Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 80

Quần bó màu trắng tôn lên thân hình rất chuẩn của nàng, cổ áo hơi mở lộ ra rãnh sâu khêu gợi, tóc đen tán loạn tùy ý buông xõa xuống ghế, hai gò má phấn hồng, cặp môi đỏ mọng cùng hai mắt nhắm chặt đem Hạ Cảnh Điềm vốn là gương mặt thanh tú tự dưng gợi cảm mê người hơn, trên ghế soopha trắng là bóng dáng chọc người vọng động, biểu lộ không hề có phòng vệ, Kỷ Vĩ Thần có chút cho rằng, trước mắt chính là một bức họa rất mê người.

Chỉ cần lẳng lặng nhìn, dục vọng bị đè nén của hắn liền trong ngủ say tỉnh lại, mặc dù không nói một lời, nhưng cô gái trước mắt giống như mèo con yêu mị, môi hé mở tinh khiết mùi thơm của rượu, tản ra khí tức dụ hoặc hắn từng bước một tới gần, đồng thời, trong lòng lại không khỏi phiền lòng nghĩ, cô gái này chưa nhận đủ giáo huấn rồi, cửa không khóa cứ như vậy ngủ với tư thế gợi cảm, là muốn làm cho người ta phạm tội? Hay là nghĩ dẫn sói vào nhà? Nàng đói khát như vậy sao? Không có đàn ông là không chịu nỗi cô đơn sao?

Cảm giác có người tới gần, con mèo trắng tỉnh dậy, nó nghênh đầu lên nhút nhát nhìn vào Kỷ Vĩ Thần, thể hình hướng Hạ Cảnh Điềm vuốt vuốt, khẽ gọi , “Meo meo.”

Con mèo đang bảo vệ nàng sao? Kỷ Vĩ Thần buồn cười nghĩ, cô gái này có tư cách gì được người khác bảo vệ? Nói xong, hắn trực tiếp đem con mèo ra ngoài cửa, không phải hắn không đồng tình, mà là từ nhỏ hắn đã không thích mèo, trực tiếp khóa cửa lại, hắn lần nữa đi đến bên người Hạ Cảnh Điềm, trong phòng có nhàn nhạt mùi rượu, hắn cau lại lông mày, ném một ánh mắt lên Hạ Cảnh Điềm đang ngủ say rồi đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, Kỷ Vĩ Thần lười biếng nằm trong bồn tắm, hưởng thụ lấy nước bao phủ cả người, ngón tay thon dài bưng một ly rượu đỏ chậm rãi thưởng thức, nhíu lông mày, suy nghĩ không khỏi hướng về hình ảnh trên ghế, tâm trầm ổn có chút gợn sóng, không có phụ nữ nào có thể nhanh như vậy quyến rũ ra dục vọng của hắn, mà ngay cả các người mẫu gợi cảm cũng vô pháp gây cho hắn loại rung động này, cô gái này thủ đoạn cao minh sao? Ngoại trừ lý do này, hắn thật sự nghĩ không ra bất luận cái gì lý do thuyết phục chính mình.

Từ trong phòng tắm đi ra, hắn tắt đèn sáng, chỉ chừa lại đèn vàng mờ ảo, Kỷ Vĩ Thần ôm lấy Hạ Cảnh Điềm trong lúc ngủ say từng bước một đi về gian phòng của mình, sức nặng của Hạ Cảnh Điềm làm cho hắn phải nhíu mày lần nữa, vì cái gì nhẹ như thế? Nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến suy nghĩ hiện tại của hắn, đem Hạ Cảnh Điềm để lên giường lớn, cường kiện thân hình đi theo che lên, hôn lên hương vị ngọt ngào của cặp môi đỏ mọng, hương vị giống rất mỹ hảo, lưu luyến làm cho hắn say mê không thôi.

Trong lúc ngủ say, Hạ Cảnh Điềm bởi vì thân thể có cảm giác nóng bỏng mà trong giấc ngủ nhíu mày, vì cái gì có cảm giác thở không nổi? Trên người che lên sức nặng càng làm cho nàng khó chịu bản năng muốn đẩy ra, càng cự tuyệt dị vật xâm nhập vào cơ thể, nó có vẻ không nhẫn nại, phách đạo lúc mạnh lúc nhẹ không cách nào làm cho nàng như ý nguyện.

Ánh nắng chiếu xạ nơi của thủy tinh, cùng tiếng mèo kêu đột nhiên xuất hiện làm cho Hạ Cảnh Điềm đang ngủ say bừng tỉnh, mở mắt ra một khắc kia, thân thể mỏi mệt làm cho nàng nhăn lại lông mày, vừa định trở mình thì đập vào mi mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú làm cho nàng kêu lên sợ hãi, “A.”

Hắn. . . . . . Hắn trở về lúc nào? Hạ Cảnh Điềm cả kinh mở to mắt, trong lòng không dám tin người đàn ông xuất hiện ở trước mắt này, càng làm cho nàng xấu hổ không chịu nổi chính là thân thể trần trụi, cùng với tư thế ám muội, nàng đỏ bừng mặt, ôm chăn mỏng xuống giường, nhặt lên quần áo rơi đầy đất, tay bận rộn mặc vào, bởi vì quá mức bối rối, thiếu chút nữa liền quần cũng mặc ngược, vừa len lén đánh giá hắn trong lúc ngủ say vừa cố gắng không phát ra âm thanh, tuy thất kinh, nhưng trong lòng cũng rất nhanh áp chế loại cảm xúc này.

Bệ cửa sổ còn nằm sấp một chú mèo dùng loại ánh mắt cầu xin nhìn nàng, như nhắc nhở Hạ Cảnh Điềm là nó đói bụng, Hạ Cảnh Điềm rất sợ nó làm động đến Kỷ Vĩ Thần, nàng đi đến phía trước cửa sổ ôm nó vào trong ngực rồi vội vàng ra cửa, đi vào phòng khách, đem mèo đặt ở trên ghế lại cảm thấy hoang mang lo sợ, hắn đã trở lại, nàng hiện tại nên làm cái gì? Nhìn thời gian còn sớm, mới hơn bảy giờ một chút, chính mình cũng đói, đột nhiên, ánh mắt chạm đến phòng bếp, nàng đầu óc bừng sáng, đúng vậy a, nơi này có sẵn phòng bếp, mình có thể tự làm cơm ăn nha!

Nghĩ xong, nhìn lại đôi mắt mèo khát vọng, Hạ Cảnh Điềm như trấn an đứa nhỏ, sờ đầu nó, “Tốt lắm, lập tức sẽ được ăn.” Nói xong, nàng lập tức trở lại gian phòng của nàng, rất nhanh thay đổi một bộ quần áo khác, lấy túi xách đi ra cửa, sáng sớm không khí thanh tân rất thoải mái, Hạ Cảnh Điềm đi chậm trên con đường nhỏ, đi vào siêu thị gần đó, chọn lấy một ít rau quả, nghĩ đến con mèo tham ăn trong nhà, nàng còn mua một ít thức ăn cho mèo, đợi nàng trở lại biệt thự là đã một giờ qua đi rồi, đi vào phòng khách lại nghe không khí yên tĩnh, nàng phỏng chừng Kỷ Vĩ Thần vẫn chưa có thức dậy, nên lập tức chạy vào phòng bếp.

Hạ Cảnh Điềm tài nghệ nấu ăn không được tốt lắm, nhưng làm bữa sáng, thì nàng duy nhất nghĩ đến chính là cháo trắng, cho nên, nấu lên nồi cháo, vừa chơi với mèo, vừa chờ cháo chín thời gian cũng trôi mau hơn, con mèo này tựa hồ ỷ lại nàng yêu thích, cùng nàng liếm lại cào, thân hình nhỏ xíu thỉnh thoảng mè nheo trong ngực của nàng, nhỏ giọng kêu.

Đang chìm trong giấc ngủ Kỷ Vĩ Thần phút chốc nhíu nhíu mày, dày đặc mùi khét làm cho hắn từ trong mơ bừng tỉnh, chờ hắn quấn khăn tắm xuất hiện ở cửa phòng bếp, thì đã chứng kiến trong phòng bếp Hạ Cảnh Điềm luống cuống tay chân, cho tới bây giờ hắn vẫn bảo trì được cảm xúc nhưng lần này nhịn không được thét lên, “Cô đang ở đây làm gì?”

Câu thét này làm Hạ Cảnh Điềm chấn động run rẩy, quay đầu lại chỉ thấy người đàn ông đó đứng ở cửa phòng bếp, Hạ Cảnh Điềm nhỏ giọng nói!”Chỉ là nấu cháo.”

Nàng không cố ý làm cho nó bị khét.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm gương mặt ão não, Kỷ Vĩ Thần không vui nhướng mày, “Ai cho phép cô động vào phòng bếp?”

Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, trong lòng thầm ủy khuất, nàng thầm nghĩ ngay cả quyền nấu cơm cũng không có sao? Nghe hắn khẩu khí tức giận, Hạ Cảnh Điềm cũng có chút bất bình, đói không phải tội, nàng dựa vào cái gì phải sợ hãi? Nàng cắn môi, khẽ nói: “Tôi đói bụng.”

Những lời này trực tiếp làm cho Kỷ Vĩ Thần chau nhanh lông mày, phải biết rằng hắn bình sinh ghét nhất mùi khói bếp dầu ăn, càng không muốn có người đem biệt thự của hắn quậy đến loạn thất bát tao, huống chi cô gái này rốt cuộc có thể nấu cơm không? Mùi khét hắn càng chịu không được!

“Đem mấy thứ này dọn sạch sẽ, chút nữa theo tôi ra ngoài.” Kỷ Vĩ Thần vứt xuống lời nói liền ra khỏi, lưu lại Hạ Cảnh Điềm đầy ngạc nhiên.

Hạ Cảnh Điềm cắn răng chịu đựng lãng phí thức ăn, đem mọi thứ rửa sạch, nấu cháo quan trọng nhất là không ngừng khuấy đều, nếu không sẽ cháy đáy.

Chờ Hạ Cảnh Điềm đem phòng bếp thanh lý sạch sẽ, Kỷ Vĩ Thần đã thay đổi một thân quần áo thoải mái xuống, Hạ Cảnh Điềm đầu tiên nhìn thấy, không khỏi có chút kinh ngạc, bởi vì không mặc tây phục trong hắn gần gũi hơn nhiều, giống như một người bình thường, bất quá, vừa rồi hắn hướng nàng thét lớn, nàng không cho rằng hắn là nằm trong hàng ngũ thư sinh nho nhã.

Liếc mắt thấy con mèo dưới sôpha, Kỷ Vĩ Thần không vui, “Lần sau không được đem những động vật lang thang về nhà.”

Hạ Cảnh Điềm nhìn bộ dạng con mèo thõa mãn, trong lòng thật là vui vẻ, nhưng Kỷ Vĩ Thần những lời này lại làm cho nàng nhíu mày, phòng ở là của hắn, quyền quyết định trong tay hắn, Hạ Cảnh Điềm chỉ phải gật đầu lên tiếng, trong lòng suy nghĩ như thế nào đem mèo đưa đến nhà người khác.

Ra cửa, Hạ Cảnh Điềm lên xe Kỷ Vĩ Thần , rồi đỗ xe bên trong một nhà hàng tây sang trọng, Hạ Cảnh Điềm phát hiện cùng những chỗ cao cấp này đều phục vụ món tây, bất quá vì đói bụng nàng cũng không muốn chọn lựa, càng không muốn giả trang thục nữ, cứ ăn thật tự nhiên.

Ngồi ở đối diện, Kỷ Vĩ Thần chậm rãi dùng cơm, ánh mắt có chút quái lạ đảo qua Hạ Cảnh Điềm, bất quá, hắn không có nói gì, y nguyên ưu nhã như xưa.

Cơm nước xong, hắn trực tiếp đi công ty, mà Hạ Cảnh Điềm thì về nhà, nhưng mà, một chuyện không tưởng được lần nữa bắt đầu cơn ác mộng của Hạ Cảnh Điềm.

Trong văn phòng rộng rãi, Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú cực kỳ âm trầm khó coi, chỉ thấy ở trước mặt của hắn đặt một tờ báo, cô gái trên báo không xa lạ gì với hắn, đúng là Hạ Cảnh Điềm tối hôm qua cùng hắn triền miên, mà báo chí với đầu đề cũng rất khoa trương, " Tổng giám đốc Đỗ thị cùng tình nhân thần bí qua đêm ", trên tấm hình là hình ảnh rõ ràng của Đỗ Thiên Trạch đang vào khách sạn, tám giờ sau, khi bước ra khách sạn, Đỗ Thiên Trạch cùng tình nhân lại đi chung, người đứng đắn cũng biết cô nam quả nữ vào khách sạn chỉ có duy nhất một mục đích, mà báo chí cũng đầy đủ phát huy ưu điểm đó, đem quan hệ hai người miêu tả mập mờ chọc người, trong đó còn nói đến các chi tiết như thật rồi.

Đôi mắt sâu ba đào mãnh liệt, đáy mắt ánh lên vẻ nguy hiểm mà sắc bén làm cho người ta sợ hãi, Kỷ Vĩ Thần chỉ cảm thấy trong cơn giận dữ, một loại cảm giác bị phản bội xông lên óc, ngoại trừ phẫn nộ chỉ có phẫn nộ, bàn tay cầm lấy tờ báo xé vụn, đồng thời, trong lòng cũng lãnh khốc, thật sự là không thể tin được gương mặt ngây thơ thuần khiết đó, cô gái này rốt cuộc muốn đem bao nhiều người đùa bỡn mới vui vẻ, thật sự thật không cam chịu tịch mịch sao? Nếu thật sự như vậy? Không nên trách hắn lòng dạ nhỏ mọn, những việc xảy ra chung quanh hắn nói cho hắn biết, một phụ nữ cam nguyện cùng một người đàn ông vào khách sạn qua đêm, đơn giản nhất là vì tiền, chẳng lẽ tám giờ đó bọn họ là đang nói chuyện phiếm? Đỗ Thiên Trạch là người thế nào hắn quá tinh tường, nổi danh là một thiếu gia ăn chơi phong lưu, người như hắn thì tiếp cận phụ nữ đều chỉ vì thân thể mà thôi, Hạ Cảnh Điềm ích kỷ cùng tham lam cũng đã giải thích rõ ràng rồi.

Cho dù phẫn nộ, lý trí như hắn cũng sẽ không biểu hiện rõ ràng, hắn ngược lại muốn xem loại đàn bà này kết cục sẽ là cái gì, hắn đã trực tiếp hủy bỏ tư cách của nàng, như nàng loại đàn bà lang chạ, cách tốt nhất trừng phạt chính là bỏ đi quyền lợi hưởng thụ dục vọng.

Một nụ cười lạnh hiện tại khóe môi, Kỷ Vĩ Thần chân dài bước ra khỏi văn phòng, đối với đàn bà phản bội hắn, hắn tuyệt đối sẽ không đơn giản buông tha.

Truyện convert hay : Mộ Thiếu Trăm Tỷ Cuồng Thê
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi