Saved Font

Trước/1962Sau

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1813: Đùa Đủ Rồi!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ánh mắt của lão tổ Vạn Thần lóe lên, lắc đầu nói: “Vạn Thần Tông chúng tôi có ngày hôm nay, đều dựa vào thận trọng cẩn thận!”

“Tên nhóc này quá quỷ dị, quá nhiều thủ đoạn, không ai biết đóng trận pháp lại sẽ xảy ra chuyện gì!”

“Lão phu đồng ý trực tiếp diệt trừ, để tránh đêm dài lắm mộng!”

“Được thôi!”

Tuy Viên Thanh Cương hơi thất vọng, nhưng vẫn gật đầu.

Cho trận pháp hộ sơn vận hành hoàn toàn, từng luồng huyết quang bùng phát, lập tức nhấn chìmDiệp Bắc Minh!

“Vãi! Sao các ông không mắc bẫy!”

Diệp Bắc Minh tức giận gầm một tiếng!

Chân tay vốn đã gãy lập tức mọc lại!

Cầm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục dưới đất, dùng hết toàn bộ sức lực chém về phía huyết quang ập đến!

“Nguy hiểm quá! Quả nhiên tên nhóc này giở trò!”

Lão tổ Thất Tinh sợ hãi.

Chỉ tiếc.

Sức một mình vốn không thể chống lại cả đại trận hộ sơn này!

Phụt!

Cuối cùng.

Diệp Bắc Minh bay đi giống như cánh diều đứt dây, huyết quang nghiền áp xuống!

“A!”

Diệp Bắc Minh cố nhịn cơn đau, ngẩng đầu, ánh mắt như tử thần khóa chặt mấy người: “Diệp Bắc Minh tôi cho dù có chết, làm ma cũng sẽ không tha cho các người…”

“A… Cơ thể của tôi tan chảy rồi…”

Phập!

Diệp Bắc Minh hoàn toàn hóa thành sương máu, biến mất!

Lão tổ Thất Tinh mở to đôi mắt, tim đập thịch thịch điên cuồng: “Ha ha ha, chết rồi, chết rồi, cuối cùng cũng chết rồi!”

“Nhóc con, mày cũng hóa thành sương máu rồi, ha ha ha!”

Lão tổ Độn Thế và lão tổ Lục Đạo đỏ bừng mặt cười lớn.

Lão tổ Thất Tinh nhắc nhở: “Viên huynh, mau hủy trận pháp hộ sơn đi, thanh kiếm đó vẫn còn!”

Viên Thanh Cương hạ lệnh đóng trận pháp hộ sơn.

Kết giới khổng lồ biến mất!

Giơ tay ra tóm, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay về phía bàn tay của ông ta!

Khoảnh khắc Viên Thanh Cương cầm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!

Một luồng khí tức chết chóc ập đến, khiến Viên Thanh Cương không nhin được run lên: “Thanh kiếm này có vấn đề!”

Xoẹt!

Trong kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại bùng phát ra một đường kiếm khí màu máu, chém mạnh xuống!

Viên Thanh Cương mau chóng ra tay, chống đỡ về phía kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!

Phụt!

Hai tay tiếp xúc đến kiếm khí màu máu lập tức nổ tung, sóng khí đập mạnh lên lồng ngực ông ta, kêu thảm một tiếng bay ra!

Đồng thời phía sau mọi người vang lên một giọng nói thích thú: “Đùa với các ông lâu như vậy, nên kết thúc rồi!”

“Giọng này là…”

Bốn người còn lại cùng quay đầu, chỉ thấy một khuôn mặt thiếu niên xuất hiện phía sau, khóe miệng nhếch nụ cười thích thú!

“Diệp Bắc Minh! Làm sao có thể, mày chưa chết?”

Suýt!”

Bốn người tê dại da đầu, hít khí lạnh: “Sao mày có thể ở đây, vừa nãy người trong trận pháp là ai?”

“Hình nộm, ra đi!”

Diệp Bắc Minh dậm chân.

Hư không phía sau dao động, một thiếu niên trông giống y hệt anh đi ra!

“Chạy! Mau chạy đi!”

Ba người lão tổ Thất Tinh, lão tổ Lục Đạo, lão tổ Độn Thế sợ vỡ gan, không còn muốn chiến đấu, quay người định tháo chạy!

Lúc trước sáu Tổ Cảnh cũng không giết được Diệp Bắc Minh, hôm nay họ chỉ có năm người!

Viên Thanh Cương còn bị phế hai tay, bị thương nặng thì đánh thế nào?

Lão tổ Vạn Thần Tông quát lớn: “Đừng chạy, cùng liên thủ mới có cơ hội!”

Soạt!

Diệp Bắc Minh bước ra một bước, xuất hiện trên không trung cơ thể của lão tổ Thất Tinh chém mạnh xuống!

Phập!

Lão tổ Thất Tinh nổ tung trong không trung, hóa thành sương máu!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hít dài một hơi, nuốt chửng toàn bộ sương máu!

Lão tổ Độn Thế và lão tổ Lục Đạo sợ đến toàn thân run lên, không tiếc thiêu cháy sinh mệnh tháo chạy!

Bóng người Diệp Bắc Minh vụt đi, xuất hiện trước người lão tổ Độn Thế!

Trên người nổi lên sát khí màu đỏ, trong đôi mắt chỉ có vẻ băng lạnh và tàn sát: “Đến lượt ông...”

“Diệp tông chủ, đừng…”, lão tổ Độn Thế run run cầu xin.

Phụt!

Sương máu nổ tung! Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hấp thụ!

Tiếp tục đuổi theo lão tổ Lục Đạo, ông ta gầm thét một tiếng: “Tôi liều với ông!”

Phụt!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lóe lên hào quang khát máu, xuất hiện từ phía sau ông ta, đầu mũi xuyên lồng ngực!

Hóa thành xác khô rơi xuống từ không trung cao!

Cả quá trình chưa đến ba hơi thở!

“Suýt! Suýt! Suýt…”, lão tổ Vạn Thần vừa hít khí lạnh, đã cảm nhận cổ khó thở!

Diệp Bắc Minh lại không biết xuất hiện trước người ông ta từ lúc nào, một tay bóp chặt cổ họng ông ta!

Một luồng sát ý khiến người ta run rẩy ập đến!

Cuối cùng lão tổ Vạn Thần biết ba Tổ Cảnh dễ dàng chết dưới tay anh như vậy!

Vì dưới sát ý của người trước mặt bao trùm, ông ta chỉ có một ý nghĩ, chịu chết!

Rắc!

Trong đầu của lão tổ Vạn Thần vừa hiện lên suy nghĩ này, cái cổ nổ tung tại chỗ!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp hút ông ta thành xác khô!

Không hề dừng lại, quay người khóa chặt Viên Thanh Cương!

“Đừng… Diệp tông chủ, Trấn Hồn Tông tôi tình nguyện…”, khuôn mặt Viên Thanh Cương trắng bệch, còn chưa nói hết một câu!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục từ trên trời giáng xuống!

Âm thanh dừng lại!

Trước/1962Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Hỗn Độn Thiên Đế Quyết