Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 63

Đêm xuống, Hạ Cảnh Điềm liền muốn về nhà, bởi vì trời tối nên Hạ Cảnh Điềm cũng nhớ không rõ đường cho lắm, Đỗ Thiên Trạch đang mò mẫm dưới sự chỉ dẫn của Hạ Cảnh Điềm, vòng quanh cư xá mấy vòng mới tìm được nơi có căn phòng không mười thước vuông của nàng, Đỗ Thiên Trạch sau khi vào cửa đã nhíu lông mày, xưa nay hắn có thói khiết phích luôn xem những nơi nhỏ không vừa mắt, tuy nhiên Hạ Cảnh Điềm đã rất cố gắng quét dọn cực kỳ sạch sẽ.

“Đây là chỗ của người ở sao?” Đỗ Thiên Trạch nhịn không được giễu cợt nói!

“Tôi không phải người sao?” Hạ Cảnh Điềm nhàn nhạt liếc hắn, có chút mỏi mệt ngồi ở đầu giường, đang có chút thắc mắc sao không nghe tiếng Đỗ Thiên Trạch nữa, giương mắt nhìn chỉ thấy Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt không có hảo ý liếc về phía quần áo Hạ Cảnh Điềm phơi tại sân thượng, Hạ Cảnh Điềm ánh mắt nhìn theo hướng liền phát hiện vài món đồ nội y rất chói mắt người xem, lập tức, khuôn mặt đỏ lên, nàng cơ hồ là vọt tới cầm lấy quần áo thu lại, vò thành một đoàn trực tiếp ném vào trong tủ quần áo, thuận tiện hung hăng khoét Đỗ Thiên Trạch, “Tốt, chỗ nhỏ xíu này không chào đón đại thiếu gia như anh, anh trở về đi!”

Đỗ Thiên Trạch nheo lại mắt hoa đào, tựa hồ đang tại tự hỏi việc gì, cuối cùng, ánh mắt của hắn nhìn về phía Hạ Cảnh Điềm, khóe môi nổi cười nói!”Cho cô mười phút thu dọn đồ đạc.”

Hạ Cảnh Điềm bị hắn nói cho hồ đồ, mở to mắt, “Làm gì vậy?”

“Dọn nhà.” Đơn giản hai chữ.

“Được, tôi chuyển nhà đi đâu?” Hạ Cảnh Điềm theo không kịp tiết tấu nhíu mày.

“Loại chỗ ở này hoàn toàn không phải người ở, làm sao cô có thể ở trong này?” Đỗ Thiên Trạch nhíu mi, tràn đầy khinh thường, gian phòng này còn không bằng phòng tắm của hắn.

“Tôi nếu dọn thì dọn đi đâu?” Hạ Cảnh Điềm tức giận kêu lên, vâng, hắn là có công tử có tiền, nhưng cũng không đại biểu người nào cũng giống như hắn có tiền a!

“Nếu như cô không ngại, phòng của tôi có thể cho cô mượn.”

“Không cần tiền thuê nhà?” Hạ Cảnh Điềm trêu chọc.

“Nếu như cô muốn, một tháng thu cô một vạn được rồi!” Đỗ Thiên Trạch ha ha cười nói.

Hạ Cảnh Điềm vốn đang buồn bã ỉu xìu, cùng Đỗ Thiên Trạch cãi nhau tinh thần cũng vui hơn, nàng nhếch miệng, hừ nhẹ một tiếng, “Một vạn tiền thuê nhà, tôi có nhiều tiền như vậy đã không tìm chỗ này! Tình nguyện ở lại ổ chuột của tôi thôi.”

“Nhà tôi là khu nhà ở cao cấp, thu cô một vạn một tháng là đã rất chiếu cố.” Đỗ Thiên Trạch nhướng mày, nhìn Hạ Cảnh Điềm sắc mặt tái nhợt đã khôi phục vài tia tức giận, tâm tình hắn không khỏi tốt lên.

Hạ Cảnh Điềm cắn răng, liếc hắn, ác khẩu nói!”Là bạn anh nên cho tôi ở miễn phí chứ.”

“Ai là bạn cô a! Con người của tôi trời sinh tốt tính, thiện lương, nhìn cô đáng thương tôi mới đáp ứng cho cô ở .” Đỗ Thiên Trạch không chút đỏ mặt tự tán dương mình, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy đắc ý.

Hạ Cảnh Điềm bị hắn nói những lời này chọc cười, khanh khách tiếng cười trong căn phòng yên tĩnh thập phần rung động, “Thật chán ghét anh, nếu anh thương người như vậy, thì đi hỗ trợ học bổng cho các em học sinh nghèo cho tôi xem.”

Đỗ Thiên Trạch trừng trừng mắt, môi mỏng nhấp nhẹ, “Được, cô chờ xem.”

“Anh nói phải là thật sự?” Hạ Cảnh Điềm chăm chú kinh ngạc hỏi lại.

“Tôi Đỗ Thiên Trạch còn có một ưu điểm chính là, không nói láo cùng gạt người.” Đỗ Thiên Trạch tức giận ném ra lời nói, vì cái gì nàng luôn không tin hắn?

Hạ Cảnh Điềm khi còn ở đại học chi giúp qua một trường học khó khăn, hôm nay ra xã hội, trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, liền nhất thời không có tâm nghĩ đến, hôm nay nhắc tới, nàng lập tức nỗi lòng dâng lên, tranh thủ thời gian đi vào bàn, rất nhanh viết một cái địa chỉ đưa cho Đỗ Thiên Trạch, “Đây chính là anh nói.”

Đỗ Thiên Trạch cầm lấy tờ giấy nhìn nhìn, Hạ Cảnh Điềm chữ viết rất đẹp đập vào mi mắt, hắn kéo môi giễu cợt nói!”Chữ của cô còn không thể so với học sinh tiểu học !”

Nhìn hắn ý chí dâng cao, Hạ Cảnh Điềm tâm trạng muốn đấu võ mồm cùng hắn cũng mất hết, biểu lộ chân thật nhưng không biết có biết chỗ đó không đây, nên chỉ đường cho hắn, Hạ Cảnh Điềm nói Đỗ Thiên Trạch chỉ là nhàn nhạt nghe, ánh mắt thì dừng ở gương mặt thanh tú của Hạ Cảnh Điềm, nhìn lúc nàng chợt nhíu mày, rồi bỗng nhiên nghiêm mặt, ánh mắt trầm tư xuống đều có chút tác động đến Đỗ Thiên Trạch.

Sau khi nói xong, Hạ Cảnh Điềm nhìn một cái sắc trời khuya ngoài cửa sổ, cười cười!”Đã khuya rồi, anh cần phải trở về.”

Nói không ra cảm giác, Đỗ Thiên Trạch rất muốn ở cùng nàng trong chốc lát, liền nhíu mi nói!”Làm cho khách phải đứng lâu như vậy, ngay cả ly trà đều không uống được? Đây là đạo đãi khách của cô sao?”

Hạ Cảnh Điềm bắt ngờ, cuối cùng, mới thật có lỗi cười cười, “Không cố ý, chỗ này của tôi không có trà, chỉ có cái này.” Nói xong, từ cạnh bàn cầm một chai nước khoáng đưa cho hắn.

Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, do dự nhưng cũng tiếp nhận, giọng điệu cũng không vui mừng nói!”Cô uống cái này?”

“Dù sao trời nóng, tôi cũng không có thói quen uống trà, thích uống nước lạnh hơn.” Hạ Cảnh Điềm cười nói, kỳ thật nàng cũng thích uống trà, chỉ là chưa có mua dụng cụ nấu trà mà thôi, nói xong, tự mình mở một chai khác, muốn uống lại bị Đỗ Thiên Trạch một tay đoạt lấy, không vui khẽ nói, “Khó trách cô bệnh không tốt lên, người bệnh sao có thể uống nước lạnh?”

Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, nói thật, nàng hiện tại cũng rất khát, nàng đôi mắt nhìn chằm chằm vào chai nước bị cướp đi trong tay Đỗ Thiên Trạch, giận nói!”Đưa cho tôi.”

Hạ Cảnh Điềm giọng điệu cứng rắn, cả người đã bị Đỗ Thiên Trạch từ trên giường kéo xuống, Hạ Cảnh Điềm vội vàng nắm lại ga giường vừa giãy dụa vừa nói khẽ!”Uy, anh lại muốn dẫn tôi đi đâu?”

“Cửa phòng tôi còn không có khóa”

“Chỗ này không ở được!” Đỗ Thiên Trạch nói không ra ở đâu tức giận, tóm lại, lòng của hắn chính là không thoải mái.

“Này. . . Tôi. . . Đỗ Thiên Trạch anh buông tay.” Tại cửa, Hạ Cảnh Điềm khẽ gọi một tiếng, giãy ra khỏi kiềm chế của Đỗ Thiên Trạch, gây ra tiếng động ngay cửa.

Gian phòng kế bên truyền đến giọng khó chịu, “Còn không để cho người khác ngủ. . .”

Hạ Cảnh Điềm lập tức phát hiện ảnh hưởng đến người khác, liền hướng Đỗ Thiên Trạch nhỏ giọng nói!”Anh làm gì nha!” Hắn vừa rồi lực mạnh như vậy, hiện tại cánh tay còn có chút đau nhức.

“Khóa cửa, tôi dẫn cô đi chỗ khác.” Đỗ Thiên Trạch cơ hồ mệnh lệnh lên tiếng, hẹp dài mắt hồ ly lộ ra kiên trì chưa có bao giờ.

Hạ Cảnh Điềm không rõ hắn muốn làm gì, nhưng là, giằng co một ngày, nàng bây giờ là thực sự mệt chết đi rồi, thầm nghĩ muốn lên giường nghỉ ngơi, nàng vô lực khẽ gọi, “Tôi van anh, tôi muốm ngủ, ngày mai nói sau được không!”

Đỗ Thiên Trạch tức giận trừng mắt nàng, lại phát hiện không có cách nào, chỉ phải cố gắng thơ một hơi bình tĩnh tức giận, nếu không, hắn liền tự mình cũng không dám xác định có thể hay không đem nàng cứng ngắc lôi đi, nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Hạ Cảnh Điềm, hắn cắn răng nói!”Sáng mai tôi tới đón cô đi làm.”

“A. . .” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc kêu lên!

“Cái này không có thương lượng.” Nói xong, Đỗ Thiên Trạch xoay người rời đi, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, quay đầu lại nhìn sang Hạ Cảnh Điềm, dặn dò!”Nhớ rõ khóa kỹ cửa.”

Hạ Cảnh Điềm còn không có kịp phản ứng, chỉ thấy Đỗ Thiên Trạch biến mất chỗ hàng hiên, nàng đang muốn đóng cửa lại nghe dưới lầu truyền đến một tiếng thở nhẹ, truyền đến sự tức giận, trong hành lang tối như mực, Đỗ Thiên Trạch đang cố gắng mò mẫm xuống dưới thang lầu, lại không biết dẫm lên một cái gì, sợ tới mức hắn chỉ kém không có thét lên tiếng, cơ hồ là nhảy dựng, gầm nhẹ một tiếng, bởi vì động tác quá vang lên, rước lấy sự tức giạn của hộ gia đình đang nằm ngủ.

Truyện convert hay : Tu La Chiến Thần Giang Sách
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi