Chương Trước/17Chương Sau

Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi

Chương 16: Công Chúa Cũng Chỉ Xứng Làm Nha Hoàn Cho U U

Lúc xuống xe, Cố Diệu Diệu nhìn U U nhảy chân sáo đằng trước lại nhìn qua Thẩm Tịch Xuyên.

"Cô muốn làm gì?"

Thẩm Tịch Xuyên ngước mắt.

Cố Diệu Diệu nhìn kỹ cậu: "Vì sao tự nhiên cậu lại đối tốt với ẻm?"

Sự khác thường ắt có âm mưu, sau mấy ngày quan sát, Cố Diệu Diệu đã nảy sinh nghi ngờ rằng Thẩm Tịch Xuyên có thật là một đứa trẻ hay không, bởi vậy càng thêm đề phòng cậu.

"Tôi không biết sao cậu lại ghét U U nhưng cậu cũng không có lý do gì để bảo vệ ẻm."

"Sẽ không phải là......"

Cố Diệu Diệu đánh giá khuôn mặt không có thay đổi gì của cậu.

"Sẽ không phải là cậu giả bộ tốt với con bé nhưng thật ra là muốn đổi cách chơi ẻm chứ?"

Thẩm Tịch Xuyên không mở miệng.

Nói chung cậu cũng không thể nói với Cố Diệu Diệu đó là ý định ban đầu của cậu nhưng vì hiện tại U U quá ngốc nên cậu có chút dao động.

"Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám có chủ ý xấu gì với ẻm, tôi..."

"Trước tiên cô tự xem lại mình đi." Thẩm Tịch Xuyên liếc cô,"Rõ ràng là học cùng một nhà trẻ còn để nhỏ bị bắt nạt, tôi thấy cô làm chị cũng không quá tốt đâu."

Bị nói trúng tim đen, cổ họng Cố Diệu Diệu nghẹn lại.

Thẩm Tịch Xuyên đẩy xe lăn đi xa.

Đêm đó U U nằm ở trên giường, nhớ lại nguyên nhân vụ cãi nhau ở nhà trẻ, càng nghĩ càng giận, càng giận càng muốn khóc.

Rất tức luôn đó!

Lúc Cố Diệu Diệu leo lên giường xem bé, U U đang ụp đầu vào gối khóc.

"...Khóc cái gì?"

U U uất ức:

"Vì sao mỗi lần cãi nhau... Em đều không phát huy tốt... Còn khóc khóc, thật mất mặt mà..."

Vốn là Cố Diệu Diệu định nói để chị dạy em đôi câu.

Nhưng nghĩ tới mấy cái từ mắng chửi đó của cô không đụng tới cha mẹ thì cũng là đào mộ tổ tiên, thật sự không quá tốt, gây hại cho đóa hoa tương lai của tổ quốc.

"Lần sau chị giúp em mắng." Cô thay U U đắp tốt chăn, "Chị mắng đến khi bọn nó khóc thì thôi."

U U nức nở dạ một tiếng.

Một chập sau, khi Cố Diệu Diệu cho là U U ngủ rồi thì trong chăn bỗng truyền đến một âm thanh khàn khàn:

"Chị ơi... Chân của anh thật sự không thể mọc lại ạ?"

Động tác Cố Diệu Diệu cứng lại.

"U U, con người rất mạnh mẽ."

"Không có chân trái thì còn chân phải, không có tay trái thì có tay phải."

"Không có gia đình...... Có lẽ cũng sẽ có gia đình mới."

"Ngủ đi."

Bạn Cố Diệu Diệu hiếm khi dịu dàng, U U cũng không biết có nghe hiểu không dần dần chìm vào giấc ngủ.

Nhưng bên Thẩm Tịch Xuyên lại trằn trọc khó ngủ.

Hình ảnh lúc chiều cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

- -- Chân của anh hai là cành cây, chỉ là bị gió thổi gãy thôi, ăn nhiều cơm vào là có thể mọc lại!

- -- Chờ anh hai mọc chân mới, anh hai sẽ giống bọn mình.

Cô bé che trước mặt cậu, thân hình nho nhỏ, lời nói lung tung, giống nụ hoa nhỏ đầu xuân run run rẩy rẩy.

Bé cất giọng trẻ con nói ra những lời hồn nhiên ngây thơ không thể tin nổi, nhưng bé lại nói như đinh đóng cột.

Trong giây phút kia, Thẩm Tịch Xuyên mới nhận rõ được bé đã khác đời trước.

Cô gái nhỏ hồn nhiên lại ngây thơ, khờ dại đến mức không biết thế giới này tàn khốc thế nào.

Chân đã bị cắt bỏ làm sao mà mọc lại chân mới nữa?

Lời nói hoang đường.

Ông trời cũng sẽ không thương xót hắn.

Thương xót cho hắn...

Có lẽ chỉ có U U đầu óc có chút vấn đề ở đời này đi.

——

Ánh mặt trời rực rỡ đầu xuân xua đi tia lạnh cuối cùng của mùa đông.

Một tháng, Thẩm Tịch Xuyên cơ bản đã thích nghi với cuộc sống mới.

Cô giáo rất thích học sinh Thẩm Tịch Xuyên này, lúc Ngô tài xế đi họp phụ huynh cho cậu, cô giáo khen:

"...Bạn học Thẩm Tịch Xuyên học toán rất tốt, ba Thẩm có thể thử bồi dưỡng cho bé đi thi, đứa nhỏ này thật sự thông minh lắm..."

Tài xế xấu hổ giải thích: "Tôi không phải cha của Thẩm thiếu gia, nhưng lời của cô giáo tôi sẽ về chuyển lại."

Sau này cô giáo mới biết gia đình Thẩm Tịch Xuyên đặc biệt, đứa nhỏ này là được nhận nuôi.

Cha mẹ trong nhóm phụ huynh biết trong lớp có một học sinh như Thẩm Tịch Xuyên, thi nhau nói với con nhà mình:

"Con nhìn người ta đi, khuyết tật còn học tốt như vậy, lại nhìn thành tích của con này, đến người khuyết tật cũng không bằng."

Có lẽ người lớn chỉ thuận miệng trách cứ nhưng vào tai các bạn nhỏ có lòng tự trọng cao lại khác hoàn toàn.

Không có ai muốn làm bạn cùng Thẩm Tịch Xuyên.

Thậm chí có người thừa dịp cậu không có trong lớp, xé sách, giấu cặp của cậu, còn rải phấn viết vào nước cậu uống.

Nhìn mặt ngoài, mỗi học sinh trong lớp đều là bé ngoan được giáo dục tốt, sẽ khen váy mới của cô giáo đẹp, sẽ viết trong bài văn là "Thẩm Tịch Xuyên lớp tớ là một học sinh đặc biệt nhưng ai cũng rất quý cậu ấy."

Nhưng bên dưới lớp bọc trong sáng đó, là thứ ác ý đến người lớn cũng kinh sợ.

Thẩm Tịch Xuyên cũng không còn là đứa bé mặc người bắt nạt lúc trước.

Cậu rất bình tĩnh ung dung mà phản kích lại, vô cùng hiệu quả.

Nhưng trò đùa của đám nhóc hung hãn cũng ngày càng được nâng cấp, vào thứ sáu hôm nay, bọn nó đã bẫy Thẩm Tịch Xuyên trong cơn mưa to.

U U ở nhà trẻ ngẩn người dựa vào cửa sổ.

Bên ngoài mưa to tầm tã, tiếng sấm ầm ầm, có bạn nhỏ sợ sét oa oa khóc lớn lên.

Trên sân khấu còn đang biểu diễn, dưới khán đài đã loạn thành một nùi, Úc Lan tới xem văn nghệ hỏi U U:

"Con nhìn đi, mấy bạn nhỏ khác đều biểu diễn rất thoải mái, sao con lại không dám lên?"

U U không đáp lại.

Bé sẽ không nói cho mẹ biết mấy bạn đó không ai muốn chơi với bé.

Có biết thì mẹ cũng sẽ nói là do bé đã làm gì đó, nếu không thì sao các bạn lại không muốn chơi với bé?

"Cô là phụ huynh của U U phải không?"

Sau khi văn nghệ kết thúc, có người gọi Úc Lan lại.

"Phải, có gì à?"

Người phụ nữ giàu có dắt tay thằng nhóc béo đánh giá đại minh tinh mang kính râm này.

Nữ minh tinh thường trẻ hơn tuổi thật, họ trang điểm thời thượng, nhìn không hơn 25, là mỹ nhân tự nhiên lại có chút xa cách.

...Trang điểm chói mắt như vậy, đúng là đồ diễn viên làm tiểu tam.

Người phụ nữ giàu có vàng bạc đầy người, dáng vẻ vô cùng chua ngoa, mở miệng liền nói:

"Cô có biết là Cố U U bắt nạt con trai chúng tôi không?"

Úc Lan nhướng mày, nhìn U U cười nói: "Con bắt nạt người ta?"

Úc Lan không chỉ không tức giận, vẻ mặt còn là "Từ khi nào mà con có tiền đồ như vậy."

Người phụ nữ kia không vui:

"Mẹ của U U, cô cười cái gì hả? Tôi nói cho cô biết, con gái cô không chỉ bắt nạt Lâm Hạo nhà tôi mà đám nhỏ khác trong lớp cũng bị con cô mắng khóc!"

Nói rồi bả kéo tên mập tới, bảo hắn nói lại bị mắng thế nào.

Nhóc ta nói: "Nó nói, nói con xấu, sau này không kiếm được vợ!"

"Cô xem đi!"

Úc Lan bế U U đang tức giận lên hời hợt liếc hắn một cái:

"Con gái nhà chúng tôi cũng đâu nói sai nha."

U U thừa kế ưu điểm của cô và Cố Khải Châu, từ nhỏ tới lớn đều đẹp hơn người.

Nếu con bé mà lên sân khấu biểu diễn, người diễn công chúa ban nãy kia chỉ xứng làm nha hoàn cho bé.

"Cô, cô cái người này sao có thể nói chuyện như thế!"

Truyện convert hay : Ở Rể Vương Tế
Chương Trước/17Chương Sau

Theo Dõi