Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 37: Kể lại

Trước khi tan sở, Hạ Cảnh Điềm rốt cục chờ được tin nhắn của Ngô Viễn Khang, hắn bào sau khi tan việc ở cửa công ty chờ hắn, đơn giản mấy chữ, nhưng đã làm cho nàng cảm thấy vui mừng.

Tan việc, Hạ Cảnh Điềm đúng hẹn chờ ở cửa công ty, giương mắt nhìn đã thấy xe của Ngô Viễn Khang đứng ở trước mặt nàng, thanh âm hắn dịu dàng, “Lên xe a!”

Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, gật gật đầu mở cửa xe ngồi lên, trên đường hai người thật lâu không nói gì, Hạ Cảnh Điềm cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng, vẫn là Ngô Viễn Khang mở miệng trước, “Đi quán cà phê ngồi một chút a!”

“Được.” Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới trầm thấp lên tiếng, bởi vì chuyện tối ngày hôm qua, nàng cho rằng đối với hắn có chút thiệt thòi, trước khi không có được sự tha thứ, nàng tìm không thấy câu gì phù hợp mở miệng.

Chiếc xe bạc dừng ở một quán cà phê lịch sự tao nhã, Hạ Cảnh Điềm cảm giác rằng Ngô Viễn Khang sẽ nói ra suy nghĩ của mình, dọc theo con đường nàng và hắn đều bất ổn, nàng không biết trong chốc lát sẽ nghe được cái gì.

Trực tiếp chọn gian cà phê có cửa cách âm, nhằm cách ly hết thảy ồn ào bên ngoài, Ngô Viễn Khang khẽ nhấp một ngụm cà phê đắng, ánh mắt dừng trên gương mặt nhỏ nhắn thanh tú của Hạ Cảnh Điềm, chậm rãi lên tiếng, “Cảnh Điềm, anh không hy vọng em dối anh, em có thể nói cho anh sự thật không?”

Mở đầu có chút làm cho người ta sờ không được đầu mối, làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc sững sờ, nàng nhất thời không kịp phản ứng, mở to mắt to, khó hiểu hỏi!”Cái gì?”

“Người kia là ai vậy?” Ngô Viễn Khang đem lời nói thẳng nói đi ra, suy tư trong buổi trưa, cũng làm phức tạp cả buổi trưa, hắn tổng kết đáp án chỉ có một, là nghe Hạ Cảnh Điềm giải thích.

Hạ Cảnh Điềm sợ hãi mở to mắt, đáy lòng bắt đầu hoang mang rối loạn, nàng không ngu ngốc, Ngô Viễn Khang có ý rất rõ ràng, chỉ là làm cho nàng không hiểu, vì cái gì hắn hỏi như vậy? Hắn biết cái gì rồi? Hắn đang hoài nghi cái gì? Đáp án này còn chưa tìm được, Hạ Cảnh Điềm tiếp tục giả vờ ngốc, “Em không biết anh đang ở đây nói cái gì.”

Ngô Viễn Khang cũng không muốn giấu diếm Hạ Cảnh Điềm, hắn chậm rãi nói, “Hôm nay, anh trong lúc vô tình nghe Lý Lan nói về em thời đại học chuyện, cô ầy nói em trong đại học không có nói qua bất luận cái gì về bạn trai, có thật không?”

Những lời này càng như sóng lớn đem Hạ Cảnh Điềm nhận chìm, tay cầm thìa nhất thời không xong, làm cà phê đổ đầy trên bàn, nàng bối rối cầm giấy đi lau, lại cảm giác như tay chân lạnh như băng, ngực càng nản lòng thoái chí, nguyên lai hắn cũng biết rồi, khó trách hắn vừa rồi có câu hỏi như vậy, Hạ Cảnh Điềm không trách Lý Lan nhiều chuyện, không thể tưởng được, giấy thủy chung không bao giờ gói được lửa, có một số việc không thể che dấu.

“Anh cũng biết rồi.” Tất nhiên đã mở ra rồi, Hạ Cảnh Điềm cũng không có cái gì phải che giấu, trên tay lây dính cà phê, trong lòng cũng cay đắng.

Vừa rồi, thấy cà phê nóng hổi rơi trên tay nàng, hắn không khỏi đau lòng, thần sắc cũng nhu hòa không ít, dừng ở trước mặt đáng yêu của Hạ Cảnh Điềm, hắn trầm giọng nói!”Anh nghĩ nghe em giải thích.”

Hạ Cảnh Điềm cười khổ một tiếng, tự giễu, “Em còn có thể giải thích cái gì?”

Đối với nàng lừa gạt rồi lại lừa gạt, dù cho là người yêu, nhất định sẽ chán ghét nàng! Giải thích có thể hữu dụng sao? Nàng rõ ràng hơn, chuyện này giải thích cũng giải thích không rõ ràng, giải thích chỉ biết càng thêm phức tạp.

“Anh chỉ muốn nghe em nói một câu, người kia có phải là Kỷ Dịch Hạo?” Ngô Viễn Khang thủy chung muốn hỏi ra đáp án trong lòng.

Hạ Cảnh Điềm toàn thân run lên, ánh mắt trong trẻo chậm rãi nhìn lại Ngô Viễn Khang, không biết tại sao, Hạ Cảnh Điềm cảm thấy rất ủy khuất, nhìn ánh mắt của hắn dần dần tối đi, nàng đột nhiên muốn rơi lệ, bị người mình yêu thương hỏi như vậy là chuyện cỡ nào thương tâm, nàng lại cười khổ, phát hiện mọi chuyện cứ trôi qua trước mắt đi qua một vòng rồi trở về đêm đó, trước đây hắn nói hắn tin tưởng nàng, lời nói đó cứ vang lên bên tai. Hôm nay, hai tháng qua đi, hắn lại trước mặt mọi người chất vấn nàng chuyện tin đồn.

Nàng cắn môi dưới, nhịn xuống sự đau lòng làm nàng không thở được, chậm rãi cười, “Nếu như em nói đúng. . . ?” Nếu nói đến Kỷ Vĩ Thần, nàng càng tình nguyện nói Kỷ Dịch Hạo, bởi vì người đàn ông kia, nàng đến chết cũng không muốn nhắc lại.

Tuy nhiên đã chuẩn bị tiếp nhận đáp án, nhưng khi Hạ Cảnh Điềm khẳng định cũng làm cho Ngô Viễn Khang kinh ngạc một chút, một loại nói phẫn nộ nói không ra lời, hắn vẫn là ngốc trước mắt phụ nữ, hay là vẫn còn quá khờ dại? Hoặc là, vì gương mặt thuần khiết này lại cất giữ một thân thể dơ bẩn? Nhưng, nếu không phải nghĩ như vậy, không thể bởi vì chuyện này hắn phủ nhận Hạ Cảnh Điềm tốt, hắn đã không phải là tuổi trẻ bồng bột, hắn có được một đầu óc lý trí, lẳng lặng nhìn Hạ Cảnh Điềm thật lâu, hắn giọng điệu như bị đè nén nói!”Chuyện khi nào ?”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt, nguyên lai tưởng rằng nghe kết quả, hắn sẽ rất tức giận nói chia tay, không lưu tình chút nào mà rời đi, nhưng hắn không có, điểm này làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi thấy được một tia hy vọng, “Hai tháng trước.” Đang nói đến những lời này, Hạ Cảnh Điềm lại một lần nữa nghĩ tới người đàn ông đoạt đi thân thể nàng, bởi vì hắn lần thứ nhất sai lầm, nàng phải vô số lần sợ hãi, tại sao?

“Chỉ một lần?” Ngô Viễn Khang nhíu nhíu mày.

“Ừ.” Hạ Cảnh Điềm gật đầu.

“Rốt cuộc là nguyên nhân gì? Em cam nguyện trả giá bản thân mình?” Ngô Viễn Khang tâm tư phức tạp hỏi, một cô gái tuổi còn trẻ đã trả giá bằng bản thân mình luôn luôn có lý do.

Hạ Cảnh Điềm mạnh nhắm lại mắt, tay đặt ở dưới bàn nắm chặt thành quyền, lại một lần nữa bởi vì hắn, nàng lại phải nói dối, nàng hít mũi một cái, lên tiếng nói!”Chỉ là hồ đồ uống rượu say, rồi lên xe của anh ta.” Nói dối, nói dối, Hạ Cảnh Điềm thống hận nhất là nói dối, nhưng lần này tới lần khác, thực sự một bước sai, từng bước sai.

Lý do này có làm cho Ngô Viễn Khang thả lỏng một hơi, tại nơi thành thị phồn hoa này, chuyện gì hắn cũng đã trãi qua, như một năm trước, cũng có một cái cô gài trẻ tự nhiên lên xe của hắn, sau đó miệng đầy mùi rượu nói muốn cùng hắn lên giường, lúc kia hắn cũng không hề muốn làm chuyện xấu, rồi đem cô gái đưa về nhà an toàn.

Hôm nay cái này xã hội, khắp nơi đều hấp dẫn người ta, công việc áp lực làm cho người ta cảm thấy cô đơn, cuộc sống về đêm vốn muôn màu muôn vẻ, đêm tối cho người thả tung lí trí, tại các quán bar rượu cồn kích thích đánh sâu vào tư tưởng phóng túng, tất cả đều là cớ tốt nhất cho chuyện tình một đêm.

Dưới ánh đèn, Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn tâm sự nặng nề, mắt to trong suốt nháy đến nháy đi, như là bất an sợ hãi trách cứ, cặp môi đỏ mọng nhếch lên làm rung động lòng người, bộ dáng chấn động tâm Ngô Viễn Khang, hắn đứng người lên, đi đến bên cạnh Hạ Cảnh Điềm, ôm lấy vai gầy của nàng, trên mép tóc khẽ hôn xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm xin lỗi, “Thực xin lỗi.”

Một câu nói kia làm cho Hạ Cảnh Điềm ẩn nhẫn cảm xúc đã lâu rốt cục tuôn trào, nước mắt tuôn ra, nàng ôm chặc lấy thân thể của hắn, ủy khuất chua xót khóc lên.

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi