Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 152

Kỷ Vĩ Thần xuất hiện triệt để làm rối loạn cuộc sống Hạ Cảnh Điềm, nàng không có dẫn hắn về nhà, mà là cùng hắn đi đến một quán cà phê cách đó không xa, Hạ Cảnh Điềm trong lòng hoàn toàn phòng bị , nàng hi vọng nếu có bất kỳ việc gì cũng chỉ để nàng đối mặt, nàng không muốn hắn đến quấy rầy cha mẹ của mình, đi vào quán cà phê ngồi xong, Hạ Cảnh Điềm nhìn người đàn ông đối diện, trong ánh mắt có chút si mê, bỏ qua cảm giác vui mừng trong lòng, nàng bình tĩnh mở miệng nói, “Ngài rốt cuộc tới đây vì chuyện gì?”

“Chỉ là muốn tới thăm em một chút.” Kỷ Vĩ Thần không có che dấu ánh mắt sáng rỡ, trầm thấp lên tiếng.

Những lời này nói Hạ Cảnh Điềm như thế nào tin tưởng? Hắn chỉ là đến thăm nàng? Thật sự là buồn cười, Hạ Cảnh Điềm hoài nghi mục đích hắn có gì khác, nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm có chút giễu cợt hếch lên môi, ra vẻ lạnh lung nói, “Việc của tôi và ngài tôi không muốn làm cho cha mẹ biết, ngài có lời gì cứ nói thẳng!”

Hạ Cảnh Điềm muốn giấu cha mẹ làm cho Kỷ Vĩ Thần có chút ngạc nhiên, không thể tưởng được nàng có suy nghĩ này, xem ra sự xuất hiện của hắn xác thực làm nàng sợ hãi, hắn cau lại lông mày, ánh mắt nhìn thẳng Hạ Cảnh Điềm, “Xem ra giữa chúng ta cần phải hảo hảo nói chuyện.”

Kỷ Vĩ Thần lời nói này làm Hạ Cảnh Điềm cả kinh, nàng chỉ biết hắn tới nơi này là có mục đích đó, Hạ Cảnh Điềm biểu lộ có chút ngoài dự đoán, giọng điệu cũng đi theo nóng nảy, nàng cắn răng nói, “Giữa chúng ta không có gì để nói .” Nếu như hắn muốn nói, bảo nàng đi phá thai, vậy hắn có thể rời đi.

Kỷ Vĩ Thần nhướng mày, không thể tưởng được nàng còn có như thế quật cường, không khỏi trầm thấp nở nụ cười, “Hôn sự của chúng ta, em cho rằng không cần phải bàn sao? Cũng cần biết ý kiến của em chứ?”

Hạ Cảnh Điềm đang nóng này đến khó thở, nghe được câu này, toàn thân chấn động, nàng quay đầu, ánh mắt không dám tin nhìn gương mặt tươi cười của hắn, nửa ngày, mới nhỏ giọng nói.”Ngài nói cái gì?”

“Anh nói rồi, con của anh cần có cha.” Kỷ Vĩ Thần y nguyên cười đến mê người, ánh mắt sáng ngời có thần.

Cái này, ngược lại đến phiên Hạ Cảnh Điềm chấn kinh, nàng mở to mắt, nửa ngày cũng chưa phục hồi lại tinh thần, lời nói của Kỷ Vĩ Thần tựa như quả bom ném vào lòng nàng, làm cho nàng không cách nào tự hỏi, không cách nào hô hấp, đã nói rất dể hiểu…, rất rõ ràng mà sao trong nàng vẫn nhiều lần đặt câu hỏi, lời của hắn là có ý gì? Hắn rốt cuộc đang nói cái gì? Vì cái gì nàng nghe không hiểu? Ngây người hồi lâu, nàng cắn môi dưới, hỏi, “Ngài rốt cuộc đang nói cái gì?”

Đối với phản ứng của cô gái ngốc ngếch trước mặt, Kỷ Vĩ Thần cũng có chút nhức đầu, rốt cuộc nàng muốn hắn nói mấy lần? Nàng mới có thể hiểu được? Tuy hắn không ngại nói lại nhiều lần, nhưng phản ứng của nàng cũng quá không phối hợp đi! Kỷ Vĩ Thần bất đắc dĩ cau lại lông mày, gọn gàng dứt khoát lên tiếng, “Anh muốn em gả cho ta, nghe hiểu không?”

Nghe xong những lời này, lại giống như đại lực đánh trực tiếp làm Hạ Cảnh Điềm muốn ngất xỉu. Nàng đè lại ngực, đè nén cái gì cái gì trong lòng đang mãnh liệt muốn bật ra, nàng cố ý dùng trào phúng nhìn hắn, “Ngài đang nói đùa à!”

Làm sao mặt trời có thể mọc ở hướng tây, heo mẹ có thể trèo cây, hắn đang cầu hôn nàng à? Đánh chết nàng cũng không tin.

“Muốn anh như thế nào chứng minh?” Kỷ Vĩ Thần cảm giác sức chịu đựng của mình sắp hết .

Cái này, Hạ Cảnh Điềm từ trong mơ hồ tỉnh lại, nàng trừng mắt nhìn, giọng điệu có chút lắp bắp nói, “Anh không phải đang đùa tôi sao?”

“Anh cũng chưa nói đùa với ai bao giờ.” Kỷ Vĩ Thần trong giọng nói lộ ra một kiên định.

“Nhưng. . .nhưng. . . . Anh không phải chán ghét tôi sao?” Hạ Cảnh Điềm thập phần không tự tin hỏi, phụ nữ trời sinh tính hay đa nghi mà.

“Anh có nói sao?” Kỷ Vĩ Thần nhướng mi nhớ lại.

“Anh không phải là không thích trẻ con sao?” Hạ Cảnh Điềm dồn dập hỏi, tay vô thức vuốt bụng.

“Còn phải xem là ai sinh.” Kỷ Vĩ Thần nhịn không được cười lên, nghe nàng hỏi những vấn đề này, ngược lại có chút thú vị.

“Nhưng anh. . . người yêu của anh không phải Trình Thủy Tâm sao?” Hạ Cảnh Điềm từng bước từng bước hỏi ra, trời biết, nàng chỉ là muốn xác định mình ở đâu trong suy nghĩ của hắn.

“Trước khi trả lời những vấn đề này của em, em hẳn là nên học cách hiểu anh.” Kỷ Vĩ Thần khóe môi phác thảo một vòng cười.

Nói đến đây, Hạ Cảnh Điềm không khỏi tức giận, nàng tức giận giương giọng nói, “Anh mỗi ngày một bộ cao cao tại thượng, nghiêm khắc lạnh lùng, bảo tôi làm sao hiểu ?”

Kỷ Vĩ Thần ngược lại sững sờ, không thể tưởng được nàng thật đúng là thú vị, bất quá, hắn cũng không có cho là mình lạnh lùng và cao cao tại thượng, khả năng là góc nhìn không giống nhau, nhận thức thái độ cũng sẽ không giống! Hắn mím môi cười cười, sau đó, trầm thấp lên tiếng nói, “Mấy tháng rồi?”

“Cái gì?” Hạ Cảnh Điềm nhất thời bị hắn hỏi như mộng.

“Con của chúng ta.” Kỷ Vĩ Thần tức cười lên tiếng, trong lòng cũng có chút vui mừng kỳ quái, không thể tưởng được hắn có con.

Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt đỏ lên, dùng thanh âm như muỗi kêu nói, “Ba tháng.”

“Năm nay có thể theo anh trở về Mỹ một chuyến không?” Kỷ Vĩ Thần lên tiếng yêu cầu, hắn lo lắng có bệnh tình của mẹ, cho nên, lần này trong lễ mừng năm mới, hắn muốn cho bà một kinh hỉ.

“Nhưng ba ngày nữa là lễ mừng năm mới .” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nói, trong lòng hạnh phúc sắp bùng nổ.

“Thời gian còn rất nhiều.” Nói xong câu đó, Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, “Em bây giờ không dám để cho anh gặp cha mẹ không?”

Hạ Cảnh Điềm nhướng nhướng mày, lại ra vẻ rất lớn tiếng nói “Cái này. . . Cái này có cái gì không dám , bất quá, anh một lát không nên nói lung tung là được.”

“Anh chỉ nói những gì nên nói.” Kỷ Vĩ Thần lên tiếng, hắn cũng muốn gặp mặt cha mẹ Hạ Cảnh Điềm, nói với họ giao con gái họ cho hắn.

Hạ Cảnh Điềm cùng Kỷ Vĩ Thần hướng về nhà, nhưng từ lúc ra quán cà phê, dọc theo con đường này, Hạ Cảnh Điềm trong lòng còn có cảm giác bay bổng, vừa rồi tình cảnh giống như là nằm mơ, nếu như không phải nàng âm thầm cắn mu bàn tay, còn có bên người nàng là hình ảnh chân thật của hắn, nàng thật sự hoài nghi mình đang nằm mơ.

Tại đầu bậc thang, Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại nhìn Kỷ Vĩ Thần, nhắc nhở lên tiếng, “Nhà của tôi rất đơn sơ, anh có thể sẽ không quen.” Hắn quen ở biệt thự , nhất định sẽ không quen .

Lại nghe Kỷ Vĩ Thần tiếng nói vang lên, cũng không có gì không thích ứng, “Không quan trọng.”

Đi đến lầu ba, Hạ Cảnh Điềm mở cửa, tại cửa ra vào, nàng thay đổi giầy đi trong nhà, sau lưng, Kỷ Vĩ Thần tiến đến, mà Hạ mẹ vừa lúc ở trong phòng bếp làm cơm tối, Hạ cha thì đang xem báo chính trị, cảm giác được có người đi vào, từ tờ báo ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy con gái của mình dẫn theo một người đàn ông lạ đi tới, trong lòng không khỏi khẽ giật mình.

Hạ Cảnh Điềm có chút không được tự nhiên chỉ chỉ một bên sô pha, kêu Kỷ Vĩ Thần, “Ngài trước ngồi một chút a.” Nói xong, mới hướng Hạ cha mở miệng, “Cha, đây là ….thủ trưởng của con” Hạ Cảnh Điềm trong khoảng thời gian ngắn không biết như thế nào mở miệng, nói là bạn trai? Đánh chết nàng cũng không đảm nói, sửng sốt nửa ngày, đơn giản chỉ nói ra hai chữ thủ trưởng.

Điều này làm cho Kỷ Vĩ Thần vừa mới ngồi xuống nâng lên lông mày, nhìn nàng, sau đó, mỉm cười hướng Hạ cha giới thiệu, “Bác trai xin chào, con gọi là Kỷ Vĩ Thần, là bạn trai Hạ Cảnh Điềm.”

Những lời này lập tức đưa tới sự chú ý của Hạ mẹ trong phòng bếp, bà bước nhanh đi tới, khi thấy người đàn ông cao lớn ngồi ở trên ghế, không khỏi cả kinh, mà Hạ Cảnh Điềm cũng đứng ở tại chỗ, không thể tưởng được lời nàng không dám mở miệng nói…, hắn lại nói?

Hạ cha khẽ giật mình, nhìn nhìn con gái, lại nhìn một chút Kỷ Vĩ Thần, ông có chút hồ đồ, Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, hướng cha mẹ thấp giọng nói, “Anh ta là cha của đứa bé, bạn trai. . . .của con”

Những lời này kéo hai ông bà Hạ ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn, chỉ là làm cho họ kinh ngạc một chút, bạn trai Hạ Cảnh Điềm không phải anh tên là Đỗ Thiên Trạch sao? Tại sao lại chạy đến một người ưu tú hơn người như vậy

Hạ mẹ nhiệt tình mời Kỷ Vĩ Thần uống trà, sau đó, lôi kéo Hạ Cảnh Điềm đi vào phòng bếp, vừa mới vào, đã vội vàng hỏi, “Con nói thật sự? Người đó chính là cha của đứa con trong bụng con?”

“Dạ.” Hạ Cảnh Điềm thành thật gật đầu.

Hạ mẹ vừa vui vừa giận lên tiếng, gõ một cái lên đầu Hạ Cảnh Điềm, trách cứ, “Con, nha đầu ngốc này, vừa mới bắt đầu vì cái gì không nói, con muốn làm tức chết mẹ à? Mẹ và cha con, hai lão già khọm này có thể chịu được con xoay qua xoay lại sao.” Nói xong, ánh mắt không khỏi nhìn Kỷ Vĩ Thần đang cùng Hạ cha nói chuyện, dựa theo ánh mắt của bà mà nói, người phong thái hơn người, tuyệt đối không phải con nhà người thường.

Đêm nay, trong nhà Hạ Cảnh Điềm có phần náo nhiệt, khi biết con rể đến thăm làm hai lão nhân gia trong lòng nỗi lo được giải trừ, tuy bọn họ ngoài miệng không nói, nhưng nghe được Hạ Cảnh Điềm chưa kết hôn mà có con trong lòng cũng rất đau , nhưng là con gái của mình, cho dù đau thế nào cũng không thể trách cứ, hôm nay, nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần xuất hiện, hơn nữa, con rể tương lai lại ưu tú hơn người như vậy, làm cha mẹ họ còn có cái gì lo lắng nữa đâu?

Trên bàn cơm, Hạ mẹ không khỏi quan tâm gia thế bối cảnh của Kỷ Vĩ Thần, lại nghe Kỷ Vĩ Thần rất khách sáo nói mình và Hạ Cảnh Điềm là đồng sự, đây cũng là điều Kỷ Vĩ Thần lo lắng, hắn tạm thời còn chưa muốn nói ra gia thế bản thân, hơn nữa, hắn cảm giác được, sự xuất hiện của mình đã cho người nhà này quá nhiều kích động.

Dùng xong cơm tối, bởi vì nhà Hạ Cảnh Điềm không có dư phòng cho khách, Kỷ Vĩ Thần chỉ có thể trở lại biệt thự của hắn ở thành phố này, bất quá, Hạ Cảnh Điềm nhớ lại, hắn trở lại biệt thự chỉ có có một mình, đành phải đi cùng hắn.

Mùa đông, khắp nơi đều tỏa ra hơi lạnh, Kỷ Vĩ Thần cùng Hạ Cảnh Điềm về biệt thự, nhanh chóng mở hệ thống sưởi ấm, chỉ sợ nàng lạnh, đóng cửa, hai người yên tĩnh ngồi ở trong phòng khách, uống ấm trà, ngồi bên cạnh hắn Hạ Cảnh Điềm trên khóe môi thỉnh thoảng hiện lên nụ cười ngọt ngào, hai mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm nói, “Thật giống như nằm mơ.”

Kỷ Vĩ Thần tay ôm Hạ Cảnh Điềm thật chặt, ánh mắt rơi vào gương mặt thanh tú của nàng, cúi đầu hôn xuống, cảm giác da thịt trơn bóng, làm cho hắn có chút kìm lòng không được muốn càng nhiều.

Lại nghe Hạ Cảnh Điềm có chút thở dài nói, “Em cho tới bây giờ chưa có hy vọng xa vời qua anh sẽ thích em, căn bản là không dám hy vọng, em nghĩ anh chán ghét em, hận em. . .”

“Cho nên, cứ như vậy không thể chờ đợi mà trốn tránh anh?” Kỷ Vĩ Thần nhỏ giọng lẩm bẩm, ánh mắt say đắm nhìn xuống.

Nhớ tới thời gian mình như bị tra tấn, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi phun lên chua xót, nước mắt cũng đi theo lăn dài, những buổi đêm kia, nàng cơ hồ mỗi đều khóc lén lút, hôm nay, tâm tình bị đè nén rốt cuộc khống chế không nổi, nàng đã không cách nào hình dung chính mình sẽ có được hạnh phúc này.

Chứng kiến nước mắt trong suốt tuôn ra, Kỷ Vĩ Thần hốt hoảng, tay hắn lau đi lau đi nước mắt của nàng, nói, “Tại sao khóc?”

Hạ Cảnh Điềm không cách nào dừng lại, một đầu nhào vào trong ngực của hắn, ôm chặc lấy hắn, than thể rung động nghẹn ngào, không nói nên lời, cũng nói không ra gì cả, chỉ là ôm hắn, nghe hơi thở của hắn, yên tĩnh khóc, đem tất cả ủy khuất cùng nước mắt đều chảy hết.

Kỷ Vĩ Thần nhìn thân thể mảnh mai trong ngực mình, ánh mắt cũng thâm thúy hơn, rốt cuộc là thương tổn như thế nào, làm cho nàng đè nén khổ cực như vậy, nhưng trong mơ hồ, hắn tựa hồ biết rõ, Hạ Cảnh Điềm thương tâm là do mình tạo thành, là mình quá ích kỷ, làm bất cứ chuyện gì đều không có bận tâm cảm nhận của nàng, là của mình sai, ngay cả cảm tình của mình cũng không thể đối mặt, nếu như hắn lúc trước thừa nhận tình cảm của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không như vậy thương tổn nàng, hết thảy sai đều là do hắn.

Hắn vỗ nhẹ lưng Hạ Cảnh Điềm, không nói gì, chỉ là đem thân thể của nàng ôm thật chặt, sau này, không bao giờ nữa sẽ làm tổn thương nàng, hắn trong lòng âm thầm thề.

Khóc hồi lâu, Hạ Cảnh Điềm mới có hơi chật vật từ trong lòng ngực của hắn thoát ra, nhưng hai mắt hồng hồng làm cho nàng không dám đối mặt hắn, thanh âm càng nghẹn nói không ra lời, nhưng thân thể lại bị hắn kéo lại, làm cho nàng hai mắt sưng đỏ nhìn thẳng hắn, trong mơ hồ, nàng thấy được yêu thương nơi đáy mắt đó, thấy được lòng của hắn đau đớn, còn có thâm tình, Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, lại một lần nữa dựa vào trong ngực của hắn, thế này tự nhiên hưởng thụ lấy nhiệt độ thuộc về hắn.

Nhìn nàng trong lòng, Kỷ Vĩ Thần cũng cảm thấy bình tĩnh cùng thỏa mãn, nhìn đồng hồ, đêm đã rất khuya rồi, vì để cho nàng nghỉ ngơi tốt, hắn lên tiếng, “Chúng ta lên lầu nghỉ ngơi đi!”

Tắm rửa xong, Hạ Cảnh Điềm nằm chết dí trên giường, nàng đã mệt mỏi thật sự, không bao lâu đã đi vào giấc ngủ, gương mặt thanh tú đang ở trước mắt, Kỷ Vĩ Thần cẩn thận vuốt ve da thịt nàng, lưu luyến ôn nhu, đến thời khắc này, hắn mới hiểu được, nguyên lai, một người đàn ông cần cũng không phải thân thể, những thứ kia chỉ làm cho hắn cảm thấy chết lặng, còn chân chính muốn chính là có một người chính mình muốn yêu thương bảo hộ bên mình, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nàng, nhìn gương mặt trầm tĩnh này đã là đủ.

Nhẹ nhàng đem Hạ Cảnh Điềm ôm vào trong ngực, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dán lồng ngực của mình mà ngủ, nhìn nàng cau mày ngủ, hắn cảm thấy giật mình, nàng ngủ không được an ổn sao? Ngón tay thon dài vì nàng vuốt lên mi tâm, sau đó, khẽ cười đi vào mộng đẹp.

Mùa đông không quá lạnh, đơn giản là vì có một tình yêu tại lẳng lặng sinh sôi, nhưng có người hạnh phúc cũng sẽ có người khác đau thương, Đỗ Thiên Trạch yên tĩnh dựa vào ghế, trước bàn chất đống vỏ chai rượu, mà trong tay hắn cũng đốt cháy một điếu thuốc, nhàn nhạt sương phiêu lãng trước mặt hắn, hiện ra chán nản, hai đầu lông mày sớm không có chút nào thong thả, tĩnh mịch trong đáy mắt, rõ rang đau nhức đang bị tận lực che dấu.

Truyện convert hay : Võ Nghịch
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi