Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 124

Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch đi ra nhà hàng, nàng cảm thấy rất may mắn chính là không có nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần lần nữa, ngồi trên xe Đỗ Thiên Trạch đi dạo quanh thành phố.

Đỗ Thiên Trạch kế tiếp đương nhiên là đã có tiết mục sau bữa tối dưới ánh nến rồi, đã chọn một nơi có thể nói là thiên đường của các cặp tình nhân! Hắn rất chờ mong, quay đầu lại, thấy Hạ Cảnh Điềm ánh mắt ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ, giống như đang u sầu, hắn không khỏi nhướng mi thấp hỏi, “Làm sao vậy? Có tâm sự?”

Hạ Cảnh Điềm giờ đang nghĩ lại phút vừa rồi cùng Kỷ Vĩ Thần chạm mặt, nghe được Đỗ Thiên Trạch hỏi, lập tức quay đầu lại lắc đầu cười, “Không có.”

Hạ Cảnh Điềm tuy trả lời như vậy, nhưng Đỗ Thiên Trạch vẫn phát hiện nàng hai đầu lông mày như mệt mỏi, không khỏi nói, “Có phải là mệt mỏi?”

Hạ Cảnh Điềm sững sờ, nghĩ nghĩ, liền đáp!”Hơi mệt một chút.” Kỳ thật, nàng chỉ là bởi vì Kỷ Vĩ Thần đột nhiên xuất hiện mà nhiễu loạn suy nghĩ.

Đỗ Thiên Trạch tuy rất muốn cùng Hạ Cảnh Điềm đi đến nơi tiếp theo! Nhưng là, Hạ Cảnh Điềm như thế, hắn bĩu bĩu môi, “Đã mệt mỏi, vậy anh đưa em về nhà!”

“Được.” Hạ Cảnh Điềm thư giãn, tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, tuy nhiên, cảm giác cùng Đỗ Thiên Trạch cùng một chỗ, lại nghĩ đến Kỷ Vĩ Thần nàng có chút buồn cười, nhưng là, suy nghĩ lại chỉ dừng tại hình ảnh vừa rồi.

Dưới lầu, Hạ Cảnh Điềm bảo Đỗ Thiên Trạch đi trở về, Đỗ Thiên Trạch đơn giản chỉ cần muốn lên ngồi chơi một chút, cuối cùng, thừa dịp Hạ Cảnh Điềm không có chú ý, hắn ở trên mặt nàng trộm hôn một cái, sau mới không cam lòng trở về, Hạ Cảnh Điềm bị hắn hôn có chút dở khóc dở cười, nhưng là, khi môi mỏng của hắn chạm đến mặt trong chớp mắt, vẫn gây cho nàng một loại cảm giác tim đập nhanh, về đến nhà đến mười giờ nàng liền đi ngủ.

Đỗ Thiên Trạch cũng không có lập tức trở lại khách sạn, mà là chọn một chỗ yên tĩnh ngồi đó, Lâm Tiểu Dạ từ buổi chiều hôm nay đã bắt đầu điện thoại không ngừng, đối với việc này, hắn thật sự là rất đau đầu, hắn cũng không phải là không dám đắc tội Lâm Tiểu Dạ, nhưng vì cha, hắn chỉ có thể lần nữa chịu đựng, hôm nay, có Hạ Cảnh Điềm tồn tại, Lâm Tiểu Dạ với hắn mà nói, quả thực chính là ác mộng.

Trong nhà hàng hoa lệ, Kỷ Vĩ Thần cùng một số người trong giới kinh doanh chậm rãi đi ra, đi ngang qua đại sảnh thì ánh mắt của hắn vô thức nhìn bốn phía, nhưng là không có nhìn thấy cô gái kia, lúc đi ra khỏi đại sảnh, hắn có chút buồn cười nhíu mày, cùng người khách hàng khách sáo vài câu, hắn lái xe rời đi.

Yên tĩnh trong xe, ánh mắt của hắn có chút không đếm xỉa tới, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên câu nói kia của Hạ Cảnh Điềm, “Tôi là loại phụ nữ nào, ảnh hưởng đến Kỷ tổng sao?” Không thể tưởng được, rời đi ngắn ngủn thời gian một tuần, nàng lại có phản kháng như thế, hắn thật đúng là xem thường nàng, còn có, chứng kiến trong lòng ngực của hắn ôm những phụ nữ khác, nàng vì sao phải tức giận đóng cửa lại? Chi tiết này vốn không phải một người đàn ông như hắn để ý, nhưng là, không thể phủ nhận, Kỷ Vĩ Thần cứ như vậy muốn biết ý nghĩ trong chuyện này.

Lúc này, chiếc điện thoại khơi gợi lên chú ý của hắn, nhấn nút trả lời giọng nữ kiều mỵ vang lên, “Kỷ tổng, còn nhớ em không?”

Đầu bên kia điện thoại, Kỷ Vĩ Thần đương nhiên nghe được là ai, trầm thấp lên tiếng, “Ừ.”

“Đêm nay thật nhàm chán, Kỷ tổng có cần bạn gái không? Có muốn hay không em đến bồi ngài?” Đối diện Lưu Vân thiên kiều bá mị, thanh âm tràn đầy hấp dẫn.

Kỷ Vĩ Thần đôi mắt thâm thúy một chút, môi mỏng quyến rũ ra một vòng cười nhạt, giọng điệu khàn khàn nói, “Đến biệt thự của tôi, mười một giờ.”

“Ha ha. . . Kỷ tổng chờ em nha!” Lưu Vân giọng nói mềm mại, ngăn không được vui sướng.

Cúp điện thoại, Kỷ Vĩ Thần nhìn thoáng qua đồng hồ, xe bay thẳng đến biệt thự chạy tới, chỉ chốc lát sau, điện thoại lại vang lên, hắn tiếp nghe, “Alo”

“Thần, là em, em đang ở cùng Dịch Hạo, anh có thể đến không?” Trình Thủy Tâm thanh âm buồn bã vang lên, giọng nói dịu dàng, ngữ điệu không xong, hiển nhiên là uống rượu.

Kỷ Vĩ Thần trực tiếp nhăn lại lông mày, trầm mặc một hồi, dùng khẩu khí lạnh nhạt trả lời, “Tôi hiện tại có việc.”

Trình Thủy Tâm giọng điệu lập tức gấp gáp , “Chuyện gì? Công tác? Anh mỗi lần đều là như vậy, em biết rõ anh chỉ là mượn cớ…,Thần, đừng…với em tàn nhẫn được không? Em. . .”

“Tôi tắt máy đây.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt nhổ ra những lời này, chuẩn bị tắt máy, lại nghe Trình Thủy Tâm cướp lời lên tiếng nói, “Đừng. . . Không cần phải. . . Thần, em đến gặp anh, có thể chứ?”

“Đêm nay tôi không trở lại biệt thự.” Thanh âm khàn khàn mang theo lạnh lùng vô tình, rồi tiếng tút dài vang lên.

Trong quán rượu Trình Thủy Tâm ai oán nhìn điện thoại trong tay, biểu lộ cơ hồ muốn khóc, sau lưng, Kỷ Dịch Hạo yên lặng nhìn, trong ánh mắt là không thể làm gì được, một người là anh em, một người là người hắn thích, hắn có chút buồn cười, nếu như có thể, hắn thật muốn hảo hảo chiếu cố cô gái này, vô luận nàng từng làm qua chuyện gì.

Kỷ Vĩ Thần xe lẳng lặng đứng ở bên đường, dưới đèn đường, gương mặt hắn như ẩn như hiện, ánh mắt sâu như đầm thâm trầm, Trình Thủy Tâm khẩn cầu một lần nữa vang ở trong óc, đã từng rất yêu, hôm nay, cũng hèn mọn cầu xin sự tha thứ của hắn, kỳ thật, trong chuyện này cũng không tồn tại tha thứ hay không tha thứ, mà là, hắn đã đối với nàng đã không còn yêu, đêm nay, hắn tình nguyện tìm một người hắn không yêu thương cùng hắn qua đêm, cũng không nguyện ý cùng một người như nàng, đàn ông như hắn phương thức xử lý cảm tình cùng công việc là giống nhau, tỉnh táo, lý trí mà quyết đoán.

Ở cửa biệt thự Kỷ Vĩ Thần, một dáng người quyến rũ nhấn chuông cửa, đêm nay Lưu Vân ăn mặc phong tình, trong giới người mẫu cô có dáng vóc mê người như quỷ nhưng khuôn mặt lại ngay thơ như thiên sứ, đêm nay, cô càng đẹp đến mức tận cùng, ngay khi cửa mở, trên mặt của cô nhịn không được nở nụ cười đắc ý.

Đi vào đại sảnh, ánh mắt của cô nhìn chằm chằm bóng dáng trên ghế, xem ra gương mặt làm cho cô ngày đêm mong nhớ vẫn còn y nguyên lực hấp dẫn, cô cười mị nhãn như tơ, từng bước một tới gần, giọng điệu càng ngọt ngán như rượu, “Kỷ tổng. . .”

Kỷ Vĩ Thần nâng lên mắt, nhìn qua cô, bề ngoài xinh đẹp luôn làm cho người ta vui vẻ, bàn tay to của hắn không chút do dự nắm eo cô, đem cô kéo hướng vào ngực mình, Lưu Vân duyên dáng hô to một tiếng, nhấc lên ánh mắt chọc người, nhỏ giọng nói, “Đêm nay, kính xin Kỷ tổng dịu dàng một chút. . .” Nói xong, cặp môi đỏ mọng chủ động chụp lên môi mỏng khẻ nhếch.

Đại sảnh nóng lên như có lửa thiêu đốt, trên ghế người phụ nữ bị áp che phía dưới quần áo bán lộ, cặp môi đỏ mọng diêm dúa lẳng lơ, tay cũng không có nhàn rỗi, dồn dập muốn cởi quần áo người đàn ông, dán lên người nhiệt độ nóng rực, cô nhịn không được yêu kiều lên tiếng, tâm linh hư không chờ đợi thời khắc được giải thoát, nhưng mà, ngay khi tay cô vừa chạm đến thắt lưng thì đã thấy Kỷ Vĩ Thần đột nhiên ngừng lại tất cả động tác, từ trên người của cô ngồi dậy, đẩy ra.

Lưu Vân khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khó hiểu, tay lại bò lên trên ngực rắn chắc, giọng điệu hoang mang nói, “Kỷ tổng, làm sao vậy?” Chẳng lẽ là em không đủ hấp dẫn rồi sao?

Đã thấy Kỷ Vĩ Thần sắc mặt có chút không hiểu khó coi, mà cặp mắt thâm thúy càng không có lưu lại dấu vết nhiệt tình vừa rồi mãnh liệt, thanh tịnh như nước, một chút như cầu dục vọng cũng không thấy, môi mỏng nhẹ mân, nói ra một câu làm cho Lưu Vân sắc mặt biến, “Cô đi đi!”

Lưu Vân không dám tin tưởng tai mình, cái gì? Hắn bảo cô đi? Vì cái gì mới vừa rồi còn nhiệt tình như lửa, đang lúc này bảo mình đi? Chẳng lẽ mình làm sai cái gì? Cô chỉ hiểu tìm nguyên nhân trên người mình nhưng không biết rằng, chuyện này căn bản cùng cô không hề quan hệ, đây là vì nội tâm Kỷ Vĩ Thần đang nhiễu loạn, vẫn cho là mình muốn thì phản ứng thân thể sẽ như ý muốn, nhưng hắn lại phát hiện, đối mặt cô gái như như yêu tinh trước mặt này, hắn căn bản một tia tình thú đều không có.

Lưu Vân có chút chưa từ bỏ ý định, cô một tay kéo quần áo trên người mình, lộ ra thân thể hoàn mỹ hấp dẫn, từ phía sau ôm lấy hắn, cầu khẩn nói, “Không cần phải đuổi em đi. . .”

Đối mặt như thế hấp dẫn, là đàn ông bình thường đều khó cự tuyệt, chủ động nhào tới, nhưng là, Kỷ Vĩ Thần chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, trong lòng ngoại trừ bình tĩnh cũng chẳng có gì xao động, hắn lẳng lặng đẩy ra cô gái sau lưng, đứng người lên, đi đến trước cửa sổ sát đất, hướng người sau lưng lạnh lùng nói, “Tôi sẽ cho cô một con số hợp lý.”

Lưu Vân càng kinh ngạc, không, cô chưa từng muốn tiền của hắn, cô muốn là tâm của hắn, là người của hắn, trừng lớn mắt, cô khẽ nói!”Tiếp cận anh, cho tới bây giờ cũng không phải bởi vì tiền của anh, em muốn chính là tâm của anh.”

Nói như vậy, khẩn thiết như vậy, là đàn ông đều nên bị cô làm cảm động, nhưng là, Kỷ Vĩ Thần chỉ lạnh lùng, trầm thấp nở nụ cười nhẹ, hắn tức cười lên tiếng, “Tiếp cận tôi, không phải là vì tiền của tôi? Nếu như ngày mai Kỷ thị phá sản, cô vẫn còn thích tôi?”

Người này lời nói triệt để làm Lưu Vân á khẩu không trả lời được, cô giật mình, nói quanh co lên tiếng, “Em. . .” Nhưng trong lòng cô đang reo hò, sẽ không , Kỷ Vĩ Thần sẽ mãi là Kỷ Vĩ Thần, cũng là bởi vì hắn hoàn mỹ, hoàn mỹ thì không cách nào thay đổi, nàng chưa từng có tưởng tượng qua hắn sẽ hai bàn tay trắng, vì vậy vấn đề này nàng cũng chưa từng suy nghĩ sẽ phát sinh.

Quay mắt về phía Lưu Vân đang ngậm miệng không tiếng động, Kỷ Vĩ Thần ngược lại không có tiếp tục trào phúng mà thu lại biểu lộ, khôi phục dáng vẻ mê hoặc người, giống như Satan hoàn mỹ đến làm cho phụ nữ mê muội, không cách nào tự kềm chế, giống như vừa rồi hắn đã từng oán hận thương tổn qua một phụ nữ, nhưng không người nào có thể hận hắn.

Lưu Vân yên lặng cầm quần áo mặc lại, đứng ở đại sảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đã không thấy đắc ý lúc vừa đến, có vẻ vô tận ủy khuất, cô không cách nào hận người đàn ông trước mặt này, mặc dù hắn đem tôn nghiêm cô lần nữa chà đạp, lẳng lặng nhìn bóng dáng ở cửa sổ một hồi lâu, cô xoay người chạy ra cửa chính.

Nhìn người đã đi, Kỷ Vĩ Thần dẫn ra một vòng cười tự giễu, hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, nếu như một cô gái xinh đẹp đều không thể hấp dẫn hắn, như vậy hấp dẫn hắn rốt cuộc còn có cái gì?

Ngày hôm sau, ánh nắng đúng giờ leo lên mép giường Hạ Cảnh Điềm, nàng từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, có chút không cam lòng không muốn mở mắt ra, thói quen cầm lấy đồng hồ báo thức nhìn thoáng qua, thời gian còn sớm, nàng miễn cưỡng duỗi cái lưng mệt mỏi, trên giường quay cuồng vài vòng mới xuống giường.

Đang dụi mắt có chút sưng, đột nhiên điện thoại trên giường vang lên, trong sáng sớm thật rất ồn ào, Hạ Cảnh Điềm đoán sớm như vậy sẽ là ai, cầm lấy điện thoại, không phải là Đỗ Thiên Trạch?

“Alo. . .” Hạ Cảnh Điềm một bộ chưa có tỉnh ngủ lên tiếng.

“Như thế nào? Mới thức?” Đối diện Đỗ Thiên Trạch ngược lại tinh thần sảng khoái.

“Làm gì sớm như vậy đã gọi điện thoại đến?” Hạ Cảnh Điềm khó hiểu, trong lòng thầm kêu, sẽ không phải là còn muốn hẹn nàng đi ăn điểm tâm chứ!

“Anh đang ở dưới lầu, cho em mười phút xuống.” Quả nhiên. . .

“A. . .” Hạ Cảnh Điềm kêu sợ hãi một tiếng, tranh thủ thời gian đến phía trước cửa sổ, chỉ thấy dưới lầu thật sự chiếc xe của Đỗ Thiên Trạch đã đứng hiên ngang ở đó.

“Đừng quá kinh ngạc, nhanh lên, anh chờ em.” Đỗ Thiên Trạch nói xong, cúp điện thoại trước.

Để điện thoại xuống, Hạ Cảnh Điềm thật là có chút dở khóc dở cười, Đỗ Thiên Trạch người này sẽ không phải thực sự nghiêm túc chứ! Gần đây lười biếng như hắn lại thức dậy sớm như vậy tới đón nàng đi làm? Mặt trời mọc lên từ phía tây sao.

Nghĩ xong, vì không cho hắn đợi lâu, nàng tranh thủ thời gian vọt tới toilet đánh răng rửa mặt, thay quần áo, vội vàng xuống lầu, chỉ thấy Đỗ Thiên Trạch một thân chính thống tây trang, tóc tùy ý, quý khí trong không mất cá tính.

Hạ Cảnh Điềm mở cửa xe ngồi lên, nhìn Đỗ Thiên Trạch trang phục chỉnh tề, có chút tò mò nói, “Như thế nào? Hôm nay có hội nghị quan trọng?”

Đỗ Thiên Trạch lắc đầu, “Không phải, hôm nay ba của anh sẽ đi qua bên này.” Nói xong, đôi mắt ngụ ý nhìn sang Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm giật mình, không cần Đỗ Thiên Trạch nói, nàng đã cảnh cáo lên tiếng, “Không được, ngàn vạn lần không được giới tôi với cha mẹ anh.”

“Vì cái gì? Xấu xí như thế nào cuối cùng cũng phải gặp mặt cha mẹ chồng a!” Đỗ Thiên Trạch có chút khó hiểu nhướng mi, hắn cũng mới tối hôm qua nhận được điện thoại của ba ba, hắn suy nghĩ, đây nhất định là có quan hệ cùng Lâm Tiểu Dạ.

Hạ Cảnh Điềm tức giận trừng hắn, phản bác, “Ai xấu? Vâng, tôi xấu xí, anh cũng đừng có dây vào.”

“Làm sao bây giờ? Em xấu nhưng anh vẫn thích em.” Đỗ Thiên Trạch cười trêu ghẹo lên tiếng, rất yêu thích tính tình này của Hạ Cảnh Điềm, nó luôn làm cho hắn tâm tình trở nên thư sướng.

“Đó là anh có ý thích khác người.” Hạ Cảnh Điềm kêu lên.

“Vâng, phải lòng em là do tám đời anh không tu, anh đang hoài nghi có phải là nguyệt lão se sai duyên không.” Đỗ Thiên Trạch nói xong, chính mình ngược lại trước nở nụ cười.

Hạ Cảnh Điềm cũng bị hắn chọc cười, nhưng lại dùng ánh mắt hung dữ nhìn hắn, “Tôi mới là không tu tám trăm năm mới phải gặp anh.”

Sáng sớm tâm tình cũng bởi vì những lời này mà trở nên vui vẻ , Đỗ Thiên Trạch trực tiếp đưa Hạ Cảnh Điềm đi dùng cơm, sau đó đưa nàng đến công ty.

Bởi vì đi làm vừa đúng giờ, nên đụng phải rất nhiều người ở công ty, ngay khi Hạ Cảnh Điềm xuống xe, Đỗ Thiên Trạch còn cố ý nói với nàng vài lời, dặn dò rất nhiều, dong dài làm Hạ Cảnh Điềm đều không nhận ra, bên cạnh mình nhiều ánh mắt kinh ngạc lẫn đố kị đang chằm chằm vào, Hạ Cảnh Điềm cảm giác cả người đều có áp lực, mà trong đó cũng không có thiếu người nhận ra Đỗ Thiên Trạch , ở một bên âm thầm khẽ hô, “A. . . Đỗ Thiên Trạch. . .”

“Là anh ta, chính là anh ta. . . cuối tuần trước tôi còn thấy anh ấy tới. . .”

“Người kia không phải là Hạ Cảnh Điềm trợ lý tổng giám sao? Hai người bọn họ tại sao ở cùng một chỗ?” Cô gái hỏi đến một nửa cũng đã nhìn ra, gương mặt trẻ tuổi hiện lên rõ ràng hai chữ đố kị.

Truyện convert hay : Đan Hoàng Võ Đế
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi