Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 20: Ra sân bay đón người

Bởi vì uống một ly cà phê Hạ Cảnh Điềm cả đêm mất ngủ, nàng đột nhiên cảm thấy cuộc sống của nàng như một vở kịch, tình một đêm xong thì đối phương nói vĩnh viễn sẽ không gặp mặt, còn người kia, một người tốt về cả ngoại hình và năng lực lại đang muốn theo đuổi nàng, tất cả giống như một câu chuyện trong tiểu thuyết, nhưng cứ như vậy chân thật xuất hiện ở trước mặt nàng.

Ngô Viễn Khang thật là nhân tài hiếm có, cũng hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn chồng của Hạ Cảnh Điềm, tuổi trẻ, bề ngoài tuấn tú, bản tính ôn hòa, chỉ là sự việc quá nhanh nên làm cho nàng chưa nắm chắc, lỡ như…bởi vì nhân tâm phức tạp khó dò, nàng không muốn nghĩ Ngô Viễn Khang là người xấu, nói gì thì nói, hắn đối với nàng rất tốt, từ khi hắn nói câu ấy, hắn tin tưởng nàng, trong lòng nàng đã tồn tại hảo cảm đối với hắn rồi.

Hôm nay đi làm Hạ Cảnh Điềm không hề cảm thấy mình bị soi mói nữa, đây đều là tác dụng của phương pháp giết gà dọa khỉ của Kỷ Vĩ Thần đây mà, người khác tuy mặt ngoài đối với nàng tốt, nhưng trong lòng sớm đã âm thầm không chịu nổi khi nhìn nàng, hôm nay, Ngô Viễn Khang lại nguyện ý tin tưởng nàng, đối với nàng mà nói, đây là một sự cổ vũ cũng là một chứng minh tốt nhất cho nàng về bản thân mình.

Nhưng hôm nay, hết lần này tới lần khác ông trời lại trêu đùa nàng, vốn không có bất kỳ chuyện gì nhưng đêm hôm đó đã là chuyện đại sự rồi, quang hệ của nàng cùng Kỷ Vĩ Thần đã tồn tại không thể xóa nhòa.

Dùng lý trí phân tích một đêm, Hạ Cảnh Điềm quyết định trước sẽ quan sát Ngô Viễn Khang rồi mới làm ra quyết định chính thức, trên phương diện tình yêu, nàng cho tới bây giờ cũng không phải là người tùy tiện lỗ mãng, chính là bởi vì nàng thận trọng nên trong bốn năm đại học cũng chưa có một mãnh tình vắt vai, người theo đuổi nàng không phải là không có, mà là, người muốn nàng chính thức trả giá tình cảm đến bây giờ còn chưa gặp được.

Một đêm mất ngủ hậu quả là hai mắt thâm quầng, cũng may chỉ cần trang điểm nhẹ là có thể che được, tinh thần vui vẻ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao, nàng lấy gương soi mình một hồi lâu mới chuẩn bị xuống lầu, Hạ Cảnh Điềm không phải tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng tuyệt đối là rất ưa nhìn, nói một cách khác, chính là một cô gái nhỏ dể thương và xinh xắn.

Cầm lấy túi xách đi xuống lầu, bởi vì lần này thức trễ nên vừa đi xuống cầu thang thì xe bus đã chạy đi, Hạ Cảnh Điềm quýnh lên, tăng tốc định đuổi theo, bởi vì chân mang giày cao bảy tấc nên chạy rất chật vật, nhưng bởi vì buổi sáng xe bus quá đông người, lái xe cũng không màng đến nàng còn như chạy trốn nhanh hơn.

Hạ Cảnh Điềm đuổi một đoạn đường liền thở hổn hển không thôi, chống bụng, nhìn qua xe bus trước mặt biến mất mà âm thầm tức giận, sau nàng đưa mắt nhìn trên đường lớn tìm bóng dáng taxi, thì đột nhiên, một chiếc xe màu bạc quen thuộc chuẩn xác dừng sát người nàng, từng tiếng còi xe vang lên, Ngô Viễn Khang nhô đầu ra, hướng nàng tươi cười, “Lên xe.”

“Làm sao anh lại ở chỗ này?” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc không thôi.

“Đón em đi làm a!” Ngô Viễn Khang nói như là chuyện rất bình thường.

“Nhưng. . .” Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, còn muốn nói tiếp thì đã thấy Ngô Viễn Khang mở cửa xe rồi, hắn dùng ánh mắt làm cho nàng lên xe, bởi vì, nếu không lên xe hai người sẽ đến muộn, Hạ Cảnh Điềm không chút suy nghĩ, tranh thủ thời gian ngồi lên.

Ngô Viễn Khang điều khiển xe tuyệt đối hơn người nha, Hạ Cảnh Điềm ngồi trên xe mà kinh hãi lạnh mình, trên đường đi, nàng một mực giục hắn chậm một chút, nhưng Ngô Viễn Khang đâu chịu nghe, hoàn toàn như đang đua xe.

Cho đến khi đến công ty, mới hơn tám giờ một chút, nhưng hình ảnh Hạ Cảnh Điềm cùng Ngô Viễn Khang cùng một chiếc xe đã chạy không khỏi ánh mắt sắc bén của nhân viên Kỷ thị, Hạ Cảnh Điềm trong lòng bọn họ lại xấu thêm không ít, nàng tuy nhiên để ý, nhưng việc đã đến nước này, muốn tránh cũng tránh không khỏi.

Bởi vì tới ngay giờ cao điểm của thang máy, Ngô Viễn Khang hoàn toàn như một vệ sĩ bảo vệ Hạ Cảnh Điềm, đem nàng nhỏ nhắn xinh xắn bảo hộ trong ngực không cho người khác va chạm, Hạ Cảnh Điềm thì vẻ mặt đỏ rừng rực, quá nhiều người nên khuôn mặt của nàng cơ hồ chạm vào áo sơ mi trắng của hắn, mùi nước hoa nhàn nhạt làm cho Hạ Cảnh Điềm cảm thấy an tâm lại thoải mái.

Ra thang máy nàng chỉ cùng Ngô Viễn Khang trao đổi một ánh mắt rồi trở lại văn phòng của mình, mười giờ nàng ngạc nhiên nhận được điện thoại của Kỹ Dịch Hạo, hắn ba giờ chiều hôm nay về nước gọi cho nàng đi sân bay đón hắn, Hạ Cảnh Điềm cuối cùng mới cảm thấy mình còn có một trách nhiệm ở nơi đây.

Giữa trưa, do Ngô Viễn Khang thuyết phục mãnh liệt nên nàng và hắn dung cơm ở cách công ty không xa, Ngô Viễn Khang không thể nghi ngờ là một người theo chủ nghĩa lãng mạn, mỗi lần chọn vị trí ngồi đều rất hữu tình, Hạ Cảnh Điềm thích cảm giác ở cùng hắn, không có áp lực, không câu nệ và cực kỳ tùy ý.

Buổi chiều vì sợ máy bay đến sớm, nàng cơm nước xong rồi lên xe đi sân bay chờ ở bên ngoài, nàng chăm chú nhìn các hành khách của chuyến bay vừa đáp xuống.

Rất nhanh đã có máy bay đến, bởi vì trong điện thoại Kỷ Dịch Hạo rất vội nên không có nói cho nàng biết cụ thể là chuyến bay nào, nhìn thấy tuôn ra một nhóm người, Hạ Cảnh Điềm lập tức đứng lên cố gắng nhìn thật kỹ mỗi người.

Cầm điện thoại trong tay chỉ sợ Kỷ Dịch Hạo gọi tìm nàng, đang lúc nàng lo lắng nhìn quanh thì đột nhiên, trước mặt đi tới một thanh niên mang kính mát vội vàng đụng phải, cánh tay chấn động điện thoại liền rơi trên mặt đất, trượt ra một khoảng cách xa, nàng kinh ngạc nhảy dựng xoay người muốn đi nhặt, liền nhìn thấy điện thoại đáng thương của nàng đang bị một đôi giày đen sang bóng giẫm phải.

Tay đang đưa tới lập tức dừng lại, Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, chỉ thấy hé ra gương mặt trẻ tuổi bướng bỉnh đang không vui trừng mắt với nàng, lập tức nhận ra đúng là thanh niên vừa rồi đụng phải mình, nàng không chút nghĩ ngợi tức giận khoa chân múa tay gầm nhẹ nói!”Tiên sinh, cậu dẫm lên điện thoại của tôi .”

Chàng thanh niên nhếch môi, đem mắt kính dựng trên đầu lộ ra một đôi mắt lạnh như băng cao ngạo, hung hăng liếc Hạ Cảnh Điềm, mắt nhìn điện thoại bị dẫm dưới chân lập tức buông lỏng ra, Hạ Cảnh Điềm còn tưởng rằng lương tâm hắn trổi dậy, ai ngờ, một câu khinh bạc bài xích nện xuống, “Tiểu thư, cho dù một trăm cái điện thoại của cô cũng không đền được phân nữa giá tiền đôi giày của tôi.”

Nói xong, còn ngại bẩn dời ra một khoảng cách, cuối cùng hắn giơ chân lên kiểm tra giày của mình, Hạ Cảnh Điềm lập tức nổi bão, nàng nhặt lên điện thoại trên mặt đất, sau đó, vô cùng căm tức nhấc chân hung hăng giẫm lên giày của tên nhóc này mấy cước, tiện thể ném ra một câu tức giận, “Tên ngạo mạn.”

Hạ Cảnh Điềm dùng sức một cước giẫm Đỗ Thiên Trạch đau đến kêu oa oa, ném túi du lịch trong tay, không chút nào chú ý hình tượng khí chất, ở trước mặt mọi người chỉ vào Hạ Cảnh Điềm rống giận lên tiếng, “Này, cô gái xấu xí, đứng lại cho bổn thiếu gia.”

Hạ Cảnh Điềm hung hăng hất đầu, giọng điệu cười nhạo nói!”Như thế nào? Muốn đến điện thoại cho tôi sao?” Tên nhóc trước mắt này đúng là loại cậu ấm ra vẻ cuồng vọng, Hạ Cảnh Điềm càng chán ghét.

“Lau sạch sẽ cho bổn thiếu gia.” Ánh mắt Đỗ Thiên Trạch lạnh như băng bao một tầng tức giận, xưa nay hắn có khiết phích (tính sạch sẽ), làm sao cũng không thể chịu được trên mặt giày có chút bụi đất.

“Không có bảo ngươi bồi thường, ngươi nên cám ơn trời đất rồi ở đó còn đòi hỏi sao?” Hạ Cảnh Điềm hừ lạnh một tiếng, hất đầu cũng không quay lại liền nhập vào trong đám người, biến mất.

Đỗ Thiên Trạch hổn hển chau mày, không để ý ánh mắt của mọi người, từ trong túi áo móc ra một khăn tay, nổi giận đùng đùng lau giày của mình, rủa thầm một tiếng “gặp quỷ”, chăm chú lau một lần rồi tùy tiện đem khăn tay ném, bóng dáng cao ráo thong dong rời đi trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, mà ở bên ngoài sân bay, sớm đã có một chiếc Ferrari màu đỏ chờ hắn, đem túi du lịch ném phía sau xe, mở cửa xe, ngay dưới con mắt hâm mộ của người khác kiêu ngạo mà lướt đi.

Ở phía xa Hạ Cảnh Điềm nhìn màn hình điện thoại bị nghiền nát mà tức giận không thôi, cũng may, chỉ màn hình bị nát nhưng chức năng vẫn còn hoạt động, miễn cưỡng có thể dùng được, vừa nghĩ tới tên ngạo mạn kia, nàng đã thầm kêu gặp xui xẻo, những ngày này gặp xui xẻo, vận xui mỗi ngày đều đi theo nàng, nàng suy nghĩ, có phải là nên đi mếu lạy Bồ Tát không.

Đợi gần hai giờ, nàng cuối cùng cũng nhìn thấy Kỷ Dịch Hạo, thấy hắn một thân sa hoa quần áo, thần thái phi dương, tuấn tú hút hồn, chỉ cần nhìn một lần cũng làm người khác liền nhận ra, bên cạnh hắn không có bạn gái cùng đi, nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm cũng nhiệt tình chào hỏi.

Hạ Cảnh Điềm đáy lòng không khỏi âm thầm suy đoán, có phải là Kỷ Vĩ Thần thực sự không muốn gặp lại nàng, cho nên, mới có thể gọi Kỷ Dịch Hạo đang ở Mĩ về để trực tiếp làm việc, suy nghĩ một chút, có lẽ không gặp mặt sẽ rất tốt, đỡ phải xấu hổ.

Truyện convert hay : Nữ Tổng Tài Tới Cửa Con Rể
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi