Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 137

Một cuộc gọi, lại làm cho cả hai tâm tìm có được điểm dừng thoải mái, Hạ Cảnh Điềm cầm điện thoại, ngẩn người đứng ở trên hành lang một hồi lâu sau, cuối cùng, chậm rãi cười, thư thái cười, an tâm cười, vui vẻ mà cười, trên mặt lộ ra vẻ cười thật tươi, nàng còn tưởng rằng kiếp này cũng bởi vì lần thương tổn Đỗ Thiên Trạch đó mà có cảm giác chịu tội, hôm nay, xem ra sau cơn mưa trời lại sáng .

Không chỉ có Hạ Cảnh Điềm, đi trong bệnh viện – Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú khôi phục thần thái phi dương, hơn nữa, trên mặt thỉnh thoảng còn có thể tràn ra một nụ cười không hiểu, Đỗ Thiên Trạch sao có thể không vui? Hiện tại, hắn cảm giác cả người đều có loại cảm giác bay bổng, thật giống như bước trên đám mây, cái loại cảm giác này cuộc đời hắn chưa từng nếm đến, nguyên lai, tình yêu có vị ngọt ngào như thế này, nghĩ xong, hắn lập tức bắt đầu vì đêm nay gặp mặt mà an bài.

Chiều tan việc, tất nhiên Hạ Cảnh Điềm đứng chờ ở cửa công ty, xe Đỗ Thiên Trạch vững vàng dừng lại, nhìn qua trước mắt tòa cao ốc, hắn không khỏi nhăn lại lông mày, vì cái gì vẫn là Kỷ thị? Vì cái gì Hạ Cảnh Điềm không thoát được cái lồng sắt này?

Hoàng hôn cảnh sắc đặc biệt đẹp, Hạ Cảnh Điềm một thân trang phục màu xám, dáng người thon thả phối hợp gương mặt nhỏ trái xoan, làm cho nàng thoạt nhìn có vẻ thanh tú khác lạ, nhưng trong thanh tú lại hơi có một chút phong vận trưởng thành, Đỗ Thiên Trạch đứng ở xe, đón Hạ Cảnh Điềm đi tới, tham lam nhìn chằm chằm nàng sợ bỏ qua từng cái biểu lộ.

Hạ Cảnh Điềm nhíu nhíu mày, kêu lên, “Còn chưa nhìn đủ à!”

“Nhìn em, vĩnh viễn cũng không đủ.” Đỗ Thiên Trạch thốt ra.

Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, bị hắn chọc cho bật cười lên tiếng, một hồi lâu, biểu lộ mới có vẻ đứng đắn lên, nhìn qua cách đó không xa phong cảnh, nàng thấp giọng nói, “Lần trước, xin lỗi, tôi không nên dối gạt anh.” Trong điện thoại, Đỗ Thiên Trạch đã tâm bình khí hòa nghe Hạ Cảnh Điềm đem chuyện lần trước giải thích rõ ràng .

Một khắc này, Đỗ Thiên Trạch thực hận không thể đem tên Văn Bác kia hảo hảo đánh cho một trận, là hắn không nên tin tưởng lời nói vô căn cứ, bởi vì mấy câu làm hại hắn và Hạ Cảnh Điềm quan hệ vỡ tan lâu như vậy, có cơ hội, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Văn Bác.

“Đều là anh không tốt, đơn giản như vậy tin tưởng lời nói của bạn…, những lời của ngày đó…, em ngàn vạn lần đừng để ở trong lòng.” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu có chút lo lắng nói, sợ Hạ Cảnh Điềm bởi vì lời nói lần trước của hắn mà bị tổn thương.

“Tôi không có rảnh rỗi để nghĩ a! Một ngày công tác cũng đã đủ rồi mệt mỏi rồi, đâu còn có thể chứa nổi nhiều lời như vậy?” Hạ Cảnh Điềm cố ý dùng giọng thập phần nhẹ nhàng lên tiếng.

Đỗ Thiên Trạch mím môi cười, sáng lạn như ánh nắng chiều kia, chói mắt đến làm cho người ta nhắm mắt lại, hai người ánh mắt lơ đãng đụng một cái, đều nở nụ cười, đem hiểu lầm đặt trong nụ cười, Đỗ Thiên Trạch tay kéo ra cửa xe, lên tiếng nói, “Đi thôi! Cho anh xin lỗi, đêm nay anh sẽ mời em ăn cơm.”

“Tôi đây sẽ không khách khí, dù sao mấy ngày nay cũng không vui chơi thõa đáng lần nào.” Hạ Cảnh Điềm cười nói.

“Em muốn ăn cái gì đắt tiền, hay xa hoa đều không quan trọng, chớ cùng anh khách sáo.” Đỗ Thiên Trạch ha ha cười nói, trong lòng thư sướng cực kỳ, chỉ cần có thể cùng Hạ Cảnh Điềm một lần nữa hòa hảo, với hắn mà nói, còn có chuyện gì so với chuyện này làm hắn để ý chứ?

“Tôi chọn chỗ.” Hạ Cảnh Điềm trong nháy mắt cười.

“Tùy em.”

Hạ Cảnh Điềm tuy ngoài miệng nói muốn ăn thật nhiều, nhưng nàng lại chọn một nhà hàng có tiếng mà không quá đắt, Đỗ Thiên Trạch đương nhiên tôn trọng ý kiến Hạ Cảnh Điềm rồi, đây cũng là nguyên nhân làm cho Đỗ Thiên Trạch thích nàng, so với những cô gái chỉ biết hưởng thụ xa hoa, thì Hạ Cảnh Điềm nhiều hơn một loại chân thành, ít nhất nàng sẽ không bởi vì muốn hưởng thụ mà trả giá cho đàn ông.

Hai người tìm được một vị trí gần cửa sổ, nhìn qua ngoài cửa sổ ngọn đèn neon đầy màu sắc, hai người không khí cũng khôi phục lại như trước, Hạ Cảnh Điềm dưới ánh đèn đánh giá Đỗ Thiên Trạch, không khỏi nhướng mi nói, “Nhiều ngày qua không gặp, hình như anh đen hơn nhỉ.”

“Anh mỗi ngày đều chạy bộ trên bờ biển, đương nhiên đen hơn, bất quá, anh cũng nhanh trắng trở lại.” Đỗ Thiên Trạch cười, ngẫm lại cuộc sống nhàm chán nhưng lại cảm thấy có ý vị.

“Đàn ông đen một chút tốt hơn, thoạt nhìn càng có sự nam tính, trắng quá không được.” Hạ Cảnh Điềm lên tiếng phản bác.

“Được, anh sẽ mỗi ngày phơi mình dưới nắng, thẳng đến phơi thành người da đen luôn.” Đỗ Thiên Trạch phụ họa cười, khuôn mặt tuấn tú phong thái đùa cợt.

“Có thể nha! Đến lúc đó cho anh đi quảng cáo kem đánh răng.” Hạ Cảnh Điềm nói xong, đã tưởng tượng thấy những hình ảnh khôi hài mà ha ha cười.

“Này uy , không cho phép đem anh ra nói giỡn.” Đỗ Thiên Trạch giả bộ không vui kêu lên.

“Được, không nói giỡn nữa.” Hạ Cảnh Điềm thành thật kêu lên.

“Ngày mai hình như là thứ bảy, em có kế hoạch gì không?” Đỗ Thiên Trạch không thể chờ đợi được hỏi.

Hạ Cảnh Điềm mím môi nghĩ nghĩ, “Đúng a! Ngày mai là thứ bảy, tôi còn phải về tham gia hôn lễ của một người bạn, khả năng ngày mai sẽ phải về F thị.”

Đỗ Thiên Trạch ánh mắt sáng ngời, hắn rất nhanh nói tiếp nói, “Phải không? Được! Chúng ta vừa vặn cùng đường, vừa vặn ngày mai anh cũng phải về F thị một chuyến.”

“Sẽ không trùng hợp như vậy chứ!” Hạ Cảnh Điềm có chút hoài nghi nhướng mi.

Xác thực làm cho Hạ Cảnh Điềm đã đoán đúng, kỳ thật, Đỗ Thiên Trạch ở đâu mà phải đi F thị, chỉ là muốn làm bạn đường với Hạ Cảnh Điềm, nhíu mày, khẽ hừ một tiếng, “Đương nhiên là vậy.”

Bữa cơm này hai người ăn rất vui vẻ, thật giống như những lúc trước, coi như không có chuyện gì phát sinh, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói, có thể vãn hồi lại tình bạn với Đỗ Thiên Trạch đã là yên tâm rồi, nhưng đối với Đỗ Thiên Trạch là có thể còn có cơ hội cùng Hạ Cảnh Điềm như thế này coi như là một loại phúc khí.

Buổi tối mười giờ, Đỗ Thiên Trạch đưa Hạ Cảnh Điềm về , khi thấy Hạ Cảnh Điềm lại ở trong nhà tập thể của Kỷ thị an bài, hắn không vui nhướng mi, “Em sao phải ở chỗ này?”

“Có phòng ở cũng không tệ rồi, còn chọn làm gì?” Hạ Cảnh Điềm khẽ cười nói.

Đưa mắt nhìn Hạ Cảnh Điềm, Đỗ Thiên Trạch không khỏi bước theo dặn dò, “Buổi tối ngủ nhất định phải khóa chặt cửa.”

Hạ Cảnh Điềm trong lòng chấn động, đương nhiên biết rõ ý Đỗ Thiên Trạch, “Yên tâm đi! Chỗ này của tôi rất an toàn .”

“Buổi sáng ngày mai, anh chờ em.” Đỗ Thiên Trạch ở sau người kêu lên.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm đi vào phòng, Đỗ Thiên Trạch ở ngoài cửa đứng một hồi lâu, mới rời đi, đối với nàng, hắn là thật sự lưu luyến không rời, như thế nào ở chung đều cảm thấy chưa đủ.

Ngay khi xe Đỗ Thiên Trạch quay về, vừa vặn cùng một cỗ xe màu đen lướt qua, mà Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt vui mừng không có nhìn thấy, cỗ xe màu đen là của Kỷ Vĩ Thần, mà Kỷ Vĩ Thần lại hoàn toàn thấy được Đỗ Thiên Trạch, hai chiếc xe tương giao Kỷ Vĩ Thần sắc mặt lập tức chìm xuống .

Chiếc xe vững vàng dừng ở cửa tòa nhà, Kỷ Vĩ Thần bóng dáng cao thẳng từ trong xe đi ra, ánh mắt của hắn trực tiếp bắn về một bên khu ký túc xá, ánh mắt đảo qua phiến cửa sổ còn đèn sáng, con ngươi đen hiện lên một tia nói không ra táo bạo, Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt vui sướng hiện ở trong đầu hắn, nhắm trúng cảm giác không vui của hắn, nhưng cho dù trong ngực có gì không vui lớn hơn nữa, hắn đều lẳng lặng đè nén, cước bộ đi lên.

Một đêm này, Hạ Cảnh Điềm không biết Kỷ Vĩ Thần ở gian phòng bên cạnh nàng.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Cảnh Điềm nghĩ đi đến F thị, nên sớm đã rời giường, nhìn đồng hồ, cách giờ máy bay không xa, liền ra cửa chuẩn bị rời đi, ngay khi nàng đẩy cửa ra, vừa vặn gian phòng cách vách cũng đúng lúc mở cửa, hai người đi ra khỏi cửa phòng, ánh mắt chạm nhau vài giây, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc che miệng, trời ạ, người đi tới dĩ nhiên là đã lâu không gặp – Kỷ Vĩ Thần?

Kỷ Vĩ Thần thấy nàng một thân trang phục xinh đẹp, có trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, không vui nhướng mi, “Cô hôm nay muốn đi đâu?”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một hồi lâu, mới có hơi kích động tìm được tiếng nói của mình, nàng cố gắng trấn định tâm tình, lên tiếng nói, “Tôi chuẩn bị trở về F thị một chuyến, còn có Kỷ tổng, lần trước tôi cũng đã đề cập qua rồi, tôi lần này trở về tham gia hôn lễ của người bạn, khả năng thứ hai không thể đi làm, có thể cho tôi một ngày nghỉ?”

“Thứ Hai tôi sẽ ở F thị, đến lúc đó cô liên lạc với tôi.” Kỷ Vĩ Thần nói xong câu đó, cả người quay đi, thân mặc quần áo thường ngày trong tay mang theo một chuỗi chìa khóa xe, hiển nhiên là ra ngoài, lúc này, nghe được dưới lầu truyền đến tiếng xe, Hạ Cảnh Điềm cả kinh, biết là Đỗ Thiên Trạch đến đây, nàng tranh thủ thời gian đóng cửa thật kỹ, vội vàng xuống lầu, cũng may, Kỷ Vĩ Thần đi là hướng về văn phòng, không cùng đường với nàng, không giải thích được, nàng không thích Kỷ Vĩ Thần biết rõ nàng cùng Đỗ Thiên Trạch cùng một chỗ.

Đang chuẩn bị lên xe rời đi, đã thấy một chiếc xe màu đen trong bãi đỗ hung hăng chạy nhanh ra, trong xe Kỷ Vĩ Thần mang kính râm, không có nhìn sang hai người bên cạnh, xe rất nhanh hất bụi mà đi.

Sau lưng, nhận ra trong xe là Kỷ Vĩ Thần, Đỗ Thiên Trạch sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, ánh mắt có chút lạnh nhạt đưa mắt nhìn Kỷ Vĩ Thần rời đi, sau đó, cũng lái xe đi khỏi.

Vừa rồi chứng kiến Kỷ Vĩ Thần, làm cho Đỗ Thiên Trạch biến thành im lặng, trong xe không khí có chút trầm mặc, Hạ Cảnh Điềm cũng không có nói gì, vừa rồi xuất hiện ở cừa trong nháy mắt, nhìn thấy bên cạnh phòng là Kỷ Vĩ Thần, nàng cũng bị dọa thật lớn rồi, nàng như thế nào cũng không ngờ được, lại sẽ cùng hắn dưới loại tình huống này gặp mặt, hơn nữa, lời của hắn cũng làm cho Hạ Cảnh Điềm nhíu mày không thôi, thứ hai hắn sẽ ở F thị?

“Đang suy nghĩ gì?” Đỗ Thiên Trạch rầu rĩ lên tiếng, Hạ Cảnh Điềm không nói một lời làm cho tâm tình của hắn lại càng không an.

“Không có gì.” Hạ Cảnh Điềm khẽ thở dài một hơi, liền chính nàng cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, chỉ biết là vừa rồi khi nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần, trong nội tâm có một loại kích động không hiểu, nhưng khi nghe được hắn lạnh nhạt lời nói, nàng lại cảm thấy chính mình đang làm gì sai chuyện, rốt cuộc là như thế nào?

Trên đường đi, Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch đều không có nói lời nào nữa, xe một đường chạy gấp hướng sân bay.

Nhưng loại trầm mặc trí mạng này là vì hai người tâm tư nghĩ đến hai việc khác, đặc biệt là Đỗ Thiên Trạch, trong ngực buồn bực làm cho hắn càng ngày càng không thoải mái, hắn rất muốn biết rõ, vì cái gì Kỷ Vĩ Thần cùng Hạ Cảnh Điềm là đồng thời đi ra tới?

Truyện convert hay : Xuyên Qua Thập Niên 70 Chi Nông Gia Quân Tẩu
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi