Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 136

Mấy ngày nữa chính là ngày Lâm Lâm kết hôn, Hạ Cảnh Điềm vừa làm việc vừa chờ mong ngày đó đến, giống như trước đây, Kỷ Vĩ Thần tựa như đã biến mất, mỗi lần Hạ Cảnh Điềm gọi điện thoại thì tâm đều có chút căng thẳng, nhưng mỗi một lần nghe được lại là tiếng của Lâm Đào, điện thoại gọi Kỷ Vĩ Thần cơ hồ đều là phải qua Lâm Đào tiếp nghe, truyền đạt lại, điều này làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi có chút thất vọng, nàng chán ghét hắn, nhưng không thể phủ nhận, trong lòng lại mâu thuẫn muốn gặp được hắn.

Nhưng, Kỷ Vĩ Thần là ai chứ? Hắn là tổng giám đốc, hắn không giống bất kỳ một nhân viên nào ở văn phòng làm việc, hắn mỗi ngày phải đi rất nhiều nơi, phải tham gia rất nhiều xã giao, những việc này thân là người bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Rốt cuộc Kỷ Vĩ Thần đi nơi nào ? Toàn bộ thế giới đều đang tìm hắn, hắn lại đang ở tầng cao nhất của khách sạn ở D thị bơi lội, cơ hồ một tháng này, hắn đều ở đây nghỉ, chuyện của công ty toàn bộ giao cho trợ lý quản lý, chỉ có một chút quyết định trọng yếu hắn mới phải ra tay, những ngày này, hắn không phải ở sân đánh Golf thì là bơi lội, cuộc sống thích ý nhàn nhã, không biết có bao nhiêu lâu, hắn không có như vậy buông lỏng chính mình.

Rốt cuộc là nguyên nhân gì làm cho hắn công việc điên cuồng nguyện ý lãng phí thời gian mà buông lỏng? Nói đến lý do, hắn đại khái cũng nói không rõ ràng lắm, chỉ biết là gần đây tâm phiền ý loạn, làm cho nhiệt tình làm việc tiến vào mệt nhọc, tự nhiên mà muốn buông lỏng, nhưng mỗi lần hắn đắm chìm trong làn nước, nghe yên tĩnh bốn phía, hắn biết rõ lý do cuối cùng nhất, xét đến cùng chỉ là bởi vì một phụ nữ, bởi vì một sự xuất hiện đột nhiên mà hắn đã coi là râu ria bình thường trong cuộc đời.

Lần trước nhìn nàng và người đàn ông khác yên lặng thương cảm, lại đã gặp nàng bị Đỗ Thiên Trạch ôm chặt, gặp nàng cùng nhân viên công ty nói chuyện phiếm, còn có, đã gặp nàng bên người luôn vây quanh một đám người đàn ông cũng làm cho hắn cảm thấy không vui, cảm giác rất rõ ràng, đó là không vui, bởi vì một năm nay, đã có rất ít người hoặc việc gì làm cho hắn cảm thấy không vui, cho nên, đối với cô gái này cảm giác càng thêm tinh tường sáng tỏ.

Cũng không biết từ lúc nào, trong đầu hắn thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt tươi cười ấy, mỗi lần trở lại biệt thự, luôn có loại ảo giác gian phòng có một người đang ngủ say, mỗi lần đêm dài tỉnh giấc, hắn đều nhớ quá một ly cà phê, luôn sẽ lẳng lặng suy nghĩ đến nàng, nghĩ đến nàng trong phòng bếp bận rộn, trong công ty, ngồi ở văn phòng rộng rãi, luôn luôn quấy nhiễu suy nghĩ của hắn, mà mọi sự nặng nề của hắn đều tan rã mỗi khi nghĩ đến nàng, mà hắn muốn làm nhất dĩ nhiên là đi đến phòng làm việc của nàng, nhìn xem nàng đang làm cái gì, cho nên, gần đây không ở công ty nhưng lại hay vô duyên vô cớ ở văn phòng nàng đi ngang qua ba bốn lượt, dường như, chỉ cần nhìn thấy nàng lòng của hắn sẽ an tĩnh.

Vì cái gì? Vì cái gì một cô gáinhân bình thường lại ở mãi trong lòng hắn? Hắn tuy tức giận vì loại suy nghĩ này, nhưng không thể phủ nhận, mỗi khi nhớ tới nàng cảm giác bình tĩnh như nước hồ thu lại dâng lên vui sướng, tựa mặt nước bị hòn đá lay động, cũng như tia nắng ban mai mỗi sáng sớm làm mình tỉnh giấc, vô luận hắn làm cái gì, trong đầu đều nghĩ đến bóng dáng của nàng, loại cảm giác này không xấu.

Nghe trợ lý Lâm Đào báo cáo tin tức của nàng, tuy tất cả đều là công việc, nhưng chỉ cần nghĩ đến nàng đang ở đó, trong văn phòng ngoan ngoãn làm việc, tâm tình của hắn cũng sẽ tự dưng biến tốt.

Nhưng, hôm nay, hắn lại có được một tin tức, Đỗ Thiên Trạch đã từ Paris trở lại, việc này với hắn mà nói là trong vô hình sinh ra một loại cảm giác uy hiếp, luôn làm cho tâm tư khó chịu, lười biếng nằm ở bên bể bơi, vừa nhấm nháp ly rượu đỏ, vừa hút thuốc, ánh mắt sâu u như biển làm cho người ta khó suy đoán, trời biết, trong suy nghĩ của hắn lại là buổi đem cùng Hạ Cảnh Điềm triền miên, nhớ tới nàng ngọt ngào, nhớ tới nàng nghịch ngợm cùng khủng hoảng, lần đầu tiên giữ lấy nàng, nhưng khi ấy hắn có suy nghĩ hỗn loạn, lần thứ hai có được lại cảm giác nàng đẹp hơn rất nhiều, nhìn dáng nàng nằm trên giường hắn lần đầu tiên có đắc ý chậm rãi thưởng thức, loại cảm giác dần dần say mê rất tốt.

Yên tĩnh bên cạnh bể bơi, điện thoại lẳng lặng vang lên, hắn tự tay lấy ra, là trợ lý Lâm Đào, hắn ấn nút trả lời, giọng điệu hơi có chút khàn khàn, “Alo.”

“Kỷ tổng, Đỗ tổng muốn gặp ngài.” Đầu kia, Lâm Đào giọng điệu có chút gấp.

Đỗ Thiên Trạch? Kỷ Vĩ Thần nhíu lông mày, sau một khắc lại lên tiếng, “Nói cho anh ta biết tôi không có thời gian.”

Đầu kia Lâm Đào giật mình, cuối cùng vẫn lên tiếng đáp lại, “Tôi biết rồi.” Nói xong, cúp điện thoại.

Kỷ Vĩ Thần không khỏi nhíu mày, Đỗ Thiên Trạch lúc này vội vã tìm hắn vì chuyện gì? Chuyện làm ăn, không có khả năng, chẳng lẽ là vì nàng? Kỷ Vĩ Thần càng chau nhanh lông mày, ánh mắt ngay lập tức có chút sắc bén.

Tại Cao ốc Đỗ thị, Đỗ Thiên Trạch đang lo lắng chờ tin của Lâm Đào, hắn lúc này thật sự rất muốn tìm Kỷ Vĩ Thần nói chuyện về Hạ Cảnh Điềm, có dự cảm, hắn cho rằng Kỷ Vĩ Thần biết rõ nơi ở của Hạ Cảnh Điềm, lần trước hắn biết rõ Hạ Cảnh Điềm từ chức hoàn toàn là lấy cớ, lần này, Đỗ Thiên Trạch cho rằng, Hạ Cảnh Điềm nhất định có quan hệ nào đó cùng Kỷ Vĩ Thần.

Chỉ chốc lát sau, Lâm Đào điện thoại lại, nghe hắn lời nói có chút thật có lỗi lên tiếng, “Thực xin lỗi, Đỗ tổng, tôi tạm thời liên lạc không được với Kỷ tổng, xin hỏi ngài có chuyện gì quan trọng sao? Tôi sẽ giúp truyền đạt.”

Cái này trả lời làm cho Đỗ Thiên Trạch không vui nhướng mi, giọng điệu có chút ác liệt nói, “Không cần.” Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, Kỷ Vĩ Thần lại không gặp hắn, vì cái gì? Chẳng lẽ hắn đoán được dụng tâm của mình?

Cũng đang lúc này, chỉ thấy ngoài cửa có một đạo bóng dáng đẩy cửa vào, là Văn Bác đã lâu không gặp, chỉ thấy hắn mặt mày hớn hở, xem ra gần đây rất vui vẻ, nhìn thấy Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt thối hoắc, lập tức giả bộ ân cần hỏi han, “Làm sao vậy? Ai chọc Đỗ tổng rồi?”

“Cậu tới làm gì?” Đỗ Thiên Trạch không nhẫn nại nhướng mày.

“Không chào đón mình à?” Văn Bác vẻ mặt bị thương, biểu lộ thập phần ủy khuất, hắn hôm nay vừa vặn đi làm việc đi ngang qua Đỗ thị, nhưng hắn là hảo ý đi lên thăm hỏi, nói như vậy làm hắn như thế nào không thương tâm được nha?

“Có gì nói mau, mình không có kiên nhẫn.” Đỗ Thiên Trạch sắc mặt hơi trì hoãn một chút, hắn bây giờ nghe không vào bất cứ chuyện gì, thầm nghĩ nhanh lên tìm được Hạ Cảnh Điềm.

Văn Bác nhíu mày, “Lần trước buổi biễu diễn thời trang cậu không đi thật sự là đáng tiếc, cậu không thấy được Anna biểu diễn xuất sắc như thế nào đâu, như vậy mới thật sự là yêu tinh mê người nha, ở phía sau khán đài, cô ấy một mực hỏi về cậu, hơn nữa, còn rất có hứng thú biết rõ tình hình gần đây của cậu, cậu không biết ngày nào đó cũng là sinh nhật của cô ấy, chúng mình một đám tổ chức tiệc trong biệt thự đến ba giờ sáng, cậu bỏ lỡ quá nhiều đó.” Văn bác hào hứng bừng bừng nói, nói đến đây, còn ngăn không được cười vài tiếng.

Khi hắn cho rằng đã làm Đỗ Thiên Trạch có một chút hâm mộ, nhưng không ngờ, Đỗ Thiên Trạch biểu lộ làm hắn khẽ giật mình, bật thốt lên hỏi, “Lần trước Hạ Cảnh Điềm tham gia tiệc sinh nhật của ai?”

Văn Bác ngược lại bị Đỗ Thiên Trạch hỏi đến mơ hồ, nhướng nhướng mày, biểu lộ không để ý nói, “Hạ Cảnh Điềm? Ai là Hạ Cảnh Điềm?” cuộc sống của hắn tựa hồ chưa có xuất hiện qua cô bé này nha!

“Chính là người lần trước cùng mình xuất hiện trên báo.” Đỗ Thiên Trạch thật muốn cho hắn một đấm, làm hắn tỉnh một chút, người này ngoại trừ gái và rượu, còn biết cái gì?

Văn Bác lúc này mới nhớ tới Hạ Cảnh Điềm là ai, lập tức nói, “A! cô gái kia a! Như thế nào? Cậu còn đang nhớ cô ấy?”

“Trả lời vấn đề của mình.” Đỗ Thiên Trạch ánh mắt lạnh thấu xương liếc mắt qua, dường như một giây sau muốn bão nổi.

Văn Bác lập tức khoát tay, biểu lộ đứng đắn một ít, “Được rồi, được rồi, là sinh nhật của thiếu gia bệnh viện Doãn thị.”

Doãn thị làm sao có thể không biết? là bệnh việc lớn và nổi danh nhất, hơn nữa trong nhiều thành phố lớn còn có chi nhành, Doãn viện trưởng càng có tiếng tăm tốt, Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, không thể tưởng được cùng Hạ Cảnh Điềm cùng một chỗ lại là người ưu tú lớn mặt như vậy, Đỗ Thiên Trạch cảm thấy có một cảm giác nguy cơ nho nhỏ dâng lên, hắn nhướng mi nói, “Vậy anh ta hay xuất hiện ở đâu?”

“Hẳn là ở bệnh viện a! Nhưng anh ta là một người rất nghiêm túc, bình thường sẽ không đi chơi bời.” Văn Bác cười hắc hắc nói, cũng trong lòng âm thầm kinh ngạc, không rõ Đỗ Thiên Trạch làm sao lại để ý đến một cô gái bình thường như vậy?

Đỗ Thiên Trạch lấy chìa khóa trên bàn, lập tức cất bước ra cửa văn phòng, sau lưng, Văn Bác không vui nhướng mày nói, “Này uy, cậu cứ như vậy đi à! Mình ngồi lâu như vậy, liền ly trà đều cũng không uống được?”

Tiếng hắn phàn nàn bị Đỗ Thiên Trạch bỏ lại sau lưng, Đỗ Thiên Trạch một lòng chỉ muốn đi hỏi một chút tên Doãn Lê Hàn có hay không gặp Hạ Cảnh Điềm, hôm nay, chỉ cần bất luận người nào có tiếp xúc với Hạ Cảnh Điềm, hắn cũng không nghĩ buông tha.

Trong bệnh viện, hôm nay, người đến người bên trong đều bị khuôn mặt đẹp của Đỗ Thiên Trạch hút hết sự chú ý, rất nhiều cô gái trẻ tuổi ra vào bệnh viện ghé mắt đến, Đỗ Thiên Trạch cũng không có tâm tư coi lại phong độ của mình, hắn cước bộ dồn dập hướng đại sảnh đi đến.

“Xin hỏi, phòng làm việc của Doãn Lê Hàn ở đâu?” Đỗ Thiên Trạch hướng cô tiếp tân một nụ cười nhje.

Cô gái thiếu chút nữa bị điện bắn chóng mặt, liền mở miệng cũng cà lăm, “Ách. . . Doãn bác sĩ tại lầu 11.”

“Cám ơn.” Đỗ Thiên Trạch lịch sự nói xong, xoay người liền hướng thang máy đi đến.

Lầu 11, Doãn Lê Hàn đang đi về sao đợt kiểm tra bệnh nhân, hắn cúi đầu xem bệnh án, con mắt nghiêng nhìn thấy có người ngồi trên ghế sô pha, hắn còn chưa kịp liếc mắt nhìn là ai, đã lịch sự lên tiếng nói, “Xin chờ một chút.” Nói xong, hắn đi đến ngăn tủ bên cạnh, chuẩn bị tra tư liệu.

“Doãn Lê Hàn phải không? Tôi chỉ muốn hỏi anh một vấn đề.” Đỗ Thiên Trạch khẩu khí hơi có chút chất vấn.

Nghe được sau lưng thanh âm, Doãn Lê Hàn có chút kinh ngạc quay đầu lại, khi thấy sau lưng người có phong thái cực kỳ xuất sắc, hắn nhíu nhíu mày, Đỗ Thiên Trạch hắn đã gặp qua, ký ức về người này hãy còn mới mẻ, là người lần trước cho mình một quyền, lần trước, bởi vì vừa về nước đã bị đánh, về nhà còn bị giễu cợt một hồi lâu, lần này, đột nhiên nhìn thấy hắn xuất hiện ở trước mặt, cũng có chút ít kinh ngạc, “Tôi chính là Doãn Lê Hàn, anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Anh hôn bạn gái của tôi, anh nói tôi tìm anh có chuyện gì?” Nhớ tới lời nói của Văn Bác…, Đỗ Thiên Trạch đến bây giờ cơn giận còn chưa tiêu, chỉ cần vừa nghĩ tới tên đàn ông đẹp mặt trước mắt này chiếm tiện nghi Hạ Cảnh Điềm , hắn đã giận sôi gan.

Doãn Lê Hàn bị hỏi giống như lọt vào trong sương mù, lông mày nhăn chặt hơn, hắn không hiểu nói, “Tôi nghe không hiểu anh đang ở đây nói cái gì.”

“Còn muốn không thừa nhận?” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu không khỏi phẫn nộ rồi.

Doãn Lê Hàn nghĩ nghĩ, mới nhớ tới bạn gái trong lời Đỗ Thiên Trạch nhất định là Hạ Cảnh Điềm, nhưng hắn nói mình hôn Hạ Cảnh Điềm? Đây là chuyện gì ? Nghĩ xong, hắn biểu lộ giương lên, lên tiếng, “Tôi nghĩ anh hiểu lầm, tôi cùng với Hạ Cảnh Điềm chỉ là bạn bè, thực sự không phải giống như anh nghĩ.” Không sai, hắn thừa nhận đối với Hạ Cảnh Điềm có cảm giác, nhưng hắn cũng không có ý tứ theo đuổi.

Đỗ Thiên Trạch thấy hắn một mực lảng tránh vấn đề này, cũng có chút ít không nhịn được, hắn ghét nhất loại người làm việc rồi không dám thừa nhận, hắn nhíu mày, mới nhớ tới nguyên nhân hôm nay tới tìm hắn, không khỏi cau mày nói, “Anh cùng Hạ Cảnh Điềm gần đây có liên lạc không?”

Doãn Lê Hàn không khỏi cảm giác Đỗ Thiên Trạch rất kỳ quái, đã tự xưng là bạn trai Hạ Cảnh Điềm lại tìm hắn hỏi liên lạc? Nghĩ nghĩ, hắn cũng tốt bụng trả lời, “Hạ Cảnh Điềm mấy ngày hôm trước nói đổi số điện thoại, chưa nói cùng anh à!”

“Cái gì?” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú tối sầm, tức giận trong nháy mắt bạo phát.

“Hạ Cảnh Điềm bị rơi điện thoại trên taxi, vài ngày trước đã đổi số, cô ấy đã nhắn tin cho tất cả bạn bè, không có nhắn cho anh sao?” Doãn Lê Hàn bất đắc dĩ nói, Đỗ Thiên Trạch loại này người khẩu khí gây sự, thật đúng là làm hắn không thích.

Doãn Lê Hàn nhàn nhạt hỏi thăm, nhưng nghe vào tai Đỗ Thiên Trạch lại thay đổi ý dạng, hắn biểu lộ kinh ngạc đứng lặng tại chỗ, nguyên lai mất liên lạc với Hạ Cảnh Điềm căn bản không phải trọng điểm, trọng điểm chính là, trong danh sách bạn bè đã gửi đi, vì cái gì duy chỉ không có mình? Chẳng lẽ nàng thật sự như vậy chán ghét mình?

Chờ Đỗ Thiên Trạch phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy Doãn Lê Hàn đã kéo ra một trang giấy, trên giấy viết một dãy số, đưa cho hắn, “Đây là số mới của Hạ Cảnh Điềm.”

Đỗ Thiên Trạch giật mình, đưa tay tiếp nhận, nhìn qua con số lạ lẫm, hắn nhíu lại lông mày, trực tiếp ra khỏi phòng Doãn Lê Hàn, cũng khi đang ở cửa, không thể chờ đợi được bấm số điện thoại trong tay.

Đang đi trên hành lang, Hạ Cảnh Điềm cảm giác điện thoại truyền đến thanh âm, nàng có chút ngạc nhiên cầm lấy, nhưng nhìn qua là ba chũ Đỗ Thiên Trạch, nàng giật mình, do dự trong chốc lát, rồi nhấn nút trả lời, “Này.”

Nghe được đầu bên kia âm thanh quen thuộc, Đỗ Thiên Trạch trong khoảng thời gian ngắn lại kích động phải nói ra lời, nàng có biết hắn tìm nàng nhiều vất vả lắm không, nàng có biết, vài ngày nay hắn một mực nhớ nàng, trầm ngâm nửa ngày, mới nghe được tiếng Đỗ Thiên Trạch thanh âm hơi khàn khàn vang lên, hết thảy tất cả chất vấn tất cả lui ra, nhưng lại là một câu nhẹ nhàng hỏi thăm, “Gần đây sống tốt không?”

Đỗ Thiên Trạch thanh âm không biết vì cái gì làm cho Hạ Cảnh Điềm sống mũi cay cay, người này những ngày qua không xuất hiện, gọi điện thoại đến nhưng lại hỏi tình cảm như vậy, tự dưng làm nàng trong lòng chua xót, nàng nhướng mi cười, cũng dùng lời nhẹ nhàng trả lời, “Khá tốt, anh thì sao?”

“Anh. . . Cũng khá tốt.” Đỗ Thiên Trạch tiếng nói trầm thấp truyền đến.

“Như thế nào? Tôi còn tưởng rằng anh không để ý tới tôi !” Hạ Cảnh Điềm trêu ghẹo cười nói, không khí tựa hồ đã khôi phục như trước kia, những câu nói lần gặp cuối cùng đó đã bị chôn dấu.

Hạ Cảnh Điềm những lời này làm cho Đỗ Thiên Trạch trong lòng vui vẻ, dường như những tức giận từ trước đều biến mất, hắn cắn cắn môi mỏng, thở dốc một hơi, mới nói, “Đứa ngốc, làm sao có thể không để ý tới em?”

Truyện convert hay : Mạnh Nhất Thăng Cấp Hệ Thống
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi