Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 68

Ánh đèn rực rỡ nhóm lên báo hiệu một đem sôi nổi của thành phố đã đến, người người hối hả đến rồi đi, Hạ Cảnh Điềm cùng hai đồng nghiệp đi dạo đã mệt mới vào một quán nước thoải mái uống trà sữa, hai người kia chiến lợi phẩm thật đúng là nhiều, Hạ Cảnh Điềm ngược lại không có mua cái gì, Tiểu Ngữ cùng A Nhã mua đủ thứ, bọn họ còn một mực trêu ghẹo Hạ Cảnh Điềm, thừa dịp tuổi trẻ đừng bạc đãi mình, nên hưởng thụ phải hưởng thụ, Hạ Cảnh Điềm chỉ là cười cười, cha bệnh đã làm cho nàng sốt ruột không thôi, còn dám xài tiền bậy bạ sao?

Ba người đang thoải mái trò chuyện, đột nhiên, điện thoại Hạ Cảnh Điềm vang lên, nàng khẽ giật mình, cầm lên xem xét, ba chữ Đỗ Thiên Trạch nhấp nháy, nói thật, từ sau lần Kỷ Vĩ Thần cảnh cáo, nàng đối với cuộc gọi của Đỗ Thiên Trạch e sợ cho tránh không kịp, do dự vài lần, liền nghe A Nhã chu mỏ nói!”Điện thoại của ai sao không tiếp nha! Bạn trai ?”

Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, cười cười, “Không phải, chỉ là bạn thôi.” Nói xong, lặng lẽ ấn nút tắt, sau đó, đưa điện thoại di động trở lại túi xách.

Ở lầu hai của Đỗ thị, Đỗ Thiên Trạch vừa vặn tắm rửa xong đi ra, vốn là muốn gọi cho Hạ Cảnh Điềm, hỏi nàng đã hết bệnh hay chưa, lại bị nàng tắt máy, trong lòng khó chịu khẽ nguyền rủa một tiếng, đưa điện thoại di động quăng lên sô pha, liền đi đến tủ rượu đỏ rót một ly, trong lòng cũng đang âm thầm suy đoán, cô bé kia rốt cuộc đang cùng ai ở chung? Dám tắt điện thoại? Chẳng lẽ nàng lại có bạn trai?

Bạn trai trước của Hạ Cảnh Điềm là Ngô Viễn Khang hắn biết rõ đã không còn bên nhau, chẳng lẽ đây một lần nữa tìm thấy kẻ khác? Vì cái gì những người thua kém hắn có thể đơn giản đạt được lòng của nàng? Mà bản thân mình còn phải tốn tâm tư đi mà chưa vào được lòng nàng ? Nàng rốt cuộc là ghét bỏ hắn cái gì? Hắn có tiền có thế, tướng mạo cũng tốt, có thể nói là người vượt cả đạt chuẩn, cô gái này con mắt để trên đỉnh đầu rồi à?

Trong lòng không vui lần nữa dân lên, rượu cũng lười uống chậm, bưng lên liền trực tiếp uống cạn hết, tâm tư buồn bực nằm ngửa trên sô pha, có chút hung dữ nhặt lên điện thoại, lần nữa gọi đến số của Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm vừa vặn đi ra quán cà phê, điện thoại lại vang lên, cầm lên xem vẫn là Đỗ Thiên Trạch, nghĩ nghĩ, hay là ấn nút trả lời, “Này. . .”

“Vừa rồi vì cái gì không tiếp điện thoại?” Thanh âm không vui chất vấn vang lên, Đỗ Thiên Trạch tức giận gầm nhẹ.

“Vừa rồi không cẩn thận ấn nhầm.” Hạ Cảnh Điềm chột dạ nói dối.

“Ấn nhầm cũng không gọi lại?” Đỗ Thiên Trạch thanh âm y nguyên đang tức giận, nhưng nghe nguyên nhân này, không thể nói vì cái gì trong lòng nháy mắt có dễ chịu hơn một chút.

“Tôi. . . Trong lúc này đang ồn ào, đang nghĩ tìm một chỗ an tĩnh.” Hạ Cảnh Điềm tiếp tục nói dối, đối với Đỗ Thiên Trạch, nàng không thể đắc tội hắn, chỉ có thể trốn tránh.

“Coi như cô còn có lương tâm.” Đỗ Thiên Trạch giãn ra lông mi, giọng điệu cũng nhẹ nhàng không ít.

Hạ Cảnh Điềm thật không có nhẹ nhàng như vậy, Đỗ Thiên Trạch tìm nàng bình thường đều làm chút ít chuyện kỳ quái, trầm mặc một hồi, nàng lên tiếng nói!”Anh tìm tôi có chuyện gì không?”

“Không có việc gì thì không thể tìm cô sao?” Đỗ Thiên Trạch hỏi lại, than thể thon dài ngồi dựa trên ghế sa lon, chậm rãi uống rượu, tâm tình tốt, liền rượu cũng ngon hơn.

“Anh cho rằng ai cũng như anh rảnh rỗi sao!” Hạ Cảnh Điềm mím môi cười ra tiếng, như hắn là đại thiếu gia, nàng hay là ít chọc mới tốt.

“Chỉ cần cô yêu cầu, tôi cấp cho cô một công việc rảnh rỗi.” Đỗ Thiên Trạch dụ dỗ, nhếch lên khóe miệng tràn đầy ác ý cười.

“Làm cái gì?” Hạ Cảnh Điềm không quan tâm hỏi, cho dù có Tổng Thống phu nhân cho nàng làm, vậy cũng phải đợi nửa năm sau nói đi.

“Làm trợ lý riêng của tôi, chỉ bưng trà rót nước, nói chuyện giải buồn, tiền lương ba vạn như thế nào?” Đỗ Thiên Trạch tà tà cười, trong lòng âm thầm đắc ý, điều kiện của hắn đối với phụ nữ mà nói là tràn ngập hấp dẫn.

“Vậy còn có phục vụ khác nào không?” Hạ Cảnh Điềm trào phúng.

Đỗ Thiên Trạch nhất thời không có nghe ra là Hạ Cảnh Điềm đang châm chọc, ngược lại nghĩ lệch hướng, mắt đào hoa nhíu lại cười đến càng sáng lạn, tràn đầy tự tin lên tiếng, “Nếu như cô muốn, tôi đây sẽ giao cho cô tất cả việc nào cô thích.”

Hạ Cảnh Điềm hừ lạnh một tiếng, rất không nể tình ném ra một câu, “Anh nếu muốn tìm nữ hầu kiêm chức nhân tình thì tìm người khác! Tôi không có hứng thú.”

Đỗ Thiên Trạch lập tức thu hồi suy nghĩ, giương giọng kêu lên!”Uy uy. . . Tôi muốn tìm cô, người khác tôi còn không để cho !”

“Cho dù cho tôi một triệu cũng vậy, không có hứng thú, nếu như anh gọi điện thoại cho tôi chính là nói về vấn đề nhàm chán này, tôi sẽ ngắt máy.” Hạ Cảnh Điềm không nói hai lời, tay liền dập máy.

“Này uy. . . Đừng treo điện thoại. . . .” Đỗ Thiên Trạch kháng nghị kêu, cuối cùng vẫn truyền đến tiếng tít dài, hắn có chút tức giận, buồn bực tựa đầu xuống ghế, cầm điện thoại, suy nghĩ xem có nên gọi lại hay không, nhưng kiêu ngạo lại không cho phép, vì cái gì mỗi lần cùng nàng trò chuyện đều có cảm giác chưa thỏa mãn?

Hạ Cảnh Điềm cùng khác hai vị trợ lý sau khi tách ra thì ngồi xe buýt về nhà, trong lòng bàn tay ẩn ẩn xuất ra mồ hôi, buổi tối đều khiến lòng của nàng có chút tê dại, nàng đang lo lắng Kỷ Vĩ Thần sẽ gọi điện, chỉ cần tiếp xúc với loại đàn ông như Kỷ Vĩ Thần, bất kỳ ai cũng không cách nào bỏ qua sự hiện hữu của hắn .

Nâng má, ngoài cửa sổ những cảnh vật kiến trúc không vào được mắt của nàng, trong xe yên tĩnh, đầu óc của nàng nhịn không được nhớ lại một số hình ảnh triền miên, Hạ Cảnh Điềm cần phải chình lại cảm xúc của mình, không thể phủ nhận, phụ nữ cảm giác rất nhạy bén tựu như một hạt giống, gieo xuống rồi, nhất định sẽ có một ngày nẩy mầm.

Một hồi hoan ái, đàn ông có thể rất rõ ràng phân ra sinh lý cùng tình cảm, mà phụ nữ khi sinh lý thỏa mãn, cảm tình cũng sẽ tăng theo, Hạ Cảnh Điềm có thể không đếm xỉa đến chuyện tình cảm nảy nở, nhưng mà không lừa được tự tâm mình. Huống chi nàng không phải người gỗ đá, nàng cũng là phụ nữ bình thường, khi bên cạnh Kỷ Vĩ Thần, nằm trong vòng ôm rộng lớn của hắn, đụng chạm nhiệt độ cơ thể của hắn, hô hấp lấy hơi thở nam tính chỉ thuộc về hắn mà xem ra tất cả phụ nữ đều sẽ thần hồn điên đảo, nàng còn có thân mật tiếp xúc, hắn trong cơ thể nàng phóng túng, như thế gần gũi chẳng lẽ nàng sẽ không có một chút hư vinh cùng tham lam sao? Sai, nàng có, hơn nữa là không biết khi nào sinh ra, bởi vì người mà nàng đối mặt chính là loại người có sự hấp dân trí mạng đối với phụ nữ.

Đây cũng là việc làm cho nàng buồn rầu, rõ ràng đã trở thành người thân mật nhất nhưng sự lạnh lùng của hắn cũng đã tổn thương nàng, với hắn mà nói, Hạ Cảnh Điềm đến tột cùng là người tồn tại với vai trò như thế nào? Loại quan hệ này ngay cả Hạ Cảnh Điềm cũng nói không rõ, nhưng nàng rất rõ ràng chính là, nếu như với hắn xem nàng là một đồ vật giao dịch có cũng được không có cũng không sao, thì đối với nàng thì hắn đã hấp dẫn nàng, phách đạo tuyên bố nàng không được yêu mên hắn, thử hỏi, trên thế giới này có mấy cô gái chống lại được loại tra tấn hấp dẫn này?

Truyện convert hay : Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi