Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 125

Trở lại văn phòng Hạ Cảnh Điềm trên đường đi thiếu chút nữa bị ánh mắt của nữ đồng sự giết chết, cơ hồ cả tòa nhà đều đang bàn luận chuyện của nàng, nàng suy nghĩ, Đỗ Thiên Trạch vừa rồi cố ý xuống xe nhất định là có mục đích riêng, hắn là nghĩ công khai quan hệ cùng nàng? Hạ Cảnh Điềm không chỉ có cảm giác được đầu đang tại ẩn ẩn đau nhức, mà còn cảm giác bất đắc dĩ hết sức, điện thoại vang lên, Hạ Cảnh Điềm vừa tiếp nghe, đối diện truyền đến âm thanh của bạn tốt Tiểu Ngữ, kêu lên tiếng thét rung động, vừa gọi đã đi thẳng vào vấn đề, “Hạ Cảnh Điềm, cậu và Đỗ Thiên Trạch là quan hệ gì?”

Hạ Cảnh Điềm giả ngu, “Không có quan hệ gì nha! Bạn bè bình thường thôi.”

“Không đúng, đồng sự bên cạnh mình nói, hôm nay nhìn thấy anh ta đưa cậu đi làm.” Tiểu Ngữ kích động kêu lên, bên cạnh tựa hồ còn có thanh âm A Nhã, bên kia nghe ầm ầm .

“Chỉ là tình cờ gặp nhau mà thôi.” Hạ Cảnh Điềm có chút bất đắc dĩ giải thích, Đỗ Thiên Trạch không nên đem cuộc sống của nàng quấy thành hỗn loạn chứ?

“Nhưng, anh ta tại sao phải đưa cậu đi làm? Cậu dùng phương pháp gì mê hoặc anh ta vậy? A không, cậu là như thế nào quyến rũ anh ta?” Bên kia Tiểu Ngữ hoàn toàn ở vào trạng thái điên cuồng, nghe thanh tiếng cô ấy giống như đang chờ mong Hạ Cảnh Điềm sẽ nói ra tuyệt chiêu gì.

“Đừng làm rộn.” Hạ Cảnh Điềm nhịn không được liếc mắt, nàng không rõ, phụ nữ bình thường cùng một chỗ với công tử có tiền, vì cái gì nhất định là phụ nữ quyến rũ anh ta? Mà không phải là anh ta dây dưa cùng cô gái? Đây là đạo lý sao?

“Giữa trưa ở quán cà phê gặp nha.” Tiểu Ngữ nói xong liền treo máy rồi, bởi vì bên kia thoáng cái đã yên tĩnh lại rồi, nhất định là thủ trưởng vào.

Hạ Cảnh Điềm buông điện thoại, quả thực là không có tâm tình làm việc, nghiến răng nghiến lợi trách Đỗ Thiên Trạch, lúc này, vừa vặn gặp Ngô Kiệt tiến đến, ánh mắt cũng kinh ngạc nhìn Hạ Cảnh Điềm, loại ánh mắt trực tiếp nói cho Hạ Cảnh Điềm hắn giống như cũng nghe thấy cái gì.

“Ngô quản lí sớm a.” Hạ Cảnh Điềm mím môi cười cười.

“Ừ, ngày hôm qua bó hoa kia, chắc hẳn người tặng hoa là Đỗ tổng a!” Ngô Kiệt tươi cười rạng rỡ, trong nội tâm cũng có chút ít thất lạc, Hạ Cảnh Điềm vẫn là mục tiêu hắn chú ý, chỉ là trở ngại quan hệ công tác, hắn mỗi lần đều đè xuống ý nghĩ kết thân hơn, nhưng hôm nay, nghe được nàng cùng Đỗ Thiên Trạch đi cùng một chỗ, ý nghĩ của hắn mặc dù không có bỏ đi, nhưng là, cũng đã buông xuống.

Hạ Cảnh Điềm mím môi, cười cười, nhưng không có trực tiếp thừa nhận, đang muốn trở lại chỗ ngồi thì lại nghe đến Ngô Kiệt lên tiếng nói , “Hạ Cảnh Điềm, em đối với Đỗ tổng hiểu rõ không?” Mặc dù đối phương là Đỗ Thiên Trạch, nhưng là, hắn là thủ trưởng hắn có quyền nhắc nhở nữ thư ký đơn thuần của mình, Đỗ Thiên Trạch tin đồn tình cảm không thiếu, chuyện xấu về hắn cũng không ít.

“À, cũng biết chút ít.” Hạ Cảnh Điềm đương nhiên cảm giác được ra Ngô Kiệt có ý nhắc nhở, bất quá, điểm này nàng là có thể yên tâm.

Ngô Kiệt cười cười, không nói gì thêm, Hạ Cảnh Điềm trở lại vị trí, cúi đầu làm như xem tư liệu, nhưng trong lòng cũng đang ngầm bực, nếu như cuộc sống không có chuyện như vậy, hẳn là tốt, nàng thầm nghĩ trải qua một cuộc sống đơn giản bình thường.

Cũng đang lúc này, cửa phòng làm việc có người gõ cửa, Hạ Cảnh Điềm giương mắt nhìn lên, thình lình trông thấy cô gái ngày hôm qua tặng hoa đang đứng ở cửa phòng làm việc, mà trong tay của cô còn ôm một bó hoa mẫu đơn. Hạ Cảnh Điềm lập tức sợ tới mức đứng lên, ánh mắt không khỏi liếc về phía Ngô Kiệt, Ngô Kiệt hướng nàng cười cười, không nói gì thêm, lúc này đã thấy cô gái đi tới, hướng Hạ Cảnh Điềm cười nói: “Hạ tiểu thư, đây là Đỗ Thiên Trạch gửi đến, phiền cô ký nhận.”

Hạ Cảnh Điềm nhanh tay ký tên, sau đó, tiếp nhận hoa giấu dưới bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ xấu hổ, nàng cầm lấy điện thoại ra cửa phòng làm việc, đi vào một cái góc không người, bấm số Đỗ Thiên Trạch, đầu kia truyền đến tiếng hắn nhẹ nhàng, “Như thế nào? Nhớ anh rồi?”

“Muốn mắng anh đây, anh có thể không cho người tới tặng hoa được không? Tôi đang làm việc.” Hạ Cảnh Điềm nhịn không được mắt trợn trắng, người này có thể cảm nhận được, một người đang làm việc nào lại thích bị quấy rầy như vậy hay không.

“Anh chỉ muốn khi em làm việc, có thể ngửi được hương hoa! Các cô gái không phải đều thích hoa sao?” Đối diện, Đỗ Thiên Trạch giọng điệu rất là vô tội.

“Tôi là thích hoa, nhưng là, phiền anh Đỗ tổng, lần sau tặng hoa đưa về nhà của tôi là được rồi!” Hạ Cảnh Điềm khẽ nói, đưa đến văn phòng có nhiều chú ý, vốn bởi vì hắn, nàng đã là tâm điểm cho mọi lời đồn đãi rồi, hắn thì không thể làm cho nàng bớt lo một chút sao?

“Nhưng, anh bị dị ứng hoa.” Đỗ Thiên Trạch trầm thấp trở về một câu, hắn cũng muốn tự mình tặng hoa , nhưng bệnh của hắn làm cho hắn từ nhỏ đối phấn hoa bị dị ứng.

Như thế làm cho Hạ Cảnh Điềm giật mình, nàng cau mày nói: “Tôi không quá thích hoa, anh có rảnh thì mua cho tôi mấy món đồ chơi nhỏ được rồi.”

“Ok, đêm nay sẽ tặng em.”

“Vâng vâng, tôi cũng không có yêu cầu anh tặng, tôi chỉ là muốn nói, lần sau anh đừng đột nhiên tâm huyết dâng trào muốn tặng tôi thì tặng cái khác và đưa về nhà được rồi.” Hạ Cảnh Điềm cảm giác cùng người này nói chuyện mệt chết đi a.

“Được rồi! Nghe lời em.” Đỗ Thiên Trạch thỏa hiệp.

Cúp điện thoại, Hạ Cảnh Điềm trở lại văn phòng, gặp Ngô Kiệt đã không thấy đâu, chắc là đi họp, ngồi trong chốc lát, nàng bắt đầu làm việc.

Buổi trưa, Tiểu Ngữ điện thoại thúc giục, bất đắc dĩ, Hạ Cảnh Điềm cùng bọn họ gặp nhau trong quán cà phê, vừa thấy mặt, Tiểu Ngữ cùng A Nhã đã đem chuyện của nàng hỏi rồi, ngồi xuống, hàng loạt câu hỏi của hai người mang oanh tạc , “Hai người quen đã bao lâu rồi? Tại sao biết nhau ?”

“Anh ta là không phải rất đa tình phong lưu sao? Rất đẹp trai nha! Làm sao cậu câu được vậy?”

“Hai người có ở cùng chưa?”

Hạ Cảnh Điềm bị những vấn đề hỏi đến dở khóc dở cười, chẳng lẽ trong mắt họ, nàng Hạ Cảnh Điềm thành cô gái có “Năng lực” như vậy? Hạ Cảnh Điềm trừng mắt nhìn, cười nói: “Các cậu rốt cuộc muốn nghe đáp án gì?”

Tiểu Ngữ nhỏ giọng hỏi, “Hai người có ở cùng một chỗ không?”

“Không có.” Hạ Cảnh Điềm khẳng định lên tiếng, đây thật là sự thật, tuy nhiên, lời của nàng giống như không quá có tác dụng.

Xem ánh mắt Tiểu Ngữ cùng A Nhã, rõ ràng cho thấy hoài nghi vấn đề này, xác thực, trong mắt bọn họ, có người bạn trai đẹp trai lại giàu có như vậy, có đứa ngốc mới không hiểu được nắm chắc ! Mà cách duy nhất để nắm chắc họ chính là hiến thân.

“Đối mặt với trai đẹp như vậy, cậu chẳng lẽ không có khuynh hướng phạm tội?” A Nhã thấp hỏi.

“Các cậu mê anh ta như vậy, có hiểu hết anh chưa?” Hạ Cảnh Điềm hí mắt hỏi, Đỗ Thiên Trạch thực sự có hiếm có thần kỳ như vậy sao?

“Có a! trong báo thống kê, anh ta tài sản đã qua con số chín số 0 ! Đời này đều đừng nghĩ sử dụng hết.” Tiểu Ngữ cướp lời.

Trời ạ! Hạ Cảnh Điềm khóc chết, đây là hiểu rõ sao? Thật đúng là đủ giải thích nhỉ, Hạ Cảnh Điềm cũng không rõ ràng lắm tài sản Đỗ Thiên Trạch, nàng chỉ biết là, hắn có tiền mà thôi.

“Này , đừng chuyển hướng lời của mình nha! Dạy chúng mình đi! Như thế nào mới có thể câu được đàn ông có tiền như vậy?” Tiểu Ngữ đã không thể chờ đợi được muốn biết phương pháp của Hạ Cảnh Điềm .

Hạ Cảnh Điềm mím môi, cười nói, “Không phải có bộ sách, dạy người gả cho kẻ có tiền sao?”

“Sách cùng kết hợp thực tế, xác xuất thành công càng cao!” Tiểu Ngữ đáp rất đương nhiên.

“Ừ, đi đến một số vũ hội thượng lưu a! Tin tưởng chỗ đó người có tiền tương đối nhiều.” Hạ Cảnh Điềm cười nói, nói thật ra, liền chính mình cũng không biết là như thế nào làm cho Đỗ Thiên Trạch thích nàng, nàng cái gì cũng chưa có làm, nói cái gì đây, xem ra đáp án này, chỉ có hỏi Đỗ Thiên Trạch mới được.

“Cái này còn cần cậu nói sao? Đó là thiên đường của kẻ có tiền, chúng ta không có tiền, như thế nào đi nha!” Tiểu Ngữ mắt trợn trắng.

Đã thấy A Nhã trong mắt tinh quang lóe lên, ha ha cười nói, “Cái này có cái gì, Đỗ Thiên Trạch bên người khẳng định còn có một vài người bạn có tiền chưa có kết hôn a! Gọi Hạ Cảnh Điềm giúp đỡ chút, giới thiệu vài người thì được?”

“Đúng rồi đúng rồi! vẫn là A Nhã thông minh.”

Đang lúc hai người bạn còn đang uy hiếp đe dọa ép hỏi, Hạ Cảnh Điềm muốn hỏng mất nha, nhưng là, cũng chính bởi vì loại cuộc sống này, mới khiến cho Hạ Cảnh Điềm cảm thấy người với người trong lúc đó thật là thú vị, mà hai người bạn này tuy làm ầm ĩ, nhưng đối với chuyện Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch là thật sự cảm thấy hứng thú, nhất định quấn quít lấy nàng hỏi cho ra tại sao quen biết , Hạ Cảnh Điềm chỉ là nói đơn giản vài câu liền đã đến giờ làm việc.

Trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm có chút không tập trung, ngẩn người hết sức, không có phát hiện bóng dáng Kỷ Vĩ Thần từ phòng làm việc của nàng trải qua, cặp mắt thâm thúy kia chỉ là lướt qua trên mặt nàng, sau đó đi qua .

Kỷ Vĩ Thần kỳ thật chỉ là đi ngang, nhưng phòng họp rõ ràng không cần đi qua hành lang này, nhưng hắn lại thần sử quỷ sai đi tới rồi, khi thấy bóng ai đang ngẩn người, hắn đáy lòng cảm thấy không vui, nói không ra cảm giác gì, ngày hôm qua, nàng biểu lộ quật cường còn dừng lại trong đầu hắn, nếu như nàng thực là loại phụ nữ bình thường hắn từng thấy thì không ảnh hưởng đến cái gì, hắn cũng không để ý nàng tốt hay xấu, nhưung chính là bởi vì có loại phụ nữ như nàng tồn tại, mới có thể làm hắn đối với phụ nữ sinh ra càng lớn chán ghét.

Sau khi đi qua hành lang, hắn không chỉ có chút buồn phiền, tại sao phải bởi vì một người mà đi đường này? Nghĩ xong, hắn đẩy cửa đi vào phòng họp, nguyên bản các quản lý đang thấp giọng thảo luận, bởi vì hắn đến, hào khí trở nên nghiêm túc lên.

Kỷ Vĩ Thần vừa mới ngồi xuống, chỉ nghe thấy một bên Ngô Kiệt đang gọi điện thoại, mà trong miệng hắn đang nói đến danh tự, phải làm cho hắn không khỏi dựng lên lỗ tai nghe, “Hạ Cảnh Điềm, cầm phần tài liều của Trí Thắng đến phòng họp 301.”

Kỷ Vĩ Thần nhướng nhướng mày, ánh mắt sắc bén quét về bốn phía, sau đó, lục tục có quản lí bắt đầu thảo luận các hạng mục hôm nay, nhưng là, Kỷ Vĩ Thần biểu lộ lại có chút không yên lòng, ánh mắt có ý lại vô ý liếc về phía cánh cửa đóng chặt của phòng họp.

Chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân dồn dập đi vào, Hạ Cảnh Điềm một thân trang phục màu xám nhẹ nhàng đi tới , sau đó, đem trong tay tư liệu để trước mặt Ngô Kiệt, Kỷ Vĩ Thần đang tập trung nghe báo cáo, ánh mắt như vô tình lưu chuyển phướng Hạ Cảnh Điềm, khóe mắt dừng lại trên người, hắn chau lông mày, khuôn mặt tuấn tú càng không biểu lộ.

Hạ Cảnh Điềm cũng không nghĩ ra sẽ ở trong phòng họp nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần, bởi vì loại hội nghị sớm này hắn rất ít dự họp, cho nên, nhìn thấy hắn, trong lòng không khỏi khẽ giật mình, ánh mắt lặng lẽ dừng trên gương mặt đẹp của hắn, nhưng lại phát hiện, hắn căn bản không thèm để ý nàng, mang tâm trạng tự giễu rời đi.

Ánh mắt thâm thúy lơ đãng đuổi theo bóng dáng đang đi ra ngoài, Kỷ Vĩ Thần hơi nhếch môi, lặng lẽ muốn tan đi bực bội không hiểu trong lòng.

Trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm thở dài, nghĩ nghĩ, người vốn chính là không thể bình đẳng , hắn cao cao tại thượng cứ tiếp tục cao cao tại thượng a! Nàng là không có ý kiến cùng hắn chào hỏi cái gì, nếu hắn giả bộ như không biết, thì cứ không biết vậy! Quen biết hắn cũng không phải cái gì quang vinh.

Chi nhánh công ty Đỗ thị, bởi vì chủ tịch đích thân tới mà có vẻ hết sức khẩn trương, Đỗ Thiên Trạch đưa Hạ Cảnh Điềm xong phải đi tiếp cha mình, đồng thời, Lâm Tiểu Dạ cũng đi theo, trên xe, cô một đường hỏi hắn tối hôm qua đi nơi nào, Đỗ Thiên Trạch bất đắc dĩ nói một câu, “Cùng em không quan hệ.” Lâm Tiểu Dạ trên đường đi đều ở vào trạng thái tức giận.

Đỗ chủ tịch vừa tới liền mở ra một hội nghị, sau đó, buổi trưa cùng con trai dùng cơm, Lâm Tiểu Dạ đối với ông chính là thập phần ân cần, luôn nhắm trúng tâm tình làm ông vui vẻ, một bên Đỗ Thiên Trạch sững sờ, ngẩn người nhìn.

Đang dùng cơm , Đỗ chủ tịch cũng không tính nói đến quan hệ của Đỗ Thiên Trạch cùng cô, Lâm Tiểu Dạ liền mượn cơ hội như có như không nói đến hôn sự cùng Đỗ Thiên Trạch, mặc dù chỉ là nói giỡn, nhưng là, thật là ý muốn của cô, “Bác, con cùng với anh Thiên Trạch làm việc chung rất vui vẻ, chỉ là, tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp! Nếu như có thể danh chính ngôn thuận thì thật là tốt hơn.”

Lâm Tiểu Dạ là con dâu Đỗ chủ tịch nhìn trúng, không nói đến cô xinh đẹp lại có năng lực, chỉ cần cô là con gái lão bằng hữu của mình, ông đã vui vẻ đáp ứng rồi, bọn họ là người theo chủ nghĩa truyền thống, phải môn đăng hộ đối, kỳ thật tâm nguyện lớn nhất của Đỗ chủ tịch, đó là có thể tìm một con dâu đến giúp đỡ Đỗ Thiên Trạch quản lý công ty, con trai ông từ nhỏ có bệnh xuyễn, không thể quá mệt nhọc, ông hi vọng lúc nó mệt mỏi, có người có thể chia sẻ áp lực, mà Lâm Tiểu Dạ đúng là người ông suy nghĩ tuyển chọn.

Lâm Tiểu Dạ trong lời nói làm cho Đỗ Thiên Trạch không khỏi cau chặt lông mày, hắn hung hăng trợn mắt nhìn cô, không nói lời nào, Đỗ chủ tịch lại cười ha hả nói, “Chuyện đính hôn hai con cứ bàn bạc đi, ta nhất định sẽ long trọng cử hành .”

“Thật sự? Cám ơn bác.” Lâm Tiểu Dạ không khỏi vui vẻ ra mặt.

“Anh còn chưa muốn kết hôn.” Bị bỏ rơi nãy giờ, một bên Đỗ Thiên Trạch nhàn nhạt ném ra lời này, hắn đối với Lâm Tiểu Dạ thật sự là càng nhìn càng không vừa mắt .

“Ai, tại sao nói như thế ! Tuổi con cũng không còn nhỏ, lấy vợ về giúp con không tốt sao?” Đỗ chủ tịch cười nói.

“Đúng a! Anh Thiên Trạch, em nhất định sẽ cố gắng giúp anh quản lý công ty .” Lâm Tiểu Dạ cũng xen vào nói, ánh mắt lại chăm chú nhìn Đỗ Thiên Trạch, đáy lòng ẩn ẩn có chút đau nhức, bởi vì, cô biết rõ, Thiên Trạch không thích cô, nhưng không có được anh ấy, cô cũng không cam tâm.

“Anh lấy vợ, không phải trợ lý.” Đỗ Thiên Trạch nói xong, đứng dậy đi.

Ném lại sau lưng Đỗ chủ tịch vẻ mặt kinh ngạc, Lâm Tiểu Dạ càng tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, nhìn bóng lưng Đỗ Thiên Trạch rời đi, muốn đuổi theo lại không thể.

Đỗ chủ tịch phất phất tay, “Tiểu Dạ, con đi xem nó, là chuyện gì xảy ra?”

Lâm Tiểu Dạ đuổi theo ra, đã trông thấy xe Đỗ Thiên Trạch chạy nhanh ra khỏi nhà hang, cô tức giận dậm chân không thôi.

Truyện convert hay : Sủng Thê Tận Xương: Thần Bí Lão Công Có Điểm Hư
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi