Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 70

Trong quán cà phê yên tĩnh, âm nhạc lẳng lặng vang lên nhẹ nhàng, chầm chậm như dòng suối nhỏ an ủi nhân tâm, Hạ Cảnh Điềm chọn một vị trí gần cửa sổ ngồi yên lặng, thuận tiện gọi một ly cà phê đậm đặc, mất công việc, nàng thật không có cảm giác buồn bã, chỉ là có chút tiếc nuối, càng làm cho nàng nghĩ mãi mà không rõ chính là câu nói trong điện thoại của Kỷ Vĩ Thần, trong vòng nữa năm làm nhân tình sẽ không làm việc. Cái này là cái gì? Mệnh lệnh sao? Nàng ở không hắn nuôi sao?

Trong lòng lặng lẽ dâng lên một tầng mừng thầm, đối với hắn, nàng chỉ là không dám hy vọng xa vời, cũng không phải là không thể, tưởng tượng là tự do, nàng nghĩ như thế nào cũng có thể.

Đúng lúc này, ngoài cửa sổ trên chỗ đậu xe, một chiếc xe màu đen vững vàng dừng lại, Kỷ Vĩ Thần bóng dáng thon dài từ trong xe bước xuống, ánh mắt liếc nhanh đến chỗ Hạ Cảnh Điềm, đi đến.

Trong quán cà phê, tất cả nhân viên phục vụ nữ con mắt đều phát sáng lên, ánh mắt đuổi theo Kỷ Vĩ Thần, tươi cười rạng rỡ nói!”Tiên sinh có bàn rồi?”

Kỷ Vĩ Thần mỉm cười nhẹ gật đầu, trực tiếp đi đến chỗ Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm cũng khốn quẫn không thôi, tay quấy cà phê có chút phát run, đây là ngoại trừ văn phòng cùng biệt thự, xem như lần đầu tiên chính thức xuất hiện ở trước người khác lại là nơi nhiều người, lá gan của nàng cũng đã to hơn một chút, nhìn thẳng vào mắt Kỷ Vĩ Thần, nàng mỉm cười nói!”Muốn uống gì?”

“Tôi đang đợi cô.” Kỷ Vĩ Thần chau mày, hắn không có thói quen uống cà phê trong quán, hơn nữa đây chỉ là chỗ trung bình mà thôi.

Hạ Cảnh Điềm ngạc nhiên một chút, đáy lòng quýnh lên, biểu lộ có chút bối rối, trời ạ! Nguyên lai hắn đi tới chỉ là vì đợi nàng? Hạ Cảnh Điềm cũng cũng không kịp xem cà phê đã bớt nóng chưa, cũng không còn kịp thưởng thức hương vị trong đó, bưng lên uống một ngụm cạn ly, nàng lập tức đứng người lên, cười nói!”Tôi uống xong, chúng ta đi thôi!”

Kỷ Vĩ Thần lần đầu tiên thấy có người uống cà phê như vậy, môi mỏng giơ lên một vòng nhẹ hình cung, hắn nhíu mày nói, “Cô rất khát?”

Hạ Cảnh Điềm bị hắn hỏi như vậy, khuôn mặt đỏ lên, ở trước mặt hắn, nàng chỉ có thể khẩn trương, cho rằng làm cho hắn chờ là một tội lỗi, cho nên mới uống đến vội vã như vậy, nàng có chút vô ý cười cười, “Không phải.”

Hạ Cảnh Điềm đi vào quầy hàng muốn trả tiền, một đôi tay thon dài đã đưa trước, người bán hàng lập tức hai tay tiếp nhận, vừa âm thầm trộm nhìn Kỷ Vĩ Thần gương mặt tuấn tú, vừa luống cuống tay chân thiếu chút nữa tính sai rồi, nàng cầm tiền thừa thì phát hiện Kỷ Vĩ Thần đã đi đến cửa rồi, Hạ Cảnh Điềm chỉ phải tự mình tiếp nhận rồi bước nhanh đi theo sau lưng hắn.

Kỷ Vĩ Thần ngồi trên ghế lái, ánh mắt ý bảo Hạ Cảnh Điềm lên xe, Hạ Cảnh Điềm ngồi vào không để ý mở miệng nói!”Đây là tiền thừa của anh.”

“Cho cô.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt chú ý đến luồn xe sung quanh, đem xe hòa vào dòng xe cộ.

Hạ Cảnh Điềm mặt nóng lên, cái này là cái gì? Bố thí? Hạ Cảnh Điềm cắn răng, cuối cùng đem tiền bỏ vào túi xách, ngồi ở trong xe Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm có chút câu nệ, cảm giác như thế nào ngồi cũng không thoải mái, mắt trộm nghiêng nhìn người nào đó một bên chăm chú lái xe, chỉ thấy hắn mắt híp lại, thần sắc lười biếng, tay trái vững vàng vịn tay lái, tay phải khoát lên ghế, tư thế ngồi nhàn nhã nhất.

Hạ Cảnh Điềm không hỏi đi nơi nào, chỉ chằm chằm nhìn ngoài cửa sổ, mãi cho đến khi cổ bị tê cứng ngắc cũng không quay đầu lại, đột nhiên, một tiếng dừng xe gấp làm nàng quay trở về lại, chỉ thấy trước mặt, một ông lão đang chậm rì rì lướt ngang đường, xe Kỷ Vĩ Thần cách ông không đến nửa thước, cái này làm cho Hạ Cảnh Điềm hồn đều dọa bay hết, cầm chặt nệm ghế, nàng chưa hoàn hồn hướng nhìn Kỷ Vĩ Thần, chỉ thấy hắn khuôn mặt tuấn tú mặt không biểu tình, một chút cũng không có kinh ngạc bối rối, chờ ông lão đi qua, hắn mới lần nữa nổ máy đi về phía trước, mà sau lưng hang dài xe sắp xếp cũng chậm rãi khởi động.

Hạ Cảnh Điềm vỗ nhẹ ngực, chân như cũ đang phát run, không dám nghĩ đến hậu quả sau khi đụng người, Kỷ Vĩ Thần một câu chưa nói, xe rất nhanh lái vào một con đường nhỏ yên tĩnh, mười phút lộ trình, xe vững vàng đứng ở cửa một tòa biệt thự, Hạ Cảnh Điềm sững sờ nhìn nơi xa lạ, chưa biết đây là đâu đã thấy Kỷ Vĩ Thần dẫn đầu xuống xe, Hạ Cảnh Điềm nhanh nhanh đi theo xuống.

Kỷ Vĩ Thần lấy chìa khóa mở cửa, đem trong sân cảnh vật từng cái bày ra, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn qua hoa viên rộng rãi, chỉ thấy bên trong đặt một gian không phải quá lớn, lại dị thường tinh sảo mỹ quan, một biệt thự cỡ trung.

“Kỷ tổng. . . Nơi này là chỗ nào?” Hạ Cảnh Điềm ở trong đầu có một cấu hỏi, không phải đây là nhà khác của Kỷ Vĩ Thần?

“Đây là nơi cô sẽ ở trong nửa năm này.” Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, đi nhanh vào.

Hạ Cảnh Điềm cả kinh mở to mắt, đây là chổ nàng ở sau này? Nghĩ nghĩ, nàng tranh thủ thời gian đuổi kịp, vừa đi vừa nói, “Kỷ tổng, tôi đã có phòng ở . . . Không cần ngài tiêu pha. . .” Hắn hảo tâm như vậy sao? Cho nàng ở biệt thự lớn như vậy?

“Đây là để tiện cho công việc của tôi.” Kỷ Vĩ Thần quay đầu lại nhấn mạnh hai chữ công việc, nàng thân là đàn bà của hắn, nên hi vọng nàng chỉ biết đến việc phục vụ hắn là chính, mà hắn lại càng không thích mỗi đêm cùng hắn hoan ái là một người mệt mỏi vô lực, hắn hiện tại nghĩ nuôi dưỡng một sủng vật khỏe mạnh xinh đẹp, chỉ vì lấy lòng một mình hắn.

Nâng lên hai chữ công việc, Hạ Cảnh Điềm sắc mặt ửng hồng, lập tức thẹn không dám lên tiếng, chỉ phải lẳng lặng đi theo Kỷ Vĩ Thần hướng lên cầu thang.

Gian phòng của biệt thự này hiển nhiên thật lâu không có người ở, tuy nhiên trên sàn nhà cũng không quá nhiều bụi bẩn, Kỷ Vĩ Thần đi vào trong phòng, chỉ vào một gian phòng, “Từ giờ trở đi, đây là phòng của cô.”

“Tôi hiện tại có việc muốn đi ra ngoài, hi vọng khi tôi trở về, cô có thể trong lúc này quét lại sạch sẻ.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt nói, ném Hạ Cảnh Điềm ngây ngốc đứng trong phòng, mà hắn thì thực sự liền đi ra ngoài.

Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại đuổi theo bóng dáng của hắn, há to miệng, nàng là muốn nói, cái này là ý gì? Nhưng ngẫm lại có thể ở lại đây cũng tốt. Ở loại phòng này so với gian phòng nhỏ bé của nàng càng thoải mái, nghĩ xong, nàng lập tức nhìn chung quanh bắt đầu làm việc.

Để cho nàng vui nhất là ở một góc trong phòng có một máy tính, xem qua có vẻ như mới mua, chưa ai dùng qua bao giờ, nghĩ đến từ nay về sau cuộc sống thú vị hơn rồi, nàng càng thêm có động lực quét dọn, chỉ là, nàng thật không ngờ nàng lại có thể rơi vào hoàn cảnh như hôm nay, nàng và một con chim bị nhốt trong lồng son giải trí cho người khác có gì khác nhau đâu?

Truyện convert hay : Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi