Saved Font

Trước/1962Sau

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1772: Bí Mật

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Ngoài ra, quốc sư và Độc Cô huynh có thể đến Vạn Thần Tông bất cứ lúc nào, bản tọa cho hai người lên đài ngưng hồn một lần vô điều kiện!”

“Ông nói thật chứ?”

Ánh mắt hai người cùng sáng lên!

Tông chủ Vạn Thần Tông gật đầu: “Thật một trăm phần trăm!”

Sắc mặt Thanh Huyền Tử và Độc Cô Bá Đạo giãn ra gật đầu.

Tông chủ Vạn Thần Tông lên trước một bước, bóp nổ đan điền của Cuồng Đan: “Cuồng Đan, sau này ở lai Vạn Thần Tông luyện đan cho tôi đi!”

Đưa theo Cuồng Đan biến mất!

Thanh Huyền Tử và Độc Cô Bá Đạo quay sang nhìn nhau một cái.

“Độc Cô huynh, tôi không có hứng thú với đàn ông! Vừa hay, dạo này bản tọa đang nghiên cứu một loại thần thông dùng âm bổ dương!”

“Được, hai cô gái này thuộc về ông, tên đàn ông của tôi!”

Nửa canh giờ sau, Diệp Bắc Minh thong dong đi đến.

Khi nhìn thấy khắp nơi ngổn ngang bừa bãi, sắc mặt của anh sầm xuống đến dọa người: “Các người thực sự không sợ chết hả!”

“Xem ra là uy danh thiên hạ đệ nhất sát tông của Thái Dương Tông vẫn chưa đủ lớn mạnh!”

“Mới khiến các người có ảo giác ba lần bảy lượt ra tay với người của Thái Dương Tông!”

Một luồng sát ý ngút trời ngưng tụ trong lòng!

“Sư tỷ, tỷ về Thái Dương Tông trước đi”.

Lạc Khuynh Thành kinh ngạc: “Tiểu sư đệ, đệ muốn làm gì?”

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Giết người!”

Sau khi về đến điện Thần Hoàng, Độc Cô Bá Đạo đưa theo Vạn Lăng Phong đi vào trong một mật thất.

Tiện tay ném Vạn Lăng Phong sang một bên, ngồi khoanh chân bắt đầu trị thương!

Một lát sau.

Thương tích hồi phục một chút, vết thương cũng coi như cầm máu được!

Khóe miệng cũng không nhịn được lộ ra nụ cười: “Hai lão già đó còn tưởng mình được lợi lớn, mà không đều là lũ ngu xuẩn!”

“Một Cuồng Đan, hai cô gái thì có ích gì?”

“Trong bốn người, có lẽ người có ích nhất, biết nhiều thông tin về Diệp Bắc Minh nhất là ông phải không?”

Ánh mắt sầm xuống, nhìn sang Vạn Lăng Phong!

Đôi mắt Vạn Lăng Phong đỏ bừng: “Giết tôi đi! Tôi sẽ không nói gì hết!”

“Giết ông?”

Độc Cô Bá Đạo cười, năm ngón tay tóm hư không!

Cơ thể Vạn Lăng Phong không chịu kiểm soát bay đến, cổ bị năm ngón tay tóm chặt: “Tôi muốn ông sống thì ông mới được sống, tôi muốn ông chết thì ông mới được chết! Nếu không, ông sẽ muốn sống không được, muốn chết không xong!”

“Tôi muốn ông nói, ông chỉ có thể nói! Hiểu chưa?”

“Tôi khinh!”

Vạn Lăng Phong nhổ một bãi nước bọt lên mặt Độc Cô Bá Đạo!

“Muốn chết hả!”

Năm ngón tay của Độc Cô Bá Đạo tóm hướng lên trên, trực tiếp bốp vỡ cằm của Vạn Lăng Phong!

Cơn đau dữ dội khiến Vạn Lăng Phong gần như ngất đi!

Nhưng ý chí của quân nhân khiến ông ta cắn răng kiên trì, con mắt vẫn trừng nhìn Độc Cô Bá Đạo với cơn lửa giận!

Độc Cô Bá Đạo cười: “Tiếc là, cái miệng bị phế rồi, không thể nói!”

“Đã như vậy, tôi tự xem vậy!”

Vù!

Đôi mắt bùng phát ra ánh máu, thô bạo xông vào sâu trong thần hồn của Vạn Lăng Phong!

“Ư…”

Vạn Lăng Phong đau đớn giãy dụa, muốn ngăn Độc Cô Bá Đạo!

Tiếc là không làm được gì!

Trong tích tắc, thần hồn của Vạn Lăng Phong bị công phá, tất cả thông tin và bí mật trong đầu đều rơi vào trong đầu của Độc Cô Bá Đạo!

“Tiểu đội sát thần? Thế giới Cao võ, đại lục Tam Thiên?”

“Côn Luân Hư, Long Quốc Hoa Hạ? Xã hội hiện đại? Ừm?”

Ánh mắt của Độc Cô Bá Đạo sáng lên!

“Đây là… Côn Luân Hư thượng cổ!”

Cơ thể Độc Cô Bá Đạo run lên đuội, suýt kích động đến điên cuồng kêu lên: “Là Côn Luân Hư thượng cổ! Sau khi Hoa tộc Thượng Cổ bị tiêu diệt, Côn Luân Hư thượng cổ không rõ tung tích!”

“Điện Thần Hoàng phỏng theo cấu tạo của Côn Luân Hư thượng cổ, chuyển chín mươi chín tòa Long Sơn từ các nơi ở thần giới đến mới có điện Thần Hoàng ngày nay!”

“Côn Luân Hư thượng cổ thực sự lại ở ngay Thái Dương Tông?”

“Ha ha ha!”

Độc Cô Bá Đạo kích động nhảy lên: “Ha ha ha! Đáng lắm! Tất cả đều đáng!”

“Tất cả truyền thừa của Hoa tộc Thượng Cổ chắc chắn đều ở Côn Luân Hư thượng cổ!”

“Quái vật của Hoa tộc Thượng Cổ chắc chắn cũng ở nơi này!”

“Ha ha ha, tìm mỏi mắt cũng không thấy, có được lại chẳng tốn công!”

Khuôn mặt già của Độc Cô Bá Đạo đỏ bừng, tinh thần vô cùng hưng phấn!

Cùng lúc đó, ở cổng lớn điện Thần Hoàng!

Khách quý tham dự hôn lễ liên tục rời đi, nhưng số người thực sự quá đông, vẫn có rất nhiều khách còn ở lại điện Thần Hoàng!

Diệp Bắc Minh mau chóng chạy đến, phập một tiếng, hai chân đập mạnh lên bậc thềm ở cổng lớn điện Thần Hoàng!

Nền gạch nứt ra!

Soạt!

Rất nhiều ánh mắt khóa chặt, lộ ra vẻ kinh ngạc: “Diệp tông chủ? Chẳng phải hắn đi rồi sao? Sao lại quay lại?”

“Xem hắn hình như rất tức giận?”

“Chuyện gì vậy?”

Rất nhiều võ giả đều dừng bước chân.

Bỗng nhiên.

Diệp Bắc Minh gào quát một tiếng: “Bảo Độc Cô Bá Đạo cút ra đây!”

Trước/1962Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trùng Sinh Thời Năm 1970: Quân Trưởng, Cường Thế Sủng