Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 121

Tại một thánh đường yên lặng, Đỗ Thiên Trạch đẩy cửa vào, bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp ngâm xướng Thánh kinh, hắn ngẩng đầu hướng trong thánh đường tìm kiếm , khuôn mặt tuấn tú che phủ chờ mong, nhưng đi qua một đoạn thật dài hành lang, một cô gái đã hấp dẫn lấy hắn, chỉ thấy nàng tóc đen mềm mại buông xõa, khuôn mặt thanh tú lộ ra nụ cười tỏa nắng, lông mi dài viền theo đôi mắt như nguyệt, sáng lấp lánh.

Hắn giật mình, tim khẽ lay động, cô gái trước mắt này đúng là người hắn đang tìm kiếm, cô gái có nụ cười tác động nhân tâm, hắn cười mỉm, bước chậm hướng về phía nàng, nhưng mà, khi hắn vươn tay lại thấy cô gái kia trên người tản ra hào quang chói mắt, từng chút một hóa thành ánh sang hòa vào không trung, hắn rõ ràng thấy cô gái kia cũng hướng hắn vươn tay ra, nhưng là, thân thể của nàng lại dần dần trong suốt không nhìn thấy. . .

“Cảnh Điềm. . . .” Một tiếng dồn dập gọi lên, Đỗ Thiên Trạch mở mắt ra, trong mắt không phải là tình cảnh trong mộng mà là trần nhà, lại không biết trên trán của hắn đã xuất hiện đầy mồ hôi lạnh, hắn có chút u ám nâng trán, đáng giận, cảnh trong mơ chết tiệt, nhưng, mộng vì cái gì như vậy chân thật? Cơ hồ làm hắn hoảng hốt tim đau thắt, Đỗ Thiên Trạch rủa thầm một tiếng, trực tiếp xuống giường, hắn muốn thoát khỏi cảm giác lúc nãy.

Đứng ở cửa sổ sát đất, tay lơ đãng chạm lấy điện thoại trên bàn, không chút do dự đi qua cầm lấy, điện thoại đến số Hạ Cảnh Điềm, nguyên lai tưởng rằng một giây sau có thể nghe được thanh âm của nàng, nhưng là, đầu dây bên kia điện thoại lại truyền đến một hồi giọng nói, “Thực xin lỗi, số điện thoại này không liên lạc được, thực xin lỗi. . . .”

Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú biến đổi, cái gì? Sáng sớm đã tắt máy rồi? Đỗ Thiên Trạch híp lại mắt, sắc mặt đã bắt đầu trở nên khó coi, hắn hung dữ quăng điện thoại, rồi xoay người đi vào phòng tắm.

Hôm qua cả ngày đi chơi, làm sao nghĩ đến điện thoại hết pin? Tối hôm qua quá mệt, Hạ Cảnh Điềm liền ngủ đi, cũng không có kịp sạc pin điện thoại.

Sau nửa giờ, Đỗ Thiên Trạch cầm chìa khóa xe ra cửa, cũng rất không trùng hợp, vừa ra cửa liền thấy Lâm Tiểu Dạ một than trang phục gợi cảm đứng chờ sẵn, trông thấy Đỗ Thiên Trạch áo quần áo thoải mái đi tới, khuôn mặt cứng ngắc lấp tức tươi cười giơ lên, thân mật giữ chặt tay của hắn, “Anh Thiên Trạch, anh muốn đi ra ngoài à?”

Đỗ Thiên Trạch có chút không kiên nhẫn nhướng nhướng mày, đem tay của cô rút gỡ ra, thấp giọng nói, “Anh có việc gấp muốn làm.”

“Anh hôm nay không phải ngày nghỉ sao?” Lâm Tiểu Dạ nghi hoặc nhíu mày, cô chính là muốn lấy được tin tức chuẩn xác!

Đỗ Thiên Trạch nóng vội muốn đi tìm Hạ Cảnh Điềm, đâu có thời gian hướng cô giải thích, nhanh chóng lấy ra tay của cô, bước nhanh đến bãi đỗ xe, giọng điệu không vui nói, “Đây là việc riêng của anh, em tìm người khác đi chơi đi!”

Đã thấy Lâm Tiểu Dạ chạy lên, đi theo hắn, khẩu khí tùy hứng nói, “Không sao, Anh Thiên Trạch, hôm nay em muốn đi cùng anh.”

Không biết có phải hay không là bởi vì giấc mơ vừa rồi, hơn nữa điện thoại Hạ Cảnh Điềm đã tắt máy, Đỗ Thiên Trạch giờ này khắc này hận không thể lập tức tìm Hạ Cảnh Điềm hỏi rõ, bởi vì cảm giác mất đi nàng chưa từng có mãnh liệt như vậy, làm cho hắn tự dưng có chút bất an, nhìn qua Lâm Tiểu Dạ ánh mắt tràn ngập vô lý, hắn cũng có chút tức giận, một tay giật ra tay Lâm Tiểu Dạ, lớn tiếng nói, “Chờ anh trở lại rồi nói sau.”

Đỗ Thiên Trạch vừa lớn tiếng, đã triệt để làm Lâm Tiểu Dạ vì ngạc nhiên mà hóa đá, cô không thể tin được anh Thiên Trạch thân yêu của mình lại có thể như vậy đối với chính mình, ủy khuất cùng bất an đồng thời xông lên đầu, trong khi cô còn đang ngạc nhiên im lặng nhìn hắn, Đỗ Thiên Trạch bóng dáng đã biến mất trong thang máy.

Sau nửa giờ, dưới nhà Hạ Cảnh Điềm có một chiếc xe màu đỏ ngừng lại, đưa tới nhiều ánh mắt của ông bà lão trong hoa viên chú ý, Đỗ Thiên Trạch bất chấp người khác ánh mắt tò mò, trực tiếp chạy lên lầu ba, một hơi đứng ở trước cửa phòng Hạ Cảnh Điềm, nheo lại mắt liếc liền thấy rõ cửa khóa, chứng minh Hạ Cảnh Điềm không ở, như vậy nàng là ra khỏi nhà? Nàng lúc này đã trở về nơi đó?

Đỗ Thiên Trạch không khỏi có chút hổn hển , cô gái ngốc này lúc này không phải là đã chạy đi gặp Kỷ Vĩ Thần chứ! Đỗ Thiên Trạch cũng không biết tại sao mình lại đối với Kỷ Vĩ Thần như vậy khắc sâu ấn tượng, lần trước hắn đi Kỷ thị muốn đổi lấy Hạ Cảnh Điềm, hắn không phải đứa ngốc, ẩn ý trong lời nói của Kỷ Vĩ Thần hắn nghe được rất rõ ràng, hợp đồng chỉ là lấy cớ, mà mục đích thực sự, chỉ là muốn giữ Hạ Cảnh Điềm ở bên người, hắn không hiểu bọn họ trong lúc đó có chuyện gì phát sinh, nhưng là, nửa năm thời gian lại đủ để nói rõ quan hệ hai người thực sự không phải là người ngoài như hắn có thể tinh tường.

Hắn lại càng không tin tưởng, nửa năm này, bọn họ có cái gì quan hệ không có, Hạ Cảnh Điềm tuy không phải là xinh đẹp tuyệt thế, nhưng nàng lại có một loại hấp dẫn đàn ông rất lớn, Kỷ Vĩ Thần nếu như không phải bị Hạ Cảnh Điềm hấp dẫn, thì hắn cũng sẽ không yêu cầu nàng làm tình nhân rồi, huống chi, người đàn ông này gần đây ánh mắt rất cao.

Đỗ Thiên Trạch cơ hồ có cảm giác muốn phát điên, chỉ cần vừa nghĩ tới giờ này nàng đang cùng Kỷ Vĩ Thần ở chung một chỗ, hắn đã nghĩ muốn giết người, nhớ lại nụ cười tỏa nắng trong mộng, hắn thậm chí có sự phách đạo là không muốn cho bất luận ai nhìn thấy nàng, hít thở sâu một hơi, bóng dáng của hắn lập tức biến mất tại cửa ra vào, thẳng đến cao ốc Kỷ thị.

Ba cô gái đi dạo phố, cho dù ba người đều đi giày cao gót tới chín centimet vẫn y nguyên không biết mệt mỏi, thể lực có thể so với siêu nhân.

Đi dạo phố đôi khi mục đích là rất đơn thuần , họ có thể không mua bất luận cái gì, nhưng là, họ lại cực kỳ cam tâm tình nguyện đi xem các cửa hang quần áo, chỉ vì thỏa mãn cái đẹp trong mắt.

Ba người một mực đi từ chín giờ sáng đến xế chiều ba giờ hơn, cuối cùng cũng mệt mỏi chết khiếp rồi, Hạ Cảnh Điềm chân cơ hồ sưng lên, giày xăng-̣đan đã biến thành dép lê, mà Tiểu Ngữ cùng A Nhã y nguyên hào hứng không giảm, còn chiến đấu thảo luận, Hạ Cảnh Điềm thì tại một bên chợp mắt nghỉ ngơi.

Hai mươi phút sau, ba người đến cửa tiểu khu, bởi vì quá mệt mỏi, liền đều tự về nhà, Hạ Cảnh Điềm buông lỏng thân mỏi mệt mở cửa, đưa mấy túi quần áo trong tay ném về phía trên giường, sau đó, tranh thủ thời gian đổi một đôi dép lê nhẹ nhàng, ngã xuống giường lại không nghĩ tới nhìn thấy túi rác còn chưa đem đi, chỉ phải rất không tình nguyện cầm túi to đi xuống dưới lầu, nàng cũng rất khiết phích nha.

Hạ Cảnh Điềm đang đem túi rác ném vào thùng rác trong cư xá, đột nhiên, chỉ thấy một chiếc xe màu đỏ dung tốc độ của trăm con ngựa chạy hướng tới phía nàng, cuối cùng, tiếp theo tiếng phanh xe gấp, Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú tràn ngập không vui từ trên xe đi xuống, bước nhanh đi đến trước mặt nàng, chỉ dung một câu rống giận, “Chết tiệt, cô đi đâu a?”

Hạ Cảnh Điềm bị Đỗ Thiên Trạch quát nên không hiểu đầu cua tai nheo gì, nàng cau mày, trợn mắt nói, “Anh làm gì vậy a!”

Đỗ Thiên Trạch ngăn không được tức giận lại một lần nữa quát, “Điện thoại di động của cô vì cái gì tắt máy?”

Đỗ Thiên Trạch trong lời nói làm cho Hạ Cảnh Điềm nhăn lại lông mày, nàng lầm bầm lầu bầu nói, “Điện thoại tôi tắt máy sao? Có thể là hết pin a!”

Hạ Cảnh Điềm nói xong làm Đỗ Thiên Trạch nổi trận lôi đình, tức giận đến không nói gì, hắn khuôn mặt tuấn tú trong nháy mắt có chút nhăn nhó, cuối cùng, giương giọng hỏi, “Cô không phải mới vừa đi gặp Kỷ Vĩ Thần chứ?”

Hạ Cảnh Điềm ngăn không được trừng hắn, người này như thế nào vừa xuất hiện lại nói cái gì không hiểu gì hết…, ai đi gặp Kỷ Vĩ Thần? Nàng có chút tức giận nhỏ giọng quát, “Anh nói điên cái gì vậy, tôi không làm gì phải đi gặp anh ta cả!”

“Vậy cô hôm nay. . . ?” Hạ Cảnh Điềm trong lời nói làm cho hắn vừa mừng vừa lo, nhưng đồng thời, lại cảm thấy mất mặt không thôi, cả ngày chẳng lẽ là mình nghĩ sai?

“Cùng bạn đi dạo, làm sao?” Hạ Cảnh Điềm nghi hoặc nhướng mi.

Những lời này càng làm cho Đỗ Thiên Trạch lòng đang tràn đầy lửa giận hóa thành hư không, trời ạ, cô gái này cũng khá giày vò hắn đi! Phải biết rằng từ sáng đến giờ, hắn chạy đến biệt thự Kỷ Vĩ Thần ba lần rồi, mà cô gái này lại đang đi dạo phố? Đáp án này làm hắn vui nhưng phát hiện chính mình lại làm một chuyện ngu ngốc như vậy.

Nhìn Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú âm tình bất định, khi thì nhíu mày khi thì cắn răng, Hạ Cảnh Điềm ngược lại giọng điệu không khỏi dịu dàng hỏi, “Anh làm sao vậy?”

“Lần sau trước khi ra cửa, phiền toái cô kiểm tra điện thoại di động của cô a.” Đỗ Thiên Trạch tức giận gầm nhẹ một câu, hắn mới không cho nàng biết rõ, chính mình vì nàng mà khắp nơi bôn tẩu a.

“Tối hôm qua quá mệt, nên quên sạc.” Hạ Cảnh Điềm có chút vô tội nói, nếu như hắn không nói, nàng cũng quên chuyện điện thoại!

Đỗ Thiên Trạch nhịn không được liếc nàng, nhấc chân liền hướng đến phòng của Hạ Cảnh Điềm đi đến, sau lưng nàng cắn cắn môi, chỉ phải theo sau.

Về đến nhà, thấy trên giường Hạ Cảnh Điềm mới mua gì đó, hắn đáy lòng mới an tâm, ngồi ở mép giường không giận nữa, Hạ Cảnh Điềm rửa tay đi tới, nhìn người ngồi ở trên giường, không khỏi giương giọng nói, “Anh vừa rồi tức giận như vậy là có chuyện gì?”

Đỗ Thiên Trạch liếc nàng, giọng điệu hàm hồ nói, “A! Tôi hôm nay giữa trưa muốn tìm cô cùng nhau ăn cơm, cô cũng không có gặp, hại tôi cơm trưa đến bây giờ còn không có ăn.”

Hạ Cảnh Điềm ngược lại sững sờ, người này như thế nào mà đần như vậy? Không có tìm được mình thì cơm cũng không ăn à?”Có muốn hay không tôi nấu cho ít đồ ăn?”

“Tốt!” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú cuối cùng có một chút vui vẻ.

Trong phòng bếp, Hạ Cảnh Điềm nấu một bát mì, Đỗ Thiên Trạch thì là tựa tại cửa ra vào, ánh mắt bình tĩnh chằm chằm vào bóng dáng bận rộn, suy nghĩ xa xôi, trải qua buổi trưa hôm nay, hắn đột nhiên rất muốn tuyên bố đem cô gái này chiếm giữ là của mình, muốn nàng chiếm chỉ là của hắn, không cho phép người khác lấy đi, nhưng hắn lại phát hiện, hắn có thể đơn giản đối với bất kỳ một cô gái nào nói câu ‘anh yêu em’ hoặc là ‘anh thích em’, duy chỉ có đối với nàng, hắn thủy chung nói không nên lời, rõ ràng đã thích nàng, cũng không dám đối mặt, cái này rất không như tính cách của hắn.

Từ nhỏ, hắn đối với cái mình thích đều rất rõ ràng, hắn thích gì, hắn sẽ rất trực tiếp lấy đi, hắn thích phụ nữ nào, hắn cũng sẽ không chút do dự hấp dẫn họ, nhưng là, hôm nay hắn mới chính thức hiểu được, những thứ kia cũng không phải là hắn muốn thật sự, mà cô gái nhỏ nhắn trước mắt này mới là người hắn để ý nhất.

Hạ Cảnh Điềm vừa bỏ thêm rau vào bát mì, quay đầu lại nhìn Đỗ Thiên Trạch đang nhìn mình xuất thần, cười một tiếng, “Đợi lát nữa sẽ lập tức có ăn.” Những lời này, nói ra giống như Đỗ Thiên Trạch là mèo nuôi vậy a, đang đau khổ chờ chủ nhân cho ăn.

Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú không khỏi khơi gợi lên vui vẻ, những lời này nghe vào tai hắn thoải mái cực kỳ, trước mặt nàng, hắn ngược lại nguyện ý làm tiểu miêu ngoan ngoãn.

Chỉ chốc lát sau, Hạ Cảnh Điềm đem một bát mì nóng hôi hổi để trước mặt bàn, nhìn Đỗ Thiên Trạch bộ dáng ăn ngon, Hạ Cảnh Điềm trong lòng rất là thỏa mãn, không khỏi nhíu mày cười nói, “Đừng nóng vội, tôi cũng sẽ không đoạt với anh a.”

Đỗ Thiên Trạch thật sự là đói bụng, mà trong tay lại là bát mì Hạ Cảnh Điềm tự tay vì hắn mà nấu, nói sao cũng rất ngon, ăn xong một ngụm cuối cùng, hắn nhướng mày nói, “Để cho tôi đói bụng, một chén mì đã nghĩ đuổi tôi à?”

“Vậy thì làm gì ?” Hạ Cảnh Điềm hì hì cười, người này không phải là muốn một bát nữa chứ!

Nhìn Hạ Cảnh Điềm đáng yêu cười, Đỗ Thiên Trạch trong lòng rung động, nhịn không được thốt ra, “Em đồng ý làm bạn gái tôi chứ?”

Những lời này trực tiếp làm Hạ Cảnh Điềm cứng đơ, thật lâu, nàng mới hồi phục tinh thần lại, ngâm nghĩ lời nói của Đỗ Thiên Trạch, nàng nhíu mày, “Anh đang đùa à!”

Đỗ Thiên Trạch sắc mặt lại có vẻ vô cùng chăm chú, giọng điệu còn ẩn chứa vẻ lo lắng, “Vì cái gì lời của tôi em luôn không cho là thật?”

Hạ Cảnh Điềm cũng cảm giác hôm nay Đỗ Thiên Trạch rất kỳ quái, lại không ngờ được hắn sẽ nói những lời này, nàng trong khoảng thời gian ngắn có chút không dự liệu, tránh đi ánh mắt sáng quắc của Đỗ Thiên Trạch, phiết môi nói, “Anh nói đùa gì vậy? Chúng ta làm sao có thể?”

Đỗ Thiên Trạch lại nóng nảy, hắn chán ghét không lấy được đáp án, hắn chán ghét cảm giác không xác định, hắn đứng người lên, đi đến trước mặt Hạ Cảnh Điềm, cầm lấy hai tay của nàng, làm cho nàng chỉ có thể đối mặt chính mình, nhìn Hạ Cảnh Điềm hắn có chút tức giận nói, “Vì cái gì không thể, em chẳng lẽ nhìn không thấy tôi thích em sao?” Tôi thích em ba chữ vừa ra khỏi miệng, ngay cả Đỗ Thiên Trạch cũng có chút kinh ngạc, nguyên lai, đối với người trong lòng nói yêu mến lại có thể nói thuận miệng như vậy.

Hạ Cảnh Điềm quả thực không thể tin tai mình nghe được gì, nàng đã không thèm để ý Đỗ Thiên Trạch nói cái gì, nàng để ý chỉ là chuyện nàng cho rằng không có khả năng, hơn nữa, nàng một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có, càng không cách nào tiếp nhận Đỗ Thiên Trạch như vậy thổ lộ, nàng có chút quẫn bách vuốt tóc, cắn chặt môi dưới nói, “Tôi. . . Chúng ta. .” Chính là, nghĩ giải thích cái gì, lại phát hiện đã tìm không thấy lý do tốt hơn.

Đã thổ lộ, Đỗ Thiên Trạch thu hồi lại vẻ bất cần đời như ngày bình thường, ánh mắt chăm chú cơ hồ như là thay đổi thành người khác, hắn bắt được cánh tay mảnh khảnh của Hạ Cảnh Điềm, khẩu khí ôn nhu không ít, “Tôi sớm cũng đã nói, tôi muốn em làm bạn gái của tôi, em đều không có ghi ở trong lòng sao?”

Đỗ Thiên Trạch loại giọng điệu dịu dàng này càng làm cho Hạ Cảnh Điềm trong lòng loạn thất bát tao, nàng có chút dồn dập tránh ra tay của hắn, “Chúng ta không có khả năng. . . .”

Những lời này, tự dưng rước lấy Đỗ Thiên Trạch không vui, hắn lông mày nhăn thành một đám, căm giận nói, “Em có phải muốn nói là, em thích Kỷ Vĩ Thần?”

Hạ Cảnh Điềm trừng lớn mắt, há miệng, bối rối phản bác, “Anh không nên nói lung tung. . .”

“Vậy em vì cái gì không tiếp nhận tôi? Chẳng lẽ trong lòng em, tôi thực sự chán ghét như vậy sao?” Đỗ Thiên Trạch ảo não gầm nhẹ, ngăn không được giận dữ, bởi vì nàng cự tuyệt, bởi vì nàng do dự, bởi vì nàng ánh mắt bối rối, hắn đều đau long, không nghĩ lại chất vấn thêm, nhưng chính hắn cũng là bối rối bất an .

“Tôi cũng không chán ghét anh. . .” Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khó xử cùng bối rối, nói không ra, một loại cảm giác sắp hít thở không thông phun lên.

Cũng đang lúc này, gáy nàng bị một đôi tay to đè lại, trong khi nàng còn kinh ngạc khẻ hé môi, đã bị môi mỏng phách đạo chụp lên, cả người bị hắn kéo vào trong ngực.

Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, khiếp sợ cơ hồ đã quên hô hấp.

Truyện convert hay : Hồng Mông Thiên Đế
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi