thiên Trạch theo sát, tuấn nam cùng mỹ nữ, luôn sẽ là cảnh đẹp cho người thưởng thức, người không biết, còn tưởng rằng hai người là tình nhân, không khỏi dưới đáy lòng thầm khen một tiếng, thật sự là xứng đôi.

Dạo qua một vòng, Hạ Cảnh Điềm lựa chọn rất nhiều nguyên liệu, có rau có thịt, còn có một chút dấm chua, dầu muối, tóm lại, nguyên liệu nấu xem như mua đủ, Đỗ Thiên Trạch ở bên ngược lại cho không ý kiến gì, thời điểm mua thức ăn, hắn luôn nói muốn cái này hay cái kia khiến cho Hạ Cảnh Điềm có chút luống cuống tay chân, thầm mắng hắn quá tham lam, nhưng là, lại bởi vì này loại cảm giác này, mà trong mắt người ngoài hai người thoạt nhìn càng hài hòa.

Khi tính tiền, Hạ Cảnh Điềm đang lấy tính toán tiền trong ví, quả nhiên, nàng không còn đủ tiền, Hạ Cảnh Điềm nhìn Đỗ Thiên Trạch liếc mắt, kêu lên: “Tôi không có đủ tiền, anh có thể cho mượn không.”

“Rất sẵn sàng.” Đỗ Thiên Trạch cười có chút đắc ý, đây chính là mục đích của hắn.

Kỳ thật, Hạ Cảnh Điềm cũng không phải không có tiền, lần trước Kỷ Vĩ Thần cho tiền, nàng còn có hơn hai vạn trong thẻ, qua hai ngày sau chính là ngày phát tiền lương, nàng cũng chưa sài tiền, vì ai mà nàng mới vừa tiêu tiền như nước. Hai túi to toàn bộ đều đưa cho Đỗ Thiên Trạch xách, Hạ Cảnh Điềm mới giải hận được phần nào, ai kêu người này ồn ào không để yên?

“Này uy. Rất không công bình, nói như thế nào tôi cũng là khách a! Tại sao phải để tôi làm chuyện này?” Đỗ Thiên Trạch có chút không được tự nhiên xách theo hai túi to, làm đại thiếu gia nhà giàu như hắn khi nào thì gặp loại đãi ngộ này đâu?

“Anh có phải là đàn ông không nha! Như tôi là một mỹ nữ, người khác muốn giúp tôi xách còn không để cho, đây là vinh hạnh của anh nha!” Hạ Cảnh Điềm ác cười lên tiếng, người này được tiện nghi còn khoe mẽ.

“Mỹ nữ? Mỹ nữ ở đâu? Tôi như thế nào không thấy?” Đỗ Thiên Trạch giả bộ nhìn quanh bốn phía.

Hạ Cảnh Điềm tức giận đến cắn răng, cố ý bước nhanh hơn, sau lưng, Đỗ Thiên Trạch cầm theo túi đồ chạy theo, kỳ thật, hắn là rất thích vì Hạ Cảnh Điềm cống hiến sức lực, chỉ là muốn gây khó dễ một chút.

Hai người trở lại nhà đã nhanh gần mười giờ rồi, lại lắp đặt đồ dung trong bếp mất một giờ, đúng là thười gian tốt để nấu cơm, Hạ Cảnh Điềm vào phòng bếp, Đỗ Thiên Trạch thì là vào gian phòng của nàng, trực tiếp nằm vào giường của nàng.

Giường Hạ Cảnh Điềm nhỏ nhỏ, căn phòng sửa sang vô cùng sạch sẽ, drap giường màu xanh da trời, màn hồng nhạt, trên giường có những chú gấu bông đáng yêu, trên bàn trang điểm đặt những đồ dung hằng ngày, một ít trang sức của phái nữ, trên bệ cửa sổ chất vài cuốn sách, còn có một bồn hoa bên cạnh cửa sổ, ánh mặt trời chiết xạ vào, làm cho người ta có một loại cảm giác ấm áp, trong không khí còn mơ hồ phiêu đãng hơi thở tươi mát thuộc về nàng, không khỏi làm cho Đỗ Thiên Trạch mê mẩn.

Hạ Cảnh Điềm sắp xếp xong mọi thứ từ bếp đi ra, giương mắt nhìn thấy vẻ mặt người nào đó lười biếng nằm ở trên giường, không vui kêu lên!”Uy , đừng nằm ở chỗ đó, tới rửa rau đi.”

“Có cô không phải đủ rồi sao.” Đỗ Thiên Trạch khuỷu tay chống cằm, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười nhìn nàng.

Hạ Cảnh Điềm mới không chịu, nàng hôm nay vì đại thiếu gia này động tay động chân, trước mặt nàng muốn lười là không có cửa đâu, giọng điệu uy hiếp nói, “Nếu như anh muốn cơm trưa biến thành cơm tối.., tôi cũng không có ý kiến.”

Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, tâm không cam lòng từ trên giường xuống, đi đến bên người Hạ Cảnh Điềm, hắn cao lớn càng phản chiếu Hạ Cảnh Điềm nhỏ nhắn, chỉ đứng đến bả vai hắn, hai người đi vào phòng bếp, Hạ Cảnh Điềm đang bận nấu canh, Đỗ Thiên Trạch thì đem rau ra rửa.

“Cải trắng không phải rửa như vậy, phải gọt vỏ rồi mới rửa hết bùn nha!” Hạ Cảnh Điềm tức giận kêu lên, nhìn Đỗ Thiên Trạch có chút ngốc rửa rau, trên mặt không khỏi cười, nói xong, liền tiến đến bên cạnh hắn, giúp hắn làm mẫu.

Đỗ Thiên Trạch ở đâu nhìn nàng làm mẫu? Hắn ngược lại cúi người, nhìn nàng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú tràn ngập nhận bộ dáng nghiêm túc, vài sợi tóc rủ xuống bên tai, càng hiển thị phong tình, hắn nhất thời nhìn có chút ngây người, Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu nhìn hắn ánh mắt làm càn, khuôn mặt nhịn không được ửng hồng, nhỏ giọng trách mắng”Được rồi đó, tự anh rửa đi a!”

Tại phòng bếp của con gái, Đỗ Thiên Trạch chưa từng có gặp qua, quay chung quanh bên cạnh hắn không phải thiên kim, cũng là mỹ nữ cao sang, quen yêu chiều, đừng nói phòng bếp, cho dù như hôm nay, đi mua thức ăn cũng sẽ không xảy ra, hôm nay Hạ Cảnh Điềm lại cho hắn cảm giác rất không đồng dạng, mới lạ lại tràn đầy phong phú, hắn rốt cục cảm nhận được, nguyên lai ngoại trừ hưởng thụ nhân sinh bên ngoài, lao động cũng là một loại mỹ.

Chờ Hạ Cảnh Điềm làm xong thì đã hơn một giờ chiều, Đỗ Thiên Trạch cực đói rồi, nhưng là, so với những món ăn của nhà hàng, thì món ăn của Hạ Cảnh Điềm cũng tốt, hương thơm bay bốn phía, làm người muốn ăn.

Nhìn Đỗ Thiên Trạch ăn đĩa rau trước, Hạ Cảnh Điềm có chút khẩn trương hỏi, “Như thế nào? Có quá mặn không? Hoặc là quá nhạt?” Thật lâu không có nấu ăn, Hạ Cảnh Điềm sẽ không tự tin vào trù nghệ của mình.

Đỗ Thiên Trạch nhai lấy, nhìn Hạ Cảnh Điềm vẻ mặt chờ mong, nửa ngày, mới lộ nụ cười, khen, “Cũng không tệ lắm, chỉ là lần sau nhớ để thêm nhiều nước.”

Hạ Cảnh Điềm cũng tranh thủ thời gian cầm lấy chiếc đũa thử món ăn, trên cơ bản khá tốt, đang có cảm giác đạt được thành tựu, đang ăn, Đỗ Thiên Trạch nhướng mày nói!”Từ nay về sau, không có việc gì tôi liền đến nhà cô ăn cơm.”

“Không được, nhà của tôi không phải mở nhà hàng.” Hạ Cảnh Điềm trên miệng tuy nghiêm chỉnh thanh minh, nhưng là cũng không bài xích, như Đỗ Thiên Trạch cơ hồ mỗi ngày đều ở nhà hàng ăn, đối với bệnh hắn rất không tốt.

“Tôi biết rồi, cô muốn bao nhiêu, cứ ra giá.” Đỗ Thiên Trạch một bên nhướng mày. Một bên thay mình bất bình.

“Anh nói gì?” Hạ Cảnh Điềm buồn cười kêu lên.

“Một tháng cho cô ba vạn như thế nào?” Đỗ Thiên Trạch nhỏ giọng lên tiếng, đáy lòng lại kỳ vọng nàng sẽ đáp ứng.

Hạ Cảnh Điềm thấy hắn nghiêm túc, không khỏi bật cười lên tiếng.”Uy , anh còn tưởng là thực à! Tôi cho anh biết, anh muốn tới nhà của tôi ăn, tôi không có ý kiến, nhưng là, chỗ này của tôi chỉ có cơm rau dưa, anh đại thiếu gia đừng quá kén chọn là được.”

Đỗ Thiên Trạch trong lòng âm thầm có chút thất vọng, vì cái gì nàng vốn là như vậy? Chẳng lẽ nhận tiền của người khác là không tốt? Nghĩ xong, hắn nhướng mi nói!”Quen với cẩm y ngọc thực thì cũng nên thay đổi khẩu vị, có cơm ăn, có mỹ nữ, cuộc đời như vậy là đủ.”

“Lẽo mép.” Hạ Cảnh Điềm quở trách một tiếng, nhưng là đáy lòng lại cảm thấy vui vẻ, Đỗ Thiên Trạch một thiếu gia nhà giàu so với Kỷ Vĩ Thần thật bình dị gần gũi hơn nhiều, hơn nữa, càng thân thiết, khá tốt khi ở chung, nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm không khỏi cảm thán nhớ tới thời gian cùng Kỷ Vĩ Thần cùng một chỗ, thật ảm đạm không ánh sáng, thực không hiểu nổi vì cái gì đồng dạng là người, hắn lại có tính cách như vậy ?

Truyện convert hay : Thần Võ Tiên Tung
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi