Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 60

Đêm như tấm hồng sa che trên mặt tân nương, chỉ có thể thấy trước mắt một mảnh u tối, lại có thể cảm nhận được bóng tối mang đến kích thích cùng hưng phấn.

Đỗ Thiên Trạch ưu nhã mở ra cửa xe, thỉnh thoảng dùng ánh mắt lưu lại trên người Hạ Cảnh Điềm, đêm nay Hạ Cảnh Điềm tóc dài thẳng mềm mại rủ xuống, gương mặt khéo léo đẹp đẽ, da thịt trắng muốt như ngọc, còn có dưới cổ áo sơ mi như ẩn như hiện đỉnh núi Ngọc Phong hấp dẫn bản năng nam giới, Đỗ Thiên Trạch từ sau khi quen biết Hạ Cảnh Điềm, hứng thú đối với phụ nữ liền giảm bớt, hai tháng nay hắn cơ hồ không có chạm qua đàn bà, phải biết rằng ở tuổi như hắn đúng là thời kỳ dục vọng tràn đầy, nhu cầu là thập phần mãnh liệt .

Bởi vì uống một chút rượu, Đỗ Thiên Trạch chỉ cảm thấy máu lặng lẽ sôi trào, mặc dù không có đạt đến đỉnh điểm, nhưng trên cơ bản cũng tăng vọt hormone, cặp mắt đen rạng rỡ kia hiển hiện một tia hỏa diễm, ngay từ đầu chỉ là trộm nghiêng mắt nhìn, dần dần, ánh mắt bắt đầu công khai nhìn nàng.

Hạ Cảnh Điềm cũng cảm thấy không khí có chút nặng nề, nhưng nàng trong lòng đầy tâm sự chỉ nhìn về phía ngoài cửa sổ, cảnh đêm chợt lóe lên rồi xẹt qua trước mắt, tâm tư của nàng dừng lại khoảnh khắc hôm nay lúc gặp phải Kỷ Vĩ Thần, sự lạnh lùng của hắn nàng sớm đã quen, nhưng giữa họ đã có quan hệ lại làm như không thấy nàng, trong lòng có cảm giác không hiểu thất vọng, bất quá, thất vọng thì thất vọng, nhưng nàng cũng rất thức thời .

Đang nghĩ ngợi, Hạ Cảnh Điềm khẽ thở dài, khóe mắt nghiêng nhìn thấy trong mắt Đỗ Thiên Trạch ánh lên tà đạo đang đánh giá mình, nàng lập tức đưa hai tay hộ ngực, chán ghét trừng hắn, hung hăng nói!”Anh đang nhìn cái gì?”

Đang miên man bất định, Đỗ Thiên Trạch ảo tưởng nơi cổ áo hơi mở của Hạ Cảnh Điềm, trong nháy mắt, dưới ánh mắt tràn ngập tức giận cùng trách móc của Hạ Cảnh Điềm, hắn thu hồi lại đường nhìn, một tay vịn tay lái, một tay lười biếng để xuống cửa sổ xe, môi mỏng phác thảo cười nói!”Tôi cái gì cũng không nhìn.”

“Được được lo lái xe của anh đi, ánh mắt yên phận một chút.” Hạ Cảnh Điềm chưa hết giận nói, đột nhiên mới nhớ tới bọn họ đang trên đường đi, liền lên tiếng nói!”Chúng ta kế tiếp muốn đi đâu?”

“Đi bờ sông.” Đỗ Thiên Trạch nhàn nhạt nói, hắn nghĩ, Hạ Cảnh Điềm vẫn đối với hắn không có cảm xúc, có phải là bởi vì hắn không đủ lãng mạn? Được, hắn sẽ cho nàng hảo hảo hưởng thụ cảm giác vui vẻ nhất của cô gái.

“Cái gì?” Hạ Cảnh Điềm ngạc nhiên, nhưng ngẫm lại, bây giờ trở về phòng cũng chỉ là cô độc một mình, không bằng đi hóng gió bờ sông.

Một khu thành phố xinh đẹp, chung quy cần phải có song nước mới có thể hiện ra vẻ đẹp.

Cảnh đêm mặt sông đẹp không sao tả xiết, nước sông ảnh ngược ra hình dáng những tòa nhà bên cạnh bờ, gió nhẹ thổi qua làm ánh đèn trở nên mơ hồ mà chập chờn bất định. Tới gần mặt nước, không khí trong màn đêm càng thêm thấm vào ruột gan. Trên bờ sông có một ghế đá nghỉ chân, Đỗ Thiên Trạch đem xe dừng lại rồi bảo Hạ Cảnh Điềm xuống xe.

Hạ Cảnh Điềm bước xuống xe, trong nháy mắt liền bị cảnh sắc song nước mê hoặc, màn đêm đầy sao cùng ánh trăng lấp lánh, nàng không khỏi tán thưởng một phen, thật đẹp, thoáng thấy Đỗ Thiên Trạch đi về hướng ghế đá, nàng không khỏi bước nhanh đuổi kịp, đột nhiên điện thoại vang lên cắt đứt bước chân của nàng, nàng nghỉ chân tay lấy ra di động thì ra là một dãy số lạ.

“Alo.” Ấn nút trả lời, Hạ Cảnh Điềm ôn tồn hỏi!

“Cô ở đâu?” Đầu bên kia điện thoại, tiếng nói trầm thấp từ tính tràn đầy không nhẫn nại.

Cái thanh âm này, là . . Kỷ Vĩ Thần? Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy trong lòng ầm ầm, nàng mở mắt to, giọng điệu lập tức bởi vì khẩn trương mà cà lăm, “Tôi đang. . bên ngoài.”

“Đến đây.” Đối diện truyền đến mệnh lệnh, giọng điệu không giống đùa.

“Ngay bây giờ?” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc hỏi, ngực lại căng thẳng.

Đỗ Thiên Trạch đi tới mới phát hiện bị mất một người, quay đầu lại, chỉ thấy Hạ Cảnh Điềm đang nghe điện thoại, cảm giác không vui lập tức dâng lên, hắn bước nhanh trở lại, lại vừa vặn nghe thấy Hạ Cảnh Điềm nói, “Được, tôi sẽ đến ngay.”

Đỗ Thiên Trạch bất mãn cắm tay vào túi quần, ánh mắt nhìn chặt nàng, “Cô bây giờ muốn đi đâu?”

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn, thiếu chút nữa bị tiếng nói đột ngột xuất hiện của Đỗ Thiên Trạch dọa sợ, cùng Kỷ Vĩ Thần có loại quan hệ này làm cho nàng không khỏi tố căng thẳng thần kinh, tâm nàng đột ngột chùng xuống, giả bộ vội vàng nói!”Không có gì, tôi có người bạn bệnh nặng, tôi phải đi bệnh viện gặp cô ấy.”

“Bệnh viện nào?” Đỗ Thiên Trạch híp híp mắt, trong lòng cũng không cao hứng được, đây chính là lúc phát huy tế bào lãng mạn của hắn!

Hạ Cảnh Điềm bị hắn hỏi đầu óc luân chuyển, nói thật ra nàng không biết về bệnh viện nào ở đây! Chỉ phải khẽ nói một tiếng, “Cái này, chúng ta về sau sẽ nói, tôi đi trước.” Nói xong, nàng cơ hồ là chạy đi, sau đó, ngăn một chiếc taxi rồi biến mất trong bóng đêm.

Đỗ Thiên Trạch thở ra một hơi, giơ lên trên trán vén qua sợi tóc, hếch lên môi, quay đầu một mình đi vào băng ghế, chọn mua vài loại rượu rồi ngồi một bên rầu rĩ uống.

Hạ Cảnh Điềm nói chỗ của Kỷ Vĩ Thần cho tài xế, trên đường đi, trong nội tâm bất ổn vô cùng và khẩn trương, cuối cùng trốn cũng không thoát chỉ là sớm hoặc muộn, đột nhiên dưới bụng một hồi trướng đau làm cho nàng nhíu nhíu mày, chết, nàng kinh a một tiếng, dọa đến tài xế phải kêu lên.

“Tiểu thư, rơi đồ sao?” Lái xe từ trong gương nhìn Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm a một tiếng cũng không phải là rơi gì đó, trời ạ! Nàng tối hôm nay lại đến kỳ nguyệt san, đêm nay không phải là không thể cùng Kỷ Vĩ Thần. . .

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Hạ Cảnh Điềm gấp đến độ toàn thân run rẩy bất an, nếu hắn vẫn muốn…, thì mình chẳng phải là? Ngẫm lại, Hạ Cảnh Điềm liền cảm giác toàn thân lạnh buốt, cuối cùng lại tự mình an ủi, Kỷ Vĩ Thần cho dù là lạnh lung nhưng ít nhất còn có tính người chứ! Hắn nhất định sẽ thông cảm.

Đang trong lúc còn đấu tranh tư tưởng, xe đã dừng ở một tòa biệt thự xa hoa, Hạ Cảnh Điềm xuống xe, giật mình nhìn tòa nhà trước mắt ở địa thế trung ương, nhưng yên tĩnh dị thường, đây là chổ ở của Kỷ Vĩ Thần sao? Nàng có chút không xác định ấn chuông cửa, từ trong loa truyền đến tiếng nói quen thuộc, “Vào đi.” Cửa mở, Hạ Cảnh Điềm đẩy cửa vào, trong bóng đêm, trong hoa viên bốn phía đều thiết kế các ngọn đèn, Hạ Cảnh Điềm xuyên qua trăm mét là đến một hồ bơi, đứng cửa nhà.

Đẩy ra cửa chính tinh sảo, đập vào mắt là hình ảnh Kỷ Vĩ Thần đang ngồi trong một quầy bar ở phòng khách rộng rãi, chưa kịp thưởng thức bài trí, nàng ánh mắt kinh hoảng liền rơi vào trong mắt Kỷ Vĩ Thần, hắn nhướng mắt tay chỉ vào cánh cửa đối diện, thản nhiên nói, “Trước đi tắm.”

Không chào hỏi cũng không có nói gì, gọn gàng dứt khoát thể hiện nhu cầu dục vọng, thật khâm phục hắn, nàng và gái gọi có cái gì khác nhau? Hạ Cảnh Điềm đáy lòng không khỏi dâng lên một tầng ủy khuất, lại cắn răng nhịn xuống, nàng gật gật đầu, thay giày đi trong nhà liền đi về phía phòng tắm.

Ở chỗ này phòng tắm còn rộng hơn so với gian phòng ở của nàng, Hạ Cảnh Điềm có chút buồn rầu, nàng kéo ra nước lại phát hiện nước lạnh chảy ra, loay hoay nghiên cứu vài phút cũng thử qua nhiều phương pháp, nhưng không cách nào làm cho nước ấm, cái này thật xấu hổ rồi, Hạ Cảnh Điềm trong lòng thầm hô.

Chốt mở quá phức tạp, nàng không dám động, suy nghĩ vài phút, nàng đẩy cửa ra, ló đầu hướng về phía Kỷ Vĩ Thần đang ngồi ở trên ghế sô pha lên tiếng, “Kỷ tổng, xin hỏi nước ấm như thế nào mở.” Nói xong, liền hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng.

Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, thân hình cao thẳng đứng lên đi vào trong phòng tắm, tay thon dài tùy tiện vòng vo vài cái, chỉ thấy rót vào trong bồn tắm nước lạnh liền nóng lên, Hạ Cảnh Điềm cố gắng nhớ kỹ trình tự hắn làm, sau khi Kỷ Vĩ Thần rời khỏi, nàng y nguyên cảm giác nóng mặt, xấu hổ đến chết.

Kỷ Vĩ Thần bởi vì thói quen tắm nước lạnh, cho nên, trước đó là chốt mở nước lạnh, Hạ Cảnh Điềm rất ít tiếp xúc những thứ xa hoa gì đó, nhất thời không khó tránh khỏi , đổ đầy nước bồn tắm lớn Hạ Cảnh Điềm cởi ra quần áo ngồi vào trong, bất quá, chuyện nguyệt san đến làm cho nàng có chút đau bụng, hình như là mỗi lần ngày đầu tiên đến đều đau như vậy.

Truyện convert hay : Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi