Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 79

Đi theo Đỗ Thiên Trạch tuyệt đối là một chuyện hưởng thụ, bữa cơm lại là trong một nhà hàng cao cấp, Hạ Cảnh Điềm ngược lại không có ăn nhiều, bởi vì bình thường loại địa phương này mỗi món ăn nào cũng có số lượng ít, nên không ăn được no bụng, Đỗ Thiên Trạch chọn món ăn của châu âu, Hạ Cảnh Điềm đối với thức ăn Tây không quá yêu thích, nàng từ nhỏ thích món do mẹ nấu, chỉ yêu thích món ăn trong nước.

Đứng ở cửa nhà hàng, Đỗ Thiên Trạch cúi đầu nhìn Hạ Cảnh Điềm đang chờ xe, nói!”Tôi đưa cô?”

Hạ Cảnh Điềm từ chối rất kiên quyết, bởi vì nàng lần này trở về nhà rất nguy hiểm, “Không cần.”

“Tôi muốn đưa cô!” Đỗ Thiên Trạch kiên trì, hắn làm việc gần đây rất có nguyên tắc, quyết định thì rất ít sửa đổi, đang lúc hắn đi vào xe chuẩn bị khởi động thì đã thấy Hạ Cảnh Điềm vừa vặn chặn một chiếc taxi, quay đầu lại hướng hắn tạm biệt liền đi rồi, Đỗ Thiên Trạch có chút bực bội vỗ tay lái, có vẻ bất đắc dĩ lại ảo não, chỉ phải trơ mắt nhìn nàng rời đi, muốn đuổi theo nhưng cao ngạo cùng tự tôn lại không cho phép.

Ngồi trên xe Hạ Cảnh Điềm không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng đã bỏ qua được Đỗ Thiên Trạch, bất quá, chuyện ngày hôm qua y nguyên vẫn làm cho nàng nghi ngờ, nàng có dự cảm tối hôm qua cũng không có phát sinh chuyện gì, có chút nghĩ mà sợ, đồng thời cũng cảm tạ Đỗ Thiên Trạch, tuy nhiên hắn thích làm mấy chuyện đáng ghét, thực sự không có chỗ đáng yêu.

Hạ Cảnh Điềm đã đến gần biệt thự, trông thấy căn nhà tọa lạc trong sự yên lặng, dưới bóng đêm không có sáng đèn cũng không có một chút hơi người, nàng không khỏi có chút tự giễu, Kỷ Vĩ Thần quả nhiên chưa có về nhà, bất quá cũng tốt, đỡ phải gặp mặt quẫn bách, thanh toán tiền taxi, nàng dùng chìa khóa mở ra cửa chính, cũng mở đèn trong hoa viên, bằng không, nàng sẽ sợ, cuối cùng, đi vào phòng khách, từ trên ghế sôpha nhảy xuống một cái gì đó, cái này làm Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức hồn bay hết, nàng sợ hãi kêu một tiếng, tay mở đèn run rẩy không thôi.

Đèn sáng, nàng nhìn thấy dưới thảm là một chú mèo trắng thì lòng cũng buông lỏng, đang muốn thở ra một hơi thì đã thấy chú mèo lại nhảy lên sô pha, cặp mắt xanh lục to tròn nhìn Hạ Cảnh Điềm, nhỏ giọng kêu, cặp mắt dường như có linh tính lạ thường, cái này không khỏi làm cho Hạ Cảnh Điềm liên tưởng đến một số chuyện về yêu ma quỷ quái, nghĩ đến chỗ này, Hạ Cảnh Điềm cả người đều lạnh buốt, tâm không khỏi nghĩ tới chỗ khác, gian phòng yên tĩnh vắng vẻ huống chi lại có không khí âm trầm khủng bố này, Hạ Cảnh Điềm toàn thân đã ngăn không được run lên.

“Mèo đáng chết, nhanh lên đi ra ngoài.” Hạ Cảnh Điềm cố gắng lớn gan dọa.

Con mèo chắc là đói bụng, nhìn Hạ Cảnh Điềm kêu, còn dùng đầu lưỡi liếm láp móng vuốt, cặp mắt tràn đầy thần bí, vừa giống như linh hồn của con người, cũng không nháy mắt nhìn quanh Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức động cũng không dám động, đột nhiên, từ ngoài cửa thổi vào luồng gió lạnh, mà trong phòng tắm cửa cũng nhẹ nhàng kêu chi nha, loại không khí này, mẹ ơi! Hoàn toàn giống trong cảnh của phim kinh dị! Hạ Cảnh Điềm chỉ kém không có thét lên, suy nghĩ trong đầu đều là những cảnh kinh dị, hơn nữa, càng thêm hoài nghi, biệt thự này trước kia không phải mộ địa chứ, vừa nghĩ như thế, Hạ Cảnh Điềm thật sự muốn hôn mê.

“Meo meo. . . . . .” Tiếng mèo kêu đặc biệt thê lương, hơn nữa, từ trên ghế bay thẳng đến trên người Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức vội vàng né tránh, không dám thở mạnh, lập tức nhảy đến trên ghế không dám xuống, “Ngươi đừng tới. . . . . .”

Con mèo dùng ánh mắt tội nghiệp dừng ở Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm ngực thình thịch mà nhảy, suy nghĩ đột nhiên chuyển biến, con mèo này có phải là tìm thức ăn không? Hạ Cảnh Điềm lặng lẽ trợn mắt, vô thức lên tiếng nói!”Ngươi có phải đói bụng? Ngươi ở đó, ta lấy cho ngươi ít đồ đi.”

Cái ý nghĩ này lập tức làm cho Hạ Cảnh Điềm tiêu trừ một chút sợ hãi, có lẽ không phải như nàng tưởng , nó chỉ là đói bụng ! Nói xong, đi ra phía ngoài tìm đồ ăn, bên trong tủ lạnh có rất nhiều loại, cuối cùng, tìm thật lâu, nàng mới tìm được một bịch cá khô, nàng mừng rỡ xé ra, ném một miếng cho con mèo, lại không thể tưởng được mèo hít hà xong liền ăn, nhìn nó ăn như lang như hổ, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi vui mừng nghĩ, nó nhất định là đói bụng lắm, mới về trong nhà tìm đồ ăn.

Đem trọn bao khô cá đặt ở trên mặt đất, Hạ Cảnh Điềm cuộn mình trên ghế, có ý nghĩ kinh dị vừa rồi nên nàng không dám vào phòng tắm, sợ lại nhảy ra một con mèo hoang nữa , nàng nhất định sẽ bị dọa điên mất, cuối cùng, ngồi vào máy tính, phát hiện không có internet, không thể lên mạng, mà trong máy cũng không có gì chơi, nàng dứt khoát tắt máy.

Trong sự sợ hãi lại có chút nhàm chán, nàng trong lòng hốt hoảng nghĩ, nếu Kỷ Vĩ Thần không trở lại, nàng cả đêm cũng đừng nghĩ có thể vào phòng ngủ, nhìn qua hướng cửa chính, Hạ Cảnh Điềm hy vọng một người xuất hiện, việc đó và tình cảm không quan hệ, người nhát gan như nàng trong hoàn cảnh này sẽ muốn một ai đó bên cạnh thôi.

Gian phòng im ắng không tiếng động, ngay cả một chút tiếng vang nhỏ đều có thể làm cho Hạ Cảnh Điềm nghe thấy, trong cực độ sợ hãi, nàng lại không khỏi hận Kỷ Vĩ Thần , đem nàng một mình nhét vào căn nhà lớn thế này, mà chính hắn lại đang bên ngoài phong lưu khoái hoạt, nàng dám chắc, hắn nhất định không có nghĩ qua nàng một mình như thế nào! Gian phòng này ngoại trừ mọi vật lạnh như băng, một đồ ăn để nấu cũng không có, hắn có thể hảo tâm một chút ngẫm lại nàng làm như thế nào ăn cơm ? Trong lúc này không có phương tiện giao thông, mỗi lần nàng phải đi hai mươi mấy phút ngồi xe, hơn nữa, tựa như hiện tại, hắn có thể lo lắng đến nàng sợ hay không? Ở một gian phòng trống trải trong biệt thự, một cô gái một mình sẽ khủng hoảng đến thế nào! Ngẫm lại, nàng không khỏi tự cười, hắn nhất định sẽ không nghĩ tới.

Kỷ thị ở tần hai mươi ba, trong văn phòng Kỷ Vĩ Thần đứng lặng dưới ánh đèn mờ tối, đứng ở chỗ cao ngắm nhìn thành thị trên không, nhìn những ngọn đèn hỗn loạn, lòng của hắn có định ở nơi nào?

Đôi mắt đen nhìn một hồi lâu, đáy mắt như có điều suy nghĩ, thâm trầm mà khó hiểu, kỳ thật hắn nhìn như rất phức tạp, nhưng hắn cũng là một con người, người thì tư tưởng là vô hạn, chuyện của công ty hắn đều biết hết, chưa từng để lọt, trong tay hắn chưa từng có chuyện không giải quyết được, bằng trí tuệ hắn trong thương trường chỉ có thể làm cho Kỷ thị càng thêm lớn mạnh.

Một người đàn ông tư tưởng và suy nghĩ sâu như vậy, thực sự không phải là địa vị xã hội của hắn quyết định, tựa như lúc này, một hình ảnh chôn dấu trong lòng đã hiện lên trong đầu hắn, trí nhớ của hắn đơn giản chỉ là thân thể của nàng, bởi vì với hắn mà nói, một phụ nữ giá trị chỉ có ở thân thể, hắn rất ít nghĩ tới gì khác, không kể cảm tình, từ sau khi người đàn bà phản bội đã chôn sâu trong lòng hắn kia thì tình cảm chỉ là trò chơi nhàm chán, có cũng được mà không có cũng không sao, mà hắn từ nội tâm đã bài xích, phụ nữ trên thế giới chỉ có thấy được dối trá, đương nhiên trừ mẹ của hắn.

Sau lưng, phụ tá của hắn cầm tư liệu đẩy cửa tiến đến, nhìn bên cửa sổ bóng dáng đứng thẳng, hắn suy nghĩ có nên quấy rầy hay không, bởi vì bình thường tổng giám đốc thời điểm đang trầm tư, người thông minh chỉ biết không nên quấy rầy, nhưng là, tài liệu trong tay lại làm cho hắn không thể không báo cáo, “Kỷ tổng, đây là tin tức vừa rồi tòa soạn báo gửi tới cậu hai.”

Kỷ Hạo Nhiên, người em nhỏ hơn hắn ba tuổi, luôn làm tiêu đề cho các báo giải trí, Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú hơi trầm xuống, xoay người đi đến trước ghế ngồi xuống, trợ lý đem trong tay tờ báo để tới trước mặt hắn, nhìn xem trên báo chí mấy chữ to, Kỷ Vĩ Thần mày nhíu lại nhanh hơn, lần này tin tức thật hoang đường buồn cười, trên báo người em trai của hắn quần áo mất trật tự ừ trong một tòa biệt thự chạy ra, mà sau lưng đuổi theo ra tới là một thanh niên trần nữa người, phía dưới hình ảnh cũng mờ nhạt chẳng phân biệt được người nào, tiêu đề thì nói như rất thật, Đây mới là sự thật về tình cảm của cậu hai Kỷ thị?

Rất không nên trùng hợp chính là, cái tên đuổi theo ra ngoài cửa đúng là một khách hàng của Kỷ thị Đường Trữ.

Dừng lại vài phút, phẫn nộ xé vụn tờ báo, khuôn mặt tuấn tú âm trầm khó coi, một bên trợ lý thức thời lẳng lặng chờ.

Kỷ Vĩ Thần trầm thấp thanh âm tràn đầy chán ghét, “Tòa soạn nào viết bài báo này?”

“Là tuần báo Quang Minh.” Sau lưng, trợ lý đáp, trầm ngâm trong chốc lát, hắn tiếp tục nói!”Vừa rồi trong điện thoại nghe bọn họ nói họ tựa hồ cố ý muốn uy hiếp ngài, Kỷ tổng nên làm gì bây giờ?”

Nếu như tin này truyền ra, sẽ chỉ làm trò cười, hơn nữa Kỷ Vĩ Thần chỉ sợ mẹ sức khỏe yếu chịu không nổi cú sốc, dù sao cũng là một gia đình danh giá, phải để ý mặt mũi, đương nhiên tòa soạn này lại thông báo trước khi đăng tin, đơn giản là muốn một cái giá, Kỷ Vĩ Thần trầm mặc một lát, lên tiếng nói!”Bọn họ muốn bao nhiêu?”

“Cái này tôi sẽ thảo luận với họ, bất quá, nếu bán đứt bản quyền, bọn họ muốn giá tiền không phải ít.”

Chiếc xe màu đen trực tiếp lái vào biệt thự của Hạ Cảnh Điềm, chẳng biết tại sao, hắn vô thức muốn tới nơi này.

Lúc này đêm đã khuya, Hạ Cảnh Điềm đang uốn tại trên ghế ngủ say, còn bên cạnh, trên mặt bàn đã có một chai bia rỗng, không biết nghe theo lời ai, khi sợ hãi uống rượu có thể gan dạ hơn, Hạ Cảnh Điềm cầm khô cá cho mèo ắn, thuận tiện cũng cầm một chai bia uống, bất quá, tâm lý sợ hãi làm cho nàng càng thêm mệt mỏi, uống xong một chai nàng đã muốn nằm ngủ rồi, mà trên thân của nàng, chú mèo trắng cũng co rúc ngủ rất an ổn bên cạnh Hạ Cảnh Điềm.

Đương khi Kỷ Vĩ Thần bước vào cửa phòng nhìn thấy cảnh tượng, chính là Hạ Cảnh Điềm nằm ngửa trên ghế lẳng lặng ngủ say, mà bên người con mèo trắng cũng dựa vào nàng, như là giúp nhau sưởi ấm, càng làm cho hắn nhíu mày chính là trên bàn đã có một chai rượu rỗng

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Hung Mãnh
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi