Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 42

Ngồi trong phòng khách trống trải yên tĩnh, Hạ Cảnh Điềm trong lòng luôn luôn có cảm giác lạ, bình thường Đỗ Thiên Trạch nói nhiều nay lại rất trầm mặc, nhưng, trầm mặc ngay tại lúc này lại có không khí khác, thử nghĩ xem, một nam một nữ ngồi cùng một chỗ, lại cứ trầm mặc, loại cảm giác này thực sự khó chịu muốn chết.

Không biết Đỗ Thiên Trạch có cảm thấy như vậy không, tóm lại, Hạ Cảnh Điềm cũng có chút chịu không được không khí trầm mặc này, nàng ho nhẹ một tiếng, bắt đầu phá vỡ hiện trạng, “Này, anh bị bệnh này lúc nào? Không thể chữa hết sao?”

“Tôi bị bệnh khi còn bé, hiện tại vẫn đang trị liệu.” Đỗ Thiên Trạch lên tiếng, bởi vì bệnh tình tái phát và bị nàng nhìn thấy khi hắn khốn quẫn, làm cho hắn cảm giác thật mất mặt.

“À! anh vừa rồi sao lại đột nhiên tái phát ?” Hạ Cảnh Điềm nghĩ mãi mà không rõ.

“Tôi bị dị ứng với rất nhiều loại thực vật, cũng giống như dị ứng phấn hoa.” Đỗ Thiên Trạch nhàn nhạt nói, khí sắc đã hoàn toàn bình thường.

“A! thì ra là vậy, vậy anh từ nay về sau cần phải chú ý nhiều hơn a! Tôi khuyên anh hay là ít đi mấy nhà hàng này.” Hạ Cảnh Điềm đại khái đoán được nguyên nhân hắn phát bệnh, nhất định là trong nhà hàng có hỗn tạp mùi vị khiến cho hắn như thế.

“Tôi không cần đi ăn cơm sao?” Đỗ Thiên Trạch không đồng tình nhướng mày.

“Anh có thể trở về nhà, bào người nhà nấu ăn cho anh!”

“Ai nấu cho tôi?”

“Thuê một một đầu bếp chẳng được sao?” Hạ Cảnh Điềm đề nghị nói.

Lại thấy hắn nhướng nhướng mày, con ngươi tối tăm như được đánh trúng chủ ý, khôi phục lại ý trêu đùa, “Cô rời bỏ công việc hiện giờ, tôi trả lương cao cho cô làm, như thế nào?”

Hạ Cảnh Điềm sững sờ một chút, ngăn không được bật cười nói!”Anh đùa à! Tôi cũng không phải biết nấu ăn chuyên nghiệp, đừng nói sau, tay nghề của tôi hiện tại cũng không tốt, sao có thể hầu hạ cái dạ dày của anh đây?”

Đỗ Thiên Trạch hếch môi lên, giọng thản nhiên nói, “Tôi không thích có người lạ vào phòng của tôi.”

Những lời này cũng làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, ý hắn rất rõ ràng, trong mắt hắn đã không xem Hạ Cảnh Điềm là người xa lạ rồi, cái này là cái gì? Vinh hạnh sao? Hạ Cảnh Điềm cũng không cho rằng như vậy, nàng cảm thấy gặp xui xẻo, làm sao có thể dính với người kỳ quái như vậy.

Đột nhiên, điện thoại di động vang lên, Hạ Cảnh Điềm lập tức lấy ra, là Ngô Viễn Khang, nàng vừa vui vừa lo lắng, ấn nút trả lời!” Viễn Khang.”

“Em đang ở đâu?” Đầu bên kia điện thoại thanh âm khàn khàn vang lên.

“Em đang. . . đi cùng một người bạn.” Hạ Cảnh Điềm không thể không nói dối.

“Bạnh? Bạn nào? Là nam giới?” Ngô Viễn Khang hỏi tới, thanh âm trầm thấp lộ ra một loại cảm giác khó chịu.

Hạ Cảnh Điềm nghe ra tiếng nói Ngô Viễn Khang không ổn, hơn nữa, nàng còn đoán được hắn nhất định là đang uống rượu, bởi vì bên kia điện thoại thanh âm rất ầm ỹ, nàng lập tức cười nói!”Chỉ là một bạn tốt, Viễn Khang anh đang ở quán rượu sao?”

“Ừ.” Hạ Cảnh Điềm chen vào mở chủ đề, lại làm cho Ngô Viễn Khang rất cảm thấy không vui, hắn nhẹ đáp một tiếng.

Hạ Cảnh Điềm nhìn đồng hồ, chỉ còn chút nữa là 11 giờ, liền cười nói!”Viễn Khang, em có thể muộn một chút mới trở về.”

“Tùy em, anh cũng đang ở bên ngoài.” Ngô Viễn Khang giọng điệu bắt đầu xuất hiện men say, sau đó, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng ồn ào.

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, xuất thần nhìn điện thoại một hồi lâu, Ngô Viễn Khang không ổn, như là đang tức giận, chẳng lẽ hắn đang hoài nghi nàng? Hạ Cảnh Điềm trong lòng thở dài, quay đầu lại, ánh mắt vội vàng vừa vặn đối diện hai mắt yên tĩnh của Đỗ Thiên Trạch, Hạ Cảnh Điềm thần sắc u buồn ngồi ở đối diện hắn, cắn môi dưới rất là nôn nóng.

“Làm sao vậy? Anh ta trách cô ài?” Đỗ Thiên Trạch hừ nhẹ lên tiếng.

“Không có, anh ấy khả năng là đang uống rượu, hơn nữa là đã say.” Hạ Cảnh Điềm trả lời, trong lòng nghĩ Ngô Viễn Khang có phải là đang một mình, nếu quả thật say rồi, hắn làm sao trở về?

Xác thực, Ngô Viễn Khang đã say, say đến bất tỉnh nhân sự rồi, sau khi gọi điện thoại xong, hắn càng uống nhiều hơn, một ly tiếp một ly, dường như không dứt,Lý Lan ở một bên sợ muốn ngăn cản nhưng cũng không được, đang muốn lấy lại ly rượu, tay đã bị Ngô Viễn Khang bắt lấy, nghe hắn lẩm bẩm lên tiếng, “Cảnh Điềm, anh không trách em, không cần phải rời bỏ anh. . . Không cần phải rời bỏ anh. . .” Nói xong lời cuối cùng đã ngã vào trên bàn.

Lý Lan thở dài, từ trong lòng bàn tay hắn rút tay ra, trả tiền rồi đỡ hắn rời đi. Lý Lan biết rõ Ngô Viễn Khang ở đâu, bởi vì có một lần nàng theo dõi tới đó, nàng lái xe Ngô Viễn Khang hướng về nhà hắn mà đi.

Đỡ Ngô Viễn Khang say khướt trở lại nhà, Lý Lan xinh xắn lanh lợi toàn thân đã mồ hôi ướt đẫm, đem Ngô Viễn Khang để ở sô pha, nàng mỏi mệt lại gần nằm lên bờ vai hắn rộng lớn, Lý Lan trong mắt toát ra nụ cười thỏa mãn, nhìn xuống Ngô Viễn Khang đang ngủ say trước mặt, nàng dâng lên môi mỏng mê người, giống với một loại rượu mạnh làm cho người say mê.

Ngón tay trắng nõn thon dài mơn trớn khuôn mặt anh tuấn của hắn, cuối cùng, lưu luyến trên bờ môi mỏng, hơi có chút can đảm, Lý Lan nhoài người lên, cặp môi đỏ mọng đã che lấp khóe môi hắn, khẽ hôn một cái.

Khi nở nụ cười thoả mãn, phút chốc, Ngô Viễn Khang mặt lộ vẻ khó chịu, hô lên, “Nước. . .nước”

Lý Lan lập tức bưng lên một ly đậm đặc, đang muốn rót cho hắn uống thì lại bị hắn nôn vào người, Lý Lan nhẹ a một tiếng, lui về phía sau mấy bước, chỉ thấy Ngô Viễn Khang mắt say lờ đờ sương mù nhìn nàng, tay bắt lấy tay của nàng, lẩm bẩm nói!”Cảnh Điềm, đừng đi. . .”

Mặc dù gọi tên Cảnh Điềm, nhưng giữa lòng bàn tay nhiệt độ lại rất chân thật và có lực, Lý Lan thở dài một hơi, nhìn qua người mình dính đầy chất bẩn, dịu dàng nói!”Em không đi, em ở lại cùng anh.”

Dưới ánh đèn dịu mát, Lý Lan từ trong phòng tắm đi ra, trên người chí quấn quanh chiếc khăn tắm, tóc dài buông xõa nhìn rất gợi cảm, đường cong uyển chuyển mê người lộ ra, chân thon dài, ngực tròn đầy cao vút, dần dần tiếp cận Ngô Viễn Khang đang còn say khướt.

Nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, Lý Lan xinh đẹp lộ ra nụ cười quyến rũ, Ngô Viễn Khang bởi vì rượu cồn tác động đã kích thích tâm tình cô đơn của hắn, có chút mơ mơ màng màng, đôi mắt híp lại nhìn mê mẩn người trước mắt, tình cảm mãnh liệt khiêu lên, tuy say nhưng lý trí lại rất thanh tỉnh, lúc này Lý Lan đẹp không gì sánh nổi, bị rượu cồn mê hoặc hắn sớm đã từ bỏ tất cả suy nghĩ, tất cả tinh lực chỉ ở trên thân thể mê người trước mắt này.

Lý Lan nụ cười vũ mị vuốt ve khuôn ngực hắn rắn chắc, ngón tay mảnh khảnh cởi bỏ từng cút áo trên người hắn. . .

“Lý Lan. . .” Tuy trong mê say, nhưng Ngô Viễn Khang đang cố gắng khống chế được lý trí.

Lý Lan trong lòng khẽ giật mình, ánh mắt sương mù đã ngập nước, môi thơm kiên địn hôn lên môi hắn, lẩm bẩm gọi tên, “Viễn Khang. . . Đừng cự tuyệt em. . .”

Say rượu nhân vô ý chí, Ngô Viễn Khang sao có thể chống cự được một tạo vật xinh đẹp như thế, môi Lý Lan cho hắn lý do phóng túng, hắn thở gấp, không do dự liền đem thân thể mềm mại đặt ở thân dưới. . .

Truyện convert hay : Quan Trường Chi Tài Sắc Mê Người
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi