Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 41

Trong bar không khí ám muội mà chọc người, trong đó ẩn ẩn có hoan lạc mờ mịt, trên sàn nhảy người khai mạc nổi lên ba tiếng nhạc vang trời, mọi người bắt đầu điên cuồng đong đưa theo âm nhạc. Trong ngọn đèn hôn ám, mùi rượu cồn nồng nặc cũng làm cho người trước mặt có vẻ mông lung mà có mỹ cảm.

Lý Lan khuỷu tay chống đỡ cằm, ánh mắt thanh tịnh dịu dàng dừng ở gương mặt anh tuấn của Ngô Viễn Khang, đây là một loại hấp dẫn vô hình, hấp dẫn người khát vọng, từ khi vào công ty nàng đã thầm mến hắn, từ nội tâm đã thích hắn, bởi vì bề ngoài hắn ưu thế. Nàng từ nhỏ cùng với những cô bé khác đã không giống nhau, nàng là một người nội tâm kiêu ngạo, ở trường học, cho dù sau lưng sắp xếp hàng dài người cho nàng chọn, nàng cũng không hề đếm xỉa.

Nhưng kỳ quái chính là chỗ này, tình cảm trớ trêu hiện tại lại rất mãnh liệt, nàng cũng từng buồn qua, đố kị qua, tự khống chế qua, nhưng đối với hắn cảm tình tựa như càng nhiều thêm, càng bị đè nén càng thống khổ, nếu như hắn không phải bạn trai của bạn tốt, nàng nhất định sẽ cố gắng hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Nàng rất thích loại cảm giác yên lặng nhìn hắn, nhìn xem hắn ngón tay thon dài ưu nhã nâng ly rượu, nhìn lông mi dày che đi sự thâm thúy trong ánh mắt, nhưng chói lọi như sao che đi sự u buồn, càng thích nhìn khi hắn nhíu mày, nó làm cho người ta không khỏi dâng lên cảm giác đau lòng. (Chính xác là có mình cô đau thôi, đọc giả và editor không đau cho đâu – loại người cổ hủ quá mà). Khuyên lần thứ nhất nàng cũng không khuyên nữa, trong tâm trí nàng hi vọng hắn uống rượu, như vậy, nàng liền có thể thân thiết gần hắn hơn.

Hạ Cảnh Điềm đang cùng Đỗ Thiên Trạch trong nhà hàng dùng cơm, thời gian dần dần vượt qua chín giờ, sự chịu đựng cuối cùng nàng cũng đã dùng rồi, nàng hai tay đang vào nhau, còn Đỗ Thiên Trạch thì hoàn toàn bình thường, y nguyên ăn ngon lành.

“Này , tôi nói anh không thể nhanh lên được sao? Chúng ta đã đi lâu rồi.” Hạ Cảnh Điềm không ngại lặp lại nhắc nhở, nếu để cho Ngô Viễn Khang biết rõ nàng cùng người nam khác dùng cơm muộn như vậy, hắn nhất định sẽ tức giận.

Đỗ Thiên Trạch lông mày đen dày nhảy lên, uống xong ly trà, động tác ưu nhã dùng khăn tay lau sạch khóe môi, cuối cùng mới mím môi cười nói!”Cô vội vã như vậy là muốn trở về bên bạn trai à? Coi chừng tôi ghen a!”

Hạ Cảnh Điềm không khỏi liếc hắn, “Nhàm chán.”

Đỗ Thiên Trạch vẫy tay gọi phục vụ tính tiền, nhìn Hạ Cảnh Điềm bộ dáng vội vã gấp rút, hắn cố ý đùa giỡn một chút nữ phục vụ, mới chậm quá cầm hóa đơn tính tiền, Hạ Cảnh Điềm thực sự là không có biện pháp nhìn tiếp, đứng dậy muốn đi đã thấy hắn ở phía sau theo đi lên, “Này uy , chờ tôi nha!”

Khi đó Đỗ Thiên Trạch đi ngang một phục vụ bưng lên thức ăn có mùi vị của thảo mộc Linh Lăng, Đỗ Thiên Trạch thần sắc lập tức cứng đờ, thân hình cao thẳng đột nhiên quỵ xuống, che ngực ho khan không thôi.

Đột nhiên phát sinh tình huống làm cho nhân viên nhà hàng càng hoảng sợ, lập tức có hai phục vụ tới dìu hắn, ân cần hỏi!”Tiên sinh, ngài làm sao vậy? Ngài ở đâu không thoải mái?”

Đỗ Thiên Trạch trong lòng biết tự mình bệnh xuyển đang tái phát, ngực rất khó chịu, trong lồng ngực gấp gáp thôi thúc cần dưỡng khí, hắn khuôn mặt tuấn tú một hồi run rẩy, biểu lộ thống khổ, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, hai vai nhô lên, hai tay chống dùng sức thở không thôi.

Mà Hạ Cảnh Điềm vừa mới đi tới cửa nghe được phục vụ la lên, cũng kỳ quái quay đầu lại, khi thấy Đỗ Thiên Trạch ngồi chồm hỗm trên mặt đất thở dốc không thôi, cả người cũng bị dọa, nàng tranh thủ nhanh chạy đến, khiếp sợ nhìn Đỗ Thiên Trạch thở dốc không thuận luống cuống hỏi, “Đỗ Thiên Trạch, anh làm sao vậy?”

“Cà phê, cho tôi một ly cà phê đậm đặc. . .” Đỗ Thiên Trạch mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gian nan nói ra tiếng.

Lập tức có người đi pha cà phê, lúc này, nghe bên cạnh có một vị khách khẽ nói!”Vị này nhất định là bệnh xuyễn tái phát.”

“Xuyễn?” Hạ Cảnh Điềm giật mình sững sờ tại chỗ, không thể tưởng được nhìn như hắn khỏe mạnh như vậy mà bị loại bệnh này?

Nhờ người khách đó chỉ dẫn, mọi người toàn lực đem Đỗ Thiên Trạch mang lên trên ghế sô pha, cho hắn ngồi ngay ngắn trên ghế, đầu hướng lên trên, hai vai nhô lên, dùng sức thở, như vậy sẽ làm chậm lại cảm giác khó chịu ở ngực, lúc này, người pha cà phê cũng tới nơi, vị khách nhân kia lập tức bưng tới cho Đỗ Thiên Trạch uống, bởi vì người bị bệnh này dùng cà phê đặm đặc như một vị thuốc, nó có thể giúp hô hấp được thông thuận, cũng cải thiện bệnh trạng.

Uống xong ly cà phê, thấy sắc mặt Đỗ Thiên Trạch quả nhiên khôi phục một ít, chỉ là vẫn y nguyên vẻ tái nhợt khó coi, đầu đầy mồ hôi lạnh, khóe môi phát run, làm cho người ta không khỏi lo lắng.

“Tiên sinh, hắn có sao nữa không?” Hạ Cảnh Điềm không biết về bênh này, nhìn Đỗ Thiên Trạch như vậy nàng không khỏi lo lắng hỏi.

“Tiểu thư, cô tốt nhất đưa bạn trai đi bệnh viện, cà phê chỉ có thể tạm thời áp chế bệnh tình, không thể trị liệu.” Người khách đề nghị nói!

Đỗ Thiên Trạch thở gấp, tay cầm lấy tay Hạ Cảnh Điềm, chăm chú nắm lấy, khó khăn lên tiếng!”Dẫn tôi về nhà, trong nhà của tôi có thuốc.”

Hạ Cảnh Điềm cầm thật chặt tay của hắn, trấn an nói!”Được, tôi mang anh về nhà, nhà của anh ở đâu?”

Bởi vì Đỗ Thiên Trạch tình huống này không thể lái xe, đành phải nhờ một phục vụ nhà hàng hỗ trợ, Hạ Cảnh Điềm nhìn hắn suy yếu không chịu nổi, trong lòng thật sự là vừa vội lại sợ, vừa rồi nàng sợ tới mức trái tim đều muốn ngừng đập, nhìn thấy Đỗ Thiên Trạch bộ dạng không thể hô hấp, nàng thực cho là hắn sẽ. . . Thật sự là không dám nghĩ tiếp.

Cũng may nhà của Đỗ Thiên Trạch cách nhà hàng không xa, trong một tòa cao ốc quốc tế, Hạ Cảnh Điềm nhờ phục vụ đưa hắn đỡ đến trong phòng, lập tức tìm thuốc tới cho hắn, đưa đến tận miệng, Hạ Cảnh Điềm tâm căng thẳng mới yên ổn xuống, vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, nàng đi vào trong phòng khách rót một chén nước trà , đứng ở phòng khách trống trải nàng mới có cơ hội nhìn gian phòng trước mắt này to đến dọa người.

Thiết bị lắp đặt tinh sảo, cực kỳ đặc biệt tinh tế, đàn ông yêu nhất màu xám trắng – màu sắc trang nhã, trong phòng không nhiễm một hạt bụi, sạch sẽ vô cùng, chỉ là làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc chính là một gian phòng lớn như vậy lại chỉ có một mình hắn ở, trong lòng không khỏi thầm than, như hắn bị loại bệnh này, phải ở cùng người nhà ở mới đúng a! Nếu không, như tình huống đêm nay, một mình hắn như thế nào ứng phó được?

“Làm cô chê cười rồi.” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú trắng bệch, giọng nói khàn khàn nói.

“Có cái gì buồn cười, anh làm tôi sợ muốn chết.” Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại liếc mắt, đến bây giờ còn cảm giác khó chịu không thôi.

“Bệnh của tôi chỉ là bệnh nhỏ, không có gì lo lắng .” Đỗ Thiên Trạch không để ý nói, nhưng lồng ngực y nguyên phập phồng gay gắt.

“Đừng mạnh miệng, lần sau anh phải mang thuốc theo trên người.” Hạ Cảnh Điềm rất không nể tình nói, tự tay rót ly trà cho hắn, Đỗ Thiên Trạch yên lặng tiếp nhận, ánh mắt nhìn qua một chỗ khác, không nói chuyện.

“Chắc anh nên ở cùng cha mẹ.” Hạ Cảnh Điềm nói.

Đỗ Thiên Trạch thở gấp gáp mấy ngụm, không vui nói , “Tôi không có vô dụng như cô nghĩ, tự mình chăm sóc mình vẫn được.”

Hạ Cảnh Điềm biết rõ cá tính của hắn thích thể hiện, liền không cùng hắn so đo, bởi vì lúc này hắn không thể quá kích động, nàng nhìn căn phòng lớn trống trải, nói khẽ!”Chỉ một mình anh ở, có phải là quá lớn không?”

“Tôi thích.” Đỗ Thiên Trạch nhướng mi trả lời.

Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, ánh mắt không khỏi chạm đến đồng hồ trên tay, thời gian bất tri bất giác đã mười giờ rưỡi, nàng sợ tới mức cả người đều bật lên , “A nha! Thảm, đã trễ thế, tôi phải đi.”

Đỗ Thiên Trạch không khỏi kháng nghị lên tiếng, “Tôi đây làm sao bây giờ?”

“Đưa số điện thoại của bạn gái anh cho tôi, tôi giúp anh gọi cô ấy tới chăm só.” Hạ Cảnh Điềm đưa tay ra hỏi hắn.

Hắn khuôn mặt tuấn tú ngoảng ra, khẩu khí buồn bực nói!”Tôi không có bạn gái.”

“Anh là một công tử playboy như vậy mà không có bạn gái sao?” Hạ Cảnh Điềm chán ghét hắn, những lời này chính là gạt người .

“Tôi không cần phải lừa cô.” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú hiện lên hồng, mặt lộ dạng quẫn bách.

“Vậy làm sao bây giờ?” Hạ Cảnh Điềm cũng không có biện pháp rồi, cũng không thể ở lại với hắn a! Cái này không thể được.

“Ở cùng tôi đến mười một giờ.” Hắn yêu cầu, đùa nghịch ly trà trong tay.

“Được, nể tình anh đang bệnh, vậy mười một giờ, không thể thêm ..” Hạ Cảnh Điềm đồng ý thương lượng, nhưng đáy lòng lại cực kỳ gấp gáp.

Truyện convert hay : Vô Song Người Ở Rể Trầm Mặc Toàn Văn Miễn Phí Đọc
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi